Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 277: Ta với nàng cùng đi phía trước

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Như di đến, ám khí cũng đến!

“Viu!” Một âm thanh sắc bén, một đạo ngũ tinh tiêu từ phía sau lưng bay tới, hung hăng bắn vào bọn hắn chếch lên cành cây đối diện, cắm vào một góc.

Hàn Vân Tịch vô thức nhìn lại, còn chưa thấy rõ, ám tiêu đã cắm ở trên cành cây thế mà bắn ngược lại, lại nhắm chuẩn xác trước mặt Hàn Vân Tịch bắn tới.

Long Phi Dạ biết trước sẽ bắn ngược lại, nhưng không nghĩ rằng tốc độ sẽ nhanh như vậy, hắn né không kịp, hắn trực tiếp dùng tay kia thay Hàn Vân Tịch cản.

Ngũ tinh tiêu trong nháy mắt bắn vào cánh tay của hắn, không giống với cắm vào trên cây như thế, toàn bộ ám tiêu cắm vào trong da thịt.

Bắn ngược trở lại thế mà còn có lực như vậy, đấu pháp này, thật ác độc!

Nhất định rất đau đi!

Lông mày Hàn Vân Tịch cau lại, nhưng Long Phi Dạ đến lông mày cũng không nhíu lấy một chút, không do dự nữa, trực tiếp tiến vào rừng rậm.

Nhưng mà, hắn vừa xông vào, Như di liền quát to lên: “Dạ nhi, ngươi ra đây!”

Nhiều năm như vậy, nàng lén lẻn vào đỉnh Liên Hoa Phong Chủ nhiều năm, cơ hồ đã đi khắp cả ngọn núi, duy chỉ không dám vào mảnh núi âm u này.

Lần này, nếu như không phải biết được Dạ nhi muốn tới, bà cũng sẽ không tới.

Đây là một cánh rừng mê cung, một khi không ra được, một khi bị nhốt đến trời tối đó là thời điểm bách trùng dạ hành, vậy chỉ có thể mất mạng trong rừng.

“Dạ nhi, ngươi ra đây, lập tức ra đây!”

“Dạ nhi, có chuyện gì ra rồi nói, từ từ nói!”

Như di kêu to, đáng tiếc, Long Phi Dạ chính là không quay đầu, càng chạy càng xa, bóng lưng càng ngày càng mơ hồ.

Như di sợ hãi, lập tức đuổi vào trong, nếu chậm một hồi, đoán chừng bà muốn tìm người đều tìm không được.

Vừa tiến vào cánh rừng, Như di liền không sử dụng ám khí, mà Long Phi Dạ cũng chậm lại bước chân.

Một khi đuổi kịp bọn hắn, Như di thái độ cứng rắn giữ chặt tay Long Phi Dạ: “Nhân lúc bây giờ còn có thể phân biệt được đường, lập tức theo ta ra ngoài.”

“Đã tới rồi, nhân tiện tìm một chút.” Long Phi Dạ nhàn nhạt nói.

“Dạ nhi, ngươi điên rồi! Ba canh giờ nữa trời liền tối” Như di tức giận, nàng mặc dù thường xuyên đến, nhưng hiện tại khi mà chưa có tìm ra biện pháp đối phó bách trùng dạ hành, nàng sẽ không dễ dàng mạo hiểm tiến vào.

Như di không có như lúc trước cứng rắn và lạnh lùng, mà hơn hết chính là lo âu và nóng vội, thế nhưng, Long Phi Dạ lại nói: “Như di nếu sợ, có thể đi trước.”

Như di lập tức trợn mắt, mười mấy năm qua, Dạ nhi đối nàng cũng lạnh lùng, thế nhưng chưa từng nói chuyện với nàng vô lễ như vậy.

Nàng vọt tới trước mặt Long Phi Dạ, ánh mắt phẫn uất lướt qua Hàn Vân Tịch đang được hắn bảo hộ ở trong ngực, nàng nghiêm nghị nhắc nhở: “Phi Dạ, cái mạng này của ngươi không không thể tùy tiện để mất được! Lập tức cùng ta trở về!”

Hàn Vân Tịch không rõ lời này của Như di là có ý gì, thế nhưng, nàng rõ ràng cảm giác được tay Long Phi Dạ cứng ngắc lại một hồi lâu.

Lúc sau, Long Phi Dạ không nói gì, che chở Hàn Vân Tịch quay người.

Như di lúc này mới thở phào một hơi: “Đi thôi.”

Nhưng mà, lúc Hàn Vân Tịch này một mực trầm mặc lại mở miệng: “Các ngươi muốn tìm độc dược có tính ăn mòn mạnh đúng không?”

Như di không để ý nàng, Long Phi Dạ lại dừng bước: “Có phát hiện gì?"

“Ở gần đây.” Hàn Vân Tịch rất khẳng định, vừa rồi nàng luôn lặng lẽ tìm kiếm.

Chính là ở gần đây, tính ăn mòn rất nồng, nàng mặc dù nói không được là loại cỏ độc dược nào, nhưng dò được độc tính.

“Nàng khẳng định?” Long Phi Dạ vui mừng, trời mới biết hắn hi vọng nhường nào có thể phá giải Mê Điệp Mộng.

“Gần đây?” Như di cả mặt khinh thường.

Bốn phía ngoại trừ đại thụ thẳng tắp thẳng tắp ra, thì chả có cỏ độc dược gì, mà những này cây tất cả đều là bạch dương độc, không có tính ăn mòn.

Hàn Vân Tịch chỉ là nói bừa!

Lúc trước sau khi Hàn Vân Tịch gả vào phủ Tần Vương, nàng liền bế quan, mấy ngày trước vừa xuất quan đi đến phủ Tần Vương mới biết được phát sinh nhiều chuyện như vậy.

Vốn tưởng rằng cái phế vật Hàn gia này sau khi vào cửa sẽ bị Nghi thái phi đùa đến chết, không nghĩ tới nàng thế mà thay thế Nghi thái phi chưởng quản phủ Tần Vương, càng không có nghĩ tới chính là nàng lại giải độc, cứu được không ít người.

Từ miệng Sở Tây Phong biết được Dạ nhi muốn lên đỉnh Liên Hoa Phong Chủ, bà lập tức chạy tới ngăn cản, vừa gặp phải Đường Li bà liền đem Đường Li trói lại thẩm vấn, lúc này mới biết được độc thuật của Hàn Vân Tịch kì thật rất bình thường, không có tác dụng nhiều cho Long Phi Dạ, lại còn cùng nam nhân khác dây dưa không rõ, thế mà Dạ nhi đem Mê Điệp Mộng giao cho nàng ta!

Loại nữ nhân này năng lực điển hình bình thường, thủ đoạn lại rất cao minh, trời mới biết nàng ta như thế nào mê hoặc được Dạ nhi.

Vừa mới đến liền thấy Long Phi Dạ với Hàn Vân Tịch đang đánh nhau, nàng suýt nữa cho là mình nhìn lầm.

Từ nhỏ đến lớn, Dạ nhi chưa từng cùng chơi, cười, đùa với người nào?

Có trời mới biết Hàn Vân Tịch dùng thủ đoạn gì, mê hoặc con mắt Dạ nhi!

Loại nữ nhân này, sẽ chỉ làm hỏng đại sự của nam nhân!

“Ngay gần đây thôi, ta tìm xem, sẽ không trì hoãn quá lâu.” Hàn Vân Tịch nghiêm túc nói, Long Phi Dạ nói đúng, đến đều đến rồi, thì không có đạo lý về tay không.

Như di lại mặt mày nghiêm khắc: “Muốn tìm ngươi tự mình tìm, chúng ta không rảnh quan tâm ngươi. Dạ nhi, theo ta đi!”

Nghe xong lời này, Hàn Vân Tịch liền phát hỏa: “Ai muốn tìm, Mê Điệp Mộng cũng không phải của ta! Ta ăn no nhàn rỗi sao?”

“Là ngươi vừa mới nói tìm xem? Ai bảo ngươi tìm?” Như di lập tức phản bác.

Ách...

Hàn Vân Tịch sửng sốt, xác thực, không ai muốn nàng tìm, nàng đây là tự ý làm loạn nha.

Lúc này Long Phi Dạ mở miệng: “Ta bảo nàng tìm.”

Trái tim Hàn Vân Tịch khẽ run lên, khóe mắt liếc qua hướng Long Phi Dạ, phát hiện Long Phi Dạ đang nhìn nàng, nàng liền vội vã thu hồi ánh mắt.

Như di tức giận, quát: “Gần đây không có khả năng có, Dạ nhi, con tin tưởng Như di hay tin tưởng nàng ta?”

Long Phi Dạ tránh đi ánh mắt phẫn nộ của Như di: “Hàn Vân Tịch, nàng còn không mau tìm đi?”

Không thể nghi ngờ, hắn đã quyết rồi.

Như di thất vọng, nàng nuôi dưỡng hắn hơn mười năm, lại không sánh bằng một nữ nhân ở cùng hắn chưa đầy năm.

Như di hít sâu một hơi, vẫn là bình tĩnh lại: “Hàn Vân Tịch, ta cho thời gian một chén trà.”

Nàng nhất định phải bình tĩnh, trước mắt tranh thủ sớm một chút rời khỏi khu rừng này rồi nói.

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch lại nói: “Không cần, ta đã tìm được rồi.”

Như di bỗng nhiên nhíu mày, nàng không tin Hàn Vân Tịch, thế nhưng, cũng không tin Hàn Vân Tịch dám chém gió như thế!

Như di lựa chọn trầm mặc.

“Ở đâu?” Long Phi Dạ cơ hồ không cần suy nghĩ liền tin tưởng nàng.

Hàn Vân Tịch nhìn sang, hai người ánh mắt chạm nhau, vậy mà cả hai đều tránh đi, Hàn Vân Tịch không nói, đi đến thẳng hướng phía bên phải, Long Phi Dạ cùng Như di vội vàng đuổi theo.

Chỉ thấy Hàn Vân Tịch dừng trước tại một cây đại thụ, ánh mắt rơi vào cành cây to lớn bên trên.

“Ở đâu” Như di lần đầu tiên không nhịn được hỏi.

“Bổ ra cái thân cây này ra xem một chút đi.” Hàn Vân Tịch nghiêm túc nói.

“Đây là Bạc Dương Độc.” Như di lập tức nhắc nhở, sau khi mẫu thân của Phi Dạ qua đời, nàng là người am hiểu độc nhất Đường Môn.

“Ta biết, Long Phi Dạ, tranh thủ thời gian bổ ra xem sao, cẩn thận một chút.” Hàn Vân Tịch nói, lui về sau mấy bước.

Lúc này, thú nhỏ co ro trong túi chữa bệnh mới len lén thò đầu ra, nó vừa nhìn thấy Long Phi Dạ rút kiếm nhắm ngay thân cây, bị dọa đến mức lại rụt trở về.

Tên tiểu tử giỏi dùng kiếm này làm thế nào biết đại thụ cất giấu mật đạo? Hắn có biết hay không mật đạo là thông đến mật thất kho độc?

Kho Độc Thảo phân thành trên mặt đất và dưới mặt đất, trên đất là độc thảo, dưới mặt đất chính là độc thủy, dùng để cung cấp nuôi dưỡng khắp núi độc thảo, một khi bị phá hủy, kho độc thảo liền xong đời!

Thú nhỏ hận không thể leo ra đi cắn tên kia một ngụm, cắn tay của hắn, để hắn mãi mãi cũng không thể cầm kiếm! Thế nhưng, nó vẫn sợ hãi, nó cũng không biết vì cái gì, chính là bản năng sợ hắn.

Vẽ cái vòng nguyền rủa hắn!

Thời điểm thú nhỏ vẽ vòng tròn, Long Phi Dạ đã dựa theo lời Hàn Vân Tịch nói, một kiếm bổ đại thụ ra, lúc này bọn họ mới phát hiện đại thụ trống rỗng, một mùi chua lập tức đập vào mặt.

Long Phi Dạ đang muốn nhìn hốc cây, Như di vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Dạ nhi, cẩn thận có độc!”

Nhưng, Hàn Vân Tịch lại nói: “Mùi này không có độc, yên tâm đi.”

Như di lúng túng, trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải, chỉ ho nhẹ vài tiếng.

Mặc dù còn không nhìn thấy cỏ độc dược có tính ăn mòn mạnh, nhưng là, hết thảy mọi thứ trước mắt cho thấy Hàn Vân Tịch không nói sai.

Mặc dù không thích Dạ nhi tín nhiệm Hàn Vân Tịch, nhưng Như di cũng không phải người vô lý gây sự, càng không phải là tiểu nha đầu đầu óc đơn giản, bà rất nhanh liền ý thức được mình bị Đường Li lừa.

Vừa rồi Hàn Vân Tịch cũng chỉ dùng mắt nhìn, không có phương thức gì khác, đã tìm được thân cây này, năng lực của nàng xác thực không nhỏ!

Xem ra, bà nhất định phải xem kỹ Hàn Vân Tịch một lần nữa.

Long Phi Dạ rất nhanh liền phát hiện thân cây bên trong có bí mật: “Có mật động thông xuống dưới mặt đất, động rất sâu.”

Như di cùng Hàn Vân Tịch không hẹn mà cùng đi tới, Như di đang muốn mở miệng, Hàn Vân Tịch đã nói trước: “Xuống dưới!”

Như di cũng đang muốn nói như vậy, nàng tìm nhiều năm như vậy, bây giờ có manh mối, há có lý do gì không đi xuống, sự việc trăm trùng dạ hành bị nàng ném đến sau đầu, nói không chừng động dưới cây này có đồ vật nàng muốn.

Nàng nhìn Hàn Vân Tịch, đáy mắt hiện lên một tia tán thưởng, không nghĩ tới nha đầu này có lá gan giống nàng, cũng có gan mạo himn như vậy.

Rất tốt, xem ra không phải kiểu hổ giấy.

Như di là người đầu tiên nhảy vào sơn động, Hàn Vân Tịch theo sau, có chút hưng phấn, mùi vị chua kia mặc dù không có độc, nhưng, nàng ngửi cảm thấy không đúng ở đâu đó, không chừng nồng độ không đủ mới không có độc tính.

Có lẽ, hốc cây phía dưới có thể tìm ra manh mối phá giải Mê Điệp Mộng.

Hàn Vân Tịch rất nghiêm túc nói: “Đợi chút nữa ta đi trước, mọi người cẩn thận một chút!”

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại không lập tức tiến vào, hắn nhìn Hàn Vân Tịch, hỏi: “Hàn Vân Tịch, nàng xác định muốn theo bản vương xuống dưới?”

Hắn... nàng...

Nàng đã nhảy vào rồi, hắn hỏi như vậy có ý gì?

Nàng trước đó nói không đến, không giúp, Mê Điệp Mộng đều trả lại hắn.

Thế nhưng, nàng tới giúp, còn tràn đầy phấn khởi như vậy.

Hàn Vân Tịch đỏ ửng mang tai, cảm thấy vừa thẹn lại vừa giận, nàng chần chừ một lúc, đang muốn nhảy ra, Long Phi Dạ lại chen nhảy vào hốc cây trước, thản nhiên nói: “Ta với nàng cùng đi phía trước.”

Hàn Vân Tịch đã không có cơ hội cự tuyệt nữa, bởi vì Long Phi Dạ nắm tay nàng đi.

Như di đi phía sau bọn họ, nhìn mười ngón tay nắm chặt kia, đáy mắt hiện lên từng tia từng tia phức tạp, bà không rõ, Đường Li vì sao muốn nói dối phỉ báng nữ nhân này.
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com