Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 295: Bản vương có nàng là đủ rồi

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Yên lặng mà thích một người rất lâu, đột nhiên người đó giải thích với mình, nói cho mình nghe!

Đây là một chuyện ngạc nhiên biết nhường nào!

Hàn Vân Tịch là nữ tử dám yêu dám hận, nàng cũng không che giấu nội tâm nhảy cẫng và mừng rỡ, ngay cả nàng cũng không biết giây phút này biểu cảm của nàng ngu ngơ, hạnh phúc biết nhường nào!

Nàng thích người nam nhân này bao nhiêu, mới có thể vì một lời giải thích lập tức vui như lên trời cao biển rộng.

Vốn Long Phi Dạ đã dời ánh mắt, nhưng lại nhịn không được nhìn qua nàng, thấy hắn nhìn qua lần nữa, Hàn Vân Tịch liền nắm lấy không tha cơ hội này, giống như là cố ý đùa giỡn hắn: "Có phải hay không vậy?"

Nhưng nàng hỏi hai lần, Long Phi Dạ cũng không trả lời, hắn bá đạo kéo đầu nàng vào trong ngực, ngay cả nhìn cũng không cho nàng nhìn hắn.

Sau khi tránh đi tầm mắt của nàng, hắn lặng yên không một tiếng động cười, khóe miệng nhẹ nhàng giơ lên, vui vẻ như trút được gánh nặng.

Hàn Vân Tịch bị ôm chặt trong ngực, giãy dụa không được, cuối cùng chỉ có thể từ bỏ.

Vị Diêm La mặt lạnh này không dễ đùa giỡn, hắn giải thích, ngay cả nàng người luôn chờ đợi cũng có chút bất ngờ. Lại không có chừng có mực, trời mới biết tiếp theo hắn sẽ phản ứng như thế nào.

Thực ra nàng cũng muốn một lời giải thích mà thôi.

Có rất nhiều vấn đề đều không có một đáp án rõ ràng nào, ví dụ như sao hắn tìm được nàng? Ví dụ như, vì sao trước đó hắn không giải thích, bây giờ đột nhiên lại giải thích, bởi vì nàng rời đi sao? Lại ví dụ như, hắn bắt cóc Mộc Linh Nhi là vì báo thù cho nàng sao?

Nhưng bản chất của nữ tử dám yêu dám hận là nữ tử ngốc, đối với nàng mà nói những vấn đề này cũng chẳng quan trọng.

Nằm trong lồng ngực đã lâu, đã quen với hơi thở bên trong, nàng càng ưa thích lặng yên dựa vào, đơn thuần cái gì cũng không nghĩ, chỉ đếm nhịp tim mạnh mẽ có lực của hắn mà thôi.

Long Phi Dạ cứ ôm Hàn Vân Tịch như vậy yên tĩnh đi trong bóng đêm, sau khi ánh mắt hắn dởi khỏi người nữ tử này, liền khôi phục vẻ lạnh lùng nghiêm nghị vốn có.

Lúc đầu hắn còn đi chậm rãi, sau đó đột nhiên gấp gáp đi qua mấy khúc rẽ, gấp gáp tránh khỏi đám người Cố Thất Thiếu luôn đi theo phía sau.

Từ khi bọn hắn rời khỏi Mộc gia, Cố Thất Thiếu vẫn đi theo đuôi không tha, Hàn Vân Tịch không biết, mà hắn sẽ không nói.

Rất nhanh, Long Phi Dạ liền đưa Hàn Vân Tịch trở lại nhà nghỉ, nhà nghỉ này đương nhiên không phải nhà nghỉ trước đó của Hàn Vân Tịch và Cố Thất Thiếu.

Long Phi Dạ cũng không biết con sóc con kia chạy đi đâu, nhưng hắn tuyệt đối sẽ không để Hàn Vân Tịch biết hắn theo chân sóc con mới tìm được nàng.

Đặt Hàn Vân Tịch ở trên giường, Long Phi Dạ nhàn nhạt hỏi: "Mệt không?"

Rốt cuộc nàng cũng phát hiện giọng nói của hắn mặc dù không dịu dàng, nhưng không lạnh lùng như trước đó.

Hàn Vân Tịch lắc đầu, nàng nghĩ là Long Phi Dạ sẽ bắt đầu chất vấn nàng rất nhiều vấn đề. Ví dụ như, nàng ở đâu có lá gan chạy thoát? Ví dụ như, Cố Thất Thiếu đưa nàng đi con đường nào, lại không bị hắn tìm được. Ví dụ như, nàng dự định bỏ trốn đi đâu, cả đời đều trốn tránh hắn sao?

Đáng tiếc, rất nhanh Hàn Vân Tịch liền phát hiện mình tự mình đa tình, tên này hỏi một câu hoàn toàn không liên quan đến hoàn cảnh hiện tại.

Hắn hỏi: "Bà lão câm kia là chuyện gì?"

Hàn Vân Tịch chần chờ rất lâu, cuối cùng vẫn thành thật trả lời, đương nhiên, liên quan tới chuyện Cố Thất Thiếu đang điều tra dư nghiệt Mộc Tâm và Độc Tông, nàng tránh.

"Cố Thất Thiếu dẫn nàng đi tới nơi đó sao?" Long Phi Dạ bén nhạy bắt lấy mấu chốt.

"Vốn dĩ thiếp luôn điều tra lai lịch của mẹ thiếp, thiếp tìm đầu mối từ di vật của bà, thiếp kêu hắn dẫn thiếp đi." Hàn Vân Tịch nói láo, nàng không có chuyện gì không thể nói với Long Phi Dạ, nhưng tuyệt đối không thể bán đứng bằng hữu ẩn giấu.

Long Phi Dạ nhìn nàng chằm chằm, Hàn Vân Tịch sợ hắn không tin, liền tranh thủ lật ra chữ "Tâm" trong túi chữa bệnh, lúc này Long Phi Dạ mới thản nhiên nói: "Ta cũng tra được Dược thành, không nghĩ tới là người Mộc gia, càng không nghĩ tới..."

Long Phi Dạ ngừng hồi lâu, mới nhàn nhạt nói: "Càng không nghĩ tới nàng thật sự là hậu nhân Độc Tông."

Cố Thất Thiếu không biết Hàn Vân Tịch không phải là con gái Hàn Tòng An, cho nên, hắn không thể xác định Hàn Vân Tịch có phải là dư nghiệt Độc Tông hay không.

Nhưng Long Phi Dạ biết được tất cả.

Mộc Tâm chính là Thiên Tâm phu nhân, Mộc Tâm và Độc Tông dư nghiệt cấu kết, mang thai hơn một tháng gả cho Hàn Tòng An, đứa con trong bụng chỉ có thể là Độc Tông hậu nhân.

Cố Thất Thiếu không ngốc, không đi điều tra Hàn Tòng An, mà là Hàn Tòng An đã bị Long Phi Dạ bí mật giam giữ từ lâu, không ai tìm thấy.

Thật ra Hàn Vân Tịch cũng không nghĩ tới, sau khi Cố Thất Thiếu nói cho nàng Mộc Tâm chính là Thiên Tâm phu nhân, nàng liền biết cha đẻ của mình là người của Độc Tông.

Còn có rất nhiều nghi hoặc, ví dụ như vì sao Thiên Tâm phu nhân muốn đổi tên đổi họ gả cho Hàn Tòng An, tại sao lại khó sinh mà chết, rốt cuộc phụ thân của nàng là người nào của Độc Tông, còn sống không? Biết được toàn bộ chuyện này không?

Những nghi vấn này, chắc chắn phải hỏi câm bà bà, chí ít bà hiểu Mộc Tâm hơn bất kỳ người nào.

Nhưng lúc này Hàn Vân Tịch lại có một vấn đề, không thể không hỏi: "Long Phi Dạ, chàng vẫn luôn đang điều tra thiếp và độc thuật của thiếp, vì sao vậy?"

Thật ra không chỉ Long Phi Dạ, Cố Thất Thiếu, Quân Diệc Tà có hứng thú với lai lịch của độc thuật, ngay cả Cố Bắc Nguyệt cũng tò mò hỏi qua một lần.

Rõ ràng Cố Thất Thiếu không phải tò mò đơn thuần, mà Long Phi Dạ cũng giống vậy, cho nên hắn mới điều tra, mới có thể được đến Dược thành.

"Có phải ngay từ đầu chàng đã hoài nghi thiếp và Độc Tông Y thành có quan hệ rồi đúng không?" Hàn Vân Tịch dứt khoát nói chuyện thẳng thắn.

Lúc nữ tử này đối mặt với hắn, vốn thẳng thắn như vậy, không chỗ giấu diếm, liên quan tới Độc Tông, liên quan tới Ảnh tộc, nàng đều trực tiếp hỏi như thế.

Long Phi Dạ rõ ràng hơn bất kỳ người nào, Hàn Vân Tịch chính là kẻ ngốc, hoàn toàn không biết gì về thân phận của mình.

"Đúng vậy!" Lần này Long Phi Dạ cũng hào phóng thừa nhận: "Bản vương hi vọng Độc Tông có thể hữu dụng với mình."

Hắn lấy Mê Điệp Mộng ra đưa cho Hàn Vân Tịch, nhàn nhạt nói: "Độc Tông có được Mê Điệp Mộng, đem thứ này cất kỹ..."

Nói đến đây, Long Phi Dạ nhìn sâu vào ánh mắt Hàn Vân Tịch, ánh mắt không lạnh, lại tràn đầy vẻ cảnh cáo doạ người: "Còn dám vứt xuống..."

Hắn nói, đột nhiên nghiêng thân tới gần, vẻ mặt tà nghi, hắn không nói nữa, nhưng hơi thở cực nóng phủ trên mặt Hàn Vân Tịch không để cho nàng quay mặt, nàng biết hậu quả còn nghiêm trọng hơn lần này.

Long Phi Dạ, sinh thời, thiếp có thể trốn thoát một ngày nào không?

Long Phi Dạ đích thân nhét Mê Điệp Mộng vào tay áo Hàn Vân Tịch, đang định đứng dậy, đột nhiên nhìn thấy tay áo Hàn Vân Tịch nâng lên một cái giỏ.

Hàn Vân Tịch nhìn theo ánh mắt chăm chú của hắn, lập tức giật mình, nghĩ che giấu cũng không kịp nữa, Long Phi Dạ vươn tay ấn một cái, cái giỏ kia liền run lên kịch liệt.

Long Phi Dạ chất vấn nhìn Hàn Vân Tịch, Hàn Vân Tịch thực tình thấy thú nhỏ ngu ngốc đến phát khóc, lúc Long Phi Dạ ở đây, nó không thể an phận chút sao?

Nàng cũng nhìn Long Phi Dạ, chính nàng cũng không biết giải thích như thế nào, đột nhiên Long Phi Dạ vươn tay ra nắm lấy.

"Chàng sẽ làm hư nó!"

Hàn Vân Tịch gấp gáp, vội vàng kéo tay Long Phi Dạ ra, lấy thú nhỏ từ trong tay áo ra, chỉ thấy thú nhỏ cuộn tròn lại, lạnh run cầm cập.

Nó bị Long Phi Dạ đuổi đến tâm can tỳ phổi thận tất cả đều không ổn, vừa thấy chủ nhân ở Mộc gia liền lẻn trốn vào trong tay áo của nàng, thế nhưng vừa nãy, vừa nãy Long Phi Dạ thò tay vào, suýt chút nữa đụng trúng nó.

Nó vừa cuộn mình đứng dậy, lập tức liền bại lộ tất cả.

Ngay cả chủ nhân cũng sợ hắn, có lý do gì mà nó không sợ hắn chứ?

Bị Hàn Vân Tịch để trong lòng bàn tay, thú nhỏ vẫn cuộn tròn lại, giống như một trái banh lông.

"Thiếp mới nuôi sủng vật, con sóc." Hàn Vân Tịch cười nói.

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại cho nàng hai chữ: "Độc thú."

Không phải nói thông thường, mà vô cùng khẳng định nói cho nàng biết, đây là độc thú.

Thú nhỏ này lấy thuốc làm thức ăn, tốc độ chạy nhanh như vậy, còn biết phun nuốt thẻ vàng, sao có thể là động vật bình thường chứ?

Nếu như thứ này không phải của Hàn Vân Tịch, hắn chỉ xem nó là Linh thú bình thường, thế nhưng của Hàn Vân Tịch, mà lúc Hàn Vân Tịch rời khỏi Y thành mới xuất hiện, chuyện này vô cùng rõ ràng.

Con sóc kia chính là độc thú vô duyên vô cớ biến mất ở hố trời, Hàn Vân Tịch có thể giải độc cho Long Thiên Mặc, chính là bởi vì nó.

Quả nhiên cái gì cũng không qua mặt được hắn!

Hàn Vân Tịch bị Long Phi Dạ chặn đến á khẩu không trả lời được, nàng vội vã bảo vệ thú nhỏ trong ngực: "Không cho phép tổn thương nó, máu của nó đã không thể giải bách độc nữa rồi!"

Thú nhỏ ăn có thể ăn no rồi, răng độc cũng có độc rồi, thế nhưng máu của nó còn chưa khôi phục, nàng cũng không biết lúc nào sẽ khôi phục, tóm lại theo Cố Bắc Nguyệt nói, không thể nhanh như vậy.

Người trong thiên hạ tranh đoạt Độc Tông cổ thử, chẳng phải vì trên người nó có máu sao?

Thấy vẻ mặt tích cực của Hàn Vân Tịch, Long Phi Dạ có chút hứng thú nhìn chằm chằm nàng rất lâu, không nói chuyện.

Hàn Vân Tịch bị nhìn chằm chằm dựng cả lông tơ trong lòng, vô ý thức bảo vệ thú nhỏ trên ngực, càng đề phòng hơn.

Long Phi Dạ híp mắt, nghiêng thân chậm rãi tới gần, đương nhiên hắn biết sau khi dùng máu của độc thú một lần, cần rất lâu để dưỡng bệnh, cũng biết sức ăn của độc thú không nhỏ.

Thấy Long Phi Dạ càng ép càng gần, Hàn Vân Tịch gấp gáp, lui đến phía sau giường, đang muốn để thú nhỏ chạy thoát, ai ngờ, Long Phi Dạ lại lạnh lùng nói: "Bản vương có nàng là đủ rồi, cần nó làm gì?"

Ách, Hàn Vân Tịch sửng sốt, câu này...

Đột nhiên tay Long Phi Dạ kéo một cái, cứ như vậy kéo thú nhỏ từ trong tay Hàn Vân Tịch ra, tiện tay ném ra ngoài.

"Aaa..."

Thú nhỏ hét thảm một tiếng, bay ra ngoài cửa sổ, biến mất trong màn đêm.

"Thú nhỏ!"

Hàn Vân Tịch đau lòng, vô ý thức đứng dậy muốn đuổi theo nó suýt chút nữa đụng phải Long Phi Dạ đứng gần nàng, lúc này nàng mới ý thức được người đàn ông này gần nàng thế nào, nàng vội vã lui về, sau lưng dán vào cái giường.

Đây không phải là lần đầu tiên hắn ép nàng gần như vậy, nhưng là lần đầu tiên hai người ở chung trên một cái giường.

Vốn dĩ Long Phi Dạ đang im lặng không nói đột nhiên hai con ngươi trở nên thâm trầm, thú nhỏ đã bị ném ra ngoài, hắn lại chậm chạp không có lùi lại, thời gian dần trôi qua, hô hấp của hắn cũng nặng nề.

Khí tức đàn ông mãnh liệt, cộng thêm Long Tiên Hương nhàn nhạt thổi qua, nhịp tim Hàn Vân Tịch bình bịch bình bịch gia tốc, loạn cả lên.

Cả phòng yên tĩnh, thời gian dường như ngừng trôi trong khoảng khắc này.

Đột nhiên, tiếng đập cửa “ầm ầm ầm” vang lên, lập tức truyền đến giọng của Đường Li: "Ca, ca ở bên trong sao? Bên phía Nữ nhi thành có tin tức của Hàn Vân Tịch."

Lúc này Long Phi Dạ mới lấy lại tinh thần, thản nhiên nói: "Nghỉ ngơi thật tốt, ta ở bên ngoài. Sở Tây Phong đưa bà lão câm về Thiên Ninh trước, sáng mai chúng ta đi."

Hắn nói, nhanh chóng thối lui, cũng không quay đầu lại đi ra.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com