Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên

Chương 31: Mỹ nhân sư huynh



CHƯƠNG 31: MỸ NHÂN SƯ HUYNH

Mô-za-a phẫn nộ móc điện thoại ra cáo trạng với người nào đó: Vợ của cậu chọc ghẹo tớ.

Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.

[Hệ thống]: Lôi Thần Ni Ni, Nhất Tiếu Nại Hà, Lô Vĩ Vi Vi, Chân ThủyVô Hương, Tiểu Vũ Yêu Yêu diệt mạnh phục yếu, trảm yêu trừ quỷ, đánh bại U Minh Quỷ Lão, giải cứu chúng sinh vượt qua bể khổ, thần công cái thế, uy chấn giang hồ.

『Thế giới』

[Ma Thuyền Trưởng]: Tôi có thấy nhầm không?

[SC Gấu Trúc]: Trời ạ, hệ thống bug (lỗi) rồi!

[Du Du…]: Chơi lâu thế này rồi mới biết game này cũng cho phép đặt trùng tên.

[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: Khỉ thật, lão đây mới đi giặt cái quần lót, quay lại đã theo không kịp thời đại rồi!

[SC Gấu Trúc]: Sững sờ, Sảng Khoái huynh ơi, huynh mà cũng có quần lót á?

[Không mặc quần thật quá sảng khoái]: …

[Vô Địch Bát Đao]: Vợ ơi, chúng ta hợp lại đi, vài người cùng đi đánh boss, chúng ta có lý do gì mà không hợp nhau lại? Hợp lại đi hợp lạiđi, vợ ơi anh yêu em!

[Đội nhóm]:

[Lô Vĩ Vi Vi]: Ni Ni, bọn mình đi đây, có chuyện gì cứ gọi, tớ không có ở đây thì cứ trực tiếp tìm Nại Hà ^_^

[Lôi Thần Ni Ni]: A!!! Được không?!!!

[Nhất Tiếu Nại Hà]: Được.

[Lô Vĩ Vi Vi]: ^_^, bọn mình đi đây, bye.

[Lôi Thần Ni Ni]: Đợi đã, trang bị rơi ra vẫn chưa chia mà.

Trong động thấy có phần kỳ lạ, Vi Vi không muốn ở lâu, chưa đợi Ni Ni chia trang bị đã rút lui cùng Nại Hà. Nhìn Bạch Y Cầm Sư trầm lặng bêncạnh, Vi Vi hỏi: “Tiếp theo chúng mình làm gì đây?”

“Đợi chút, đang nghe điện thoại.”

Điện thoại?

Vi Vi bỗng nghĩ đến một khả năng, mà lại có phần quá huyễn hoặc. “Ôi, không phải anh, lúc nãy vừa đánh boss cũng đang nghe điện thoại chứ?”

Vi Vi thề là cô chỉ định hỏi chơi vậy thôi, nhưng Đại Thần đáp lạimột chữ “ừ” như lẽ đương nhiên, đánh bại cô hoàn toàn. Quả nhiên làthật…

Vi Vi ngẫm nghĩ nghiêm túc một lúc lâu, quả thực không thể tưởng tượng nổi: “…Một tay làm sao thao tác được?”

“…Tai nghe.”

Phải rồi, di động có tai nghe để nghe điện thoại mà. Vi Vi toát mồ hôi, vội nói: “Vậy anh gọi đi.”

Rõ ràng không định chơi quá lâu, nhưng lúc này trong đầu Vi Vi khônghề xuất hiện từ “offline” chút nào, trái lại hình ảnh Đại Thần đeo tainghe, thần thái bình thản nghe điện thoại cứ loáng thoáng trước mặt. Gọi điện thoại mà vẫn có thể thao tác chuẩn xác mạnh mẽ như vậy, Đại Thần ở bất kỳ trình độ nào cũng mạnh đến mức trái ngược với lẽ tự nhiên rồi>o

Vi Vi bỗng xuất thần, Hồng Y Nữ Hiệp trên màn hình cũng lặng lẽ ngồi bên cạnh Cầm Sư, tà váy hồng chầm chậm tung bay.

Lúc sau, Bạch Y Cầm Sư nói: “Vi Vi, ngày mai anh phải đi Thượng Hải.”

*** *** ***

Mới mười một giờ mà nhà ăn bên cạnh trường đã một đoàn dài người xếphàng rồng rắn. Vi Vi và bạn cùng phòng đứng ở cuối hàng, nhìn thấy đámngười chen chúc trước mặt mà thở dài.

Nhị Hỷ đứng sau cô, cười xảo quyệt: “Này này này, cho dù Đại Thần nhà cậu không ở đây thì ăn cơm với bọn tớ cũng đâu cần thở dài thế chứ!”

Những lời như thế Vi Vi đã nghe bọn họ nói đến mấy lần khi cùng đi tự học sáng nay rồi, cho nên chẳng có cảm xúc gì, thò đầu ra xem hôm naynhà ăn có món gì.

Nhị Hỷ thấy cô không phản ứng gì lại tiếp tục hỏi giọng gian manh:“Vi Vi, cậu với Đại Thần nhà cậu tiến triển đến bước nào rồi?”

Vi Vi bó tay quay lại nhìn, “…Bọn mình mới quen nhau có một tuần à, được chưa!”

Ty Ty xúm lại nói: “Hai người quen nhau hai tiếng đã xác định quan hệ rồi, cứ theo tốc độ này thì quen một tuần, bé con cũng có thể rót xìdầu rồi.”

“…” Vi Vi: “Tóm lại, chẳng có gì cả, xì dầu gì gì đó cũng chẳng biết ở đâu cả.”

Hiểu Linh không tin: “Không thể nào, chẳng lẽ Tiêu Đại Thần định đun nước nấu ếch xanh.”

Vi Vi >_

Hiểu Linh càng nghĩ càng thấy có lý: “Đúng rồi, chắc chắn là thế, mới đầu là lửa to xào qua, sau đó lửa nhỏ hầm từ từ, sớm muộn gì cũng ănthịt con ếch xanh là cậu!”

Nhị Hỷ cũng như bắt được hứng thú: “Có lý, chiến lược của Đại Thần đồ chừng là thế, trước tiên một tay đánh chớp nhoáng, bây giờ lại chơi trò mưa dầm thấm lâu, hê hê hê hê.” Vẻ mặt của cô bỗng đê tiện hẳn: “Vi Vi, hai người khi nào tiến đến trò chiến đấu lâu dài đây!”

Ty Ty phụ họa thêm: “Phải phải, đầu tiên là bão táp mưa sa khiến cậukhông mò thấy phương hướng, sau đó là mưa lâm thâm khiến cậu đầu quaymòng mòng, sau đó là mưa gì đây nhỉ?”

Ty Ty cố gắng tìm kiếm từ, trong đầu Vi Vi không biết sao lại đột ngột nảy ra bốn chữ…

Vu Sơn Vân Vũ. [mây mưa trên núi Vu: ý chỉ cảnh trai gái xxx với nhau í :">]



Sau đó đờ đẫn một cách rất hình tượng.

Nhị Hỷ vẫn đang cường điệu rất dai: “Chiến tranh trường kỳ ơi chiến tranh trường kỳ, trường kỳ ơi trường kỳ ơi.”

Bọn Vi Vi vẫn không hiểu thâm ý của Nhị Hỷ, “phụt” một tiếng, một nam sinh nào đó luôn xếp sau các cô bỗng phun ra.

Bốn cặp mắt đồng loạt hướng về phía người ấy.

Là một chàng trai rất cao, có điều gương mặt rất trẻ con, đôi mắt to, nhìn như học sinh cấp ba, trước đó cậu ta đã âm thầm lén lút theo saubọn họ, bọn Nhị Hỷ và Vi Vi lúc ở bên nhau đã thấy dạng nam sinh muốncướp mà không có gan này nhiều lần rồi, nên cũng không chú ý gì nhiềulắm.

Cậu chàng đó bị các cô nhìn chăm chú thì gương mặt trắng trẻo bỗng đỏ ửng lên, gãi gãi đầu, ấp úng nói với Vi Vi: “Ha ha, Tam tẩu, Mô-za-ađây.”

Vi Vi rối loạn.

Mô-za-a?! Hách My? Bạn cùng phòng của Đại Thần! Người mà cô quen?!Không thể nào! Vi Vi trừng nhìn anh, vừa nãy bọn họ bàn tán những gì,anh ta đã nghe hết ư?! A a a, mất mặt quá trời ơi!

Hơn nữa…

Vi Vi nhớ lại Mô-za-a đã từng miêu tả về ngoại hình của mình, ngheđồn còn đen hơn than, lại nhìn tên con trai trắng trẻo trước mặt…

Vi Vi tức giận.

Được thôi, tên này từ đầu đến cuối chưa bao giờ nói thật, hôm qua còn báo cáo nhảm để hại cô. Vi Vi thù cũ thêm hận mới, sau đó mỉm cười,chậm rãi nói: “Thì ra là ~ Mỹ ~~~ Nhân ~~~ Sư~ Huynh~à~”

Thế là…

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, gương mặt thư sinh trắng trẻo của Mô-za-a, hoàn toàn.méo.mó.

Vài phút sau, Mô-za-a ngồi trong một góc âm u của nhà ăn gặm rauxanh, phẫn nộ rút di động trong túi ra báo cáo với một người nào đó: Vợcủa cậu chọc ghẹo tớ.

Rất nhanh ai kia đáp lại: Cứ để bị chọc ghẹo đi nhé, tớ không quan tâm.

Mô-za-a lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Đành phải nói rằng, hai người nào đó về phương diện khiến người tatức chết mà không đền mạng thì, đúng là xa ngoài ngàn dặm, thần giaocách cảm – -

Một ngày không hề có tin gì của Tiêu Nại, buổi tối Vi Vi tự học xongtrở về, không nhịn được lại lên mạng vào game. Tiêu Nại đương nhiênkhông có ở đó, Vi Vi chạy đến nhà của họ, bày biện đồ đạc, tưới nước cho vườn cây, thơ thẩn dạo quanh vài vòng.

Một lúc sau bọn Ngu Công lên mạng, Vi Vi hội họp với họ, giao ThầnThú cho Ngu Công và Hầu Tử Tửu xong, vừa nâng cấp vừa trò chuyện rấtnhảm.

Ngu Công: “Mì gói mới ra của Khang Sư Phụ không ngon gì hết.”

Vi Vi: “@[email protected] Mì gói mà cũng có sơn trại để làm ra cơ á?”

Hầu Tử Tửu: “Hắn là heo nên ăn Khang Sư Phụ đó, còn bọn anh ăn KhangSư Phụ kia cơ (“Khang” trên là vỏ trấu, cám, chữ “Khang” dưới có nghĩalà khỏe mạnh)

Ngu Công: “Haizzz, không bằng được Lão Tam, bây giờ rượu ngon trong tay, gái đẹp vây quanh.”

Vi Vi: “…”

Mô-za-a hôm nay bị Vi Vi bắt nạt, cật lực dùng kế ly gián: “Tam tẩu, đừng nên tức giận, lúc về bọn anh giúp em dạy dỗ hắn.”

Vi Vi: “>o

Vi Vi: “Ngu Công lần này thành ngữ dùng rất chính xác.”

Ngu Công tức giận: “Anh có dùng thành ngữ đâu.”

Vi Vi: “Yêu cầu đối với anh không thể cao quá, bốn chữ đã có thể xem là thành ngữ rồi.”

Ngu Công: “Thực ra chuyện dùng thành ngữ này, là vì lúc còn nhỏ anh đã có bóng đen tâm lý.”

Hầu Tử Tửu: “Bóng đen tâm lý với tâm lý biến thái có gì khác nhau?”

Ngu Công phớt lờ cậu ta, kể lại rất đau khổ: “Thành ngữ ‘Ngu Công dời núi’ chắc mọi người đều biết, tên anh lại na ná (tên Ngu Công tiếng Hoa đọc là Yu Ban Shan, Ngu Công Leo Núi đọc là Yu Gong Pa Shan) nên cứ đọc nhầm thành Ngu Công Leo Núi, chính vì thế mà bị cô giáo ngữ văn phạtkhông biết bao nhiêu lần (bốc lửa)”

Hầu Tử Tửu: “…Bóng đen của cậu sao còn đơn giản hơn cả chuyện tớ đánh rắm thế hử.”

Mô-za-a: “…Thì ra não bị tật cũng do từ nhỏ đã bắt đầu…”

Vi Vi: “Em có đạo đức, em không nói gì cả.”

Bạn Ngu Công rất căm phẫn đi đến một góc nhỏ để trồng nấm – -.

Mô-za-a vẫn kiên trì bám theo Vi Vi hỏi: “Tam tẩu em thật sự yên tâmvề Lão Tam à, thế giới hào hoa như Thượng Hải, tiệc tùng bia rượu chảytràn như suối…”

Vi Vi: “Không phải anh ấy đến nâng cấp hệ thống Phong Đằng đó sao?”

Mô-za-a kinh ngạc: “Tam tẩu em cũng biết à.”

Đương nhiên là cô biết rồi.

Đại Thần bay lúc tám giờ rưỡi, bảy giờ còn đến tìm cô cùng đi ăn sáng, thuận tiện báo cáo luôn hành trình đi của anh.

Sau đó mới bình thản đi.

>o

“Tam tẩu, em chỉ biết một mà không biết hai, chuyện nâng cấp có cầncậu ta đi đâu.” Hầu Tử Tửu nói: “Nghe nói sếp lớn của Phong Đằng muốngiúp Lão tam chiêu nạp một khách hàng lớn, nên mới quyết định đến đóngay.”

Ngu Công lúc này như tìm được động lực hồi sinh của gián trở lại: “Hê hê, nếu có thể nắm chặt hạng mục này thì danh sách vợ của Lão Tam đã có rồi.”

Mô-za-a và anh chàng Ngu Công kẻ hát người phụ họa, cố ý làm ra vẻ kinh ngạc: “Danh sách vợ mà nhiều thế á?”

Ngu Công chêm vào: “Người ta muốn cưới hoa khôi à hoa khôi ơi.”

Vi Vi rất muốn đi mài răng, có điều đối với sự khiêu chiến của nhữngngười “phi Đại Thần” này, Vi Vi vẫn chưa bao giờ thua cuộc. Gửi đi mộtkhuôn mặt cười híp mắt, Vi Vi đáp trả lại: “Bó tay thôi, Đại Thần khôngcó lý tưởng, không muốn gả cho vợ giàu.”

Ngu Công: “…”

Một phút sau, điện thoại một người nào đó đang tham gia tiệc rượu ởtận Thượng Hải nhận được một tin nhắn cáo trạng: “Vợ của cậu bắt nạttớ.”

Bỏ luôn điện thoại vào túi, khóe môi Tiêu Nại khẽ nhếch lên.

Xem ra, người nào đó lúc anh không có ở kia, cũng sống rất vui vẻ.

Vậy nhưng, người nào đó đang ở thành phố B kia từ vui vẻ chuyển sangđau buồn, căn nguyên là do tiếng kêu kinh ngạc của Nhị Hỷ: “Trời ạ, ViVi, cậu mau lên diễn đàn trường mình đi!”