Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 242: Khiêu khích, nàng có tư cách

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
"Quân Diệc Tà, ngươi làm trái nguyên tắc dùng độc. Ngươi không sợ người trong giới cười chê sao?" Hàn Vân Tịch tức giận mắng!

Độc giới có một quy tắc bất thành văn, độc không có giải dược nếu không bất đắc dĩ tuyệt đối không cần!

"Hàn Vân Tịch, ngươi thà lo lắng danh dự ta, cũng chi bằng lo tính mạng mình trước đi."

Quân Diệc Tà chỉ khinh thường đối với cái gọi là đồng hành, hắn ở độc giới Vân Không đại lục đó là địa vị số một số hai. Hắn luôn không tuân thủ quy tắc gì, trong một lĩnh vực, thực lực đại diện tất cả! Có thực lực thì có thể chỉ định quy tắc!

Thấy nụ cười lạnh khinh thường của Quân Diệc Tà, Hàn Vân Tịch hận nó! Nàng hung dữ trừng mắt Quân Diệc Tà, hận không thể dùng ánh mắt giết hắn lập tức!

Nàng thực tình coi trọng nhân phẩm tên này.

Bây giờ nàng nên làm gì?

Hai ngày sau, thua Tam trưởng lão bị trục xuất khỏi Y Thành không quan trọng nhưng Long Thiên Mặc chết rồi...

Nghĩ đến đây, ánh mắt Hàn Vân Tịch nhìn chằm chằm Quân Diệc Tà càng lạnh lùng u ám. Nàng giận đến toàn thân tản ra sát khí kinh hãi người khác. Đến Cố Thất Thiếu bên cạnh cũng nhận ra hơi thở của nữ nhân này hoàn toàn thay đổi.

Nhưng mà Quân Diệc Tà dường như rất thích bộ dáng phát cáu này của Hàn Vân Tịch. Hắn cười đến càng thêm điên cuồng ngang ngược: "Hàn Vân Tịch, để nước ao độc lại. Lần này, bổn vương không làm khó dễ ngươi."

Còn dám đòi nước ao độc của nàng!

Hàn Vân Tịch lạnh giọng cười lớn: "Ngươi đây cũng không coi là làm khó à? Vậy thế nào mới gọi là làm khó? Ta hiểu rõ tại sao ngươi mang mặt nạ rồi. Ha ha... ngươi chính là không cần mặt mũi!"

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Quân Diệc Tà đỏ lên hơn trong chớp mắt.

"Ngươi!" Sự kinh ngạc của hắn vượt qua phẫn nộ, xấu hổ vượt qua kinh ngạc. Đời này cũng chưa từng bị ai nhục mạ như thế, hơn nữa còn là nữ nhân!

"Ta cái gì mà ta, ta còn tưởng rằng ta đánh giá cao nhân phẩm của ngươi. Bây giờ xem ra ngươi căn bản không có nhân phẩm! Ta nói ngươi biết, một giọt nước ao độc ngươi cũng đừng mơ có được!" Hàn Vân Tịch lớn tiếng giận dữ quát.

Chỉ thấy Quân Diệc Tà ứ máu đầy mắt, cũng không biết là chột dạ ngượng ngùng hay là phẫn nộ dâng lên. Tóm lại hắn đứng ở đó, xem ra chợt không kịp phòng bị, không biết làm sao, vô cùng bối rối.

Đường đường Khang Vương Bắc Lịch, môn chủ thượng trăm độc cao cao tại thượng lại bị Hàn Vân Tịch mắng thành thế này thực khiến người ta khó có thể tưởng tượng.

Cố Thất Thiếu trừng to mắt ở bên cạnh nhìn, nghĩ trong lòng rằng nữ nhân này nhất định tức điên rồi. Dưới tình huống này, chọc tức Quân Diệc Tà thái quá cũng không có gì tốt đối với họ.

Mà lúc này, Đường Li xem kịch ở nóc nhà cười đến cả người cũng sắp chấn động: "Long Phi Dạ, đây thật sự là một màn kịch hay! Quân Diệc Tà nhất định sẽ giết nàng ấy! Ha ha ha!"

"Nữ nhân ngu xuẩn!" Mặt Long Phi Dạ u ám đến giống như bầu trời trước khi bão tố sắp đến, dường như tiết mục thêm hay cũng không lấy lòng được hắn.

Đường Ly cười thì cười, cũng không bỏ lỡ thứ trên tay của Hàn Vân Tịch, hắn hoài nghi hỏi: "Này, sao nàng ấy lại có nước ao độc?"

Đây giống như cũng là thứ Long Phi Dạ không hiểu, nước ao độc biến mất vô căn cứ vào đêm hôm đó. Hắn ở đó, Hàn Vân Tịch ngất xỉu trong lòng hắn. Nữ nhân đó căn bản không có cơ hội tiếp xúc được nước ao độc.

Lúc này, Quân Diệc Tà đã từ trong sự chửi rủa thậm tệ của Hàn Vân Tịch hồi tỉnh lại. Hắn lơ là sự do dự đến thế trong đáy lòng, tối sầm mặt, từng bước áp sát Hàn Vân Tịch.

"Hàn Vân Tịch, ngươi vẫn không có tư cách láo xược trước mặt bổn vương! Giao nước ao độc ra đây, bằng không đừng trách bổn vương không khách khí!"

Cố Thất Thiếu bảo vệ Hàn Vân Tịch nhưng ai biết một tay Hàn Vân Tịch đột nhiên đẩy hắn ra, tay khác giơ cao nước ao độc.

Nàng đứng ra, đối diện Quân Diệc Tà, hừ lạnh nói: "Ngươi muốn thứ này sao? Vẫn không cho ngươi!"

Nàng vừa nói xong, lại chợt đập mạnh lọ nước ao độc trong tay đó xuống đất.

Ai cũng không ngờ Hàn Vân Tịch sẽ làm vậy, nữ nhân này thật dũng mãnh!

"Ngươi dám!"

Quân Diệc Tà coi như là phản ứng đầu tiên lại, hắn cũng không nghĩ sẽ nghiêng người đi bảo vệ nước ao độc. Ai biết lúc này Hàn Vân Tịch đột nhiên giương tay mạnh mẽ đánh ra mấy cây độc châm đánh đòn phủ đầu!

Đáng tiếc, sức mạnh và tốc độ tự cường tự lập trước mắt bậc cao thủ như Quân Diệc Tà đều chỉ là trò tạp kỹ. Cho dù Quân Diệc Tà một lòng bảo vệ nước ao độc đó, hắn vẫn dễ dàng giơ lên né tránh.

Một tay Quân Diệc Tà ấn lên đất, một tay nắm chắc lọ nước ao độc đó, dường như là cùng lúc tất cả độc châm Hàn Vân Tịch đánh ra rơi trên đất cạnh hắn.

Thời khắc này, Quân Diệc Tà chợt ngẩng đầu, ánh mắt hung hãn như Diêm Vương, lạnh lẽo nhìn chằm chằm Hàn Vân Tịch.

Nữ nhân này đã chạm đến ranh giới cuối cùng của hắn!

Hôm nay, hắn sẽ không cướp nàng đi nhưng nhất định phải khiến nàng trả giá đắt!

"Hàn Vân Tịch, bổn vương từng nói ngươi vẫn chưa có tư cách láo xược trước mặt bổn vương! Quân Diệc Tà lạnh giọng, tay lớn ấn trên đất chợt đập mạnh, rung động toàn bộ độc châm xung quanh, với thế sét đánh không kịp bưng tay bắn ngược về Hàn Vân Tịch. Tốc độ đó nhanh đến mức khiến người khác khó mà ứng đối.

"Cẩn thận!"

Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một tay Cố Thất Thiếu kéo người của Hàn Vân Tịch ôm nàng vào trong lòng. Một cái xoay người, trường bào màu đỏ yêu nghiệt phất lên, phất lên một trận gió đánh rơi toàn bộ độc châm bắn qua đó.

"Quân Diệc Tà, động thủ với nữ nhân, bổn thiếu gia cũng là đầu tiên thấy đó, ha ha." Khóe miệng Cố Thất Thiếu cong lên độ cong trào phúng.

"Nàng ta tự tìm thôi." Quân Diệc Tà đang thịnh nộ, đâu để ý đến quân tử hay không quân tử, đại nam nhân hay không đại nam nhân gì nữa?

"Nam nhân mà, phong độ một chút, ít nhiều nhường nàng ấy một chút."

Cố Thất Thiếu vẫn cười, trông giống như đùa giỡn, thực sự là giễu cợt. Hắn vừa nói vừa kéo Hàn Vân Tịch lùi về sau, mắt liếc cửa sổ bên cạnh.

Địch không lại, ba mươi sáu kế chạy làm thượng sách thôi!

"Cố Thất Thiếu, hẹn Bổn Vương ra đây thì đâu dễ dàng nói đi là đi như thế!"

Quân Diệc Tà liếc mắt liền nhìn ra ý đồ của Cố Thất Thiếu, hắn thuận tay thu nước ao vào trong tay áo. Thân hình chợt lóe rồi tiến gần qua đó, Cố Thất Thiếu lập tức tránh nhưng lúc này Hàn Vân Tịch lại an phận ở trong lòng Cố Thất Thiếu, lặng lẽ nhìn tay áo của Quân Diệc Tà dường như đang đợi gì đó.

Quân Diệc Tà đuổi theo, Cố Thất Thiếu tránh. Tuy thực lực tổng hợp của Cố Thất Thiếu không kém hơn Quân Diệc Tà nhưng thực lực cũng không yếu, không có đánh nhau chính diện, cứ một đuổi một tránh dây dưa như vậy. Hắn muốn bảo vệ Hàn Vân Tịch cũng là chuyện nhẹ nhàng, vừa tránh vừa trêu chọc Quân Diệc Tà mấy câu.

Đương nhiên, giữa một đuổi một tránh này, Quân Diệc Tà đã hạ độc mấy lần mà Cố Thất Thiếu cũng phá giải mấy lần.

Toàn bộ quá trình bên trong, Hàn Vân Tịch an tĩnh dị thường, an tĩnh đến cũng sắp bị người ta không để mắt đến.

Nhưng đột nhiên, Quân Diệc Tà im lặng dừng bước, một tay ấn kiếm. Thấy thế, đáy mắt Cố Thất Thiếu lóe lên vẻ nặng trĩu, đề phòng.

Quân Diệc Tà không phí lời nữa, Cố Thất Thiếu cũng biết lúc này nói gì cũng vô dụng. Cả phòng trở nên rất yên lặng, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

Nhưng mà ai biết trong sự yên lặng này, nhìn thấy Quân Vô Tà sắp rút kiếm đột nhiên khó chịu rên một tiếng "a", tay phải chợt rũ xuống dưới, trường kiếm "xoảng" một tiếng rơi xuống đất!

Đây...

Tất cả mọi người còn chưa hiểu chuyện gì phát sinh, thời gian đầu tiên Quân Diệc Tà gấp gáp từ trong tay áo lấy ra bình nước ao độc đó!

Có độc!

Nước ao độc bị làm giả ngầm rồi, độc tổn thương tay của hắn!

Hay cho Hàn Vân Tịch gian trá, thì ra sự nhục mạ trong cách khiêu khích vừa rồi của nàng không phải bởi vì ngu xuẩn, cũng không phải vì ngạo mạn mà là có mục đích!

Cao thủ dùng độc số một số hai trong độc giới Quân Diệc Tà lại lần nữa ngã xuống trên tay của nữ nhân này, lại lần nữa trúng độc.

Tay phải của hắn đột nhiên không hề còn chút sức lực nào. Khớp xương ba chỗ cổ tay, khuỷu tay, cánh tay toàn bộ đều đau, giống như Tử Quỳnh Bách Diệp Thảo, lại không hoàn toàn là vậy!

Đáng chết, thời gian đầu tiên hắn căn bản không phán đoán ra đây là độc gì, độc tính sẽ lan ra chỗ khác hay không.

"Hàn Vân Tịch, ngươi hèn hạ!"

Quân Diệc Tà nắm chặt lọ nước ao độc đó, hung tợn muốn đập đến phía Hàn Vân Tịch nhưng ai biết trước khi còn chưa rời tay, bình sứ đột nhiên "thịch" một tiếng nứt toác, bắn ra một làn khói độc.

Đây mới là mục đích chân chính của Hàn Vân Tịch, ai có thể ngờ nàng còn giữ lại thủ đoạn này.

Thời gian đầu tiên Quân Diệc Tà không kịp ném bình sứ ra, bất đắc dĩ bị khói độc phun đến mặt. Đáng chết, lại là độc hắn không cách nào lập tức phân biệt ra được.

Quân Diệc Tà chỉ có thể tránh né, vẫy lùi khói độc.

"Quân Diệc Tà, bổn Vương phi dám đến gặp ngươi không phải vì tin tưởng ngươi, mà là vì tin tưởng bản thân! Lần này, bổn Vương phi phải uy hiếp ngươi!"

Hàn Vân Tịch của lúc này giống như vừa rồi, tự tin bình tĩnh nhưng lại thêm một phong thái rạng rỡ ai cũng không thể lơ là. Nàng giống như tiêu điểm của toàn thiên hạ.

"Cố Thất Thiếu, sững sờ làm gì? Còn không động thủ?" Nàng thấp giọng.

Cố Thất Thiếu còn chưa động đậy, Quân Diệc Tà thổi vang còi một tiếng. Hơn hai mươi tên hắc y độc nhân đột nhiên từ cửa sổ tứ phía bay đến, vây chặt hắn.

Lập tức, lại có hơn hai mươi tên hắc y độc nhân xông đến cùng công kích về phía Cố Thất Thiếu. Trong lúc hỗn loạn, Quân Diệc Tà vượt cửa sổ mà đi đầu tiên, ai cũng không chú ý đến. Chính vào lúc Quân Diệc Tà thoát khỏi cửa sổ, một bóng trắng xuất hiện vô căn cứ, một ám châm tự cường tự lập tàn nhẫn chìm vào vai hắn, lập tức đạp một cước đến, trực tiếp đạp hắn từ trên không trung cao ngã xuống.

"Chà... hắn đây là phòng bị ai đây? Mang nhiều người đến như vậy!"

Cố Thất Thiếu lẩm bẩm, ở đâu đuổi ra được. Hắn nghĩ vẫn là sớm trốn khỏi làm thượng kế, tuy hắn có thể giải quyết tốp hắc y độc nhân này nhưng thêm một Hàn Vân Tịch phải bảo vệ, hắn lại không dám mạo hiểm.

Hàn Vân Tịch cũng không ngờ xung quanh lại nhiều hắc y độc nhân mai phục đến thế, lần này e là không thể tóm Quân Diệc Tà rồi.

Nhưng mà ngay lúc nàng muốn bỏ cuộc, chỉ cảm thấy bên cạnh đột nhiên có một trận gió mạnh thổi qua. Nàng cũng chưa rõ là thế nào, lại bị người khác kéo mạnh ra khỏi ngực Cố Thất Thiếu, lập tức đụng vào ngực một người khác.

"Người ở đây, giết không tha!"

Giọng nói lạnh băng từ phía trên truyền đến, Hàn Vân Tịch vừa ngẩng đầu lập tức nhìn thấy cằm trơn bóng đẹp với đường nét cương nghị đó. Nam nhân này đến dáng vẻ nói chuyện cũng đẹp đến thế.

Là hắn, Long Phi Dạ!

Đường Li đuổi theo Quân Diệc Tà, người ở đây trừ Hàn Vân Tịch và Long Phi Dạ, trừ độc nhân của Quân Diệc Tà ra thì chỉ có Cố Thất Thiếu.

Câu "giết không tha" này của Long Phi Dạ là ý gì?

Từng hộ vệ tay cầm ám khí của Đường Môn xuất hiện, nói ít cũng có năm mươi người. Một lát đã bao vây chặt chẽ, tình thế hoàn toàn áp chế hơn hai tốp độc nhân.

Người càng nhiều, đánh nhau càng kịch liệt. Thân hình của Cố Thất Thiếu bị đám người tập trung dày đặc nhấn chìm.

Trong sự hỗn loạn, bước chân Long Phi Dạ vẫn ung dung thản nhiên như vậy. Một tay hắn kéo chặt người Hàn Vân Tịch, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc, từng bước một đi ra từ trong hỗn loạn.

Giờ này khắc này, toàn bộ thân thể Hàn Vân Tịch đều cứng đờ... sao có thể ngờ rằng hắn sẽ đến?
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com