Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 301: Lời cảnh cáo lạnh như băng

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Bóng đêm tối tăm.

Long Phi Dạ tắt hết đèn đuốc trong tẩm cung, một mình ngồi trước cửa sổ trong thư phòng, nhìn về phía thư phòng của Vân Nhàn các.

Hàn Vân Tịch đứng ở cửa sổ của lầu các có thể nhìn thấy bên ngoài tẩm cung của hắn, nhưng lại không biết, khi hắn đứng trước cửa sổ của thư phòng trong tẩm cung, lại có thể nhìn thấy thư phòng của Vân Nhàn các.

Đèn đuốc trong Vân Nhàn các rất sáng sủa, cửa sổ thủy tinh chiếu ra bóng người mảnh mai của Hàn Vân Tịch.

Nếu giống như bình thường, trong mười ngày thì nhất định có bảy tám ngày Long Phi Dạ ở U các, lần này từ lúc trở về cho đến nay, mỗi buổi tối hắn đều sẽ trở về, cho dù là bận đến lúc trời sắp sáng, cũng phải trở về một chuyến.

Hai cánh tay của hắn đặt ở sau gáy, đôi chân thon dài duỗi thẳng rồi đặt trên bệ cửa sổ, ánh trăng phác hoạ ra dáng người hoàn mỹ của hắn, trong sắc trời lờ mờ của đêm tối, có vẻ thần bí lại cô đơn.

Hắn nhìn bóng dáng của Hàn Vân Tịch, dần chìm vào suy nghĩ của mình.

Liên quan đến Độc Tông, liên quan đến hoàng tộc Tây Tần, liên quan đến bảy quý tộc, liên quan đến cha mẹ của Hàn Vân Tịch, liên quan đến mẫu phi của hắn...

Ánh trăng yên tĩnh chiếu lên gương mặt tuấn tú lạnh lùng của hắn, không ai biết được dưới khuôn mặt không có cảm xúc này là những suy nghĩ gì.

Đột nhiên, hắn lạnh lùng lên tiếng: “Như di, ra đi.”

Chỉ thấy Như di đi ra từ trong bóng tối ở cửa sổ, tóc dài búi lên, trên cổ và bả vai đã quấn lên lụa trắng, xem ra thương thế không hề nhẹ chút nào.

Bà đi đến bên cửa sổ, vốn định ngồi lên, lại thấy hai chân của Long Phi Dạ không hề có ý định bỏ xuống, bà chỉ có thể đứng đấy.

Hôm đó bà còn thu được tin tức ở Nữ Nhi thành sớm hơn Đường Ly, bà lập tức chạy đến Nữ Nhi thành, nhưng nào ngờ ngay cả bóng dáng của Hàn Vân Tịch cũng không thấy, lại gặp phải một đám sát thủ chuyên nghiệp.

Vết thương trên cổ và bả vai thương chính là bị thương vào ngày hôm đó, may là bà phản ứng kịp rồi chạy nhanh, nếu không thì bà thật sự đã mất mạng ở đó.

Không biết là ai lại thuê một trăm người sát thủ để mai phục Long Phi Dạ, muốn đẩy hắn vào chỗ chết.

“Sao hả, cầu khẩn nhiều lần mới cầu xin được nha đầu kia trở về?” Như di châm chọc cười nói.

Long Phi Dạ không trả lời, ném một bình kim sang dược qua: “Hiệu quả cũng ổn, người thử xem.”

“Ha ha, còn biết quan tâm đến dì của con sao!” Giọng điệu của Như di lộ vẻ chua xót: “Hôm đó nếu người đến Nữ Nhi thành là con, hậu quả khó mà lường trước được!”

Nữ Nhi thành chính là một cái bẫy, từng bước lôi kéo người ta vào bẫy, nếu lúc đó Long Phi Dạ đi, với trạng thái điên cuồng của hắn thì có lẽ rất khó phát hiện ra đó là cạm bẫy, hắn sẽ đi từng bước đến cuối bẫy.

Long Phi Dạ không nói gì, Như di đã quen với chuyện này từ lâu, bà kiềm chế tính tình của mình lại rồi hỏi: “Dạ nhi, con nói thật với Như di đi, con thích nha đầu kia rồi sao?”

“Dạ nhi, trong mấy ngày qua thì Như di đã suy nghĩ thông suốt, nếu con thật sự thích nàng, Như di sẽ không phản đối.”

Như di nói rồi nhìn Long Phi Dạ một chút, thấy hắn vẫn đang nghe, bà mới tiếp tục: “Không bằng như vầy đi, ta dẫn nàng về Đường Môn, chúng ta tập trung suy nghĩ chuyện Mê Điệp Mộng.”

“Về Đường Môn?” Lúc này Long Phi Dạ mới lên tiếng.

Chẳng lẽ có thể?

Như di vui mừng, đi vào từ cửa hông, đứng bên cạnh Long Phi Dạ: “Đúng, về Đường Môn! Mẫu thân của con đã để lại nhiều bí tịch độc thuật của Độc Tông như vậy, mẫu thân con vẫn chưa hiểu hết được, có khi nàng lại hiểu hết. Hơn nữa, dù sao thì đế đô của Thiên Ninh cũng là chốn thị phi, Thiên Huy Hoàng đế vẫn luôn chờ các con quay về đó.”

Long Phi Dạ không chớp mắt nhìn về phía Vân Nhàn các bên kia, không thèm nhìn Như di dù chỉ là một chút, bờ môi của hắn hiện ra một nụ cười lạnh, lạnh lẽo giống như trời đêm mùa thu vậy.

“Dạ nhi, con…”

Như di hoảng sợ, nhìn theo tầm mắt của hắn, lập tức hít một hơi thật sâu!

Từ góc độ này nhìn, đúng lúc lại thấy được cửa sổ thư phòng của Hàn Vân Tịch, vị trí mà bà đứng yên rất lâu lúc nãy, thì ra Long Phi Dạ vẫn luôn nhìn thấy!

“Như di, trên danh nghĩa thì nàng là người của con, không có sự cho phép của con mà dám động đến nàng...”

Long Phi Dạ nói, lúc này hắn mới chậm rãi quay đầu nhìn sang, giọng nói càng lạnh hơn: “... hẳn phải biết hậu quả.”

Đây là... cảnh cáo!

Nhìn đôi mắt lạnh lẽo và sắc nhọn của Long Phi Dạ, Như di vô cùng hoảng sợ, lần đầu tiên trong đời lại cảm thấy sợ hãi với đứa cháu trai này.

Hắn đang cảnh cáo bà? Hắn lại cảnh cáo bà!

Suýt chút nữa thì Như di đã mở miệng chất vấn chuyện của Ảnh tộc, chỉ là, rốt cuộc bà vẫn nhịn lại.

Chuyện về Ảnh tộc là chuyện mà bà nghe lén được, cách làm sáng suốt nhất chính là coi như không biết gì cả, lại tìm một cơ hội bí mật giết chết Hàn Vân Tịch.

Chỉ có biện pháp này, mới có thể vừa giết chết Hàn Vân Tịch, cũng sẽ không có xung đột với Dạ nhi, Dạ nhi cũng không thể hận bà.

“Ta hiểu… nếu như con đã khăng khăng như vậy thì tùy con, chỉ mong mẫu phi của con ở trên trời có linh thiêng có thể nghỉ yên.” Như di ra vẻ phóng khoáng đạm bạc, đứng đó một lát rồi lặng lẽ rời khỏi đây.

Đêm khuya tĩnh lặng, đèn của Vân Nhàn các đã tắt, Long Phi Dạ mới đốt đèn trong thư phòng lên lại, lật ra cuốn sách đã ố vàng và cũ nát “Thất Tộc Chí”.

Đây là cuốn sách hiếm hoi còn sót lại có ghi chép về bảy quý tộc, trên tay Long Phi Dạ chỉ có nửa cuốn trên, nửa cuốn dưới thì không rõ tung tích.

Trong “Thất Tộc Chí” có ghi chép nguồn gốc của bảy quý tộc, phân bố của gia tộc, sự phát triển và các tin tức khác.

Sau khi Đại Tần đế quốc diệt vong, bảy quý tộc cũng đại thương nguyên khí, hậu nhân rải rác khắp nơi trên Vân Không đại lục, có người mai danh ẩn tích, ẩn cư ngoài thế tục, cũng có người đổi tên đổi họ ẩn giấu trong thế tục, muốn tìm ra bọn họ cũng không phải là chuyện đơn giản, muốn đề phòng bọn họ thì càng khó khăn hơn.

Phần đầu tiên của “Thất Tộc chí” ghi lại Ảnh tộc, câu đầu tiên là: “Ảnh tộc, đứng đầu trong bảy tộc, trung thành với Tây Tần, đời đời bảo vệ bằng mạng sống.”

Mà câu cuối cùng là: “Tây Tần diệt vong, Ảnh tộc mai một, buồn thay!”

“Thất Tộc Chí” là một quyển bí sử, là Thái sử của Đại Tần đế quốc ra lệnh sáng tác một cách bí mật, sau đó khi Đại Tần đế quốc diệt vong, cuốn sách này lại truyền ra khỏi hoàng cung, độ tin cậy của nó còn cao hơn là chính sử.

Ghi chép liên quan đến Ảnh tộc bình thường sẽ không sai lầm, chẳng lẽ năm đó trong hoàng cung Tây Tần đã xảy ra chuyện gì đó, ngay cả Thái sử cũng không biết?

Long Phi Dạ suy nghĩ hồi lâu mới lật sang trang khác, hắn ngồi trong thư phòng suốt một đêm...

Chuyện Long Phi Dạ và Hàn Vân Tịch trở về đế đô nhanh chóng truyền ra, Tần vương phủ vốn đang yên tĩnh lập tức trở nên náo nhiệt.

Thất di nương và Tiểu Dật là người đến sớm nhất, Hàn Vân Tịch quá bận, nếu không thì đã sớm qua thăm bọn họ.

Nàng phát hiện mới mấy tháng không gặp, Tiểu Dật đã cao lên.

Thất di nương còn chưa nói được gì với Hàn Vân Tịch, Tiểu Dật kéo Hàn Vân Tịch hỏi rất nhiều chuyện về y học dược học, còn lấy mấy thứ độc dược mà hắn tự phối ra được đưa cho Hàn Vân Tịch đoán.

“Đây là Nhuyễn Cốt Tán, đây là Hắc Phong Độc, đây là thuốc xổ, nhưng hiệu quả còn không bằng bã đậu nữa!” Hàn Vân Tịch vừa ngửi thì biết ngay.

Vốn khuôn mặt của Tiểu Dật rất mong chờ, thế nhưng ánh mắt của hắn dần trở nên ảm đạm, đã bị đả kích.

Hàn Vân Tịch sờ cái đầu nhỏ của hắn, cười nói: “Đợi đến lúc lợi hại hơn thì lại đến nhé.”

Không phải Hàn Vân Tịch thích đả kích Tiểu Dật, mà nàng hy vọng Tiểu Dật càng chăm chỉ hơn, lúc trưởng thành thì có thể có bản lĩnh thực sự, chống đỡ bầu trời của Hàn gia.

“Tỷ, chừng nào thì đệ mới đủ lợi hại để bảo vệ tỷ?” Tiểu Dật nghiêm túc hỏi.

Lúc trước tỷ tỷ hỏi hắn sẽ báo đáp nàng như thế nào, hắn liền nói, đợi đến lúc hắn trưởng thành rồi sẽ bảo vệ tỷ tỷ.

Hàn Vân Tịch đang muốn trả lời, ở một bên Triệu ma ma liền nở nụ cười: “Đứa bé ngốc, tỷ tỷ của ngươi đã có Tần vương điện hạ bảo vệ, ngươi lo lắng làm gì chứ!”

Ai ngờ, Tiểu Dật lại trịnh trọng nói: “Dù sao thì nhà mẹ đẻ cũng phải có người, lỡ như Tần vương điện hạ bắt nạt tỷ, ta sẽ bảo vệ tỷ."

Lời này vừa nói ra, Hàn Vân Tịch liền nở nụ cười: “Tiểu tử như đệ suy nghĩ xa thật đấy.”

Tiểu Dật còn muốn nói nữa, Thất di nương lại âm thầm kéo tay hắn, véo một cái thật mạnh.

Tiểu Dật bất đắc dĩ chỉ có thể im miệng, hắn muốn nói là Tần vương điện hạ đã phong tỏa Hàn gia, không đồng ý cho bất kì ai ra vào.

Tiểu Dật âm thầm nói với mình, nhất định phải cố gắng lớn lên, cố gắng trở nên mạnh mẽ, trở thành hậu thuẫn vững chắc của tỷ tỷ chứ không phải là nhược điểm.

Mãi đến lúc chạng vạng tối, hai người Thất di nương mới rời khỏi, Hàn Vân Tịch vừa định nghỉ ngơi, Cố Bắc Nguyệt và Mục Thanh Vũ lại đến.

Vốn Hàn Vân Tịch tưởng là Cố Bắc Nguyệt sẽ trở về cùng với đám người Long Thiên Mặc, sau khi tán gẫu mới biết Cố Bắc Nguyệt ở lại Y thành mấy ngày rồi mới trở về một mình.

Hắn vừa tới liền đưa đến mấy thang thuốc: “Vương phi nương nương, mấy thang thuốc này là thuốc tốt dùng để tẩm bổ, cách một ngày uống một thang, như vậy mới tốt cho cơ thể.”

“Cảm ơn!” Hàn Vân Tịch cũng không khách sáo, nàng rất thích thuốc mà Cố Bắc Nguyệt phối, sắc lên uống thì quả thực rất bổ cho cơ thể, lúc trước ở trong thiên lao nàng đã uống mấy thang, đến bây giờ vẫn nhớ trong lòng đấy.

Cố Bắc Nguyệt mỉm cười, rất dịu dàng.

“Vương phi nương nương, Hoàng thượng đã triệu kiến người chưa?” Mục Thanh Vũ nghiêm túc hỏi, lần này Hàn Vân Tịch xảy ra chuyện, hắn muốn giúp đỡ, đáng tiếc có lòng nhưng vô lực.

Chuyện trong y học hắn đã không giúp được gì, mà ngay cả chính hắn cũng khó giữ nổi bản thân mình.

Thiên Huy Hoàng đế muốn hắn trong vòng nửa năm phải gom góp được ba mươi vạn lượng quân lương, hai mươi vạn gánh lương thảo, nếu không sẽ hàng chức điều tra.

“Triệu kiến ta làm gì, nhận sai rồi xin lỗi ta sao?” Hàn Vân Tịch cười, quay đầu lại hỏi Cố Bắc Nguyệt: “Cố thái y, Hoàng thượng có xin lỗi ngươi không?”

Bệnh của Long Thiên Mặc đã rõ ràng, người cũng khoẻ mạnh trở về, nếu Thiên Huy Hoàng đế còn có chút khí độ thì phải công khai làm sáng tỏ chuyện này, chính thức trả lại trong sạch cho nàng và Cố Bắc Nguyệt.

Cố Bắc Nguyệt cười lắc đầu: “Không cách chức hạ quan, hạ quan đã hài lòng lắm rồi.”

“Vương phi nương nương, sau khi mọi người đi, trong triều đình đã xảy ra khá nhiều chuyện, quan chức văn võ từ tam phẩm trở lên đã thay đổi rất lớn, có lời đồn nói rằng Hoàng thượng muốn xử lý Tần vương điện hạ.” Mục Thanh Vũ thấp giọng nói.

Thật ra trong lòng Hàn Vân Tịch cũng hiểu rất rõ chuyện này, lúc trước bởi vì chuyện của Tô nương thì Thiên Huy Hoàng đế và Thái hậu đã hoài nghi thân thế của Long Phi Dạ, động tĩnh trên triều đình cũng không hề nhỏ, chỉ là khi đó rất ít người có thể nhìn ra ý đồ của Thiên Huy Hoàng đế, bây giờ, chỉ càng rõ ràng hơn mà thôi.

Nói vậy thì trong khoảng thời gian này Long Phi Dạ sẽ rất bận rộn.

“Thiếu tướng quân, quân bạc và quân lương của ngươi đã có chưa?” Hàn Vân Tịch nghiêm túc hỏi.

Mục Thanh Vũ rất bất đắc dĩ, đã không giúp được gì cho Hàn Vân Tịch, ngược lại còn khiến Hàn Vân Tịch phải lo lắng cho mình.

Hắn cười cợt: “Có chút manh mối rồi, nhưng phải qua mấy ngày nữa mới có tin tức chính xác.”

Được rồi, thật ra hắn chẳng có manh mối gì hết.

Hàn Vân Tịch không hỏi nhiều, cười nói: “Thiếu tướng quân, lỡ như có một ngày Hoàng thượng và Tần vương điện hạ...”

Lời này còn chưa nói xong, Mục Thanh Vũ liền cuống lên, đứng lên ngay lập tức: “Vương phi nương nương, không thể nói lung tung được! Không có lỡ như!”

Hàn Vân Tịch nhún vai một cái, tỏ vẻ mình không nói nữa, lại suy nghĩ trong bụng, rốt cuộc thì Tướng quân phủ sẽ đứng ở bên nào nhỉ, mọi người đều nói thiếu tướng quân là người của Nhị hoàng tử, có thật là vậy hay không?

Đang trò chuyện, đột nhiên người ở trong cung lại đến, Thiên Huy Hoàng đế triệu kiến Tần vương và Tần vương phi tiến cung, cỗ kiệu ngay đã đợi ở bên ngoài.

Hàn Vân Tịch nhìn Mục Thanh Vũ và Cố Bắc Nguyệt, cười nói: “Thấy chưa, chuyện như thế này tốt nhất là đừng nhắc đến.”

Mục Thanh Vũ đánh vào miệng mình: “Đều là do cái miệng xui xẻo của hạ quan.”

Nhưng mà, Cố Bắc Nguyệt lại nghiêm túc hỏi: “Vương phi nương nương, điện hạ đã về chưa?”
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com