Xu Xu Đừng Khóc

Chương 35



thế là, tôi bị “chỉ định” phải hộ tống đưa Hot boy đại ca về nhà, không ai thay thế được vì thứ nhất, cậu ấy là quý tử, là con ông cháu cha

thứ 2, cậu ấy đang bệnh..

Hương Kim lên tiếng nói nên nhờ Lãm giúp thêm 1 tay, thì Long nhất mực không chịu.

chắc còn giận vụ hồi sáng họ cãi nhau…

thực ra tôi cũng thắc mắc sao Lãm không đến phòng y tế, khi đội Karate có lẽ đã thông báo tin hết rồi..

mải khi ra tới cổng và đợi xe taxi, tôi mới nghe Kim bảo Lãm đã không vào lớp học sáng nay.

whew…

thật là..ai cũng …rắc rối như nhau.

………………

Long tựa đầu vào vai tôi suốt khi ngồi trên xe, cứ như là ngồi không nổi vậy..mắt thì nhắm thiêm thiếp..

nhưng tôi thấy mặt cậu ấy bớt tái rồi, lúc nãy chắc đã uống thuốc..

“cậu mệt lắm hả?”

“uhm…”

“cố nhé, chắc sắp tới rồi.. mà sao lâu quá ta..”

tôi nhìn lên cửa kính đằng trước, hỏi anh tài xế trẻ..đang loay hoay ngó dọc ngó ngang..

hình như đang tìm đường.

“anh tìm không ra nhà hả?”

nghe tôi hỏi, Long khẽ ngẩng đầu lên nhìn, rồi, khi anh tài xế gãi đầu lúng túng bảo rằng

sao cái địa chỉ khó tìm quá..

thì cậu ấy bỗng quát to.

“trời ạh, hẻm 124 thì phải quẹo đường kia, chỗ này ngược chiều sao mà đi! quay lại, quay lại…”

O___o

xem kìa… cậu ta ngóc dậy và huơ tay lia lịa, giọng khỏe hơn rất nhiều rồi, còn la lối trách cứ người khác được

thì mệt mỏi cái gì..

nãy giờ giả đò như con nít vậy. >____<

tôi đúng là khờ và bị lừa ngọt ơ luôn..

T___T

…………………………….

sau khi trả xong tiền xe taxi, Long bấm chuông cửa nhà mình

căn nhà nằm trong hẻm rộng, có cửa sắt cổng cao…

trong sân còn có 1 chiếc ô tô trùm kín, nhà giàu quá…hichic..

ít phút sau thì người nhà Long ra, 1 chị gái cao hơn tôi khá nhiều, nhìn chúng tôi ngạc nhiên..

“ủa sao em về giờ này?”

“bị bệnh!”

Long nói rồi đẩy cổng bước vào, chị ấy liền hỏi han đủ thứ, sờ trán, rờ tay, rồi quay qua tôi

“nó bị gì vậy em?”

“dạ..bị sốt… chắc trúng nắng. cô y tá trường em dặn thuốc này uống bữa tối và lúc đi ngủ, nếu chưa hết…”

“vào nhà hãy nói.”

giọng Long gần như ra lệnh, rồi ra hiệu bảo tôi theo, chị kia cũng kéo tôi vào trong rồi đóng cổng ngay..

huuh… mất 1 buổi học lại không được về nhà..

T___T

…………

căn nhà lớn nhưng lạnh tanh, vắng hoe, ngoài 3 chúng tôi ra, chỉ có con mèo đang ngoe nguẩy đuôi nằm ngủ cạnh cái tủ kiếng..

sự im ắng làm tôi nghe rõ cả tiếng đồng hồ quả lắc đung đưa nữa.

Long thả người xuống salon cái bịch, rồi gác tay lên trán thở mệt mỏi… hình như là thật..

“cho em ly nước đá. 2 ly đi, chị My”

“em đang bệnh sao uống nước đá?”

“trời nóng vậy không uống nước đá để chết à??”

hu`m, đáng ghét chưa.

cậu ấy nhỏ mà ăn nói giọng cau có như vậy với chị ấy..

thế mà chị ấy cũng không la mắng gì, chỉ đi vào trong để lấy nước.

“chị My cho em xin 1 ly nước lọc thôi.”

tôi nói với theo, rồi nhìn Long, muốn…mắng cho cậu ta 1 trận

nhưng Xu khờ như tôi thì làm gì có can đảm đó, hic hic.

thay vì mắng, tôi chỉ nói như rót vào tai, hy vọng cậu ấy chịu nghe..

“cậu bướng như vậy thật khó ưa quá”

“có không bướng, có dễ thương, thì Xu cũng có thích tôi đâu”

Long nói rồi quay mặt úp vào lưng ghế, tay vẫn gác qua đầu.. whew… không lẽ, việc tôi thích cậu ấy lại quan trọng như vậy ư?

chị My rồi cũng mang 1 ly nước lạnh cho Long, 1 ly nước nguội cho tôi, rồi bảo Long lên phòng nghỉ.

nhưng cậu ấy cứ nằm như con cá chết.

+___+

“Long ơi, dậy uống nước cho khỏe đi nào.”

không hiểu vì sao mà cậu ấy tự dưng ngồi bật dậy, mắt sáng rỡ vui vui nhìn tôi – đang cầm ly nước lọc, nhìn cậu ấy.

“nói lại đi!!”

“n..nói..gì?”

“Long ơi – gọi lại đi, nghe ngọt quá!!^-^”

“trời…”

“làm ơn gọi lại đi”

“cậu uống đi này”

…….Long xụ mặt không thèm uống và nằm xuống tiếp

ack ack… sao tôi tự nhiên thành…vú em vậy…

biết sao bây giờ… thôi về.