Tất cả
Vẻ Đẹp Quyến Rũ

Tôi trọng sinh. Thật không thể ngờ tới, tôi lại có thể trọng sinh về cái thời ngày xưa "huy hoàng" ấy, khi mà tôi sống cùng cha mẹ. Tiếng "cha mẹ" nghe mà thân thương mại chua xót, nực cười biết bao. Tôi thay đổi! Chính tôi cũng nhận ra sự thay đổi bản thân. Đã sống một đời người, trải qua mọi cảm giác không tên, tôi cũng đã thấu hiểu lẽ đời. Tôi bây giờ, hoàn toàn không còn quan hệ với "tôi" của trước kia.


Một lần lỡ bước là một lần đau đến thấu tâm can. Tôi tuyệt đối không muốn trở lại vào cái vết xe đổ của đời trước. An an ổn ổn sống qua ngày, có lẽ đó chính là điều tuyệt vời nhất dành cho một con nhỏ quê mùa như tôi. Nhưng một khi tôi từ con cóc hóa thành phượng hoàng, bạn có tin không? Thời gian thay đổi, lòng người đổi thay. Và cuộc đời đau khổ của tôi, có thể bước sang một chương mới hay không là do chính tôi làm chủ.


Chính tôi sẽ quyết định toàn bộ cuộc đời của tôi! Mối nhân duyên của cha mẹ hại đến đời đứa con là tôi! Một gia đinh không hạnh phúc, chỉ là sự cãi vã đến mệt người....


Bình luận truyện