Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 315: Để người đến hạ độc

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Theo quy định, ngoại trừ xin nghỉ phép, các thái y bắt buộc phải thay phiên trực tại Thái Y Viện, gọi lúc nào cũng phải có mặt.

Thế nhưng, thân phận Hàn Vân Tịch đặc biệt, Thiên Huy Hoàng Đế chỉ treo cái danh cho nàng mà thôi, nàng vẫn tự do.

Hàn Vân Tịch không thể nào đoán được việc Long Phi Dạ đưa nàng tới Thái Y Viện và đi Tây sơn thì có liên quan gì, ngày thứ hai nàng dậy rất sớm, chạy thẳng đến Thái Y Viện.

Lần này, nàng đã nhìn thấy Cố Bắc Nguyệt.

Mặt trời vừa ló ở chính đông, Cố Bắc Nguyệt đứng trước cửa Ngự Dược Phòng sau Thái Y Viện, ánh nắng mặt trời chiếu khắp người, áo trắng kim tuyến, toát lên vẻ tôn quý và thần thánh không nói lên lời.

Hàn Vân Tịch đón ánh nắng nhìn lại, chỉ cảm thấy mình vừa nhìn thấy được đại thiên sứ.

Cũng không biết là vì sao, mỗi lần nhìn thấy nam nhân này đều có cảm giác rất tốt, tâm trạng cũng vì thế mà tốt lên.

Cố Bắc Nguyệt rất nhanh nhìn thấy Hàn Vân Nguyệt, hắn bước nhanh tới, ôn tồn hành lễ: “Hạ quan tham kiến Vương phi nương nương.”

“Cố Bắc Nguyệt, ta là ngự y, ngươi là viện thủ, bây giờ ta là thuộc hạ của ngươi, đáng ra phải là ta hành lễ mới đúng chứ?” Hàn Vân Tịch trêu đùa nói.

Lời này dọa làm Cố Bắc Nguyệt lập tức khoát tay: "Không dám, không dám."

“Về mặt y thuật, ta thực sự không bằng ngươi.” Những lời Hàn Vân Tịch nói đều là sự thật, trong phẩm cấp y thuật mà Thái Y Viện lập ra thì Cố Bắc Nguyệt là Ngũ phẩm thần y, còn nàng, đoán chừng vẫn chưa tới tam phẩm.

“Vương phi nương nương, độc y cũng là y.” Cố Bắc Nguyệt rất nghiêm túc.

Thật ra, độc y cũng là y, thế nhưng giới y học ở tiên không đại lục do y học viện kiểm soát, trong các phẩm cấp y thuật của bọn họ thì lại không có mục độc y này, nói cách khác, thật ra độc y không được bọn họ thừa nhận.

Hàn Vân Tịch vừa nói vừa đi về Ngự Dược Phòng, nàng cũng không biết Long Phi Dạ rút cục chuẩn bị gì đợi nàng, dù sao còn chưa nhìn thấy người đâu, nàng vừa hay dạo quanh Ngự Dược Phòng, từ lần trước đến báo danh, đều chưa từng vào trong.

Nói không chừng còn có thể bổ sung ít dược liệu quý, Thiên Huy Hoàng Đế đã dám để nàng làm thái y, vậy thì phải chuẩn bị tốt để lúc nào cũng sẵn sàng cung cấp dược liệu cho người.

“Cố Thái Y đêm qua trực ban sao? Sao sớm như vậy vẫn còn ở đây? Hàn Vân Tịch thuận miệng hỏi.

Ai ngờ, Cố Bắc Nguyệt lại cười: “Hạ quan vẫn luôn đợi Vương phi nương nương.”

“Ngươi biết ta sẽ tới?" Hàn Vân Tịch rất bất ngờ.

“Sau khi yến hội hôm qua kết thúc, Bách Lý Tướng Quân đã đích thân giao phó hạ quan, nói sáng nay cử người tới đón Vương phi nương nương đi thăm bệnh cho Minh Hương tiểu thư, để hạ quan chuẩn bị bệnh án thật kĩ càng.”

Vừa nghe Cố Bắc Nguyệt giải thích, Hàn Vân Tịch càng bất ngờ hơn, chỉ là, nàng nghĩ một lúc, rất nhanh hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra rồi.

Nàng nghĩ, chuyện này nhất định là do Long Phi Dạ sắp xếp.

“Minh Hương tiểu thư mắc bệnh gì? Có nghiêm trọng không?” Hàn Vân Tịch hỏi.

Cố Bắc Nguyệt dâng lên một bản bệnh án: “Mấy ngày trước nhiễm bệnh, đã thay mấy thái y nhưng đến nay vẫn chưa chuẩn đoán ra bệnh, hôm qua hạ quan đích thân qua khám rồi, theo như hạ quan thấy thì khả năng lớn là... đã trúng độc.”

Hàn Vân Tịch lật bệnh án ra xem thời gian phát bệnh, chính là buổi sáng ngày thứ hai nàng được Thiên Huy Hoàng Đế phong quan.

Tuy rằng thời gian không dài, nhưng trong bệnh án đã có bút tích của bốn vị thái y, thêm Cố Bắc Nguyệt nữa là năm người.

Chuẩn đoán trước đó đều viết rất kĩ càng trong bệnh án dùng thuốc.

Hàn Vân Tịch và Cố Bắc Nguyệt còn chưa nói được vài câu, người của phủ Bách Lí Tướng Quân đã tới đón Hàn Vân Tịch rồi.

“Cố Thái Y có muốn cùng đi không?” Hàn Vân Tịch hỏi.

Cố Bắc Nguyệt lắc đầu: “Hạ quan có đi cũng không giúp gì được, Vương phi nương nương vẫn là đi một mình đi.”

Hàn Vân Tịch chỉ có thể cầm bệnh án đi cùng với người của phủ Bách Lí Tướng Quân.

Phủ Bạch Lí tướng quân và phủ Mục Đại tướng quân nằm ở hai hướng đông tây của đế đô, giống như phủ Mục Đại Tướng Quân, phủ Bách Lí Tướng Quân có hai hàng binh sĩ vũ trang đầy đủ đứng trước cửa, cửa lớn đỏ thẫm, nguy nga tráng lệ, quân uy nghiêm nghị phát ra, trang nghiêm nặng nề.

Còn chưa xuống kiệu, Hàn Vân Tịch thấy một nữ nhân đoan trang đứng ở cửa chính.

Hàn Vân Tịch nhớ rõ vị tiểu thư này, tại buổi thọ yến đêm qua nàng ấy đã chế nhạo Nhị Hoàng Tử, nàng chính là tiểu nữ út của Bách Lí Tướng Quân, cũng là vị tiểu thư duy nhất chưa xuất giá ở Bách Lí phủ, Bách Lí Minh Hương.

Có người khí chất đoan trang toát ra nhờ vào y phục, thế nhưng vị tiểu thư này lại dựa vào xuất thân, tố chất, giáo dục và thứ khí chất ưu tú toát ra từ trong xương thịt trên người, làm người khác rất khó xem nhẹ.

Hàn Vân Tịch dám cam đoan, Bách Lí Minh Hương này, qua vài năm nữa, thêm lắng đọng của năm tháng, tùy tiện ngồi xuống thôi, khí chất, đều sẽ không thua Thiên Ninh Hoàng Hậu và Thái Hậu.

Ấn tượng đầu tiên, Hàn Vân Tịch còn rất thích vị tiểu thư này.

Nhưng mà, khoảng cách rất nhanh gần lại, Hàn Vân Tịch giật mình!

Hệ thống giải độc của nàng kiểm tra ra Bách Lý Minh Hương đã bị trúng độc, hơn nữa không chỉ một loại, mà là vô số loại độc mãn tính, số lượng lớn đến kinh người.

Hàn Vân Tịch chỉ kiểm tra sơ bộ, phát hiện những loại độc này sẽ không trí mạng, nhưng số lượng độc tính quá nhiều, xảy ra chuyện gì vậy?

Đáy mắt lướt qua một tia phức tạp, Hàn Vân Tịch im lặng khởi động chức năng kiểm tra chiều sâu của hệ thống giải độc, chậm rãi phân tích từng loại độc trên người Bạch Lí Minh Hương.

Vừa thấy Hàn Vân Tịch xuống kiệu, Bách Lí Minh Hương lập tức bước nhanh tới, cúi người hành lễ: “Minh Hương tham kiến Vương phi nương nương, Vương phi nương nương vạn tuế.”

Mặc dù, Hàn Vân Tịch đến với thân phận là thái y, nhưng mà thân phận Vương phi nương nương của nàng dù sao cũng bày ra. Tìm thái y khác thì chỉ gọi truyền thái y, còn tìm Hàn Vân Tịch thì phải là cung thỉnh Vương phi nương nương rồi.

“Không phải đang bệnh sao? Sao còn ra đây? Bình thân đi.” Hàn Vân Tịch lạnh nhạt nói.

“Đáng lẽ phải đến phủ người, nhưng thực sự không đi nổi, nên mới mời Vương phi nương nương đến, vẫn mong Vương phi nương nương lượng thứ.” Bách Lí Minh Hương rất thành khẩn

Thế mà, Hàn Vân Tịch lại cười: “Đến phủ của ta ư? Thế thì Long Phi Dạ đưa ta tới Thái Y Viện làm gì?”

Nếu như chỉ đơn thuần là chữa bệnh cho Bách Lí Minh Hương, Bách Lí Minh Hương có thể đến phủ Tần Vương, hoặc là trực tiếp cho người đón nàng vào phủ, cũng không cần thông qua Thái Y Viện.

Nhìn thấy bệnh án mà Cố Bắc Nguyệt đưa còn có ngày hôm đó, Hàn Vân Tịch biết ngay, là Long Phi Dạ cố ý lưu lại dấu vết ở Thái Y Viện.

Đến lúc đó Thiên Huy Hoàng Đế hỏi tới, tự nhiên có chứng cứ ứng phó.

Nghe Hàn Vân Tịch nói như vậy, Bách Lí Minh Hương thông minh không nhịn được khẽ cười, thấp giọng: “Vương phi nương nương, mời vào phòng.”

Bách Lí Minh Hương đưa Hàn Vân Tịch vào trong khuê phòng, cho tất cả tỳ nữ lui ra.

Hàn Vân Tịch vừa ngồi xuống liền vội hỏi: “Diễn kịch mà thôi, ngươi sao lại uống nhiều thuốc độc như vậy?”

“Vương phi nương nương quả thật thông minh, hèn chi điện hạ thích người như vậy.” Bách Lí Minh Hương cười nói.

Tối hôm đó, Thiên Huy Hoàng đế sắc phong Hàn Vân Tịch chức ngự y, lại muốn Hàn Vân Tịch sau buổi thọ yến đi Tây Sơn chữa bệnh điên cho Hoàng Hậu. Bách Lý Minh Hương nhận được mệnh lệnh của Điện Hạ, muốn nàng giả bệnh, đồng thời lưu lại dấu vết ở Thái Y Viện.

Nàng lúc trước còn không biết vì sao Điện Hạ lại làm thế, cũng là tại buổi thọ yến hôm qua, Điện Hạ đẩy phụ thân đi, nàng mới hiểu được bí ẩn trong đó.

Tại tiệc mừng thọ, Điện Hạ đã uy hiếp Thiên Huy Hoàng, sau đó Thiên Huy Hoàng đế tự nhiên sẽ muốn thu động tác, tránh tăng thêm mâu thuẫn. Trong tình thế này, để phụ thân giả vở không biết gì, đến Thái Y Viện mời Hàn Vân Tịch đến khám, đồng thời lấy lí do là bệnh mãn tính để giữ Hàn Vân Tịch ở lại đế đô.

Kể từ đó, ngăn chặn sự uy hiếp của Long Phi Dạ, thân phận của phụ thân, chuyện ở Tây Sơn Thiên Huy Hoàng đế chỉ có thể nhượng bộ, chỉ có thể xuống thang.

Bách Lí Minh Hương cũng không rõ lần làm náo loạn thọ yến lần này cũng là kế hoạch ban đầu của điện hạ, hay là tạm thời thay đổi chủ ý vì Hàn Vân Tịch. Có một điểm nàng có thể khẳng định, vị trí của Hàn Vân Tịch trong lòng điện hạ không hề nhẹ.

Nhưng mà, bất luận như thế nào, nàng ta vẫn hi vọng Điện Hạ lấy đại cục làm trọng, không vì một nữ nhân mà làm ảnh hưởng đến kế hoạch lâu dài.

Nàng thích điện hạ nhiều năm như vậy, thích nhất chính là sự tỉnh táo và lạnh lùng ấy của người.

Hàn Vân Tịch nhìn Bách Lý Minh Hương, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Điện hạ thích nàng sao?

Đây có lẽ là lần đầu tiên nàng nghe được những lời như vậy.

Đến nay, Điện Hạ vẫn chưa từng chính miệng nói thích nàng! Có lúc nghĩ kĩ lại, nàng cũng không biết quan hệ giữa nàng và Điện hạ rút cuộc là gì nữa?

Chuyện của Đoan Mộc Dao, nàng để ý một câu, người giải thích một câu, hiềm khích lúc trước giữa bọn họ liền tiêu tan.

Thế nhưng, hiểu lầm trước đó, họ dường như cũng chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa.

Hàn Vân Tịch gạt những suy nghĩ lung tung ấy sang một bên rất nhanh lấy lại tinh thần, nàng cười rạng rỡ với Bách Lý Minh Hương, trêu chọc trả lời: “Ta không thông minh, Điện Hạ cũng thích ta!”

“Không, người mà không thông minh, điện hạ sẽ không thích người đâu.” Bách Lý Minh Hương cũng trêu đùa nói.

Hàn Vân Tịch chỉ cảm thấy câu nói này nghe là lạ, chẳng qua, nàng không rảnh mà truy cứu, độc tố trong người Bách Lý Minh Hương rất phiền phức.

Nàng ngồi xuống, tập trung tiếp tục kiểm tra độc tố trong người Bách Lý Minh Hương, rất nhanh, nàng liền phát hiện ra điều bất thường.

Nàng chỉ mới kiểm tra ra trên người Bách Lí Minh Hương có rất nhiều độc dược mãn tính, còn bây giờ phân tích từng loại độc tính trên người cô ấy thì không chỉ là nhiều loại độc mãn tính, mà thời gian uống mỗi độc này không giống nhau.

Nói cách khách, nữ nhân này bắt đầu uống thuốc độc chí ít là từ năm bảy tuổi, cứ một đến ba tháng lại uống một loại.

Hàn Vân Tịch càng kiểm tra lại càng khiếp sợ hơn, trừng to hai mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm Bách Lí Minh Hương, không thể nào tin được nữ nhân này còn có thể sống được.

Mặc dù trong độc mãn tính trong cơ thể không chí tử, thế nhưng là nhiều như vậy loại độc tố tích tụ cùng nhau, độc tính tích thêm cũng đủ để phá hoại sự miễn dịch của cơ thể, dấn đến chết vì độc tố phát tác!

Nữ nhân này làm sao sống được?

Hàn Vân Tịch nghi ngờ bắt mạch cho Bách Lí Minh Hương, lại phát hiện ra rằng không hề có dấu hiệu trúng độc trong mạch tượng.

Nàng kinh sợ hỏi: “Thân thể ngươi rút cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?”

Bách Lí Minh Hương cười dịu dàng: “Vương phi nương nương, thật ra Điện Hạ không phải để người đến giải độc, mà là để người đến hạ độc.”

“Ngươi nói vậy là có ý gì?”

“Vương phi nương nương, Điện Hạ cần mĩ nhân huyết”

Bách Lí Minh Hương vẫn cười, nhưng Hàn Vân Tịch lại chấn kinh đến nỗi không nói lên lời.

Mĩ nhân huyết!

Hàn Vân Tịch từng gặp qua những ghi chép có liên quan trong, mĩ nhân huyết là một loại máu độc, là một loại nguyên liệu để điều chế thuốc độc.

Mĩ nhân huyết không phải tư nhiên có, mà cần nuôi dưỡng một thể chất đặc biệt.

Cách nuôi mỹ nhân huyết chính là thường xuyên uống các loại độc dược mãn tính khác nhau, để độc tố lắng đọng lại trong máu.

Đến khi nào trong máu tích tụ lại ba trăm loại độc mãn tính, mỹ nhân huyết lúc ấy mới dưỡng thành, đến mức sau khi mĩ nhân huyết dưỡng thành, người được nuôi huyết biến thành như vậy, trong sách lại không hề có ghi chép.

Nhìn Bách Lí Minh Hương hào phóng đoan trang cười dịu dàng trước mắt, Hàn Vân Tịch thấy đau lòng.

Phải biết rằng trong cơ thể Bách Lí Minh Hương đã tích tụ gần tám mươi loại độc dược, trong đó có mấy chục loại đều phát tác đúng giờ!

Nàng ta sẽ không chết, nhưng sống còn khó chịu hơn là chết!

Nhưng dù cho như vậy, nàng ta lại có thể cười nói ra "mỹ nhân huyết" ba chữ này...
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com