Tất cả

Yêu Nữ Đối Thượng Tà Nam - Chương 12: Sai lầm rồi sao?

Truyện Yêu Nữ Đối Thượng Tà Nam

Tác giả Vô Ý Bảo Bảo

Danh mục Xuyên Không Nữ Cường

Trước Tiếp
Bạch Nguyệt lạnh lùng nhìn hai người bước đi, khẽ thở dài.

Lại là hàng loạt lời thoại đầy kinh điển.

” Dừng tay! Ban ngày ban mặt dám trêu chọc con gái nhà lành!” Nạp Song nhíu mi, phẫn nộ quát.

” Ngươi là người nào? Dám phá hỏng việc tốt của bổn thiếu gia!” Vị thiếugia to béo quay đầu nhìn người trước mặt. Thấy là một cô gái xinh đẹpdiễm lệ, sửng sốt.” Ơ, tiểu cô nương này lại càng đẹp, mau bắt cả hai về cho ta.”

” Vô sỉ.” Nạp Song nhìn ánh của ánh mắt thô bỉ của tênnam nhân cứ đảo khắp người nàng. Nàng tức giận rút kiếm đâm tới, nhắmvào bả vai hắn để giáo huấn. Lũ lâu la của vị thiếu gia béo kia khôngnghĩ cô gái này lại ra tay, nên không ai kịp thời ngăn cản.

Nhấtthời, trên đường cái vang lên tiếng tru thảm thiết như giết heo. Hắn vội vàng che bả vai đẫm máu, không thể tin nhìn tay chảy đầy máu tươi, tứcgiận nhìn lũ gia đinh phía sau:” Còn ở đó thất thần làm gì? Lên hết chota, bắt hết.” Bọn gia đinh hò hét định tiến lên nhưng là bị Nạp Song vàLục Du đánh cho hoa rơi nước chảy.

Tên béo kia mặt trắng bệch, biết hôm nay đụng tới người không tầm thường, không dễ chọc.

” Đi.” Hắn vội vàng muốn nhấc chân chạy trốn, trước khi đi cũng khôngquên nói lại:” Nhớ kĩ cho ta!”. Sau đó cả lũ đều chạy trối chết.

Nạp Song thu kiếm, đi đến hai tỷ đệ vẫn còn đang hoảng sợ ân cần hỏi thăm:” Cô nương không có sao chứ?”

” Cám ơn cô nương cùng công tử cứu giúp.” Cô gái cảm kích cúi người hành lễ.

” Gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ, là điều nên làm.” Nạp Song có chút ngượng ngùng. Lục Du chỉ là khẽ gật đầu.

” Cám ơn đại tỷ tỷ, cám ơn đại ca ca.” Tiểu hài tử bên cạnh cô gái cấttiếng nói thanh thúy làm Nạp Song mỉm cười. Nạp Song quay đầu nhìn BạchNguyệt, trong mắt tràn đầy đắc ý.

Bạch Nguyệt cười lạnh không nói gì. Chỉ sợ không ai kịp nhìn thấy ánh mắt ngoan độc của tên béo kiatrước khi đi vẫn nhìn chằm chằm hai người này.

]

Hai tỷ đệ thiênân vạn tạ (Cảm tạ, cảm ơn ) rồi rời đi, Nạp Song đi đến trước xe ngựa,thái độ đối với Bạch Nguyệt hiển nhiên thay đổi rõ ràng. Bạch Nguyệtcũng không để ý, đi theo Nạp Song vào tửu lâu.

Dùng xong cơm ,mọi người lại lên xe ngựa chuẩn bị xuất phát. Tuy Nạp Song vẫn đối xửkhách khí với Bạch Nguyệt, nhưng lại không bằng trước kia. Rời khỏi trấn được vài dặm đường, Bạch Nguyệt vốn nhắm mắt, lại đột nhiên mở ra,nói:” Nạp Song cô nương, ta đề nghị ngươi nên về trấn đón hai người kiađi. Nếu không thì sẽ muộn mất.”

Nạp Song khó hiểu nhìn BạchNguyệt, khóe miệng Bạch Nguyệt cong lên, cười lạnh:” Nếu không đi thìngươi sẽ phải hối hận.” Nạp Song nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Bạch Nguyệtbỗng nhiên , trong lòng có chút run sợ. Lục Du nhíu mày, nhìn BạchNguyệt cười như không cười, ánh mắt nổi lên hàn ý.

Nạp Song cắn môi, rồi xốc rèm xe lên, lệnh cho xe phu quay trở về thôn trấn.

Xe ngựa đi theo phía sau cũng quay lại, Lăng Ngôn vén màn, khó hiểu. “Mộthồi sẽ biết.” Lê Ngạo Nhiên nhắm mắt, không chút để ý, thản nhiên nói.

Trở lại thôn trấn, hỏi thăm mấy người xung quanh nơi ở của hai tỷ đệ kia,được mấy người qua đường chỉ dẫn. Bạch Nguyệt không nhanh không chậm đitheo phía sau.

Rốt cuộc cũng đến được nhà của hai người đó, đó là một khoảng sân nho nhỏ. Mọi người tiến vào thì phát hiện bên trong nơinơi đều hỗn độn. Bạch Nguyệt thấy thế, cũng không tiếp tục đi vào, chỉlà lẳng lặng đứng ở ngoài sân, nhìn Nạp Song vội vàng tiến vào phíatrong.

Hình như vẫn chậm rồi. Bạch Nguyệt ngẩng đầu nhìn trời ,thở dài, rồi đứng chờ đám người ở phía trong đi ra.

” Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?” Trong phòng truyền đến tiếng hét điên cuồng của Nạp Song.

Bạch Nguyệt thuận tay ngắt bông hoa dại dưới sân, vừa ngắt lên, cánh hoa rơi lả tả:” À, mùa xuân đã qua rồi.” Bạch Nguyệt nhìn đóa hoa tàn, tựa hồnhư là thầm nói với bản thân.

” Ngươi đã sớm biết…..? Đã sớm biết hắn ta sẽ tìm tỷ đệ họ trả thù?!” Lục Du đứng trước mặt Bạch Nguyệt, cố đè nén sự phẫn nộ trong lòng, nghiêm giọng chất vấn Bạch Nguyệt.

Bạch Nguyệt nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú Lục Du gần như méo mó, run rẩy. Nàng vứt đóa hoa cầm trên tay, lúc này mới nhàn nhạt nói:” Chân to bao nhiêu thì có thể đi giầy lớn bấy nhiêu. Ỷ có võ công thì có thể làm được mọithứ, cứu vớt sinh mệnh thiên hạ sao?”

” Ngươi!” Lục Du rút kiếm, chỉ thẳng cổ Bạch Nguyệt, mu bàn tay đều nổi gân xanh, đủ biết Lục Du phẫn nộ đến mức nào.

” Ngươi đã sớm biết! Ngươi đã biết… Vì sao? Vì sao không nói cho ta?” Nạp Song ôm thi thể đứa bé đã sớm không còn hơi thở, đứng ở cửa.

”Nói cho ngươi?” Bạch Nguyệt nhíu mày:” Ta không phải đã nói cho ngươirồi sao? Ta đã nói ngươi không cần can thiệp, là ai không nghe?” BạchNguyệt cười nhẹ, lấy ngón tay nhẹ nhàng gạt mũi kiếm đang chỉ vào mình.

” Như thế nào, muốn giết ta?” Bạch Nguyệt cười khinh thường:” Không ngờLục đại hiệp muốn động thủ giết một nữ tử nhu nhược như ta?”

LêNgạo Nhiên nhìn mọi chuyện trước mắt, ánh mắt thâm thúy lạnh nhạt, nhưbầu trời đêm. Cô gái này, vì sao lại khiến cho hắn một cảm giác rất quen thuộc? “Thật lãnh khốc.” Lăng Ngôn nhỏ giọng, đột nhiên có chút hiểuđược vì sao nàng không bị hắn hấp dẫn.

Nước mắt Nạp Song lặng lẽrơi xuống, nhìn thi thể đứa bé trong lòng đã sớm tắt thở, rồi lại quayđầu nhìn thân thể trần trụi của cô gái kia bị bao trong chăn trong phòng cũng đã tắt thở. Tâm đau dớn như bị dao cắt. Đều là tại nàng, tại nàngđã hại bọn họ!

Bạch Nguyệt lạnh lùng nhìn Nạp Song ôm chặt thithể đứa bé mà khóc:” Không phải người nào cũng có thể cứu được, khôngphải việc gì cũng có thể giúp. Nạp cô nương, ngươi hãy nhớ kỹ điều ấy.Có đôi khi, ngươi cho rằng đó là giúp họ nhưng thật ra lại là làm hạibọn họ. Nếu hôm nay ngươi không đi lên, thì tên thiếu gia kia cũng chỉtrêu đùa rồi cùng hạ nhân chạy lấy người. Cục diện hiện tại cũng là nhờơn tấm lòng hiệp nghĩa của ngươi mà tạo thành.”

Nạp Song vô lựcquỳ trên mặt đất, càng ôm chặt đứa bé trong lòng. Vừa nãy vẫn còn hoạtbát nói chuyện, giờ đã là một thi thể lạnh như băng.

Lục Du nhìn Nạp Song đau đớn, cũng không đành lòng, thấp giọng quát Bạch Nguyệt:” Không cần nói nữa, đủ rồi.”

” Làm việc cũng nên cẩn thận quan sát, không suy tính hậu quả, tự nhiênsẽ phải gánh chịu hết thảy.” Bạch Nguyệt không khách khí, nhìn thi thểđứa bé trong lòng Nạp Song, tự nhiên cũng có chút đau lòng. Giọng nóicũng dịu đi nhiều:” Về sau làm việc cũng nên nghĩ đến hậu quả một chút.”

” Chẳng lẽ không có vương pháp?” Triệu Dũng nhìn hết thảy mọi việc, phẫn nộ lên tiếng hỏi.

” Kẻ có tiền chính là vương pháp.” Lê Ngạo Nhiên nhàn nhạt nói một câu.

” Vì sao lại như vậy? Vì sao?” Nạp Song ngơ ngẩn ngồi ôm thi thể đứa bé,phảng phất như không nghe thấy những điều mọi người đang nói.

Lục Du chỉ đứng yên, không nói gì.

” Sai lầm rồi sao? Thực đã làm sai lầm rồi?” Lục Du gần như thì thào tự hỏi bản thân.

” Ngươi không có sai, chỉ là phương pháp không đúng.” Bạch Nguyệt xoayngười, đi lên phía trước:” Một khi đã hung ác, thì phải làm cho trót.Trừ cỏ phải diệt tận gốc.” Khóe miệng Bạch Nguyệt cong lên, nở một nụcười. Ngay từ đầu có lẽ không nên tham gia vào việc này, mà nếu như đãnhúng tay thì nên giết chết tên béo kia. Nhưng nếu vậy thì gia quyến nhà hắn có lẽ sẽ không từ bỏ ý đồ, chắc chắn sẽ đến báo thù. Vậy thì cũngsẽ xảy ra chuyện như hiện tại. Nếu như chỉ vì chuyện hắn trêu chọc mộtcô gái mà giết sạch cả nhà hắn? Đương nhiên là không thể! Dẫn nhữngngười bị hắn trêu ghẹo rời đi nơi này? Có lẽ cũng không!

Bạch Nguyệt chậm rãi đi về phía trước, cũng không thèm quay đầu nhìn lại.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com