Tất cả
Yêu Anh Từ Một Lần Đánh Cược

"A Hạo, em xin lỗi, anh đừng giận nhé. Chuyện này sau này tuyệt đối em sẽ không nói ra nữa, anh và Thiên Thiên ở đâu thì em theo đấy, chỗ nào anh ở là nhà của em." Long Ký Hạo quay đầu lại nhìn Lăng Vân Phi một chút. Từ khi hai người lần nữa ở cùng nhau, người này liền bắt đầu cẩn thận dè dặt từng li từng tí, tìm mọi cách làm anh vui lòng, nói liên tục cũng sợ anh sẽ tức giận, tiếp đó liền lập tức xin lỗi giải thích một phen. Hôm nay cũng thế, vốn là một việc nhỏ không quá quan trọng, cuối cùng kết cục lại bắt đầu biến thành Lăng Vân Phi rối rít nói xin lỗi. Tuy rằng hắn căn bản không biết rốt cuộc mình đã làm sai điều gì, nhưng vẫn cứ muốn xin lỗi.


Có điều Long Ký Hạo xấu xa cảm thấy cảm giác như vậy quả thật cũng không tệ lắm. Có người ngày ngày đặt mình vào lòng, chút gió thổi cỏ lay cũng gấp gáp vô cùng, dùng thái độ rối rít lấy lòng đối xử với mình. Anh xấu xa thật đấy nhỉ, vì đặc biệt thích nhìn dáng vẻ xoay quanh mình của hắn ta. "Tại sao nhất định tôi phải về với cậu chứ?" Long Ký Hạo ức hiếp tiến sát lại gần người Lăng Vân Phi, "Nói đi, tại sao nhất định phải thế?"


Lăng Vân Phi bị động tác đột ngột của Long Ký Hạo làm sợ đến mức không dám thở mạnh, đặc biệt là khi hơi thở nóng rẫy của A Hạo phả lên mặt hắn, khuôn mặt hắn lập tức đỏ rừng rực: "Em, em, em muốn đưa anh về nhà giới thiệu anh cho người nhà và bạn bè của em. Nhưng nếu như anh không muốn về thì chúng ta không về nữa."

Bình luận truyện