Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 233: Giữ người, tối nay có chuyện gì

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Món ngon đầy bàn, lại còn có rượu ngon, không biết còn tưởng rằng Long Phi Dạ muốn mở tiệc chiêu đãi người nào đó ngay tại phòng này.

Hàn Vân Tịch quét mắt qua một bàn đầy thịt rượu, phát hiện không ít món ăn đều là lần đầu tiên thấy, màu sắc hương vị đều rất mê người, chỉ là bàn ăn này, ít nhất cũng có hai mươi món, hai người ăn, không phải quá khoa trương sao?

"Còn có người qua đây sao? Đường Li?" Nàng nghi ngờ hỏi.

"Không có." Long Phi Dạ thật tình nói chuyện như tích vàng.

Được thôi, tên này được sống an nhàn sung sướng từ thuở nhỏ, ăn mặc chi tiêu đều được chú ý đầu tiên, mặc dù đi ra bên ngoài, ăn bữa cơm cũng không thể hạ thấp, mất thân phận.

Hàn Vân Tịch bỏ qua vấn đề này, ngồi xuống đối diện hắn.

Nàng ăn rất tùy ý, vừa ăn vừa hỏi: "Đêm nay còn có chuyện gì sao? Sẽ chậm trễ rất lâu sao?"

Đã mấy ngày rồi, không hề có tin tức của Long Thiên Mặc, nàng cũng không có tin tức, Cố Bắc Nguyệt sẽ lo lắng, nhất là bệnh tình của Long Thiên Mặc, không thể không xử lý cẩn thận.

Phải biết rằng, chuyến này nàng và Cố Bắc Nguyệt đến không vì cái gì khác, mà tới vì rửa sạch tội danh cho chính mình.

Long Phi Dạ giương mắt nhìn, ánh mắt đảo qua thức ăn trong chén nàng, tựa hồ có chút không vui, nhưng lại không biểu lộ ra, hắn ưu nhã vén ống tay áo lên, hững hờ rót rượu.

Bộ dáng này, có chỗ nào giống với đêm nay có việc nhỉ?

Hắn chỉ trở lời Hàn Vân Tịch hai chữ: "Dùng bữa."

Hơ...

Hàn Vân Tịch gấp gáp âm thầm bật hơi trong lòng, hắn có thời gian hưởng thụ cơm ngon rượu ngon, nhưng nàng không rảnh.

"Nếu như không phải là chuyện gấp, thiếp đi viện y học trước một chuyến." Nàng rất thành thật, ăn lung tung mấy miếng đồ ăn liền để bát đũa xuống đứng dậy.

Tay cầm ly rượu của Long Phi Dạ bỗng nhiên xiết chặt, nếu như không phải ly sứ đủ cứng, đoán chừng sớm đã bể rồi, đáng tiếc, Hàn Vân Tịch cũng không chú ý tới tay của hắn.

"Ta đi đây!"

Nàng nói rồi xoay người rời đi.

Long Phi Dạ lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, không nhanh hay chậm một phút nào, ngay lúc Hàn Vân Tịch muốn mở cửa, hắn mở cái miệng tôn quý: "Hàn Vân Tịch, nàng hiểu bao nhiêu về Viện y học?"

Vừa dứt lời, Hàn Vân Tịch lập tức quay người nhìn lại, đây cũng là lần đầu tiên Long Phi Dạ nhắc với nàng về Viện y học.

Chẳng lẽ tên này nói có việc, là việc có liên quan đến Viện y học hay sao?

Tên kiệm lời này mở miệng, chắc chắn có chuyện để xem.

Hắn đề cập viện y học với nàng, không phải là bởi vì Thiên Tâm phu nhân sao? Nếu không, cũng không có gì lý do gì nói với nàng.

Nàng vẫn đang điều tra địa vị của Thiên Tâm phu nhân, nàng muốn biết tại sao Thiên Tâm phu nhân lại mai danh ẩn tích có con mà vẫn gả cho Hàn Tòng An, muốn biết Thiên Tâm phu nhân khó sinh là ngoài ý muốn hay có người nào đó cản trở muốn tính mạng của bà, càng muốn biết chính là thân phụ của bà ta là thần thánh phương nào.

Mà nàng biết, Hàn Tòng An chỉ biết một manh mối, Thiên Tâm phu nhân và viện y học có quan hệ, có nhẫn nại vì Hàn Tòng An muốn một chức vụ quản sự.

Chuyện này quan trọng hơn việc gặp Cố Bắc Nguyệt nhiều.

"Không nhiều, chàng muốn nói cái gì?"

Hàn Vân Tịch trở về, đứng trước mặt Long Phi Dạ, Long Phi Dạ vẫn nhàn nhạt thờ ơ, không gấp gáp với nàng.

"Nghe nói qua Độc tông Viện y học chưa?" Long Phi Dạ hỏi.

Quả nhiên, tên này không nói thì thôi, mà nói thì sẽ kinh người.

"Viện y học" và "Độc tông", sao hai từ này lại liên quan một chỗ đến nhau chứ?

Hàn Vân Tịch vô cùng bất ngờ, như một đứa bé khiêm tốn, vội vàng ngồi xuống, vội vã hỏi: "Tại sao lại có Độc tông?"

Không phải viện y học chỉ có Y tông, chỉ truyền thụ y thuật, vun trồng thầy thuốc, trị bệnh cứu người sao?

Thấy Hàn Vân Tịch ngồi trở lại, bờ môi Long Phi Dạ hiện lên vẻ hài lòng: "Viện y học đã từng có hai đại tông phái, Y tông và Độc tông, lấy cứu người làm việc thiện làm tôn chỉ, về sau Độc tông bị diệt, thành viện y học cấm kỵ, người biết càng ít dần."

Hàn Vân Tịch không tưởng tượng nổi, vẫn luôn biết câu nói "Y độc bản một nhà", lại không nghĩ rằng câu này lại thành sự thật ở viện y học.

"Vì sao bị diệt?" Hàn Vân Tịch vội vàng truy vấn.

"Người chuyên giải độc, hẳn là người chuyên dùng độc." Long Phi Dạ nhàn nhạt nói.

Câu nói này Hàn Vân Tịch hết sức quen thuộc, trước đây nàng cũng bởi vì câu nói này bị Thiên Ninh Hoàng đế ghi nhớ.

Độc, chung quy là một thứ nguy hiểm.

Cho dù ngươi không có lòng hạ độc, người khác cũng sẽ không tha thứ cho ngươi.

Chỉ là muốn tiêu diệt một tông phái, đâu phải là chuyện dễ dàng? Nếu là tông phái, nhất định có quyền uy thế lực và chi nhánh thế lực khổng lồ không thể xâm phạm.

Giống như Y thành, Dược thành, đã là một thành, cũng là một tông phái, mới có thể khiến Hoàng quyền, Đế quốc cũng kiêng kị.

"Độc tông, tại sao bị diệt?" Hàn Vân Tịch rất tò mò.

Cũng không biết Long Phi Dạ thật sự không biết, hay là giả vờ không biết, tóm lại hắn lắc đầu.

Lòng tò mò bị khơi dậy, lại không được thỏa mãn, vô cùng chán ghét.

Hàn Vân Tịch mấp máy môi, thăm dò hỏi: "Chàng nói cho ta những thứ này... làm cái gì?"

Nàng nói bừa độc thuật của mình do Thiên Tâm phu nhân dạy, không phải tên này xem là thật, truy xét đến Độc tông viện y học chứ?

Đối mặt với vấn đề của Hàn Vân Tịch, Long Phi Dạ trầm mặc.

Nói cho nàng chuyện này để làm gì?

Tựa hồ... không có mục đích gì, chỉ là tâm sự, không cho nàng đi.

"Rốt cuộc có chuyện gì?" Hàn Vân Tịch tò mò truy vấn.

Long Phi Dạ tránh đi ánh mắt của nàng, chần chừ một lát mới nói: "Trong cấm địa của Độc tông Y thành có một kho độc thảo, là kho độc thảo thiên hạ đệ nhất, có lẽ nàng có thể tìm thấy manh mối phá giải Mê Điệp Mộng trong đó.”

Đây coi như là một lời giải thích hợp lý không?

Ai ngờ nghe xong câu này, ánh mắt vốn sáng lấp lánh của Hàn Vân Tịch bỗng trầm đi.

Mê Điệp Mộng, là độc mà Hàn Vân Tịch luôn mang theo bên người, cũng là độc khó giải quyết nhất từ trước đến giờ của Hàn Vân Tịch, đến nay nàng cũng chưa phân tích được cái đó có độc.

Sau khi hệ thống giải độc thăng cấp lần trước, trong độc dược trì nàng đã nuốt đã sinh ra không ít độc dược thảo mới, mà hệ thống giải độc cũng tự chế biến ra thuốc giải.

Đối với hệ thống giải độc thì đây là một bước tăng vọt, đáng tiếc, những thứ này không hề có một chút trợ giúp nào có thể phá giải Mê Điệp Mộng, cái bình nhỏ kia đúng như cái tên của nó, như một giấc mơ mê mẫn.

Hàn Vân Tịch từ bịch thuốc lấy ra Mê Điệp Mộng, thầm thở dài, nàng nên sớm đoán được tên này không tốt như vậy, thẳng thắn nói với nàng về chuyện Thiên Tâm phu nhân.

Được rồi, nàng cũng đã đoán được từ lâu rồi, lần này hắn ra mặt, không thể cứu nàng đơn giản như vậy.

Hắn hướng về kho độc thảo Y thành.

Giữa nàng và người nam nhân này, khi nào mới có thể thuần túy một chút chứ?

Có phải bởi vì không thuần túy hay không, cho nên, cho dù luôn bầu bạn bên cạnh hắn nàng vẫn cảm thấy xa lạ.

Trong lúc nhất thời, Hàn Vân Tịch không có hứng thú đối với bí mật Độc tông của Y thành, nàng đứng dậy, nhàn nhạt cười nói: "Điện hạ, chuyện Mê Điệp Mộng có gấp hơn nữa, cũng phải chờ ta và Cố Bắc Nguyệt rửa sạch tội danh, ta phải đi Viện y học một chuyến, xin lỗi không ở lại được."

Tựa hồ Long Phi Dạ không nghĩ tới Hàn Vân Tịch sẽ phản ứng thế này, không vui chất vấn: "Nửa đêm, có chuyện gì mà vội vã như vậy?"

Hàn Vân Tịch vui vẻ, cười vô cùng xán lạn: "Điện hạ, chuyện này đương nhiên gấp, thần thiếp và Cố Thái y phải thương thảo chuyện bệnh tình của Thái tử, đề phòng khả năng bệnh có chuyển biến. Lỡ bệnh có chuyển biến, hội chẩn xảy ra phiền toái, đến lúc đó thần thiếp mang tội, làm sao có thể đi đến khi độc thảo với chàng chứ?"

Vừa dứt lời, sắc mặt Long Phi Dạ liền thay đổi, khó lắm hắn mới mất kiềm chế, thay đổi sắc mặt, cuối cùng hắn muốn nói nhưng lại thôi, khuôn mặt tuấn tú lạnh đi mấy phần.

Hắn không nói, nàng cho rằng hắn chấp nhận cách nói của nàng.

"Đi đây!" Hàn Vân Tịch tiêu sái quay người.

"Viện y học không phải là nơi nàng tùy tiện vào được." Cuồi cùng Long Phi Dạ cuố cũng lên tiếng.

"Thần thiếp báo tên họ là có thể vào, điện hạ cũng không cần chờ thần ta trở về." Hàn Vân Tịch không quay đầu, câu này có ý muốn bại lộ hành tung, không trở về nhà nghỉ.

"Bản vương đã nói, đêm nay có việc, không cho phép đi." Long Phi Dạ trầm giọng.

"Chuyện gì, mời điện hạ nói." Cuối cùng Hàn Vân Tịch xoay người.

Chuyện gì?

Chuyện gì?

Sắc mặt Long Phi Dạ lạnh đi ba phần, trì trệ không trả lời.

"Điện hạ, có việc gì xin cứ nói." Hàn Vân Tịch đến gần mấy bước, thành thật hỏi.

Mặc dù đang giận, nhưng nàng vẫn rất thành thật nói với hắn: "Có việc".

Nhưng Long Phi Dạ vẫn nhìn nàng chằm chằm, không nói chuyện.

Rốt cuộc tên này muốn làm gì, muốn đùa nàng hay sao?

"Nếu như không phải chuyện quan trọng gì, thần thiếp..."

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch còn chưa nói xong, Long Phi Dạ liền cắt lời, hắn nói: "Có, tối nay thị tẩm."

Cái gì?

Miệng Hàn Vân Tịch cũng không kịp khép lại, khiếp sợ cứng ngắc tại chỗ, nghẹn họng nhìn trân trối, không nhúc nhích.

Tối nay... có việc, tối nay... thị tẩm!

Hàn Vân Tịch không biết mình tốn bao lâu mới tiêu hóa hết bốn chữ này của Long Phi Dạ, tóm lại, lúc nàng tỉnh táo lại, Long Phi Dạ vẫn ngồi ở trước mặt nàng, lạnh lùng nhìn nàng.

Nàng rất cố gắng khẽ động khóe miệng, muốn mỉm cười, thế nhưng dù nàng cố gắng thế nào, cũng không cười nổi.

Nàng chỉ có thể cứng đờ nói: "Điện hạ, trò đùa này không vui tí nào cả.”

"Bản vương giống đang đùa giỡn với ngươi sao?”

Long Phi Dạ lạnh lùng nói rồi đứng lên, nhìn thân hình cao ngạo to lớn của hắn, cho dù cách năm, sáu bước, Hàn Vân Tịch vẫn có cảm giác áp bức vô cùng.

"Điện hạ... thật biết nói đùa." Hàn Vân Tịch không tự giác lui về phía sau mấy bước.

Long Phi Dạ nhíu mày nhìn, hỏi: "Nàng còn muốn đi?"

"Điện hạ, mấy ngày nay thần thiếp xui xẻo, không tiện thị tẩm, chi bằng..." Hàn Vân Tịch cũng cảm thấy lý do này rất tệ.

Rất nhanh, Long Phi Dạ liền cắt lời: "Vậy nàng gác đêm được rồi."

Gác đêm...

Cái này do tỳ nữ hoặc là thiếp hầu làm, canh giữ ở cửa trông chừng hắn ngủ, nàng là chính phi, sao có thể làm chuyện này chứ?

Lúc này, Hàn Vân Tịch cũng không so đo nhiều như vậy, chỉ cần không phải thị tẩm, tất cả nàng đều có thể chấp nhận.

Trái tim đang đập cuồng loạn bùm bùm cũng đập nhẹ lại không ít, cuối cùng Hàn Vân Tịch cũng bình tĩnh lại.

Rốt cuộc người đàn ông này muốn làm gì, thật sự muốn gây chuyện sao? Cái này cũng không giống hắn diễn xuất!

Trầm mặc một hồi lâu, bầu không khí tựa hồ chẳng khẩn trương như thế nữa, Hàn Vân Tịch cũng bình tĩnh lại.

Nàng to gan hơn, hết sức thành thật, thành khẩn nói: "Long Phi Dạ, nếu như thật sự không có chuyện gì quan trọng thì chàng hãy để ta đi, ta muốn cùng Cố Bắc Nguyệt đi xem Lạc Túy Sơn.”

Ai ngờ, sắc mặt băng lãnh của Long Phi Dạ vẫn không thay đổi, ném cho nàng một câu: "Bản vương buồn ngủ, tối nay nàng canh ở dưới đi."
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com