Xuyên Không Chiến Kỷ: Thiên Mệnh Chiến!

Chương 6: Trên Thân Có Nhân Vật Chính Cố Sự!



Đại Lê Hoàng Thành, một tòa nguy nga phủ đệ trong ngoài có từng tốp từng tốp binh lính đi lại tuần tra.

Bên ngoài, trên cửa treo lên tấm biển có ghi ba chữ ‘Phò Mã Phủ’.

Bên trong một căn phòng rộng lớn, trên chiếc giường mạ vàng một tên khoảng chừng hai mươi tuổi thanh niên đang nằm. Hắn hai mắt nhắm chặt, da mặt trắng bệch, đôi môi tím tái hiện ra vẻ khô lẻ.

Ở cạnh giường có một ông lão mặt mũi nhăn nheo đầu tóc bạc trắng hai tay nắm lấy thanh niên bàn tay lạnh ngắt, khóc nức nở

“Công tử a! Ngươi không thế cứ như vậy chết đi a!”

“Lão gia cùng lão phu nhân đều đã mất, công tử chớ bỏ lại ta một mình a…”

“Công tử, ta ngần này tuổi đều chưa chết sao người có thể để lão phu kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh a.”



Nằm ở trên giường giống như đã chết thanh niên trong tiếng khóc tê tâm liệt phế bỗng nhiên khuôn mặt khẽ nhúc nhích. Nhắm nghiền đôi mắt chậm rãi mở ra dọa đến đứng ở một bên y sư cũng giật mình la lên

“Xác chết sống dậy!”

Làm cho đang khóc lóc ỉ ôi ông lão cũng giật mình đứng dậy nhìn xem đang nằm trên giường thiếu niên. Nhìn xem công tử nhà mình hai mắt đã mở ra, hít thở cũng trở lên so với trước kia càng thêm có lực, hắn một mặt kích động hai chân quỳ xuống hướng phía thượng thiên bái lạy

“Ông trời phù hộ!”

“Trần gia tiên tổ phù hộ!”



Nằm ở trên giường thiếu niên trong lòng mờ mịt, nơi này lại là nơi nào?

Hắn còn nhớ rõ nửa đêm hôm qua lạc lối ở hoàng cung, trong lúc vô tình chạy đến phòng của chị vợ.... hồi tưởng lại một chút khi đó cảnh tượng, máu mũi lại chảy. — QUẢNG CÁO —

Ông lão sợ hãi, kinh hô: "Lý thái y, công tử vì sao chảy máu mũi? Nhanh, ngươi nhanh đến xem công tử nhà ta bị làm sao!"

"Ta không sao." Trần Minh Quân suy yếu hỏi: "Nơi này là nơi nào?"

Hắn nguyên bản muốn ngồi dậy quan sát xung quanh thế nhưng toàn thân truyền đến kịch liệt đau nhức, cử động còn có một loại cộm cộm cảm giác. Trần Minh Quân khẽ nhíu mày cúi xuống xem xét phát hiện cả người mình bây giờ đều bị vải trắng cuốn lấy, khoan hãy nói nhìn thật giống như trong phim truyền hình 'xác ướp Ai Cập'.

"Công tử, vết thương trên người ngươi còn chưa được chữa tốt, đừng vội cử động." Ông lão vội chạy đến đem hắn đỡ lên, ngồi dựa lưng vào thành giường, ân cần hỏi thăm: "Công tử thấy trên người thế nào?"

Trần Minh Quân nhếch miệng cười nói: "Yên tâm, không chết được."



"Nơi này là Phò Mã Phủ, sau khi lễ thành hôn kết thúc nơi này thành phủ đệ riêng của công tử." Ông lão treo trong lòng một khỏa cự thạch rốt cuộc rơi xuống, tay cầm khăn ấm vừa giúp hắn lau mặt vừa giải thích: " Đêm hôm qua trong hoàng cung có kẻ gian trà trộn vào ăn trộm hai món quốc bảo. Nói đến, công tử cũng thật sự xui xẻo vậy mà đụng đến kẻ trộm."

Nói đến đây ông lão một mặt bi thương rơi nước mắt, Trần Minh Quân không đành lòng an ủi: "Chu lão, không phải ta vẫn còn sống đây sao? Chứng tỏ vận khí của ta cũng không tệ nha."

Ân, vận khí xác thực không tệ!

Được hai kiện quốc bảo tán thành còn được nhìn ngắm một kiện đẹp như thiên tiên 'quốc bảo' .

Không được! Máu mũi lại chảy!

Bỗng nhiên nghĩ tới ngày hôm qua phát sinh hết thảy, hắn vội hỏi: "Đúng, ta vì sao lại ở Phò Mã Phủ?"

Phải biết nơi cuối cùng hắn đến trước khi hôn mê bất tỉnh là biệt viện của chị vợ, ngày hôm nay tỉnh dậy phát hiện mình đã ở trong nhà riêng.

Chu lão giống như nhìn ra trong lòng hắn nghi hoặc, giải thích: " Đầu giờ Sửu nhị công chúa mang theo người khiêng công tử từ trong hoàng cung đến Phò Mã Phủ."

Nói đến đây, Chu lão vỗ đầu một cái nói tiếp: "Đúng! Nhị công chúa và phu nhân còn đang ở bên ngoài chờ đây, nhìn đến ta thật hồ đồ rồi."

"Công tử ở đây nghỉ ngơi, ta ra ngoài cho phu nhân cùng nhị điện hạ báo tin." Chu lão chắp hai tay khom người hành lễ sau đó bước nhanh ra ngoài.

— QUẢNG CÁO —

Trần Minh Quân trong lòng như có điều suy nghĩ.

Nguyên lai nàng là nhị công chúa!

Ân, dáng người cực phẩm, nhan sắc lại hoàn hảo đến không thể bắt bẻ....

Muốn không tỷ muội đều thu?

A! Phi! Phi! Ta là loại người đó sao!

...

Trong lúc hôn mê, hắn tựa như trải qua một giấc mộng dài...

Giống như đang xem phim 5D tại rạp chiếu phim, trước mắt cảnh tượng sinh động giống như bản thân mình thật sự là một nhân vật trong đó.

Suy ngẫm lại, theo một khía cạnh nào đó đến xem quả thực hắn là một nhân vật bên trong bởi vì đây là hắn kiếp này hồi ức chỉ có điều không phải chính hắn tự mình trải qua.



Giống như của mình, lại không phải của mình.

Quen thuộc lại lạ lẫm.

Loại vi diệu cảm nhận này thực sự khó có thể dùng từ ngữ để miêu tả.

Cỗ thân thể này tên gọi cùng hắn giống nhau, đều gọi Trần Minh Quân.

‘Hắn’ nguyên bản sinh ra tại một cái phồn thịnh quốc gia tên gọi Đại Trần Hoàng Triều mà hoàng thượng không phải ai khác, chính là cha của hắn.

Cha mẹ hắn kết hôn mấy chục năm mới sinh hạ một đứa con trai duy nhất, tương lai kế thừa hoàng vị tự nhiên cũng chỉ có hắn. Cũng bởi vì điểm này, trong quá khứ ‘hắn’ bất học vô thuật, ăn chơi, đàn đúm, trầm luân trong nữ sắc không chịu học hành, tu luyện.

May mắn còn chưa cặn bã đến mức độ cưỡng hiếp con gái nhà lành, giết phu đoạt phụ sự tình. — QUẢNG CÁO —

Cho đến một ngày kia, Đại Trần Hoàng Triều gặp phải địch tập kích!

Vô số đỉnh tiêm cao thủ bao vây hoàng cung đem Trần gia tộc nhân đồ diệt. Nguyên soái, tướng quân, quan viên, binh sĩ vì hộ chủ không tiếc thân mình ngã xuống trong vũng máu.

Cha mẹ hắn liều chết đem hắn bảo vệ rời đi Đại Trần Đế Quốc hoàng cung thế nhưng trên đường đi truy binh không ngớt, cha hắn đành phải hi sinh thân mình ở lại đoạn hậu.

Mẹ dẫn theo hắn một đường chạy trốn đến Đại Lê Hoàng Triều, đem Trần gia tổ truyền chí bảo cùng Trần gia cao cấp nhất kinh thư đánh đổi lấy hắn bây giờ có được phò mã thân phận.

Đợi sau khi mọi chuyện xong xuôi, mẹ để lại hắn sống tại Đại Lê Thần Triều, lưu lại Chu lão trông nom còn bản thân thì quay trở lại đường cũ tìm kiếm phu quân của nàng.

Mọi chuyện tiếp theo diễn biến cũng thường thường không có gì lạ, hắn sống tại Đại Lê Hoàng Triều mỗi ngày ăn ngon mặc đẹp, hai tư trên hai tư tiếng có người đi theo bảo vệ. Có thể nói, sống vô ưu vô lo.

Cho đến khi tam công chúa Lê Ngọc Kiều tròn mười sáu tuổi, Đại Lê Hoàng Triều - Hoàng Thượng thực hiện bên trong một cái hứa hẹn đem tam công chúa gả cho hắn, cho hắn thu hoạch được một cái hợp lệ thân phận tại Đại Lê Hoàng Triều.

Hành động của cha mẹ hắn không khác gì dùng Đại Trần chí bảo đổi lấy hắn được Đại Lê bảo vệ, chăm sóc.

Suy nghĩ thông suốt hết thảy, Trần Minh Quân trong lòng một trận cảm động.

Bất quá đoạn cố sự này khiến hắn cảm thấy hết sức quen thuộc, kiếp trước trên các trang web đọc truyện, loại cố sự này rất thường thấy tại nhân vật chính.

Có thể bọn họ chưa chết mà đang đợi ta tại một vị diện khác cảnh giới cao hơn?

Trần Minh Quân rất nhanh đem suy nghĩ này dập tắt, nơi này cũng không phải thế giới bên trong tưởng tượng, càng giống như một thế giới thực, mọi diễn biến đều không thể đoán trước, hắn chỉ có thể tự thân đi khám phá.

Giống như kiếp trước trên Địa Cầu cũng vậy, ngươi không thể đoán trước được tương lai, chỉ có thể liên tiếp đưa ra những sự lựa chọn trong cuộc sống, đợi đến khi biết được hết thảy chính mình cũng đã đi tàu ngầm sáu tấm.

Dù vậy, trên thân có nhân vật chính cố sự, Trần Minh Quân trong lòng cũng nhiều hơn một chút lòng tin.