Tất cả

Vật Hy Sinh Nữ Phụ Gả Lần Hai Công Chiếm

Chương 95-2: Thiếu

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Editor: Tuyền Uri

Nguồn:

Hoàng đế bên này còn chưa kịp tạm thời phong tỏa tin tức để suy nghĩ đối sách, cả Đại Hoàn cơ hồ đều đã biết yêu cầu của Đại Hi, sau đó nhanh chóng chia làm hai phái, một phái tán đồng để Tạ Hoàng hậu hi sinh vì nước, bởi vì Đại Hi quả thực đã tỏ rõ thái độ, đối phương đã chiếm được Huy Châu, Nghiệp Châu để sính, cũng là nói, chỉ cần Tạ Hoàng hậu đi Đại Hi, vậy Đại Hi không chỉ lập tức Triệt binh, mà còn đem lãnh thổ đã chiếm được đưa lại cho Đại Hoàn, đây là chuyện rất tốt.

Phái kia đương nhiên phản đối, nếu đối phương yêu cầu công chúa đi kết thân thì cũng thôi, nhưng yêu cầu Hoàng hậu a, khác nào giáng lên mặt Hoàng đế Đại Hoàn một bạt tai, thế gian mối thù không quá hai dạng: thù giết cha, mối hận cướp vợ, chuyện đặc biệt này làm sao nhịn?

Huống hồ nghe cách nói của Đại Hi, cầu hôn Hoàng hậu Đại Hoàn làm Thái tử phi, để quốc mẫu Đại Hoàn giảm đi một bậc làm Thái tử phi, còn điều gì khuất nhục hơn chuyện này? Coi như về sau thái tử sẽ cấp bậc làm Hoàng cũng không được, ít nhất hiện tại còn chưa phải là Hoàng đế!

Giữa lúc các đại thần tranh luận, không ngừng dâng sớ khuyên can Hoàng đế, dĩ nhiên cũng có người liều chết phía trước thuyết phục Tể Tướng lấy nước làm trọng, thậm chí còn có người cư nhiên để nữ quyến tư gia cố gắng tiếp xúc với Tạ Bích Sơ.

Dưới tình huống như vậy, Tể tướng phù dù đã vây thành thùng sắt cũng khó tránh khỏi phong thanh truyền tới, Tạ Bích Sơ hỏi thăm Tứ Cẩm cũng không có kết quả, cuối cùng chỉ có thể lén bọn họ chạy tới thư phòng của Tạ Dịch Giang cười.

Tạ Bích Sơ biết nguyên nhân liền dở khóc dở, nàng ngồi trong viện ngẩng đầu lên nhìn trời, trong lòng trống rỗng, người kia đi rồi, nàng ngay cả còn sống nhưng lại giống như đã cùng hắn rời đi.

Thời gian nửa năm sắp đến rồi, nhưng người mà nàng muốn đợi, lại mãi mãi không quay trở lại nữa.

Nàng từ trong giấc ngủ mê man vừa tỉnh dậy liền nghĩ chi bằng cũng chết luôn đi, nhưng Cẩm Đoạn nhắc tới Nam thần lão gia, khiến nàng xua tan đi ý niệm này. Nàng đã chiếm thân thể nguyên chủ, ương bướng muốn né tránh trách nhiệm vốn thuộc về nàng, ương bướng đem trái tim đặt trên thân người kia, lại trước giờ không nghĩ làm như vậy sẽ ảnh hưởng tới Nam thần lão gia.

Đến nay người kia ngay cả hai tiếng chào hỏi cũng không cứ vậy liền đi, nàng hà cớ gì vì một người thất ước mà làm tổn thương cha lần nữa? Thế là nàng vì không để cho Hoàng đế truy cứu quan hệ giữa nàng và Cảnh Hoan, vì không muốn Hoàng đế trách cứ cha, nàng đã chọn quên đi tất cả.

Nàng làm tất cả như vậy là vì không muốn gây khó dễ cho cha mà thôi, lại không ngờ cư nhiên lại gặp phải chuyện kết thân này.

Hồi ức tình tiết trong nguyên tác, sau chiến tranh quả thật Đại Hoàn có phái người tới Đại Hi thỉnh cầu hòa đàm, còn người mà Đại Hi yêu cầu kết thân là công chúa Chu Tĩnh Tuệ, Hoàng đế đương nhiên không đồng ý, thế là hỏa chiến lại châm lại, hơn nữa càng đốt càng thịnh, Đại Hi không chịu yếu thế, giữa lúc chiến tranh bắt đi Chu Tĩnh Tuệ, Hoàng đế lại sai người đoạt lại……

Do đó sao việc này lại rơi trên đầu nàng? Nàng một Hoàng hậu không phải vẫn luôn trong trắng sao? 

Cho dù Hoàng đế đôi khi vì lôi kéo phụ thân mà lấy lòng nàng, hy vọng nàng nắm lấy Cung quyền, nhưng trong mắt người khác số lần Hoàng đế tới Trường Hoa cung lại không hề nhiều, hơn nữa trước giờ chưa từng lưu lại, nói cách khác nàng căn bản không được ân sủng, hành động lần này của Đại Hi rốt cuộc là ý gì đây?

Nàng nghĩ không ra, có điều tình huống trước mắt cũng không làm cho nàng dễ dàng lùi bước, nghĩ tới Nam thần cha vẫn luôn ôn nhuận vừa nãy lại nổi giận nơi thư phòng, trong lòng nàng đã bắt đầu thỏa hiệp.

Nếu tất cả kỳ vọng của nàng đối với người kia đã không còn trở lại, vậy nàng một lần làm Thánh mẫu đi kết thân thì có quan hệ gì? Quan trọng nhất là, Nam thần cha không cần trong thời gian ẩn lui vẫn phải vì che chở cho nàng mà chịu chỉ trích của thiên hạ.

Nàng đã từng dưới sự che chở của tra mà trốn tránh trách nhiệm thuộc về mình, lần này, liền để nàng che chở cho cha, đi đảm nhận trách nhiệm.

Trong lòng Tạ Bích Sơ đã đưa ra quyết định, nghiêng đầu hướng Cẩm Đoạn khẽ cười, nói: “Đi nói với cha, ta muốn hồi cung.”

Cẩm Đoạn kinh ngạc một hồi, không thể tin liền thốt lên: “Chủ tử……”

Tạ Dịch Giang đến nhanh hơn nhiều so với trong tưởng tượng của nàng, nhìn Tạ Bích Sơ ngồi nơi đó tủm tỉm cười, bất lực đau lòng thở dài: “Bảo Nhi, có cha…….”

“Cha!” Tạ Bích Sơ ngắt lời ông, đứng dậy vụt tới trong lòng ông nũng nịu: “Con biết có cha, cũng biết rằng cha muốn che chở Bảo Nhi, nhưng Bảo Nhi cũng muốn che chở cha!”

“Cha rất vui, nhưng, những chuyện khác cha đều có thể đồng ý, trừ chuyện này.”

Tạ Bích Sơ ở trong lòng ông ngước lên, khẽ cười: “Cha sẽ đồng ý, ngày trước cha nói, muốn đón Bảo Nhi ra khỏi cung, còn muốn kén vị hôn phu cho Bảo Nhi, nhưng ai kia cũng được, chính là Tĩnh Vương không được, nhưng sau cùng cha vẫn 

chapter content
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chương