Xuyên Thành Vợ Cũ Của Nam Phụ

Chương 53



Editor: Hạ Cẩn

Nguyễn Thu Thu hắt xì một cái.

Quái lạ, ai nhắc đến cô vậy.

Trong đầu cô thoáng hiện lên cái tên Trình Tuyển. Nguyễn Thu Thu thoáng sững sờ, thở dài yếu ớt. Mấy ngày nay cô cũng nghĩ tới việc Trình Tuyển có chịu cơm nước đầy đủ không, cí lẽ là do quen với thân phận đầu bếp rồi nên giờ mới sợ Trình Tuyển tự nuôi chết mình.

Nhưng mà Nguyễn Thu Thu vẫn tin tưởng người "thỉnh thoảng" rất đáng tin - Đồ Nam sẽ chăm sóc Trình Tuyển, có cậu ta ở đó, Nguyễn Thu Thu cũng khá yên tâm.

Nguyễn Thu Thu ngồi máy bay đến một thành phố khác. Chỗ này là cô chọn tọa độ ngẫu nhiên trên bản đồ, giả cả ở đây thấp giao thông lại tiện lợi, cũng có thể xem như một nơi đáng sống.

Cô đã sớm xem kỹ nhà ở qua app điện thoại, cũng đã liên hệ xong với chủ nhà, sau khi xác định không có vấn đề gì liền chuyển vào.

Nơi cô chọn là một tòa nhà chung cư dạng căn hộ, nhà trọ một người, nhìn có vẻ hơi chật chội.

Nguyễn Thu Thu lượn quanh một vòng, phát hiện ra đồ bị thiếu khá nhiều, cô ngồi trên ghế sofa liệt kê ra một danh sách mua sắm dài dằng dặc, tìm vị trí chuỗi siêu thị gần đó, thay áo khoác đi ra ngoài mua đồ.

Chén bát xoong nồi, củi gạo mắm muối tương dấm trà, đều là những đồ dùng cần thiết.

Chưa mua hết một nửa danh sách mà xe đẩy hàng đã chất đầy đồ, không tài nào nhét nổi nữa. Nhìn qua thì ít nhất cũng phải nặng mấy chục cân, Nguyễn Thu Thu đành phải chia làm hai đợt, xách đống đồ này về trước rồi quay lại mua mấy món khác sau.

Lúc đang chuẩn bị xếp hàng tính tiền, đột nhiên có người kinh ngạc gọi tên cô.

"Nguyễn Thu Thu???"

Ngữ khí của đối phương mang theo chút ngập ngừng không dám tin, Nguyễn Thu Thu nghe được giọng quen thuộc, vô thức định quay lại nhưng cô lập tức nhanh chóng phản ứng lại, che mặt, buồn bực nói: "Xin lỗi, anh nhận lầm người rồi."

"Là em." Là giọng Cố Du.

Tay anh cầm mấy túi nước hoa quả, nhanh chóng bước đến, xác nhận là Nguyễn Thu Thu thật sự cắt tóc, cách ăn mặc cũng khác so với trước đây.

"Sao em lại ở chỗ này? ".... Còn mua thêm một đống gia sản.

Ánh mắt Cố Du rơi vào đống đồ trên xe đẩy hàng của Nguyễn Thu Thu, càng thêm thắc mắc.

Nguyễn Thu Thu biết giờ giả vờ cũng vô dụng, mặt mày ủ ê buông tay ra nói: "Anh hông cần hỏi nhiều, tóm lại là không liên quan gì đến anh hết."

"Chỉ một mình em?" Anh nhanh chóng đoán được sự thật.

Nguyễn Thu Thu quay mặt đi chỗ khác: "Không liên quan gì tới anh."

Cố Du đứng sau lưng Nguyễn Thu Thu, hai người im lặng, trầm mặc, trong siêu thị ồn ào lại lúng túng như vậy. Phảng phất như có một tia laser đang chiếu vào đỉnh đầu Nguyễn Thu Thu khiến toàn thân không chỗ nào cảm thấy thoải mái. Trước lúc Trình Tuyển chưa công bố, Nguyễn Thu Thu sẽ tuyệt đối bảo vệ bí mật này, không cho bất kỳ ai biết việc bọn họ đã ly hôn, ngay cả Cố Du cũng không.

Rất nhanh đã đến lượt Nguyễn Thu Thu.

Đồ cô mua thật sự quá nhiều, đựng đầy cả hai túi mua sắm, nhìn còn nặng hơn cả Nguyễn Thu Thu. Cô cố sức nghẹn đỏ mặt, làm bộ rất nhẹ nhàng xách lên hai túi mua sắm loại cực lớn, chưa đi được mấy bước mà tay đã run rẩy.

"Để tôi."

Cố Du đi lên cầm túi mua sắm giúp Nguyễn Thu Thu, nhét túi nước hoa quả vào tay cô rồi lại cầm nốt túi mua sắm còn lại.

Nguyễn Thu Thu vội vàng nói: "Thật ra không cần......"

"Coi như tôi báo đáp ân tình của em, không liên quan đến chuyện khác, được chứ?"

Cố Du dễ dàng xách hai túi đồ ra khỏi siêu thị.

"Em ở đâu? "

Nguyễn Thu Thu không tình nguyện chỉ về hướng nhà trọ. Nơi này vốn là nơi bí mật của cô, không ngờ mới ngày đầu tiên mà đã bị Cố Du tóm rồi.

Cố Du nhoẻn miệng cười: "Thật trùng hợp."

"Sao anh lại ở chỗ này." Nguyễn Thu Thu buồn bực hỏi.

Chẳng nhẽ thật sự có cái gọi là vầng sáng của nhân vật chính sao, sao cô đi chỗ nào cũng đụng phải anh ta và Từ Bích Ảnh thế.

"Đây là quê tôi, nói đến cũng thật trùng hợp, chỗ này cách nhà tôi có mấy km, tôi tiện đường đi ngang qua mua nước trái cây.""

"Ra vậy."

Trong lòng Nguyễn Thu Thu có một vạn con thảo nê mã* chạy ngang qua.

*Một con vật, nhìn gần giống lạc đà, tên con này trong tiếng Trung gần với một câu chửi thề bên Trung.

Đây là cái vận cứt chó gì vậy? Tiện tay chọn một chỗ mà vẫn chọn trúng được chỗ gần nhà Cố Du??? Đù, cô chết mất!

May mà tính Cố Du không thích hỏi đông hỏi tây, hai người đến chung cư, Cố Du đặt hai túi hàng trong tay xuống, anh đánh giá quang cảnh trong chung cư, nói:"Vừa tới không lâu sao?"

"Đúng vậy"

"Một mình ở nơi này phải cẩn thận chút, tôi đi kiểm tra xem thiết bị có vấn đề không."

"Không cần đâu."

Cố Du nhìn cô, mái tóc ngắn bị xoa có chút rối loạn, nào có giống phụ nữ đã kết nhiều năm chứ, giống một cô bé mới lớn thì có. Anh mỉm cười, lắc đầu tiến lên kiểm tra các thiết bị một phen, ốc vít bị lỏng vặn xong, sau khi xác định đã không còn vấn đề gì nữa mới chuẩn bị rời đi.

Nguyễn Thu Thu vô cùng cảm kích đưa anh đến tận cổng, lại chợt nhớ ra nước trái cây của anh vẫn còn để trên nhà.

"Đúng rồi, nước hoa quả của anh..."

"Không có chuyện gì đâu, coi như là món quà ít ỏi mừng em chuyển đến chỗ ở tốt đi."

Sắc mặt Cố Du đột nhiên nghiêm túc lên: "Nếu có vấn đề gì, nhớ là phải gọi điện cho tôi, không được vì mặt mũi mà chần chừ."

"Được, cảm ơn anh."

Nguyễn Thu Thu đóng cửa lại, lưng dựa vào cửa, chậm rãi trượt xuống trên sàn gỗ, than thở che mặt.

Xong xong, Cố Du chắc chắn đã phát hiện ra bọn họ không bình thường rồi.

Quả nhiên.

Dù mặt ngoài Cố Du không tỏ vẻ gì nhưng cứ hai ba ngày lại tìm cớ đưa cho Nguyễn Thu Thu mấy món đồ.

Có khi thì là thịt, khi thì là rau củ quả, lúc đầy Nguyễn Thu Thu cũng từ chối nhưng lại không chịu nổi Cố Du thật lòng thuyết phục. Nhưng thật ra trên thực tế anh cũng làm theo chính xác như lời mình nói, chỉ tặng đồ, thỉnh thoảng hỏi thăm mấy câu về tình hình gần đây của Nguyễn Thu Thu, nói xong thì chạy lấy người, không làm ra chút hành động mờ ám nào.

Nguyễn Thu Thu cũng dần dần thở phào nhẹ nhõm. Thỉnh thoảng cô cũng sẽ để lại chút bánh trái do chính cô làm cho Cố Du mang về với danh nghĩa cảm ơn. Nhưng cho dù thế nào, Nguyễn Thu Thu cũng chưa từng có ý muốn giữ anh ở lại ăn cơm.

Cố Du cũng thấy mừng thay cô từ tận đáy lòng.

Trước khi đi, Nguyễn Thu Thu nhét cho anh một hộp đồ ăn nhẹ, Cố Du trịnh trọng nhận lấy, sau khi nói tạm biệt với cô mới đi xuống lầu.

Môi anh không tự chủ nhếch lên, lúc đi ngang qua tòa nhà, một bóng đen lướt qua anh, trong lòng Cố Du có chuyện, đương nhiên không nhận ra đối phương thoạt nhìn có chút quen thuộc.

Trình Tuyển tháo mũ xuống, quay lưng lại, nhìn bóng lưng Cố Du đang dần đi xa.

Anh lại ngẩng đầu nhìn lên tòa nhà nơi Nguyễn Thu Thu ở, lại chuyển qua nhìn góc đường, bóng lưng Cố Du đã biến mất khonong thấy đâu, im lặng một hồi.

Một lúc sau.

Trình Tuyển lấy điện thoại ra, bấm số.

Giọng nói bình tĩnh của anh trong khoảng sân yên tĩnh: "Gọi Cố Du về câu lạc bộ, bất kể dùng lý do gì."

Trên đường Nguyễn Thu Thu về nhà.

Dạo này Cố Du không còn năm lần bảy lượt xuất hiện trước mặt cô nữa, cô có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, không cần phải vì từ chối Cố Du mà tốn một đống nơron thần kinh nữa.

Cô xách theo một túi hoa quả, cái này mua lúc siêu thị giảm giá, không tốn bao nhiêu tiền.

Phần cơm cho một người rất khó làm, cô vẫn theo thói quen lúc trước, thường xuyên tính theo phần ăn hai người mà nấu một nồi to, sau đó lại chỉ có một mình ăn hết, ăn đến mức buồn nôn, không muốn ăn đến lần thứ hai mới thôi. Nguyễn Thu Thu vừa nghĩ tới việc ngày mai phải làm cơm làm đầu lại ong ong lên.

Cô là một kẻ lười biếng, đồ ăn này để vào trong hộp còn có thể ăn thêm mấy ngày đấy.

Bước chân của Nguyễn Thu Thu không chậm, dù sao sống một mình vẫn cần phải chú ý chút, nhỡ đâu bị theo dõi sẽ rất nguy hiểm.

Nhưng lúc này, cô cứ cảm thấy kì quái sao sao ấy, ra đầu cô run lên, cả người đều cảm thấy mất tự nhiên.

Cô nhìn thoáng qua phía sau.

Mấy ngày gần đây, cô luôn có ảo giác kì quái như vậy, hại cô tối nào cũng mơ thấy ác mộng. Con đường này không có nhiều người đi lắm, dù gan Nguyễn Thu Thu có lớn bằng trời cũng thấy hơi hãi, bước chân không khỏi đi nhanh hơn.

Đúng lúc này, phía sau cô vang lên một tiếng cười lưu manh:"Sợ cái gì chứ? Người đẹp này, em nhà ở đâu thế, để anh đây đđưa em lên."

"! "

Nguyễn Thu Thu đang chuẩn bị dùng túi hoa quả vung mạnh lên thì đã có người động tác nhanh hơn cô, dùng một quyền đánh cho đối phương méo mặt, máu mũi giàn giụa. Lại thêm một quyền nữa, tên kia đã đau đến mức mồm văng đầy phụ khoa, kêu la nói phải báo cảnh sát.

Nguyễn Thu Thu bị màn trước mặt này làm cho đơ người rồi.

Đến lúc cô nhìn thấy người đánh là ai thì sững sờ tại chỗ:"Trình Tuyển? "

Trình Tuyển chắn trước mặt cô, cúi đầu nhìn chằm chằm vào tên cầm đầu đang nằm trên đất kêu cha gọi mẹ. Cặp mắt hẹp dài sắc lẹm kia khiến tên cầm đầu run rẩy, quên cả kêu la, sợ tè ra quần, chạy té khói.

Lòng Nguyễn Thu Thu vẫn còn sợ hãi.

..........

"Sao anh biết tôi ở đây? Có phải anh đã đi theo tôi vài ngày rồi hay không hả?

Trình Tuyển: "..... Đi ngang qua."

Nguyễn Thu Thu: "....... "

Trình Tuyển: "........ "

"Không phải tôi đã nói là đừng tới tìm tôi sao?" Nguyễn Thu Thu lui về phía sau vài bước, đứng lại: "Cảm ơn anh, lần sau tôi nhất định sẽ chú ý hơn, anh cũng mau trở về đi."

Trình Tuyển không đáp lời, chỉ im lặng đứng đó nhìn cô chăm chú.

"Anh đi đi." Nguyễn Thu Thu thở dài.

Anh vẫn không nói một lời.

Nguyễn Thu Thu xoay người, tiếp tục đi về nhà. Trình Tuyển ở sau lưng giống như đang sợ cô tức giận, chỉ đi theo từ xa, không dám đi đến gần. Đến lúc Nguyễn Thu Thu bước lên bậc thang, anh chỉ đứng xa xa ở cửa tòa nhà, nhìn đèn phòng cô dần sáng lên.

Nguyễn Thu Thu trở về nhà trọ, khóa trái cửa. Cô không thấy bóng dáng Trình Tuyển qua mắt mèo, hi vọng anh đi rồi.

Tuyết bắt đầu rơi.

Tuyết rơi lả tả, sôi nổi như ai đang tỏ tình, sướng đến kinh người.

Nguyễn Thu Thu mở hé cửa sổ ra, gió lùa vào. Cô lơ đãng thoáng nhìn qua, trên nền tuyết trắng bao la mờ mịt nổi bật nên một bóng người màu đen.

Anh đứng yên vị trên bậc thang, vẫn không nhúc nhích, vài bông tuyết đọng lại trên người anh.

Bóng lưng trơ trọi lẻ loi.

......