Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng

Chương 4: Chia tay 2



"Đến đây nào, TửDương, anh ngồi xuống đi, em đi rót nước cho anh!" Âm thanh của đôigiày cao gót của Cảnh Linh vang lên trong căn hộ yên tĩnh, vang lênnhững tiếng cộc cộc.

"Nào, Tử Dương, uống nước đi!" Đỡ cơ thể của Hàn Tử Dương dậy, cô dịu dàng đưa ly nước tới miệng anh. Hàn Tử Dươngnằm có chút không yên.

"Cảnh Linh, đỡ anh vào phòng đi!" Hàn Tử Dương đè trán của mình, muốn đi nghỉ ngơi!

"Được!"

Cảnh Linh nghe lời đi vào phòng ngủ chính của Hàn Tử Dương, lúc thả anh nằmxuống giường, chân của cô cùng Hàn Tử Dương bắt chéo lấy nhau, vì vậynên cùng nhau ngã xuống giường. Hai người bốn mắt nhìn nhau, hơi thởnóng rực pha lẫn với mùi rượu của Hàn Tử Dương phả ra, Cảnh Linh cườixinh đẹp, hai tay quấn lên cổ anh ta, chủ động hôn một cái.

Mùi rượu và kích động hỗn tạp vào nhau,cuối cùng Hàn Tử Dương không thể chiến thắng **.

Không biết có phải là do tác dụng của thuốc giảm đi hay không, Cảnh Tô xoa xoa tóc của mình, từ từ tỉnh lại, ‘ khát quá ’!

Cô vừa mới mở cửa ra, liền nghe được tiếng động khác thường.

"Là trộm sao?" Trong miệng cô lẩm bẩm.

"Có phải là Tử Dương về không?" Cô lại bắt đầu suy đoán khác, nhất định làTử Dương trở lại, nhà trọ này ăn trộm không thể nào vào dễ dàng như vậy.

Cô cúi lưng xuống, khóe miệng nâng lên một nụ cười, mặc kệ tin bát quáinói anh như thế nào, chỉ cần cô tin tưởng anh là được rồi, không phảisao? Cô nhẹ nhàng mở cửa, cô định nhẹ nhàng trèo lên giường tạo bất ngờcho anh. Nhưng là,

"Ừm, Tử Dương, không cần, nhẹ một chút ~" những tiếng cầu xin kiều mỵ vang lên, làm cho cô đứng bất động tại chỗ.

Cảnh tượng ở trên giường, làm cô không thể nào mà tin được. Hai thân thểquấn lấy nhau, thậm chí cô không cần nhìn cũng biết, biết đó là vị hônphu cùng với chị của mình, thì ra tin bát quái không hề nói bậy, mà là do mình quá ngây thơ.

Cảnh Tô nhìn hai người bọn hạ, mặt xấu hổ, cô chưa từng xảy ra bất cứ quan hệ gì với Hàn Tử Dương, ngay cả hôn, cô cũng chưa từng làm cùng với Hàn Tử Dương. Cảnh Tô rất biết điều, ngoan đến mức làm cho người ta hoài nghi cô mang theo tư tưởng của ngườiphong kiến, Hàn Tử Dương không chịu nổi Cảnh Tô như vậy, cho dù vẻ ngoài của Cảnh Tô có xinh đẹp như thế nào đi chăng nữa.

Không đóngcửa, âm thanh trong phòng ngủ lan ra khắp căn phòng tĩnh mịch. Giọng nói kiều mỵ của cô gái càng lúc càng cao hơn trước kia, nhiều tiếng gâychấn động đến màng nhĩ của Cảnh Tô, dẫn tới thần kinh của cô.

Là may mắn sao? Đàn ông đều là động vật sống nhờ vào nửa thân dưới.

Mở đèn phòng khách lên, cô nhìn thấy bàn thức ăn do người giúp việc chuẩnbị cho bọn họ. Cô cầm ly rượu đỏ lên không ngừng trút vào miệng .

Ly rượu từ trên bàn rơi xướng dưới đất, cô đã say, hình như cô đã quên làmình không thể uống rượu. Bên trong phòng vẫn không ngừng vang lên tiếng động.

Rượu đỏ không thể lau đi đau đớn trong lòng của cô, chấtlỏng màu đỏ thẫm chảy ra sàn nhà, làm tôn thêm màu trắng tinh của nó, cô thích màu đỏ, nó là màu sắc vô cùng khoe khoang.

Chợt, cô nở nụ cười. Uống hết rượu còn sót lại, rồi lảo đảo đi.

Ngã ngồi trên mặt đất, vốn định dựa người vào cửa vậy mà cơ thể lại trượtxuống, va vào trong cửa, phát ra âm thanh rất lớn làm kinh động đôi namnữ đang phát hỏa ở bên trong.

Không biết là cô lấy lá gan ở đâu ra, cô đổ số rượu đỏ còn lại lên trên giường của hai người bọn họ.

Hàn Tử Dương lấy chăn che kín hai người lại, trong đôi mắt tràn đầy lửa giận.

Gương mặt của Cảnh Linh vô cùng hốt hoảng, liền tranh thủ vùi người vào trong ngực Hàn Tử Dương , trong mắt không lưu lại bất cứ dấu vết gì, ngượclại còn đang chờ mong xem kịch hay.

"Cô điên rồi hả?" Hàn Tử Dương đen mặt, cuống quít mặc quần áo.

Rốt cuộc, bọn họ cũng ngừng lại rồi. Cảnh Tô cười cảm động.

Hàn Tử Dương kéo Cảnh Tô một cái, quật cô ngã xuống đất.

"Cảnh Tô, chúng ta kết thúc!"

Cảnh Tô vỗ ngực, lại càng thêm đau, nước mắt không ngừng rơi xuống.

"Không!" Cô đau đớn hét lên! Tại sao người đàn ông này lại có thể tàn nhẫn nhưvậy? Cô có thể chịu đựng sự lạnh lùng của anh, cô có thế chịu đựng sự đa tình của anh, đặc biệt, có thể chấp nhận việc anh phản bội mình. Chỉ vì tình yêu hai năm của bọn họ, cô chấp nhận tất cả.

"Cảnh Tô, chịxin lỗi em, em đừng gây rối nữa, được không? Chị hi vọng em có thể chúcphúc cho chị!" Cảnh Linh mặc cái áo sơ mi của Hàn Tử Dương đi rangoài.

Cảnh Linh ngồi xổm xuống muốn đỡ cô dậy, quay đầu lại nhìn Hàn Tử Dương, chỉ thấy khuôn mặt cô ửng hồng, dưới ánh đèn càng thêm mê người, mị nhãn như tơ, nhỏ nhẹ khuyên bảo, lẩm bẩm vài câu tiếng anh,càng thêm quyến rũ tâm hồn đàn ông. Trong mắt Hàn Tử Dương xuất hiện một loại gọi là rung động, Cảnh Linh nhìn vào trong mắt của Cảnh Tô tỏ rahài lòng.

Không hề báo trước, Cảnh Tô tát vào mặt Cảnh Linh mộtcái. Cảnh Linh là muốn kích thích phản ứng của Cảnh Tô, nhưng lại khôngngờ cô ta lại đánh mình, theo tính tình trước đây của cô mà nói đã sớmđánh trả lại rồi, nhưng cô muốn mượn đao giết người, còn là mượn đao của người cô ta yêu không phải hoàn mỹ hơn sao?

Cảnh Tô rat ay rấtmạnh, nhưng sức lực lại không lớn, Cảnh Linh ngã xuống, ngã vào trongđống thủy tinh bể, cánh tay vốn trắng nõn, giờ đã đầy máu tươi.

"Cảnh Tô, sao cô có thể ác như vậy? Cô cút ngay cho tôi!" Hàn Tử Dương cực kỳ tức giận, bây giờ tất cả tinh thần của anh ta đều tập trung hết vàongười phụ nữ trước mặt này rồi.

Cảnh Tô cũng rất luống cuống, từ nhỏ đến lớn, cô đã từng làm người khác bị thương sao?

"Chị, em không cố ý, chị...chị không có sao chứ! Em...Em sai rồi!" Cảnh Tôcúi đầu ảo não, Hàn Tử Dương cũng có chút hối hận, Cảnh Tô luôn luônthiện lương như vậy mà .

"Cảnh Tô, chị biết em không phải cố ý,chị biết em cũng không cố ý làm vỡ ly rượu chỗ này!" Lời nói này một lần nữa đem mũi nhọn đẩy vào người Cảnh Tô, rất đáng thương, cô than thởkhóc lóc, chọc cho Hàn Tử Dương không khỏi thương yêu. Hàn Tử Dương đặtCảnh Linh lên ghế salon. Quay đầu lại nhìn Cảnh Tô, không có bất kỳ cảmxúc gì.

"Cảnh Tô, từ lúc nào mà cô lại trở thành người có tâm cơnhư vậy hả ? Cảnh Tô, trước kia ngay cả một con kiến nhỏ cô cũng khôngdám giết!" Hàn Tử Dương rất là đau lòng.

"Tử Dương, em...em không cố ý!"

"Cô cút đi cho tôi!"

Cảnh Tô nhìn người đàn ông xa lại trước mắt, mở cửa rời đi, chung quy cũngkhông phải là chồng của cô, cô trợt chân, ngã ở trước cửa, mặt của cô vô cùng mờ mịt.

Cảnh Linh, tại sao chị lại cướp đi ta tất cả của tôi, ngay cả người cuối cùng chị cũng cướp đi?

Năm cô tám tuổi, mẹ dẫn theo cô tới nhà họ Cảnh, cô gái nhỏ mặc áo đầm ngạo mạn tự nói với mình, ‘ mẹ của mày, chỉ có thể là mẹ của tao! ’, về sautất cả đều đã thay đổi .

Năm cô 13 tuổi, một bạn học cùng lớp đưa cô một món đồ tùy thân, cô còn nhớ rất rõ, Cảnh Linh đã lấy đi món đồtùy thân đó, lúc ấy cũng không quên nở nụ cười tà ác.

Năm cô 18 tuổi, vốn nên vì bản thân mà ăn mừng lễ trưởng thành, lại đổi thành cô cùng bạn bè ăn liên hoan.

Cô vĩnh viễn cũng không quên được, câu mà Cảnh Linh từng nói, "Cảnh Tô,chỉ cần là thứ mà mày có, tao nhất định sẽ đoạt lấy, mày nhất định sẽchỉ có hai bàn tay trắng!"

Cảnh Linh, chị đã làm được rồi.

Một bóng dáng che đi ánh sáng, cô ngẩng đầu, thấy một cặp mắt đang nhìn cô.

"Đi theo tôi!" Giọng nói không hề dịu dàng, nhưng lại có thể đầu độc tráitim của cô. Cảnh Tô không biết bị ma xui quỷ khiến sao mà lại giang haitay, mặc cho người đàn ông đó ôm cô vào trong lòng.