Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 231: Lời tâm tình, mãnh liệt biết bao

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Long Phi Dạ vừa giở trò gì vậy, hắn và Hàn Vân Tịch đã hiểu lòng nhau, giờ này hai người đều xấu hổ, Đường Li mới hỏi hỏi một chút thì bầu không khí trở nên kỳ lạ rồi.

Long Phi Dạ kiệm lời như vàng đương nhiên sẽ không trả lời, Hàn Vân Tịch cúi đầu, yên lặng châm cứu giải độc cho Long Phi Dạ, mặt không có cảm xúc xem như không nghe thấy gì.

Đường Li vuốt ve cằm, liếc hai người họ, dường như nhìn ra được mánh khóe gì đó, hắn khẽ cười một tiếng, đứng ngoài quan sát không nói gì.

Đường Li ngậm miệng rồi, thế nhưng câu nói vừa nãy của hắn đã dấy lên sóng to gió lớn, không thể bình tĩnh được.

Không biết lúc này trong lòng Long Phi Dạ ra sao, tóm lại trong lòng Hàn Vân Tịch sớm đã long trời lở đất, rối như tơ vò rồi.

Vì sao hắn trêu đùa nàng?

Nhàn rỗi không có chuyện gì làm? Buồn chán? Hay là tâm trạng hôm nay không tốt?

Nhưng mà cứ coi như tâm trạng không tốt thì cũng không nên làm như vậy chứ!

Trong ấn tượng của Hàn Vân Tịch, thậm chí trong ấn tượng của mọi người, Thiên Ninh Tần Vương ngoại trừ lạnh lùng vẫn là lạnh lùng chứ đừng nói đùa nghịch, ngay cả cười cũng không có nữa là.

Hoặc là, đây có thể là một tính cách khác của Long Phi Dạ mà hiếm ai biết được, chỉ là nàng luôn không biết mà thôi?

Tóm lại là Hàn Vân Tịch không tìm thấy lý do, nàng cứ lặng yên như vậy nghĩ lui nghĩ tới, kết quả là vừa châm cứu lại vừa bị phân tâm.

Đột nhiên, cánh tay của Long Phi Dạ bỗng nhiên run mạnh, một ngụm máu tươi từ trong miệng phun ra.

“A...”

Không phải Long Phi Dạ kêu lên mà là Hàn Vân Tịch sợ hãi kêu lên, nàng châm sai huyệt vị!

“Xin lỗi, ta biết rất đau...”

Một khi sai huyệt vị thì mũi châm này có thể xem là đau đớn như bị dao khoét vào tim, đau không chịu được, thân là đại phu, Hàn Vân Tịch là người rõ nhất.

“Không phải do ta cố ý, ta biết rất đau, sắp... sắp xong rồi, chàng chịu đựng một chút.”

Từ trước đến nay nàng châm cứu giải độc luôn ung dung tự tin, lần này có lẽ là một lần hoảng loạn nhất trong hai kiếp? Không giống đại phu.

Nàng kiên trì nhìn lại, Long Phi Dạ cũng vừa nhìn qua, hắn không có kêu đau, cũng không có chỉ trích, cũng chỉ lạnh lùng nhìn nàng một cái rồi quay đầu đi, từ phía này có thể thấy hắn đang nhíu mày, bộ mặt tuấn tú kia dường như tức giận vô cùng.

Có thể khiến hắn nhíu mày là có thể hiểu hắn đau đến mức nào.

Hàn Vân Tịch thật sự rất áy náy, đối mặt lạnh lùng với hắn nhưng cũng không biết nên nói gì, chỉ có thể yên lặng tiếp tục châm cứu, thế nhưng chỉ một lúc sau lại bị phân tâm.

Có nên hỏi hắn không?

“Long Phi dạ, chàng đùa ta như vậy có vui không?”

“Long Phi dạ, bị cắn là đáng đời chàng!”

“Long Phi dạ, chàng lớn như vậy rồi, chàng có buồn cười không?”

“Long Phi dạ, chàng nhất định phải xin lỗi, nếu không ta không giải độc cho chàng!”

...

Các lý do chính đáng để chất vấn không ngừng hiện lên trong đầu của nàng, nếu như thường ngày, cho dù đối mặt với hắn, nàng cũng dám thẳng thắn chất vấn, thế nhưng lần này thật xấu hổ.

Cứ nghĩ đến bộ dạng Long Phi Dạ vừa mới “Đùa giỡn” nàng, nàng cũng không dám hỏi, thậm chí có chút không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của hắn.

Hàn Vân Tịch rất quấn quýt!

Trong sự quấn quýt đó, Hàn Vân Tịch lại một lần nữa thất thủ rồi, vẫn châm sai huyệt vị, lần này máu tươi không phun ra ngoài, mà là tất cả máu đen đều dừng lại không chảy.

Hàn Vân Tịch đáng chết thế mà không phát hiện ra, cho đến khi Đường Li nhắc nhở: “Máu độc thải ra ngoài nhanh như vậy ư?”

“Hả?”

Hàn Vân Tịch ngẩng đầu nhìn lại, không đợi Đường Li trả lời, lập tức lại cúi đầu nhìn vết thương của Long Phi Dạ, lần này mới biết mình sai vô cùng!

Đáng trách!

Trong lòng nàng trách móc chính mình, cũng không dám nói nhiều, vùi đầu luống cuống tay chân đổi châm, Long Phi Dạ ngược lại không có gì động tĩnh gì, khuôn mặt tuấn tú lạnh lẽo đó tái nhợt đi nhiều.

Một lát sau, cuối cùng Hàn Vân Tịch cũng đã thuận lợi giải hết độc tố trên cánh tay của Long Phi Dạ, đắp thuốc lên, băng bó cẩn thận từng li từng tí.

Lúc này Đường Li mới lại gần, vuốt ve cằm ngắm vết thương của Long Phi Dạ vài lần, ung dung nói: “Long Phi dạ, đây là lần đầu tiên ngươi bị nữ nhân cắn nhỉ...”

Nói đến đây, hai người đều không có phản ứng, Đường Li không chú ý mà nói tiếp: “Ngươi cố ý để cho nàng ta cắn à?”

Câu nói này vừa vang lên, Hàn Vân Tịch bỗng nhiên băng bó vết thương mạn hơn, hung hăng buộc chặt, băng vải siết chặt vừa vặn trên vết thương!

“A!”

Long Phi Dạ khẽ rên lên một tiếng, cuối cùng đã quay đầu nhìn tới, chỉ là dường như hắn muốn xem như chuyện này chưa từng xảy ra, trực tiếp né tránh Hàn vân tịch.

Hắn chớp mắt đến gần để nhìn Đường Li, lạnh lùng hỏi: “Long Thiên Mặc đâu rồi?”

Sau khi đoàn người của Hàn Vân Tịch rời khỏi Đại Lý Tự hắn luôn bám theo âm thầm bảo vệ.

Thích khách áo đen đã bắt cóc Long Thiên Mặc, lúc Vinh thân vương đuổi theo, Đường Li đã sớm âm thầm đuổi theo, lúc Lạc Túy Sơn bị bắt cóc, hắn cũng muốn phái người theo dõi, chỉ đến khi thấy thất thiếu xuất hiện mới thôi.

Chuyện này đang được suy xét, Long Thiên Mặc rất quan trọng, Lạc Túy Sơn cũng rất quan trọng, chỉ cần Hàn Vân Tịch vẫn còn, hắn sẽ không ra mặt vì ai cả, kế điệu hổ ly sơn của Quân Diệc Tà sao có thể qua mặt được hắn?

Long Phi Dạ hỏi như vậy, Đường Li mới nhớ mình chạy đến là có việc gấp.

“Bị Quân Diệc Tà mang đi rồi, độc thuật của mẫu thân hắn quá lợi hại, ta đấu không lại hắn!” Đường Li vội vàng trả lời.

“Hắn đi tìm Long Thiên Mặc rồi?” Long Phi Dạ có chút bất ngờ.

Quân Diệc Tà tạo ra kế điệu hổ ly sơn, Long Phi Dạ tương kế tựu kế cũng điệu hổ ly sơn, chỉ cần Quân Diệc Tà không tự mình ra mặt, Đường Li đi đối phó những tên thích khách áo đen kia, cứu Long Thiên Mặc đi vẫn rất dễ dàng.

Nhưng mà ai biết, Quân Diệc Tà vốn có thể đuổi kịp Long Phi Dạ đến bên này nhưng hắnlại không đuổi kịp, mà quay về bảo vệ Long Thiên Mặc rồi.

Không thể không thừa nhận, Long Thiên Mặc rơi vào tay của Quân Diệc Tà, phiền phức sẽ không hề nhỏ.

“Bản vương đã xem thường hắn.” Đi sai một nước cờ, điều này khiến Long Phi Dạ rất không vui.

“Tên này lai lịch thần bí, ta kiểm tra Bắc Lệ rất lâu đều không tra được nguồn gốc của hắn.” Đường Li nói nghiêm túc.

Hàn Vân Tịch đứng một bên lắng nghe, đại khái cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra, đang muốn hỏi thì lúc này có một tên hộ vệ áo đen vô cùng lo lắng đuổi tới, hoảng sợ bẩm báo: “Điện hạ, Quân Diệc Tà phái người thông báo, nói rằng...”

Tên hộ vệ áo đen mặc dù sốt ruột nhưng lại ấp úng, không dám nói tiếp.

“Muốn chết sao? Còn không mau nói!” Đường Li cuống lên.

Hộ vệ áo đen nhìn Hàn Vân Tịch một chút, lúc này mới nói tiếp: “Quân Diệc Tà phái người chuyển lời nói muốn điện hạ lấy Vương phi nương nương đổi Thái tử điện hạ...”

Nói đến đây, Long Phi Dạ bất ngờ nhìn về hướng hộ vệ áo đen, ánh mắt lạnh ngắt khiến hộ vệ áo đen không chịu được mà lạnh run mấy cái, cảm thấy đường như mình đã phạm vào tội lớn ngập trời.

Hàn Vân Tịch cũng không bất ngờ, Quân Diệc Tà bắt cóc nhiều người như vậy, tất cả đều là hướng về phía nàng, hội chẩn của viện y học không hề có quan hệ gì với hắn.

Nếu như mang nàng đi để đổi Long Thiên Mặc về, hội chẩn của viện y học vẫn có thể tiếp tục, Lạc Túy Sơn có thể chứng minh nàng và Cố Bắc Nguyệt không có tội, cũng sẽ không liên luỵ đến phủ Tần Vương?

Hơn nữa, vấn đề này truyền đến tai của Thiên Huy Hoàng đế, Long Phi Dạ càng có thể phủi sạch quan hệ với nàng, lấy lòng Thiên Huy Hoàng đế.

Cũng không phải là Hàn Vân Tịch xem thường Long Phi dạ, mà kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, cậy mạnh không phải anh hùng, dù sao Thiên Ninh vẫn là thiên hạ của Thiên Huy Hoàng đế, Long Phi Dạ chẳng qua chỉ là một Tần vương.

Hàn Vân Tịch đang suy nghĩ sự lợi hại của mối quan hệ này, Long Phi Dạ lạnh lùng hỏi: “Khi nào, ở đâu?”

“Vào buổi trưa ba ngày sau đổi người ở Huyền Không tự, quá hạn...”

“Như thế nào?”

“Diệt... khẩu.” Giọng nói của tên hộ vệ áo đen cũng run lên.

Diệt khẩu?

Giết Thái tử của Thiên Ninh sao?

Sắc mặt Đường Li bỗng trắng bệch mấy phần, nhìn Long Phi dạ, muốn nói lại thôi, Quân Diệc Tà quá tùy tiện rồi đó?

Với tính cách của Long Phi Dạ, một khi đến nơi hẹn nhất định sẽ cứu người, mà không phải là đổi người, hắn phải bảo vệ Hàn Vân Tịch, Long Thiên Mặ chắn cũng muốn cứu.

Thế nhưng lần này nếu không phải Quân Diệc Tà đã chuẩn bị kỹ thì tuyệt đối không dám nói ra những lời như vậy.

Long Phi Dạ ở thế bị động không chiếm được thượng phong, có khả năng rơi vào hang hổ, đi không trở về.

Mối quan hệ lợi hại này, Hàn Vân Tịch cũng hiểu.

Nhòn thấy khuôn mặt lạnh lùng của Long Phi Dạ, nàng không chút do dự mở miệng: “Đi đổi đi, đến lúc đổi được người thì các ngươi đi ngay, ta tự có cách đối phó với hắn.”

Ai ngờ, lời này vừa nói ra, Long Phi Dạ lạnh lùng, tức giận đi tới: “Hàn Vân Tịch, nàng để lần này bản vương đến vô ích sao?”

Cứu nữ nhân này không hề dễ dàng, nàng lại muốn dâng mình đến tận cửa, không phải tất cả những điều hắn làm đều uổng phí sao?

Nàng nghĩ hắn là loại người gì mà có thể tùy tiện giao ra nữ nhân dưới danh nghĩa của mình chứ?

Hoặc là nàng nghĩ vở kịch mà hắn diễn ở Đại Lý Tự kia là thật?

Hàn Vân Tịch xui xeo không lời nào có thể nói được, cảm thấy không khí không ổn nên Đường Li vội vàng giảng hòa: “Đi thì nhất định phải đi, đến lúc đó hai người các ngươi liên thủ để đối phó với Quân Diệc Tà, chuyện khác giao cho ta là được rồi.”

Thật bất ngờ Long Phi Dạ lại ném cho hắn hai chữ: “Không đi.”

“Cái gì?” Đường Li hốt hoảng, phải biết rằng nếu Long Thiên Mặc chết đi phía Thiên Huy Hoàng đế nhất định sẽ không xong.

Hàn Vân Tịch giật mình, nghi ngờ không biết mình có nghe lầm hay không.

Nhưng mà, câu nói tiếp theo của Long Phi Dạ khiến nàng lờ mờ vô cùng, hắn hạ lệnh tên hộ vệ áo đen: “Đi nói cho Quân Diệc Tà biết, cho dù hắn có bản lĩnh đem giang sơn Bắc Lệ ra đổi, bản vương cũng không đổi.”

Thứ hắn muốn không cần đem đổi lại, thứ hắn có rồi từ trước đến nay không hề giao ra.

Long Phi Dạ lạnh lùng dứt lời, xoay người rời đi còn Hàn Vân Tịch đờ người ngay tại đó, có một cảm giác lúng ta lúng túng.

Ai đến nói cho nàng biết câu nói lúc nãy có được xem là một câu thổ lộ tình cảm hay không? Lựa chọn giữa giang sơn và nữ nhân, nam nhân này lại đưa ra câu trả lời như vậy.

Thế nhưng... ai có thể đến nói cho nàng biết, vì sao nhìn cái bóng hắn đi xa dần, nàng vẫn cảm thấy lạ lẫm xa lánh như xưa.

Dường như nụ hôn buốt lạnh đó rõ ràng đã thể hiện rất nhiều, nhưng dường như lại như không có cái gì.

Hàn Vân Tịch ngẩn người đứng đó, Long Phi Dạ đã đi xa rồi nhưng vẫn là quay đầu nhìn qua lạnh lùng hỏi: “Hàn vân tịch, nàng còn không đi?”

“Đi đâu?” Hàn Vân Tịch không suy nghĩ gì liền đáp lời.

“Vừa rồi đã nói với nàng rồi, còn không đi?” Long Phi Dạ không kiên nhẫn thúc giục.

Vừa rồi?

Ừm, lúc nãy đùa giỡn với nàng đã từng nói rồi, muốn dẫn nàng đi Y thành.

Thì ra chuyện lúc nãy hắn không hề quên!

Hàn Vân Tịch mặc dù có chút mơ hồ, khóe miệng lại nhịn được mà rung lên, chuyện xảy ra trong Đại Lý Tự cũng không cần thiết phải hỏi, dù thế nào đi nữa, hắn tới là tốt rồi.

Nàng vội vàng đuổi theo đi bên cạnh hắn, không bao lâu, Long Phi Dạ liền ôm nàng, mang nàng bay lên không trung hướng về Y thành.

Ba ngày sau, Quân Diệc Tà đợi vô ích ở Huyền Không tự!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com