Tất cả

Yêu Nữ Đối Thượng Tà Nam - Chương 16: Vu thuật

Truyện Yêu Nữ Đối Thượng Tà Nam

Tác giả Vô Ý Bảo Bảo

Danh mục Xuyên Không Nữ Cường

Trước Tiếp
Bạch Nguyệt cũng không chú ý Lê Ngạo Nhiên đang quan sát mình , nàng cầm con dao nhỏ từ tayQuận chúa, hơ nhẹ trên ngọn nến rồi nắm lấy ngón tay út của tiểu Quậnchúa, lập tức cắt nhanh, rồi đưa về phía khác, vạch đen kia không tìnhnguyện từ từ chảy ra ngoài , nó giống như có sinh mệnh bò sát trên mặtđất.

Nạp Song ngơ ngẩn cả người, quên cả nói chuyện. Bạch Nguyệtcầm cây nến lên, nhỏ sáp nóng lên nó. Cái vạch đen giống như vật sống,cố giãy dụa. Bạch Nguyệt vẫn kiên trì nhỏ sáp vào nó, cuối cùng nó cũngkhông còn nhúc nhích nữa.

Mọi người nhìn một màn đầy quỷ dị này,đều không biết nói cái gì cho phải. Bạch Nguyệt trong lòng cũng rungđộng kịch liệt, lần đầu tiên thấy cảnh tượng kỳ lạ như thế. Đây là Vuthuật sao? Tiếp theo làm sau đây? Bạch Nguyệt liếm liếm môi , khó khănnói với Quận chúa: "Một hồi dội dầu lên thiêu hủy." Hiện tại trong lòngcó chút hối hận đã cứu người, hình như sẽ chọc phải phiền toái lớn đây.

Lê Ngạo Nhiên nhìn Bạch Nguyệt băng lại ngón út cho tiểu Quận chúa, y nhưđang buộc dây cho lợn vậy, có chút buồn cười. Thần sắc không được tựnhiên, lấy vải băng từ tay Bạch Nguyệt, giúp băng lại vết thương. BạchNguyệt vui vẻ lùi lại phía sau. Tiểu Quận chúa giằng co cả ngày, mệt mỏi ngủ thiếp đi.

” Bạch cô nương, muội muội ta?” Nạp Song lo lắng hỏi.

” Tiểu quận chúa không có việc gì nữa , về sau sẽ không phát sinh việcnày nữa. Tốt lắm, chúng ta đi ra ngoài. Quận chúa ta có lời muốn nói với ngươi.” Bạch Nguyệt kéo Quận chúa đi ra ngoài, tới cửa xoay người lạinói với hai nam tử phía sau:” Cảm tạ nhị vị ra tay tương trợ.”

Lăng Ngôn mỉm cười:” Không cần khách khí, việc nhỏ, việc nhỏ.” Lê Ngạo Nhiên chỉ khẽ gật đầu không nói gì.

” Truyền ra là Vô Ưu cung chủ đã cứu tiểu Quận chúa, tuyệt đối không được đề cập tới ta.” Bạch Nguyệt kéo Nạp Song lại, thì thầm. Nạp Song khóhiểu, cứu người mà không muốn truyền ra? Chẳng lẽ sợ sợ ‘Thụ đại chiêuphong’ (Cây lớn thì có gió ta), sợ sau này có người nhờ nàng chữa bệnh,nhưng sợ phiền toái nên không muốn người khác biết? Nhớ tới tính cáchBạch Nguyệt, Nạp Song thấy rất có khả năng, gật đầu đáp ứng.

Ởngoài viện, Lục Du cầm một phong thư đưa cho Lê Ngạo Nhiên, là thư củaChưởng môn, dùng bồ câu đưa đến. Lê Ngạo Nhiên xem qua, cũng không nóigì, chỉ gật đầu. Lục Du liền xoay người, trở về phòng thu thập hành lý.

” Lão hồ ly muốn ngươi làm gì thế?” Lăng Ngôn tò mò.

” Muốn cho ta làm bảo mẫu kiêm tiền tiếu. (Ta nghĩ có lẽ là người chi tiền =]])” Lê Ngạo Nhiên thản nhiên nói.

” A? Cái này mà lão hồ ly cũng nghĩ ra được.” Lăng Ngôn run rẩy khóe miệng.

” Ân.” Lê Ngạo Nhiên bình thản đáp.

” Kia….. Ngươi định làm cái gì?” Lăng Ngôn tò mò hỏi.

” Trước tiên đi đến sào huyệt tà giáo ở vùng phụ cận xem thử.” Lê NgạoNhiên cầm bức thư trong tay, khẽ nắm chặt. Bức thư hóa thành bột, gióthổi, liền không còn chút gì.

Mà tại ngã rẽ kia, Bạch Nguyệt đang cùng Nạp Song bàn bạc về vấn đề thù lao.

” Bạch cô nương nếu muốn cái gì, chỉ cần có khả năng, ta nhất định sẽ đáp ứng.” Ngữ khí Nạp Song thập phần kiên định.

“Chuẩn bị cho ta một ít ngân phiếu, cùng một chút bạc vụn” Bạch Nguyệt vuốt cằm, bắt đầu đưa ra điều kiện.

” Này là tự nhiên.” Nạp Song gật gật đầu:” Bạch cô nương đã cứu hai tỷ muội chúng ta, có gì xin cứ nói.”

Bạch Nguyệt cười, lúc này mới nghiêm mặt nói:” Không tệ, ta cũng không phảirất cần tiền. Ngươi đáp ứng sẽ làm cho ta ba điều , dĩ nhiên là nhữngviệc ngươi có thể làm.”

” Bạch cô nương thỉnh nói.” Thần sắc Nạp Song cũng không thay đổi.

” Bây giờ còn chưa nghĩ ra, cứ để lại đã. Nếu có một ngày ta gặp chuyện,ngươi nhất định phải giúp ta.” Bạch Nguyệt cười híp mắt nói.

NạpSong suy tư một chút, liền lấy một khối ngọc bội từ trên người xuống đưa cho Bạch Nguyệt:” Ngọc bộ này biểu hiện cho thân phận của ta, có thểBạch cô nương sẽ hội dùng đến. Chờ Bạch cô nương nghĩ ra ba điều kiệnkia lại nói cho ta...ta tuyệt đối sẽ không chối từ.”

Nhìn miếngngọc trong xanh không chút tỳ vết , được mài dũa khéo léo tinh mĩ đủbiết nhất định là trân phẩm rồi. Bạch Nguyệt không khách khí nhận lấy.Tay vừa chạm phải miếng ngọc, một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể. Bạch Nguyệt thật sự rất thích, nghĩ nên tìm một sợi dây tơ, đeo ngọclên cổ, mùa hè sẽ không sợ nóng nữa rồi.

Của mình thì mình cứ lấy, Bạch Nguyệt yêu thích vuốt ve miếng ngọc không muốn buông tay, sau đó đi theo Nạp Song đến đại đường.

Mọi người đã ở đây.

” Đây là?” Nạp Song thấy mọi người đã thu thập hành lý, cảm thấy khó hiểu.

” Bạch sư muội, ngươi cũng mau thu thập, chúng ta nên xuất phát. Vừa rồiSư phụ đưa thư tới, yêu cầu chúng ta cùng Lê công tử đi điều tra Tàgiáo.” Lục Du nói với Bạch Nguyệt. Đối với nàng, Lục Du cũng cảm thấymâu thuẫn. Lúc đầu là khinh thường nàng may mắn mới thắng trận, nhưngsau lại cứu được Tiểu Quận chúa. Nhưng nhớ đến việc ở trấn nhỏ, hắn cảmthấy thất bại, nhục nhã.

” Điều tra tà giáo?” Bạch Nguyệt giật mình.

” Đúng vậy, hiện tại nên xuất phát. Trên đường ta sẽ kể lại mọi chuyện.” Lục Du nhìn Nạp Song, cũng không nói tiếp nữa.

” Nga, được.” Bạch Nguyệt đương nhiên nhìn ra Lục Du không muốn để nhiềungười biết về việc này. Kiếp trước nàng cũng quen xem sắc mặt ngườikhác, nhất là mấy vị lãnh đạo, lấy lỗ mũi cũng đoán được.

Thu thập xong hành lý, sau khi từ biệt Nạp Song, mọi người lên đường.

” Lục sư huynh, điều tra tà giáo? Chúng ta phải làm gì?” Bạch Nguyệt tò mò.

” Lúc ngươi không có mặt ở đây, Lê công tử nói, gần đây Tà giáo thườnggiả trang thành sơn tặc đi cướp của những kẻ có tiền. Chúng ta nên bắtđầu từ đây.” Lục Du liên tưởng đến sự việc của Triệu Dũng.

Quảnhiên Triệu Dũng vừa nghe, lập tức chen miệng:” Chẳng lẽ gia đình củaThủy Tiên cũng bị bọn Tà giáo đánh cướp, mà chính nàng cũng bị chúng bắt đi? Lục thiếu hiệp, cầu các ngươi cứu nàng.”

” Đương nhiên.” Lục Du có chút xấu hổ trả lời.

Mặt Lăng Ngôn hiện ra nụ cười nhàn nhạt, đương nhiên hiểu rõ vị Thủ tịch đệ tử này bị việc trên trấn kia đả kích. Nghĩ kỹ, hắn cũng ít có cơ hội ra giang hồ, không rõ lòng người hiểm ác cũng là điều dễ hiểu. Cũng khótrách, giang hồ thái bình, mà Tà giáo cũng xuất hiện hơn hai mươi năm,gần đây mới có khuynh hướng muốn ngóc đầu trở lại.

Bạch Nguyệt lại trầm mặc.

” Bạch cô nương làm sao vậy?” Lăng Ngôn chú ý vẻ mặt Bạch Nguyệt đột nhiên biến sắc, lại tò mò cất tiếng hỏi.

” Bảy ngày.” Bạch Nguyệt thấp giọng trả lời.

” Cái gì bảy ngày?” Không thể hiểu được.

” Thủy Tiên đã bị bắt đi bảy ngày.” Bạch Nguyệt tiếp lời:” Các ngươi nghĩ bị Tà giáo bắt đi bảy ngày, thì sẽ có kết cục sẽ như thế nào?”

Thanh âm Bạch Nguyệt trầm thấp, Triệu Dũng không nghe thấy, nhưng người cónội lực thâm hậu, đôi tai linh mẫn như Lục Du tất nhiên nghe được.

Gương mặt Lục Du chuyển sang trắng bệch.

Lăng Ngôn cũng rất kinh ngạc, nhưng không nói gì.

Lê Ngạo Nhiên vẫn thản nhiên ngồi nhìn tất cả, nhưng trong con ngươi xanh biết lại lóe lên tia hàn quang.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com