Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 194: Giao đồ Vật cho nàng

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Bên trong cái bình sứ Thanh Hoa nhỏ kia chính là “Mê Điệp Mộng”, đây là một liên hệ đến thân thế của Long Phi Dạ, liên quan đến độc dược cả đời của hắn, cất giấu một bí mật kinh thiên động địa.

Đường Ly biết Long Phi Dạ lần này đưa Hàn Vân Tịch đến, là đang khảo nghiệm nữ nhân này có đáng giá hay không, có thể lưu lại dùng hay không.

Mà biểu hiện của Hàn Vân Tịch, quả thật cũng đang khẳng định, chỉ là, hắn vạn lần cũng không nghĩ tới Long Phi Dạ lại trực tiếp đem đồ vật quan trọng như vậy cho Hàn Vân Tịch.

Phải biết, gặp qua thứ này, ngoại trừ hắn và Sở Tây Phong, thì không có ai biết hết.

Trước đó Sở Tây Phong đều nhắc nhở đến mấy lần, Hàn Vân Tịch nữ nhân này rất bí ẩn, như hai người khác nhau với phế vật của Hàn gia trước đó, thật đáng hoài nghi, mà mẹ đẻ của nàng lai lịch không rõ, lại có liên quan đến Thái y viện.

Nói một cách khác, nữ nhân này, không đơn giản, càng không an toàn.

Đường Li muốn ngăn cản, lại bị Long Phi Dạ ném ánh mắt bén nhọn ngăn lại, hơn nữa, Hàn Vân Tịch ở đây, hắn cũng không nên nói quá nhiều, chỉ có thể hậm hực thu miệng lại.

Hàn Vân Tịch buồn bực cầm bình sứ Thanh Hoa nhỏ, bình thường chỉ cần có độc ở gần, nàng sẽ biết ngay lập tức.

Thế nhưng, nàng đã mở bình sứ Thanh Hoa nhỏ rồi ngửi đến mấy lần, lại vẫn chưa phát hiện được có độc.

Phải biết rằng, cho dù là dược liệu ở vùng cấm địa rừng sâu nước độc, mặc dù không biết là độc gì, chí ít nàng đều nhận biết được là có độc, nhưng mà, đối mặt với thứ chất lỏng trong suốt trong bình sứ nhỏ này, nàng hoàn toàn không thể nhận biết được.

Quái lạ!

Đây quả thật là độc sao?

Hàn Vân Tịch nghi ngờ nhìn Long Phi Dạ một cái, nghiêm túc hỏi: “Thứ này là gì, ở đâu ra vậy?”

Lời vừa nói ra, Đường ly bên cạnh lập tức cảnh giác nhìn qua, nhưng mà, Long Phi Dạ rất bình tĩnh: “Suy nghĩ thấu đáo rồi, nói cho bổn vương cũng được.”

Ngụ ý rằng, nàng cũng không cần biết nhiều như vậy.

“Chàng muốn biết điều gì?” Hàn Vân Tịch lại hỏi.

“Độc tính, pha chế độc, giải dược, còn dịch độc trong bình này có thể cất giữ được bao lâu?” Long Phi Dạ nghiêm túc nói.

Đáy mắt Hàn Vân Tịch lóe lên một tia phức tạp, lại hỏi: "Chàng làm sao xác định được thứ này chính là độc dược?”

Ai ngờ, Long Phi Dạ lấy một ít dịch độc, nhỏ lên một thi thể nữ Độc Sư bên kia, chỉ thấy, từ chỗ nọc độc nhỏ xuống, da thịt xương cốt lập tức bị ăn mòn.

Một cỗ thi thể cứ như vậy mà tiêu tan vào hư không, không lưu lại một thứ gì, cũng chỉ hóa thành một làn khói xanh, tản mát ra một mùi thơm kỳ dị, rất nhanh, khói xanh tan đi, mùi thơm cũng tan biến theo.

Trơ mắt nhìn cảnh kinh khủng vừa xảy ra, Hàn Vân Tịch lui về sau mấy bước, có một cảm giác không rét mà run, thứ này so với a xít sun-phua-ric thời hiện đại còn khủng bố gấp trăm lần!

Độc, nàng chắc chắn đã được chứng kiến loại độc đáng sợ nhất!

Lúc này, Long Phi Dạ lại lấy ra một ít dịch độc, để Đường Li tìm một cỗ thi thể đến để hạ độc.

Hàn Vân Tịch không nói gì, yên lặng mà nhìn, chỉ thấy chỗ thi thể dính độc, da thịt quần áo lập tức liền bị ăn mòn, thành một mảng nát bấy, chỉ để lại xương cốt trắng tinh, xương cốt cũng tỏa ra một mùi thơm ngát nhàn nhạt, nhưng lại không giống với mùi thơm làn khói xanh của thi thể nữ Độc Sư trước đó.

“Đây là độc do nữ Độc Sư này chế tạo ra, gọi là...”

Long Phi Dạ còn chưa nói xong, Hàn Vân Tịch đã đoán được phần lớn ý của hắn.

Nàng cắt ngang: "Cái này gọi là Cốt Hương, có thể ăn mòn da thịt lông tóc, chỉ để lại xương, loại độc này thật tàn nhẫn, cũng không phổ biến, nhưng so với với chất độc trong bình sứ nhỏ này, nhìn như có chỗ tương đồng, thật ra lại hoàn toàn không giống!”

Chứng kiến Hàn Vân Tịch chuyên nghiệp phân tích, Long Phi Dạ cũng không hiếu kỳ, đôi mắt thâm thúy của hắn hiện lên một sự thoải mái, nghĩ thầm, hôm nay cái chết của nữ Độc Sư này cũng không bị lãng phí.

Đã hoàn toàn không cùng một loại độc, từ trong miệng nàng cũng đoán không ra đồ vật này có giá trị bao nhiêu.

Giao Mê Điệp Mộng cho Hàn Vân Tịch, dường như là một lựa chọn không tồi.

Nhưng mà, Đường Li lại nhíu mày đánh giá Hàn Vân Tịch: "Ngươi chắc chắn là không giống? Không phải đều có thể ăn mòn sao?"

Đường Li đã sớm nghe qua độc thuật của Hàn Vân Tịch, chỉ là, chưa từng tận mắt chứng kiến qua.

Hàn Vân Tịch không trả lời hắn, mà từ túi thuốc luôn đeo bên người lấy ra mấy bình nhỏ đựng độc, theo thứ tự nhỏ lên trên thi thể, vừa nhỏ vừa giới thiệu.

"Đây là chuyên làm mục nát tóc."

"Đây là chuyên ăn mòn da."

“Đây là chuyên ăn mòn xương cốt.”



Lời nàng nói xong, thi thể đã bị làm cho nhìn không ra bộ dạng, Hàn Vân Tịch vẻ mặt nghiêm túc, lại lấy ra một bình độc dược đến: “Cốt Hương, ta cũng có!”

Nói xong, hướng về phía thi thể khẽ lật một cái, quả nhiên xuất hiện tình huống vừa rồi.

Hàn Vân Tịch đem độc dược trên bàn xếp thành một hàng, vừa chỉ vào dấu hiệu trên các thi thể trúng độc, vừa nói về các loại độc, cách điều chế, màu sắc mùi vị một cách tỉ mỉ.

Long Phi Dạ chăm chú lắng nghe, Đường Li đã sớm trố mắt ra nhìn, cảnh tượng như vậy, đừng nói là nữ nhân, một đại nam nhân như hắn còn thấy khiếp sợ.

Thế nhưng, Hàn Vân Tịch lại hết sức chuyên tâm, nghiêm túc, chăm chú, có cỗ ma lực làm cho người khác không thể rời mắt.

Đường Li luôn xem thường nữ nhân này, hiện tại rốt cuộc biết bản thân mình chỉ nhìn được nữ nhân này đến mức nào, cũng hiểu ra rằng nữ nhân này không thể tùy tiện đắc tội.

Thử nghĩ xem, tiện tay đều có thể lấy ra vài bình độc dược trí mạng, có thể để một người sống sờ sờ nháy mắt biến thành một đống cặn bã, nữ nhân này khủng bố đến mức nào cơ chứ?

“Những độc dược này đều có tính ăn mòn, nhưng đều sẽ lưu lại bột phấn, cho dù là tóc cũng thế, hơn nữa, độc tính cũng không lan rộng, ở chỗ nào hạ độc thì chỉ ăn mòn chỗ đó. Nhưng mà, cái bình này của chàng, cũng không để lại dấu vết gì, một giọt thôi cũng có tính khuếch trương rất lớn, trực tiếp hủy đi một cỗ thi thể. Độc tố phát ra hoàn toàn không giống nhau, cách phát độc không giống, thì phương pháp chế độc nhất định cũng không giống, cho nên, hai loại này không thể so sánh.”

Long Phi Dạ vừa nghe, vừa có chút đăm chiêu gật đầu.

Hàn Vân Tịch chần chừ một lát, nhưng vẫn thản nhiên nói: “Điện hạ, nếu như chàng không nói, ta thật sự còn không nhìn ra thứ này có độc, đối với nó, ta hoàn toàn không biết gì cả, nếu như chàng muốn có câu trả lời nhanh chóng, ta vẫn chưa thể tìm ra cách.”

Đây là lần đầu tiên Hàn Vân Tịch thấy một loại độc dược mà mình không biết gì, nàng đặc biệt muốn giữ lại để tìm hiểu cặn kẽ, nhưng mà, có bản lĩnh lớn bao nhiêu, thì ôm bấy nhiêu việc.

Thấy được thứ này đối với Long Phi Dạ không phải đơn giản, nàng nhất định phải nói rõ ràng.

Ai ngờ, Long Phi Dạ đột nhiên cười: “Ha ha, tha cho nàng, bổn vương không vội.”

Hàn Vân Tịch có chút ngoài ý muốn, không phải do lời nói của Long Phi Dạ, mà là bởi vì hắn cười, nếu như nàng không nhớ lầm, đây là lần thứ nhất nhìn thấy bộ dáng tươi cười của hắn, trước đó thấy qua nhiều lắm chỉ là khóe miệng cười lạnh châm biếm của hắn.

Núi băng ngàn năm, chớp mắt tan đi, xuân về khắp nơi, vạn vật hồi sinh, có phải như thế thật đẹp, thật dịu dàng.

Thì ra, núi băng ngàn năm này cũng biết cười.

Thời điểm rời đi, nhìn thi thể của đám độc nhân ở cửa, Hàn Vân Tịch hỏi Long Phi Dạ những người này có phải là thuộc hạ của Bắc Lệ Khang Vương, Long Phi Dạ gật đầu.

“Người này quá nguy hiểm, hắn rốt cuộc là muốn làm cái gì?” Hàn Vân Tịch nghiêm trọng nói.

Nuôi độc để chia làm độc nhân, độc thi, độc cổ, mặc dù nuôi độc nhân là thủ đoạn bậc thấp, nhưng có thể nuôi ra nhiều như thế, cũng không phải là việc đơn giản!

Hiện tại để Hàn Vân Tịch nuôi ra một độc nhân, nàng cũng làm không được, vì trên tay nàng là thuốc, cũng không hiểu phương pháp nuôi độc như thế nào.

Hàn Vân Tịch mơ hồ có cảm giác bất an, Bắc Lệ Khang Vương có âm mưu, một âm mưu rất to lớn.

Điều Hàn Vân Tịch lo lắng, cũng chính là điều Long Phi Dạ đang suy nghĩ.

Quay đầu nhìn lại đám thi thể trên khắp mặt đất, Long Phi Dạ giơ kiếm lên để lại trên cửa một nhát kiếm tượng trưng, lạnh lùng nói: “Lần này, bổn vương không tin không thể bức hắn ra mặt!”

Nơi này cách Dược Thành rất gần, xem như Khang Vương đem nơi đó thành cứ địa ẩn thân, hơn nữa, nữ Độc Sư kia cũng là trợ thủ đắc lực của Khang Vương, Long Phi Dạ dùng một đêm để tàn sát toàn bộ sơn trại, cũng không tin Khang Vương còn có thể kiềm chế được mà không chủ động phản kích!

Dám ở Thiên Ninh gài gian tế, dám đánh chủ ý lên nữ nhân của hắn, làm vương cũng không đàng hoàng, bổn vương muốn ngươi hối hận không kịp!

Thấy khóe miệng Long Phi Dạ một màn lãnh ý khát máu, Hàn Vân Tịch bỗng nhiên rùng mình một cái, hồi tưởng lại nụ cười dịu dàng lúc nãy, nàng nghĩ, nhất định là nàng nhìn nhầm rồi.

Hắn ta là lạnh từ trong xương lạnh ra, hắn lấy đâu ra dịu dàng chứ?

Đường Li trên đường đi cùng bọn họ đến ngoài thành, Hàn Vân Tịch rõ ràng cảm thấy tên này lúc quay về, không giống với thời điểm lúc đi rất xem thường nàng, ít nhất cũng không nói những lời châm chọc nàng nữa rồi.

Đường Li cũng không tính vào thành, trước khi đi, thế mà lại ném cho Hàn Vân Tịch một túi đồ.

Hàn Vân Tịch vội vàng tiếp được, chỉ cảm thấy rất nặng, mở ra xem, thì thấy một nắm hoa kim châm lớn, kiểu mẫu không ít, nhưng mà chất liệu đều là cao cấp vô cùng, so với những thứ Đường Li ném trên bàn đá thật sự là tốt hơn rất nhiều!

“Tặng cho ta?” Hàn Vân Tịch thật bất ngờ.

“Bạo Vũ Lê Hoa Châm chơi đùa cũng không tệ lắm, không có ném vào mặt bản công tử, thưởng cho ngươi.” Đường Ly cao ngạo nói.

Mặc dù cao ngạo, nhưng vẫn là đang khen nàng nha.

Ám khí của Đường môn không phải ai cũng có thể tùy tiện đạt được, xem như là có cùng kiểu dáng, Đường môn chế tạo ra đều tinh tế hơn những cái khác, dùng tốt hơn rất nhiều.

Hàn Vân Tịch không khách khí: “Cảm ơn.”

“Ngươi tẩm độc trên ám khí, có tính chính xác, trong thời gian ngắn, chí ít có thể tự vệ.” Đường Li lại nói.

Điểm này, có cùng suy nghĩ với Hàn Vân Tịch, nàng vui vẻ, thuận miệng mời: “Vào thành ở vài ngày đi chứ, nhân tiện dạy ta một chút những đồ chơi này dùng như thế nào.”

Lời vừa nói ra, Long Phi Dạ ngồi phía sau nàng cúi đầu nhìn xuống, hàng lông mày tuấn lãng nhíu lại, Hàn Vân Tịch bất tri bất giác, một mặt vui vẻ.

Đường Li kinh ngạc, Long Phi Dạ đã từng nói nếu như Hàn Vân Tịch có thể sống sót trở về, liền dạy nàng sử dụng châm khí.

Khó có được Tần Vương điện hạ cao cao tại thượng đích thân tay nắm tay chỉ dạy, đây là mơ ước của biết bao nữ nhân thiên hạ nha, Hàn Vân Tịch, tiểu tử ngươi không tránh khỏi nhớ mãi không quên?

Lại nhìn khuôn mặt băng lãnh của Long Phi Dạ, Đường Li không tự giác mà run, lập tức quay đầu ngựa, phất phất tay, lánh đi...

Hắn nghĩ, Sở Tây Phong hoài nghi cũng có điểm đúng, Long Phi Dạ có vẻ giống như “Nhìn trúng” nữ nhân này.

Thấy Đường Li không trả lời liền đi, Hàn Vân Tịch chỉ cảm thấy khó hiểu, nàng cất kĩ bao kim châm lớn, lúc này mới phát hiện ra Long Phi Dạ phía sau đã rất lâu không nói gì.

Đúng, tên này nói qua muốn dạy nàng sử dụng những ám khí kim châm này.

Hàn Vân Tịch vô thức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong con mắt thâm sâu như biển của Long Phi Dạ lóe lên một tia hàn ý, đang nhìn nàn chằm chằm.

“Điện hạ...” Hàn Vân Tịch cảm thấy phải giải thích cái gì đó, nhưng mà, nàng không nói lên lời.

Long Phi Dạ không nói gì cả, nhìn về phía trước, cũng không thay xe ngựa, trực tiếp điều khiển ngựa vào thành, lúc này, chính là buổi chiều, cũng chính là thời điểm náo nhiệt nhất trong thành.

Thượng cấp tuấn mã vốn rất hấp dẫn người khác, lại thêm trên lưng ngựa một đôi nam nữ, nam thì tuấn lãng, phảng phất giống như tiên nhân, nữ thì vẻ đẹp nghiêng thành, muôn vàn phong thái hào hoa, lập tức hấp dẫn đám người vây xem.

Những người không quen biết bọn họ, đều thán phục, đây là trời sinh một đôi, mà những người nhận ra bọn họ, tất cả đều kinh ngạc tột cùng.

Lời đồn là thật!

Hàn Vân Tịch thật sự được sủng ái, có thể cưỡi cùng một ngựa với Tần Vương, trời ạ, đây coi như là Tần Vương điện hạ chính thức công khai thừa nhận vị Vương phi này rồi sao?
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com