Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 302: Đã suy nghĩ quá nhiều

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Lúc trước thái độ khi đến thăm tù ở Đại Lý Tự của Long Phi Dạ, cùng với biểu hiện khi đến Y thành của hắn, quả thực đã chơi Thiên Huy Hoàng đế một vố lớn, hơn nữa vụ án của Long Thiên Mặc đã thất bại, Thiên Huy Hoàng đế sao có thể ngồi yên chứ.

Vừa nghe được tin tức Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch trở về, hắn lập tức triệu kiến.

Không phải sao, Tiết công công tự mình đến mời, ngay cả kiệu cũng đã chờ trước cửa.

Vấn đề của Cố Bắc Nguyệt đã nhắc nhở Hàn Vân Tịch, Long Phi Dạ không ở, nàng một mình tiến cung cũng không phải là chuyện tốt.

“Triệu ma ma, đi hỏi xem chừng nào điện hạ trở về.” Hàn Vân Tịch nghiêm túc dặn dò.

Bất đắc dĩ, Triệu ma ma trực tiếp lắc đầu: “Sở Tây Phong cũng không ở đây, trong phủ chắc không có ai biết.”

“Phái người đến Cô uyển và U các tìm thử xem.”

Đây là hai chỗ bí mật của Long Phi Dạ ở đế đô Thiên Ninh, nếu hắn ở đế đô, phần lớn thời gian đều sẽ ở hai chỗ này.

Dù sao thì Triệu ma ma cũng là người từ trong cung ra ngoài, bà biết tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng phái người đi tìm, nhưng người hầu cũng nhanh chóng đến báo, điện hạ cũng không ở trong U các và Cô uyển, buổi chiều đã ra khỏi thành.

Mới chỉ có thời gian một chum trà, Tiết công công đã chờ không được nữa, một mực thúc giục: “Vương phi nương nương, cứ chờ như vậy cũng không phải là cách! Điện hạ không có nhà, người cứ tiến cung trước là được, Hoàng thượng đang chờ đấy!”

Hàn Vân Tịch tự mình đưa lên trà ngon, âm thầm đưa cho Tiết công công một túi bạc: “Tiết công công, điện hạ lập tức đến ngay.”

Tiết công công liếc thoáng qua túi tiền kia, lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, chê ít!

Hàn Vân Tịch lại bỏ thêm một túi: “Tiết công công, ngươi cũng cực khổ rồi, uống một ngụm trà lại nghỉ ngơi thêm một lát.”

Lúc này Tiết công công mới nhìn được một chút, cũng không kiêng kị Cố Bắc Nguyệt và Mục Thanh Vũ đang ở đây, ra vẻ đương nhiên nhận lấy bạc.

Hàn Vân Tịch cho rằng đã xong xuôi, nhưng ai ngờ Tiết công công vừa nhận bạc liền đứng lên, thản nhiên tự tại nói: “Nếu vương phi nương nương thật sự không tiến cung, lão nô liền trở về, đến lúc Hoàng thượng giáng tội xuống, ha ha, tội kháng chỉ cũng không nhỏ đâu!”

Gì chứ...

Hàn Vân Tịch cũng phải hít sâu một hơi, lão thái giám này lấy bạc thì thôi đi, lấy bạc xong còn dám nói câu thế này, cố tình trêu đùa nàng sao?

Hàn Vân Tịch híp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiết công công, Tiết công công rõ ràng đã có chuẩn bị mới đến, mạnh dạn đối mặt với Hàn Vân Tịch.

Cố Bắc Nguyệt và Mục Thanh Vũ đều nhìn ra được, Tiết công công đang lợi dụng lúc Tần vương không ở đây để gây sự.

“Vương phi nương nương, bớt giận.”

Triệu ma ma cũng nhìn ra rồi, lén lút kéo góc áo của Hàn Vân Tịch, khuyên bảo: “Đánh chó cũng phải nhìn mặt chủ, nhịn.”

Nếu vương phi nương nương động thủ, có trời mới biết Tiết công công sẽ vu oan cho nàng tội danh gì, Tiết công công là người đến mời, là người đại diện cho Thiên Huy Hoàng đế.

“Bạc cho chó ăn thì nó còn có thể sủa được vài tiếng đấy!” Hàn Vân Tịch thấp giọng, nàng đương nhiên nhìn ra được đây là cạm bẫy.

“Tiết công công, vậy chúng ta đi trước đi.” Nàng nhẫn nhịn.

“Vương phi nương nương, đúng lúc tại hạ muốn tiến cung diện thánh, chúng ta cùng đi thôi.” Mục Thanh Vũ vội vã đứng ra.

“Thiếu tướng quân, đã đến canh giờ này rồi, không có ý chỉ của Hoàng thượng, ngươi không được vào cung. Lão nô khuyên người đừng tự tìm phiền phức.”

Mục Thanh Vũ đang định phản bác, Hàn Vân Tịch đưa mắt ra hiệu cho hắn đừng nói nhiều.

Trong thời kì sợ bóng sợ gió, trông gà hoá cuốc thế này, chuyện giữa Thiên Huy Hoàng đế và Tần vương điện hạ thì tốt nhất là đừng xen vào, xem ra cho đến bây giờ thì Thiên Huy Hoàng đế không dễ chọc, nhưng Tần vương điện hạ cũng vững như Thái Sơn.

Ngoại trừ Hoàng tộc thì đa số mệnh quan triều đình, thế gia danh môn đều nằm trong giai đoạn trung lập và quan sát.

Mục Thanh Vũ đã khó bảo toàn bản thân, còn dám đứng ra, cũng xem như là một đấng trượng phu.

Chỉ là, hắn đi cùng cũng vô dụng, vị ở trong cung kia không phải là ai khác, mà là người thống trị cao nhất ở Thiên Ninh.

Hắn đã khó bảo toàn bản thân, đi theo thì chỉ có thảm hại hơn mà thôi.

“Cố thái y, thiếu tướng quân, hôm nay không chiêu đãi được rồi, ngày khác chúng ta lại tiếp tục.” Hàn Vân Tịch mang dáng vẻ rộng rãi, phong thái trác tuyệt.

Tuy Mục Thanh Vũ không nói lời nào, nhưng lại đi theo Hàn Vân Tịch và Tiết công công cả một đường, từ đầu đến cuối Cố Bắc Nguyệt không hề tỏ thái độ, nhưng cũng đi theo sát Hàn Vân Tịch.

Thế nhưng, khi bọn họ đến được cửa lớn, lại nhìn thấy Long Phi Dạ đã đứng chắp tay bên cạnh xe ngựa, dáng người thẳng tắp tuấn mỹ, khí thế trầm ổn hùng hậu.

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều dừng bước, khóe miệng của Hàn Vân Tịch hơi cong, lập tức biết ngay là mình an toàn.

Nàng cũng không biết, buổi tối hôm đó sau khi Như di rời khỏi, trong Tần vương phủ liền có người chuyên môn bảo vệ nàng, chỉ cần có gió thổi có lay, Long Phi Dạ liền biết.

Tiết công công bất ngờ, sững sờ đứng tại chỗ.

Phải biết rằng, trước khi hắn đến thì Hoàng thượng đã điều tra rõ ràng, Tần vương điện hạ cũng không có ở trong thành mà.

Trước mắt bao người, Long Phi Dạ đưa tay ra với Hàn Vân Tịch: “Còn không qua đây?”

Hình như hắn thường xuyên hỏi nàng như vậy.

“Hàn Vân Tịch, nàng còn không qua đây?”

“Hàn Vân Tịch, nàng còn không đi?”

Cho dù giọng điệu lạnh lùng, lộ ra vẻ thiếu kiên nhẫn, nhưng Hàn Vân Tịch lại rất thích nghe, nàng tung ta tung tăng đi đến, vô cùng vui vẻ.

Đương nhiên, lúc đi ngang qua người Tiết công công, nàng cũng không quên hạ thuốc xổ cho hắn.

Tiết công công cúi đầu, ngay cả việc đánh rắm cũng không dám.

Không nói đến Thiên Huy Hoàng đế thừa dịp Tần vương điện hạ không có mới cho hắn đến đây làm khó làm dễ Hàn Vân Tịch, cho dù Thiên Huy Hoàng đế có dụng ý bảo hắn làm khó làm dễ Tần vương điện hạ, hắn cũng không làm được!

Long Phi Dạ dắt Hàn Vân Tịch lên xe ngựa, đang định đi lên, nhưng lại quay đầu lại: “Tiết công công, từ lúc nào mà hoàng huynh đã cho ngươi một đặc quyền lớn như vậy, thấy bản vương có thể không hành lễ hả?”

Tiết công công quả thực đã quên, hắn vội vã quỳ một chân xuống: “Lão nô bái kiến Tần vương điện hạ, điện hạ vạn phúc!”

Long Phi Dạ cũng chẳng thèm liếc hắn một cái, không nói một lời liền bước lên xe ngựa, rời khỏi đây.

Mục Thanh Vũ và Cố Bắc Nguyệt đều nhìn chằm chằm không chớp mắt, bọn họ bất đắc dĩ, không cam lòng, nhưng lại yên tâm nhất khi Hàn Vân Tịch được Long Phi Dạ dẫn đi.

Mãi đến khi bóng dáng chiếc xe ngựa biến mất ở trong màn đêm, bọn họ mới chịu thu hồi tầm mắt, hai người lơ đãng nhìn nhau, đều khẽ mỉm cười, trái lại còn có cảm giác cùng chung chí hướng.

Về phần Tiết công công, Long Phi Dạ cũng không bảo hắn bình thân, có trời mới biết hắn phải quỳ gối trước cửa lớn của Tần vương phủ bao lâu?

Đánh chó cũng phải xem mặt chủ, Long Phi Dạ không chỉ hả giận cho Hàn Vân Tịch, còn là đánh chó cho người trong thiên hạ nhìn.

Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch vào trong cung, lại được báo là Thiên Huy Hoàng đế đang mở tiệc chiêu đãi ở chỗ Thái hậu.

Hai người đến Càn Khôn cung, phát hiện Thái tử Long Thiên Mặc, Vinh Thân vương đều có mặt.

Chuyện này, rốt cuộc đang muốn diễn vở tuồng nào đây?

“Dạ nhi, mẫu phi của con có khỏe không?” Thái hậu vẫn rất khách sáo với Long Phi Dạ.

Long Phi Dạ khẽ gật đầu, không trả lời.

“Nghe nói bà ấy thường xuyên đến Bình Bắc Hầu phủ để thăm Mộ Dung Uyển Như?” Thái hậu lại hỏi.

“Không rõ lắm.”

Long Phi Dạ luôn có thể dùng mấy câu liền khiến Thái hậu lúng túng, không hỏi tiếp được, thế là, bà kéo tay Hàn Vân Tịch qua, nhẹ nhàng vỗ vào: “Vân Tịch, lần này ngươi lại cứu Thái tử một mạng rồi, hôm nay không chỉ có Hoàng đế muốn thưởng cho ngươi, ai gia cũng phải thưởng cho ngươi!”

Hoá ra là muốn nàng tiến cung lĩnh thưởng? Hàn Vân Tịch cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều.

Nàng ngoài cười nhưng bên trong không cười: “Thần thiếp không phải gánh vác tội danh, bị tống vào tù thì đã thỏa mãn, thực sự không dám nhận thưởng.”

Long Phi Dạ đang ngồi bên cạnh nàng, nàng cũng không cần nói những lời khách sáo nữa.

“Hoàng đế, nhìn đi, nha đầu này đã oán con, con suýt chút nữa thì đã oan uổng người tốt, làm hại đến tính mạng của Thiên Mặc!” Thái hậu giả vờ răn dạy.

“Thần thiếp bị oan cũng không quan trọng, tính mạng của Thái tử mới là thứ quan trọng, chỉ cần Thái tử bình an, thần thiếp chịu một chút oan ức thì có là gì?”

Hàn Vân Tịch nói thì rất rộng rãi, nhưng mọi người ở đây đều là người thông minh, đều nghe ra được ý của nàng một cách rõ ràng.

Thiên Huy Hoàng đế dùng tính mạng của Thái tử để oan uổng nàng! Mà bây giờ nàng lại đang châm ngòi!

Đáy mắt của Thiên Huy Hoàng đế có sự thù hận lướt qua, nếu trên thế giới này có thuốc hối hận, điều mà hắn hối hận nhất chính là đã mềm lòng, cả tin Long Phi Dạ, không xử chết Hàn Vân Tịch ở trong thiên lao.

Thái tử là một con cờ đã bị hắn vứt bỏ, Hàn Vân Tịch không chỉ cứu hắn về, còn châm ngòi như vậy nữa.

Đây là muốn gây phiền toái cho hắn!

Nhưng mà Thiên Huy Hoàng đế đã đánh giá thấp chuyện này, đây cũng không còn là phiền phức nữa, mà là thù hận.

Long Thiên Mặc nhìn thì có vẻ bình tĩnh, bàn tay đặt ở dưới đã nắm chặt thành nắm đấm, hắn căm hận người phụ thân này!

Nếu như không có chuyện lần này, hắn vẫn còn yên lặng cố gắng, muốn giúp đỡ phụ hoàng, làm một người thừa kế ngôi vị hoàng đế đủ tư cách.

Mà bây giờ hắn đã biết rõ, hắn muốn bảo vệ vị trí hoàng trữ, cách tốt nhất chính là sớm đăng cơ chứ không phải là ngồi chờ chết, bị phụ hoàng đùa bỡn trong lòng bàn tay.

Cuộc tranh đấu giành ngôi vị Hoàng đế, không chỉ là cuộc chiến của huynh đệ, mà còn là cuộc chiến của phụ tử!

“Thái tử, con cảm thấy sao?” Thiên Huy Hoàng đế hỏi.

Long Thiên Mặc rất thông minh, tránh không đáp, đứng dậy nâng chén: “Những năm qua đã để phụ hoàng phải bận tâm, nhi thần tự phạt ba chén.”

Lúc này Thiên Huy Hoàng đế mới hài lòng gật đầu: “Ngồi xuống đi, trẫm bồi dưỡng con nhiều năm như vậy là vì điều gì, chắc con cũng hiểu rõ ràng.”

Vốn là muốn gây phiền phức cho Hàn Vân Tịch, ai ngờ lại bị Hàn Vân Tịch châm ngòi, điều mà Thái hậu không muốn nhìn thấy nhất chính là Hoàng Đế và Thái tử trở mặt thành thù.

Hoàng Đế là con trai của bà, cháu trai lại là người trực tiếp ảnh hưởng sự hưng suy của nhà mẹ đẻ bà, điều mà lão nhân gia như bà hy vọng nhất chính là Thái tử có thể thuận lợi kế vị.

“Người đâu, đưa đồ vật mà ai gia đã chuẩn bị ra.” Thái hậu kịp thời chuyển chủ đề.

Chỉ thấy tỳ nữ đưa ra một cái vòng ngọc màu xanh sẫm, màu xanh đó rất tươi, cho dù là người không biết hàng cũng biết ngọc này chắc chắn là loại ngọc đỉnh cấp.

“Đây là thứ mà Thái Hoàng Thái hậu để lại cho ai gia, đã ở bên cạnh ai gia rất nhiều năm. Vân Tịch, hôm nay ai gia truyền nó cho ngươi.” Thái hậu nói xong, lại muốn tự mình đeo cho Hàn Vân Tịch.

Hàn Vân Tịch vô thức rụt tay về, được sủng ái quá mà lo sợ, quả thực là ban thưởng sao, không thể nào?

Thái hậu vẫn kéo tay nàng lại: “Nha đầu này, ngươi đang chê bai hay sao?”

“Không không, quá quý trọng rồi, thần thiếp thực sự...”

Thái hậu không cho Hàn Vân Tịch từ chối, cương quyết đeo vòng ngọc vào tay nàng.

Hàn Vân Tịch liếc Long Phi Dạ một chút, thấy hắn không lên tiếng, nàng liền yên lặng nhận lấy.

Lúc này, đồ mà Thiên Huy Hoàng đế ban thưởng cũng đã được bưng lên, không phải là thứ gì khác, chính là một đạo thánh chỉ.

Thấy thế, Hàn Vân Tịch lập tức nhìn về phía Long Phi Dạ, còn Long Phi Dạ thì đã nhíu mày lại.

Thánh chỉ, đó là thứ cho dù có nhiều lý do đến mấy cũng không thể vi phạm, nhớ lúc đầu Long Phi Dạ kháng chỉ, từ chối cưới Đoan Mộc Dao cũng phải trả giá rất nhiều.

Đạo thánh chỉ này, phong Hàn Vân Tịch là Hữu Viện thủ của Thái Y viện, nguyên Viện thủ Cố Bắc Nguyệt thành Tả Viện thủ, hưởng thụ bổng lộc của quan viên tam phẩm.

Thái giám tuyên đọc xong xuôi, Hàn Vân Tịch liền sửng sốt, nàng quá bất ngờ, con dâu trong hoàng gia đã không dễ làm, quan lại của hoàng gia lại càng khó làm hơn.

Một chiêu này của Thiên Huy Hoàng đế, đủ tuyệt!

Ai mà biết, điều càng khó đoán hơn vẫn còn ở phía sau...
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com