Tất cả
Việt Ngữ Tàn Phiến

Từ siêu thị đi ra, Hàn Dật quen cửa quen nẻo tìm thấy Lục Ích Gia trong phố ăn vặt gần khu dân cư. Y ôm một đống rau củ trái cây tươi rói nhìn Lục Ích Gia cùng bát tào phớ dường như mới được mang ra kia, chiếc muỗng nhựa dùng một lần còn chưa xé vỏ, một sóng khách ào ào chen tới, chưa kịp nói lời nào, lại thấy bà chủ bưng một đĩa bánh quẩy đã cắt nhỏ, vòng qua Hàn Dật – đương đứng cạnh đó, đặt lên bàn. Lục Ích Gia có chút sững sờ, nhìn y một chút, mới nói: “Anh về lúc nào thế?”


“Ngày hôm qua.” Hàn Dật đáp, “Bàn bạc tương đối rồi, hôm nay ít việc nên về sớm chút.” Lục Ích Gia nghe vậy ồ một tiếng, có chút luống cuống, cậu cúi đầu nhìn chén tào phớ, lại nhìn nhìn Hàn Dật với đống đồ ăn trong tay. Gió đêm tháng năm còn có chút se se, cậu chỉ mặc mỗi bộ thun cộc tay màu trắng, dáng áo rộng rãi, lộ ra hai cánh tay nhỏ nhắn, gió thổi qua làm vạt áo bay bay, Hàn Dật nhìn một hồi liền dời ánh mắt, nói: “Về thôi, đợi lát nữa nướng thịt bò cho em ăn.”


Lục Ích Gia nhanh chóng đáp một tiếng, rất nghe lời đứng lên, một tay cầm khoai nướng mới mua, tay kia giữ điện thoại, trong không gian hữu hạn xếp tới bốn-năm cái bàn nhỏ, đều ngồi kín chỗ, bàn bên là ba cô nữ sinh, trên bàn còn để thẻ sinh viên, học ở gần đó. Lục Ích Gia tay dài chân dài rất khó xoay sở, nhìn ngốc vô cùng, tay chân cứ luống cuống, đành gọi bà chủ giúp gói bát tào phớ cùng đĩa bánh quẩy mang về, mấy nữ sinh nhìn cậu cười, cậu cũng ngượng ngùng cười đáp lại. Hàn Dật đứng ở bên cạnh chờ, nhìn cậu trả tiền, chờ bà chủ giúp cậu gói đồ, khi nói cảm ơn còn lộ ra nụ cười thẹn thùng.

Bình luận truyện