Vương Gia Quá Khí Phách, Vương Phi Muốn Vùng Lên

Chương 33: Tặng cho nương tử



Duật Dạ nghe xongđiều kiện của Mộ Dương cũng không ngạc nhiên, Nhạc gia trang này có thểtrở thành nhà giàu số một đại lục, cũng do đầu óc buôn bán khôn khéo của hai huynh đệ này. Lão Đại bày mưu nghĩ kế, lão Nhị dệt hoa trên gấm(*), hơn nữa lại đột nhiên xuất hiện lão Tam Vũ Nhạc rất nhiều mưu mô.Đây chính là thực lực mạnh hơn cả Gia Cát, cho dù Nhạc gia trang muốnkhông giàu có sợ là cũng khó khan. Cũng may mắn là hắn từ trước tới nayđối với tiền tài luôn lạnh nhạt. Hôm nay tìm tới tận cửa, chỉ là muốngặp nương tử một lần. Ngay cả phải trải qua mười kiếp luân hồi thì đãsao? Cho dù phải lật cả trời, dốc hết tất thảy, ai cũng không thể chiarẽ bọn họ!

(*):Dệt hoa trên gấm: có nghĩa là làm cho sự vật càng trở nên đẹp hơn

“Có thể, điều kiện của ngươi, ta chấp nhận.” Thiên Duật Dạ hơi cong môi, vỗ tay. Băng Hồn liền đem hiệp nghị đã sớm chuẩn bị trước trải ra trướcmặt Mộ Dương, thản nhiên mở miệng: “Nếu đã không có vấn đề gì, huynh hãy kí tên đi?”

“Chia làm đôi? Huynh đã sớm đoán trước chúng ta sẽmuốn chia làm đôi?” Nhìn nét mực đã khô trên hiệp nghị, ánh mắt Nhạc MộDương hơi hơi híp lại, chuyện này thật không công bằng, nam nhân này lại cứ thế không nghĩ ngợi liền ký, trong khi…

Thu hết do dự củaNhạc Mộ Dương vào mắt, mắt Thiên Duật Dạ hiện lên ý cười: “Sao thế?Huynh lo lắng sao? Thật không dám giấu diếm, ta mở cửa hàng không phảivì kiếm tiền, chính là để mẹ của con ta có chỗ chơi đùa. Tiền bạc này là vật chết không thể mang theo, vừa lúc nương tử nhàn rỗi, chẳng bằng vìnàng làm việc này? Huynh nói xem?”

“Huynh …” Làm sao Nhạc MộDương lại nghĩ tới sẽ là nguyên nhân như vậy, xem ra hắn rất thương yêunương tử của mình: “Huynh đệ, đúng là đại trượng phu, ta bội phụchuynh!”

“Không dám không dám, vậy còn hiệp nghị…?”

“Ta ký, ta ký, đúng rồi, tên của những cửa hàng kia viết tên ai?”

“Mẹ của con ta, Yêu Vũ Mị”

“Yêu Vũ Mị? Mẹ của con huynh tên là Yêu Vũ Mị?” Giọng nói của Nhạc Mộ Dươngđột nhiên vút cao lên mấy độ, vẻ mặt hắn khiếp sợ nhìn Thiên Duật Dạ,rồi dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá trên dưới, mới mở miệng: “Phiềnhuynh lặp lại lần nữa.”

“Có vấn đề gì sao? Tên mẹ của con ta rấtkhó viết sao?” Đối với việc hắn kích động, Thiên Duật Dạ cũng không thấy bất ngờ, mặc kệ nương tử nhà mình tên gọi là Yêu Tình, Yêu Ngưng hoặclà Vũ Nhạc, những chuyện đó đều không quan trọng, tên của kiếp này haykiếp trước chẳng qua chỉ là một ký hiệu mà thôi. Đối với hắn mà nói,nương tử chỉ có một, đó chính là – Yêu Vũ Mị, nữ nhân kinh diễm, xinhđẹp quyến rũ.

“Không có, trong thiên hạ ngày nay, họ Yêu là cùngmột nhà, hơn nữa cái tên này cùng tên với đích nữ phế vật của Yêu CungYêu Vũ Mị, tại hạ cảm thấy tò mò, cho nên vừa rồi khó tránh khỏi kinhngạc.” Cố nén kích động, Mộ Dương suy nghĩ một chút, nghĩ rằng đây là lí do thoái thác tốt nhất.

“Ồ, vị huynh đài này xin yên tâm, ta nói Yêu, không phải là Yêu Tinh, mà là “Diêu”, là nữ, Triệu, Diêu, huynhhiểu chưa?” Mộ Dương quá mức kích động. Vì không muốn tạo thành chấnđộng lớn hơn, Thiên Duật Dạ có chút nhức nhối đem họ của nương tử nhàmình sửa đổi.

Nghe được lời giải thích của Thiên Duật Dạ, Mộ Dương lập tức thở phào nhẹ nhõm: “Làm ta sợ muốn chết, không nói sớm!”

Duật Dạ cũng lười giải thích, mí mắt cũng không nâng lên. Mộ Dung tự giáckhông quan tâm nữa, ký tên dứt khoát lên hiệp nghị: “Được rồi, ngày maita sẽ sai người đem vị trí các cửa hàng cùng với chìa khóa giao tới taycác người, không biết huynh có thể để lại địa chỉ được không?”

“Thực xin lỗi, Nhạc công tử, Chủ nhân nhà ta mới tới nơi này, còn chưa tìmđược nơi thích hợp để ở lại. Nếu có thể, chúng ta sẽ tự mình tới quý phủ để lấy, có được không?” Duật Dạ không mở miệng, nhưng Băng Hồn đã lễphép nói. Mộ Dương vừa nghe, cũng không hề cự tuyệt mà sảng khoái đápứng: “Cũng tốt, ngày mai tại hạ xin đợi Thiên công tử đại giá, xin cáotừ!” Mộ Dương mỉm cười, Duật Dạ hơi gật đầu, đẩy cửa rời đi.