Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 268: Thực sự ức hiếp người quá đáng

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Long Phi Dạ không đi theo vào, hắn giống đám người xung quanh, ánh mắt tập trung tại trước cửa phòng, chờ, hàng lông mi hơi khép cho thấy trong lòng của hắn bất an.

Nữ nhân kia một mực né tránh hắn, nàng cứ như vậy đi vào, nàng có ý gì? Nàng không nhìn ra hắn là tới cứu sao?

Chẳng lẽ nàng nắm chắc có thể cứu Long Thiên Mặc rồi? Nàng lấy đâu ra giải dược?

Bất luận như thế nào, nàng đều nên cho hắn một ánh mắt, thế nhưng, nàng không có, giống như hắn không tồn tại.

Cảm giác bị ngó lơ khiến Long Phi Dạ cảm thấy cực kỳ không tốt!

“Đây là, Hàn Vân Tịch đây là định làm gì?” Đường Li cũng không thể lý giải.

Ngay từ đầu hắn còn tưởng rằng Hàn Vân Tịch sẽ phối hợp cùng bọn hắn diễn kịch, chuyện đánh cược liền thôi đi, đem chuyên hội chẩn ném cho Tỷ Ngọc Bá với Lại Túy Sơn tranh luận, nhưng mà ai biết Hàn Vân Tịch thế mà thật đi cứu người, còn đi được tự tin như vậy.

Long Phi Dạ không có trả lời, ánh mắt lại sâu ba phần.

Đường Li cũng trầm mặc, hồi lâu sau, hắn mới thăm dò hỏi “Chẳng lẽ lại là người Ảnh Tộc kia giúp nàng tìm được máu của độc thú rồi?”

Đường Li nhìn vô tâm vô tư vậy, nhưng tâm tư lại sâu cực kì, nhiều khi hắn không hỏi, cũng không có nghĩa hắn không nhìn ra.

Thời đểm Hàn Vân Tịch vừa mới xuất hiện, Long Phi Dạ suýt nữa mất kiểm soát, trong mắt hắn đều đã thấy.

Lần này, Long Phi Dạ ngay cả quân đội bí mật nuôi nhiều năm đều không chút do dự điều động ra, chắc chắn là cắt ra ngoài rồi.

Có thể để cho hắn trong nháy mắt bình tĩnh, ngoại trừ tin tức đứa trẻ mồ côi của Hoàng tộc Tây Tần, sẽ còn có cái khác sao?

Người của Ảnh tộc bảo vệ Hàn Vân Tịch như thế, không vì độc thú, vậy thì chỉ có thể là vì con người Hàn Vân Tịch.

Đường Li hỏi trực tiếp như vậy, Long Phi Dạ vẫn như cũ không có phản ứng, Đường Li nhìn hắn, mặt mày phiền muộn.

“Nữ nhân của ngươi có thể là đứa trẻ mồ côi của Hoàng tộc Tây Tần!” Đường Li dứt khoát đem sự tình càng nói thẳng một chút.

“Ừm.” Long Phi Dạ rốt cục lên tiếng.

“Sau đó thì sao? Làm sao bây giờ?” Đường Li mặt mày phiền muộn, Hàn Vân Tịch xuất hiện làm mọi chuyện trượt khỏi kế hoạch ban đầu của bọn hắn, cứ thế tiếp tục biến đổi, nhưng nay Ảnh Tộc xuất hiện, vậy thì không phải chỉ cần thay đổi kế hoạch đơn giản như vậy.

Hắn chần chừ một lát, nghiêm túc nói: "Chí ít trước hết đem Mê Điệp Mộng thu hồi lại, không thể thả nàng ta!"

Bất đắc dĩ, Long Phi Dạ chính là không trả lời.

Đường Li cũng không biết bắt hắn làm sao bây giờ, chỉ có thể tự an ủi mình, may mắn Long Phi Dạ gặp người áo trắng kia còn có thể bình tĩnh, không đến mức lún quá sâu.

Chỉ là, Đường Li cũng suy nghĩ không thấu, cuối cùng Long Phi Dạ sẽ xử lý Hàn Vân Tịch như thế nào.

Ngoài phòng tất cả chờ đợi, trong phòng cũng giống thế, chờ đợi.

Hàn Vân Tịch ngồi bên giường, mấy vị trưởng lão cùng hai vị quản sự, Vinh Thân Vương đều vây quanh nàng, Đoan Mộc Dao đứng tại một bên khác, ánh mắt không rời tay Hàn Vân Tịch, tựa hồ muốn nhìn được manh mối gì.

Hàn Vân Tịch kệ nàng ta nhìn, nàng đương nhiên sẽ không ngốc đến mức trước mặt mọi người lấy ra máu độc thú, nàng sớm đã đem máu độc thú để vào hệ thống giải độc, nhúng trên kim châm, chỉ cần thi triển châm, máu độc thú sẽ chảy vào cơ quan của Long Thiên Mặc, nàng không chỉ nhúng giải dược, còn tăng thêm một chút dược liệu đặc hiệu, cái này so trực tiếp dùng giải dược hiệu quả còn tốt hơn.

Long Thiên Mặc trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, hắn đã bị đau đớn giày vò chỉ còn lại nửa cái mạng, cũng không biết hắn có biết mọi việc diễn ra quanh mình không, tóm lại, trong nửa mắt mở của hắn phản chiếu toàn là bóng Hàn Vân Tịch.

Cả phòng yên tĩnh, không ai nói chuyện, Hàn Vân Tịch cũng không giải thích cái gì, nàng vẫn là giống lần trước thi triển châm, đẩy độc ra khỏi mỗi khớp huyệt to nhỏ trên người Quân Diệc Tà, sau đó dùng thuốc.

Quá trình này đối với Hàn Vân Tịch mà nói là quá trình vất vả, đối với những người xung quanh là quá trình dài dằng dặc.

Hàn Vân Tịch thi triển lưu loát đường châm, đừng nói bị sáu bảy người vây xem, dù là bị toàn thế giới vây xem, nàng đều có thể hết sức chuyên chú, làm đâu vào đấy.

Lần này, nàng không chỉ muốn Long Thiên Mặc khỏi hẳn, còn muốn Long Thiên Mặc hoàn toàn tỉnh lại!

Tam Trưởng Lão bọn họ khi thì nhìn Hàn Vân Tịch, khi thì đối mặt nhìn nhau, chính là thủ pháp này của Hàn Vân Tịch không khác biệt so với trị liệu trước đó, cái này làm sao có thể gọi là khám lại đâu? Đây rõ ràng là lần nữa cứu chữa.

Tam Trưởng Lão tự mình cứu không được Long Thiên Mặc, hi vọng nhường nào có thể hủy bỏ cá cược, nhưng giờ đã hủy bỏ không được rồi, hắn thật hận không thể bắt được Hàn Vân Tịch, cùng nàng bất phân thắng bại, mình sẽ không đến mức quá mất mặt.

“Tần Vương Phi, ngươi đây là tái khám?” Tam Trưởng Lão mở miệng.

Hàn Vân Tịch vùi đầu thi triển châm, thuận miệng hỏi lại: “Không thế thì sao?”

“Ngươi đây là một lần nữa trị liệu chứ, ba ngày trước kỳ thật ngươi cũng không có giải độc.” Tam Trưởng Lão suy đoán nói

Hàn Vân Tịch ánh mắt vẫn trầm ngâm như cũ, chuyên chú trên các khớp huyệt của Long Thiên Mặc, khóe miệng nàng nổi lên nụ cười lạnh, trả lời hững hờ: “Tái khám thi châm giải độc chính là như vậy, hóa ra Tam Trưởng Lão không hiểu sao?”

“Lão phu vốn dĩ không hiểu thi châm giải độc!” Tam trưởng lão tức giận lập tức trả lời.

Lời vừa nói ra mới biết được bị Hàn Vân Tịch lừa, đáng tiếc đã muộn.

“Tam Trưởng Lão đã không hiểu, thì đừng nói lung tung nữa.” Hàn Vân Tịch cười.

Tam Trưởng Lão ăn quả đắng, còn có ai dám mở miệng nữa? Tỉ Ngọc Bá cùng Lạc Túy Sơn đứng hai bên trái phải, đều mang tâm tư, lo sợ bất an.

Đoan Mộc Dao ở một bên nhìn, chờ đợi không nói một lời, không biết lại nghĩ cái gì.

“Tam Trưởng Lão, giúp ta nhìn xem sắc mặt Thái tử.”

Hàn Vân Tịch đột nhiên mở miệng, lúc này mọi người đang chăm chú nhìn tay Hàn Vân Tịch mới hướng nhìn Long Thiên Mặc, vừa nhìn sang, tất cả liền không thể dời ánh mắt.

Chưa từng thấy bệnh nhân khí sắc khôi phục nhanh như vậy, vốn dĩ sắc mặt Long Thiên Mặc trắng bệch như tờ giấy, không có lấy một chút huyết sắc, con mắt cũng híp nửa, giống như là lúc nào cũng có thể nhắm lại, nhưng giờ đây, mặt mũi đều hồng nhuận.

“Hồi quang phản chiếu?” Đoan Mộc Dao nhịn không được lên tiếng.

Người bình thường nhìn thấy tình huống này cũng sẽ phản ứng kiểu này, thế nhưng, ở đây còn nhiều danh y, ngay cả phẩm cấp thấp nhất Ngũ trưởng lão Liên Tâm phu nhân cũng nhìn ra được, đây không phải hồi quang phản chiếu, đây là khí sắc đã khôi phục.

Tam Trưởng Lão mặt mày lộ rõ sự bất ngờ, hắn không để ý nhiều bước nhanh về phía trước bắt mạch cho Long Thiên Mặc, ai ngờ, mạch tượng vốn dĩ suy nhược của Long Thiên Mặc đột nhiên khỏe mạnh trở lại, cùng người bình thường không có khác biệt.

“Thật khôi phục rồi?” Tứ Trưởng Lão liền vội hỏi.

Tam Trưởng Lão mặc dù không nguyện ý thừa nhận, nhưng vẫn là gật đầu: “Khôi phục bảy tám phần rồi.”

“Mấy chỗ châm này thu lại, có thể khôi phục chín phần.” Hàn Vân Tịch thản nhiên nói.

“Ngươi làm sao làm được?” Tam Trưởng Lão đặc biệt chăm chú.

Ai ngờ Hàn Vân Tịch thu châm, tự mình đắp chăn cho Long Thiên Mặc, nói tiếp: “Thái tử điện hạ, phần cuối cùng phải tĩnh dưỡng nhiều để bù lại, trở về Thiên Ninh, nhớ nghỉ ngơi nhiều. Chất độc trên người của người đều được giải rồi, yên tâm đi.”

Hóa ra nàng là đang cùng Long Thiên Mặc nói chuyện! Tam Trưởng Lão ho nhẹ vài tiếng, thật ngại quá!

Chỉ thấy Long Thiên Mặc chậm rãi mở con mắt híp, hai con ngươi bởi vì ướt át mà lộ ra có thần, hắn nhìn nàng hồi lâu, mới thì thào mở miệng: “Hàn Vân Tịch, lại là ngươi...”

Đúng, lại là nàng, nàng cứu hắn hai lần, hai lần cũng đều suýt nữa bởi vì hắn mà mất đi tính mạng.

“Gọi hoàng thẩm, không biết lớn nhỏ gì cả” Hàn Vân Tịch trêu ghẹo nói, lại thay hắn kéo chăn xuống, lúc này mới đứng dậy.

Long Thiên Mặc cũng không để ý tới sự tình quanh mình, ánh mắt một mực rơi vào người Hàn Vân Tịch, đáng tiếc Hàn Vân Tịch không rảnh đáp lại hắn.

“Tam Trưởng Lão, độc đều giải rồi...”

Hàn Vân Tịch còn chưa nói xong, Đoan Mộc Dao liền vội vã ngắt lời, nàng ta chính là chờ lúc này: “Tam Trưởng Lão, mời Độc Sư đến kiểm nghiệm, không thể để nàng ta nói cái gì thì chính là cái đó.”

Hàn Vân Tịch vốn là có ý này, Đoan Mộc Dao gấp gáp như vậy, đợi chút nữa nàng ta sẽ phải hối hận.

Có được kinh nghiệm lần trước, Tam Trưởng Lão lần này đã cẩn thận hơn, sớm truyền một Độc Sư lợi hại ở phòng bên chờ.

Chỉ là nhìn khí sắc kia của Long Thiên Mặc, trong lòng hắn hiểu rõ, biết là chuyện thừa thãi rồi.

“Thôi không cần...” Tam Trưởng Lão nhàn nhạt thở dài.

“Không thể tính như vậy, không nghiệm chứng khó mà phục chúng, bên ngoài bao nhiêu người chờ như vậy”. Đoan Mộc Dao vội vã nói.

Nàng liền hận không thể nói cho mọi người chân tướng cổ độc, dù sao nàng biết Hàn Vân Tịch không có giải dược, Long Thiên Mặc có thể tỉnh, nhất định là nàng ta động tay động chân.

“Thế nào, ngươi đây là đại diện tất cả mọi người bên ngoài vào theo dõi bổn vương phi?” Hàn Vân Tịch lạnh lùng hỏi.

“Đúng thì thế sao?” Đoan Mộc Dao không khách khí chút nào trả lời.

“Vậy đợi chút nữa làm phiền ngươi đem kết quả nói cho mọi người.” Hàn Vân Tịch rất khách khí nói.

“Ngươi yên tâm!” Đoan Mộc Dao tràn đầy tự tin.

Bên ngoài xác thực rất nhiều người đang chờ, Tam Trưởng Lão truyền Độc Y tới, mấy vị trưởng lão đều buông rồi, chỉ có Đoan Mộc Dao mặt mày mong đợi nhìn.

Long Thiên Mặc nhìn thật sâu Đoan Mộc Dao một cái, không nói nhiều lời.

Độc y kiểm tra xong, Đoan Mộc Dao không kịp chờ đợi hỏi: “Như thế nào?”

“Ha ha, Tần Vương Phi thật là lợi hại, loại giải dược này đến vết tích trúng độc tại hạ cùng tìm không thấy, bội phục bội phục!” Biểu cảm kia của Độc Y, gọi là một kiểu sùng bái.

“Cái gì” Đoan Mộc Dao khó thể tin lắc đầu: “Không có khả năng, ngươi rõ ràng không có giải dược!”

“Dao công chúa khẳng định như vậy, chẳng lẽ là do ngươi hạ độc?” Hàn Vân Tịch hỏi ngược lại.

Đoan Mộc Dao lúc này mới ý thức được sự thất thố của mình, nàng ta lập tức phủ nhận: “Ta không có, ta chỉ là suy đoán mà thôi.”

Hàn Vân Tịch lười nhác tranh luận với nàng ta, thu dọn xong đồ vật, đeo trên vai túi chữa bệnh, hai tay ôm ngực, nghiêm túc nói: “Bây giờ Thái tử gia khỏi rồi, làm phiền Dao công chúa ra ngoài nói cho mọi người một tiếng nhé.”

Lần này, Đoan Mộc Dao thực sự nguy rồi!

Nàng vừa mới ở trước mặt mọi người cùng Hàn Vân Tịch tranh luận mặt đỏ tía tai, còn bị làm nhục một trận, bây giờ lại đi ra trước mặt mọi người thừa nhận Hàn Vân Tịch chữa khỏi cho Long Thiên Mặc, mặt mũi của nàng biết để đâu a! Tóm lại đơn giản là ra làm trò cười!

Chỉ tiếc, đã trễ...

“Dao công chúa, đi thôi, chúng ta cùng đi ra.” Hàn Vân Tịch tự mình mở cửa.

Cửa vừa mở ra, bên ngoài tất cả ánh mắt liền tập trung tới, Hàn Vân Tịch cố ý tránh ra nói: “Dao công chúa, mời.”

Nhìn xem bên ngoài một mảng người đen kịt, nhất là Long Phi Dạ cũng có mặt, Đoan Mộc Dao hận không thể chui đầu xuống đất bỏ trốn.

Nàng ta chần chừ không nhúc nhích.

“Thế nào, Dao công chúa nói không giữ lời, vẫn là không dám ra ngoài?”

Hàn Vân Tịch khóe miệng cong lên mỉa mai làm Đoan Mộc Dao đặc biệt chướng mắt, nàng ta đột nhiên rên khẽ ọe một tiếng, suýt nữa phun ra máu.

Cái gọi là chân chính bắt nạt người quá đáng, mới là đây nha!

Nàng nếu không ra ngoài, há lại để Hàn Vân Tịch càng xem thường?

Đoan Mộc Dao nắm chặt hai tay, đi ra ngoài, Hàn Vân Tịch theo sát phía sau, trong lúc nhất thời tầm mắt mọi người đều rơi trên người các nàng.

Hàn Vân Tịch tựa ở cạnh cửa, hai tay ôm ngực, Đoan Mộc Dao đứng trong cửa, cúi đầu, chậm chạp không mở miệng được.

“Dao công chúa, tình hình như thế nào?” Đột nhiên có người lớn tiếng hỏi.

Đoan Mộc Dao lớn từng này chưa gặp phải tình cảnh quẫn bách như vậy, suýt nữa gào khóc lên tiếng, nàng nén nhục nhã, sợ hãi, nghẹn ngào nói: “Hàn Vân Tịch chữa khỏi rồi.”

Âm thanh quá nhỏ, nhưng Hàn Vân Tịch nghe được.

Hàn Vân Tịch dùng mũi chân đạp đạp nàng ta, cười nói: “Nghe không rõ không tính.”

Đoan Mộc Dao trước giờ kiêu ngạo lúc này tựa như chó rơi xuống nước, nàng ta hít mũi một cái, từ từ nhắm hai mắt lớn tiếng hét: “Hàn Vân Tịch chữa khỏi rồi!”
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com