Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 440: Thành công



Nam Mẫn bị ông nội nhà mình chọc cười: “Được ạ”.

Ở cùng ông nội thêm một lúc, Cố Hoành nhắc nhở sắp đến giờ, Nam Mẫn mới chính thức chào ba người.

Lúc đi cô còn để lại một món tiền lớn cho Văn Hải Phong, nói là chi phí ăn ở của ông nội.

Văn Hải Phong trừng mắt: “Cầm về, cầm về! Ở chỗ ông còn phải nộp phí ăn ở gì chứ, chẳng phải là đùa à?”

Nói thì nói vậy, ông ta nhìn chằm chằm một hòm tiền mặt đỏ rực, thực sự kinh hãi.

Cũng không phải ông ta chưa từng thấy nhiều tiền như vậy, mà chính vì từng nhìn thấy, cho nên mới cảm thấy kinh hãi… Con bé Nam này, ra tay xa xỉ hào phóng hơn ông lão nhà cô nhiều.

“Không chỉ là phí ăn ở”.

Nam Mẫn cười nói: “Ông nội cháu nóng tính, tính tình không tốt lắm, mong ông Văn rộng lượng nhiều hơn”.

Văn Hải Phong: “Nếu cháu nói như vậy, thì…”

Nam Tam Tài nghe thấy vậy, hứ một tiếng: “Nói ai tính tình không tốt hả? Sao tính tình ông lại không tốt hả?”

Văn Hải Phong quay đầu làm mặt xấu: “Tính khí con lừa này, còn không chịu thừa nhận”.

Nam Tam Tài đột nhiên thò đầu ra từ cửa sổ, khiến Văn Hải Phong giật mình.

Nhìn một hòm tiền mặt bên cạnh, ông ta mím môi, nói với Nam Mẫn: “Con bé này, ông nội cháu ở đây, không ăn vàng cũng không uống tổ yến, cháu cho ông ta nhiều tiền thế làm gì?”

“Chi phí ăn ở gần nửa năm đấy, tính ra cũng không bao nhiêu”.

Nam Mẫn nói, lại bảo Cố Hoành dẫn một cô bé thanh tú, chất phác thật thà đi vào: “Đây là A Muội, sau này sẽ phụ trách việc sinh hoạt hàng ngày của các ông”.



Nam Tam Tài và Văn Hải Phong vừa thấy cô bé còn nhỏ tuổi hơn Nam Mẫn, liên tục lắc đầu xua tay.

“Không không không, không cần, không cần!”

A Muội giật mình, chỉ sợ mình bị đuổi đi, mất công việc tốt, vội vàng lên trước khom lưng, chào hỏi hai ông cụ.

“Chào ông, cháu là A Muội. Cháu làm việc rất nhanh nhẹn, quét dọn, tưới hoa, giặt quần áo, nấu cơm, cháu đều biết làm!”

Nam Tam Tài và Văn Hải Phong còn xua tay từ chối, Nam Mẫn nói: “Cô bé này nấu ăn rất ngon, còn biết hát kinh kịch. A Muội, thử giọng cho các ông nghe”.

A Muội gật đầu, hắng giọng, lập tức bày tư thế: “Nghe hắn nói, ta sợ đến giật mình hoảng hốt…”

Tiếng hát vừa vang lên, đôi mắt của Nam Tam Tài và Văn Hải Phong đều sáng lên, không nhịn được vỗ tay.

“Giọng rất hay!”

Văn Hải Phong nheo mắt nhìn A Muội: “Cô bé, ai dạy cháu bài ‘bắt và thả Tào Tháo’ này?”

A Muội thật thà trả lời: “Chồng của bà cô của chị họ mẹ cháu là bậc thầy kinh kịch, nghỉ hưu về quê, cháu và mẹ cháu đến nấu cơm một thời gian, ông ấy dạy cháu hát”.

Ông cụ Dụ cũng bị thu hút bởi giọng ca này: “Bậc thầy kinh kịch mà cháu nói, là sư phụ Trình Hiểu Quân phải không?”

A Muội gật đầu: “Đúng, chính là ông ấy! Ông quen sư phụ Trình à?”

Một câu nói, ba ông cụ quay sang nháy mắt với nhau.

Sau đó đồng thanh nói: “Quen!”

Văn Hải Phong cảm khái: “Không ngờ lúc còn sống còn có thể gặp được đệ tử thân truyền của ông Trình, ông Trình thế nào rồi, còn sống không?”



A Muội lắc đầu, rất thương cảm: “Hai năm trước ông Trình bị bệnh qua đời rồi”.

Vừa nghe lời này, ba ông cụ đều trầm mặc một lúc.

Văn Hải Phong nói: “Được rồi, tôi quyết định cho cô bé này ở lại. A Muội, cháu còn biết hát kịch gì?”

A Muội cười nói: “Rất nhiều ạ…”

Nam Tam Tài liếc Nam Mẫn đứng dưới hiên cửa sổ một cái: “Có phải cháu sớm biết mọi chuyện giữa các ông và ông Trình, nên mới phái A Muội đến không?”

Nam Mẫn cười lấy lòng: “Không phải, là duyên số thôi. Trước đây ông ở nhà hay ngâm nga câu này, cô bé này vừa hay biết hát kịch, tất cả đều là trùng hợp”.

Nam Tam Tài nhăn mũi, suýt không nhịn được trừng mắt với cháu gái, nghĩ thầm: Ông tin cháu mới lạ đấy.

Cháu gái của ông ta, giống hệt bố nó, gian xảo.

Dụ Hành Nghiêm lại thở dài một hơi, nhìn Nam Mẫn: “Tiểu Mẫn ấy à, rất có lòng”.

Một cô bé tốt như vậy, sao không phải là cháu nội của ông ta chứ?

Không biết còn mạnh hơn thằng cháu ngoại không ra gì của ông ta bao nhiêu lần.

Người so với người đúng là tức chết.

Nói chung là để A Muội ở lại, để tiền ở lại đều thành công, Nam Mẫn mới thở ra nhẹ nhõm.

Lên xe, cô lại nói: “Muốn đối phó với ông cụ nhà chúng ta, đúng là không dễ. Chuyện này làm tốt lắm, coi như anh đã lập công đền tội”.

Cố Hoành nghe thấy vậy cũng thở nhẹ nhõm.