Tất cả
Vương Phi Thần Trộm

Giang hồ truyền tai nhau nghe câu chuyện thế này: Bông hoa ở ngôi miếu đổ phía Tây. Tên ăn mày thần trộm đầy tiềm năng cùng triển vọng của thành Trường An, bản thân rất can đảm nhưng chẳng ai ngờ can đảm quá mức, lại dám to gan lớn mật, đêm tối mờ mịt lẻn vào khuê phòng của thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng, hai bên không ai chịu thua ai, giằng co kịch liệt, trong lúc giằng co chẳng may bị tử nạn, cùng nhau xuống âm phủ nghe Diêm Vương phán quyết.



Tên trộm vừa đến âm phủ, nạn mất đồ dưới đó tăng nhanh chóng, còn tụ tập lũ quỷ mở cả sòng bạc, tự ý đi thăm quan Địa Phủ. Sau một khi suy nghĩ, Diêm Vương ra quyết định: Vị tiểu thư Ngọc Phiến Nhi kia dương thọ chưa tận nên được hồi hồn. Còn tên trộm cũng vì dương thọ chưa tận nên hồi hồn. Chỉ là có chút phân biệt đối xử, Ngọc tiểu thư được quay về thân xác cũ còn nàng trộm phải đầu thai vào cái thứ mà “thân heo, mũi trâu, tai thỏ, râu chuột”. Chẳng biết chuyện dở khóc dở cười gì xảy ra mà lệnh bài đầu thai của tên trộm và Ngọc tiểu thư bị hoán đổi, có lẽ tên trộm hành nghề đã lâu, lỡ tay, lỡ tay…



Từ nay sẽ không còn tên trộm với đủ các loại tên, tùy ý bị người ta mắng chửi. Mà nàng là Ngọc Phiến Nhi – tiểu thư cành vàng lá ngọc nhà Thừa tướng! Mục tiêu kế tiếp của nàng, sẽ là Hoàng Cung. Mọi người chỉ có thể thầm than, lần này Hoàng Cung gặp nạn rồi. Liệu cuộc sống của nàng sẽ thay đổi như thế nào? Có giúp nàng tìm được cái chân ái? Mời các bạn theo dõi tác phẩm Vương Phi Thần Trộm!

Danh sách chương truyện Vương Phi Thần Trộm

Chương 1: Nhà ta có trộm mới trưởng thành Chương 2: Đấu trí đấu dũng tại phòng bếp Chương 3: Sen non đã nhủ mầm xanh thẳm Chương 4: Trường An, tương phùng cố nhân Chương 5: Giai nhân tuyệt sắc lại làm trộm Chương 6: Đời người nếu được như lúc đầu Chương 7: Tịch dương khắp chốn thành Trường An Chương 8: Hải đường trong mưa son phấn nhợt Chương 9: Lâu thành đèn đuốc lúc đêm khuya Chương 10: Xuân sắc mãn thành liễu đầy tường Chương 11: Cuộc đời mấy khi nhìn rõ rệt Chương 12: Hà tất nhớ lại chuyện buồn thương Chương 13: Thiếu niên một lần tận hưởng hết phong lưu Chương 14: Mộng hồn quanh quẩn Trường An xa Chương 15: Đình vắng cô đơn xuân đã muộn Chương 16: Phút giây tương phùng sao lạ lẫm Chương 17: Tương tàn sao lại vội vã thế? Chương 18: Thiên hạ khó tìm địch thủ cờ Chương 19: Đừng sầu nếu phía trước không có tri kỉ Chương 20: Nhìn về phía bắt là Trường An Chương 21: Phượng hoàng tung cánh vạn lí bay Chương 22: Tiêu lang ngày nào thành người dưng Chương 23: Lặng nghe hoàng hôn, đắm muộn sầu Chương 24: May mắn trùng phùng lúc chưa gả Chương 25: Liễu rủ hoa rộ lại một thôn (Ám chỉ xuất hiện cục diện mới tốt đẹp) Chương 26: Sực tỉnh mộng đẹp, lệ đã chan hòa Chương 27: Đơn độc tiến vào vạn dặm đại mạc Chương 28: Ngọc Môn Quan trùng phùng cố nhân Chương 29: Nhất kiếm đứng trên vạn người Chương 30: Bóng xế chiều tà đường núi xa vạn dặm Chương 31: Hỏi người vì sao dẫn đến biệt ly Chương 32: Tình này đành để thành hồi ức Chương 33: Bây giờ mới biết ngày ấy sai Chương 34: Chân trời chốn nào tìm tổ ấm Chương 35: Lúc gặp lại khó lòng biệt ly Chương 36: Ngoại truyện Nam Cung Diệu Chương 37: Ngoại truyện Nam Cung Diệp Chương 38: Hậu ký: Với tôi, đó là bài hát không bao giờ kết thúc

Bình luận truyện