Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 163: Kinh hãi, đây là thi thể

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Một câu của Long Phi Dạ làm Đoan Mộc Dao tức giận bỏ đi, cũng phá hỏng sạch sẽ không khí hòa thuận vui vẻ của bữa tiệc này.

Rốt cuộc một tiếng ""rầm" vang lên cắt đứt sự im lặng, Thiên Huy hoàng đế đập bàn đứng lên làm tất cả mọi người giật mình, đến cả Thái hậu lẫn Hoàng hậu đều nín thở.

"Tần vương, qua đây cho trẫm." Thiên Huy hoàng đế đen mặt lạnh giọng nói. 

Long Phi Dạ mặt không đổi sắc tao nhã đứng dậy, bước theo Thiên Huy hoàng đế ra ngoài, mãi đến khi hai bóng dáng cao lớn kia hoàn toàn biến mất, trong cung mới nhốn nháo lên, tiếng bàn tán vang lên xôn xao.

Long Phi Dạ lấy lí do không có thời gian mà từ chối Đoan Mộc Dao, tuy rằng không quan hệ trực tiếp với Hàn Vân Tịch, nhưng câu trả lời về việc "có tin vui" của Tần vương vẫn khiến mọi người thì thầm về nàng.

Chuyện Tần vương từ chối không thể nghi ngờ là một tin tức cực tốt đối với Hàn Vân Tịch, nếu Đoan Mộc Dao không vào được Tần vương phủ, vậy vị trí Vương phi nương nương của Hàn Vân Tịch có thể giữ vững rồi. 

"Ha ha, Hàn Vân Tịch thật quá may mắn, lúc Thái hậu chỉ hôn Tần vương còn nhỏ, nếu đổi lại là hôm nay, e là cũng bị từ chối."

"Cũng khó nói lắm, ngươi không nghe Tần vương vừa nói sao, rõ ràng đã sủng hạnh nàng, nghe nói Hàn Vân Tịch còn ở trong Phù Dung viện của Tần vương đó!"

"Rồi sao? Ta không tin cô ta có thể lọt mắt xanh của Tần vương, chẳng phải chỉ biết tí chút độc thuật sao?" 

"Đâu chỉ vậy, ngươi chưa nghe chuyện trên Mai Hoa yến à? Ngay cả Vinh Nhạc công chúa đều phải chịu thua, ta thấy vị nương nương này cũng không đơn giản đâu!"

....

Mặc dù có ý kiến không đồng tình, thế nhưng chuyện Hàn Vân Tịch được sủng ái cũng từ đây mà truyền ra. Ngay tại lúc mọi người xôn xao bàn tán, Hàn Vân Tịch đã lén ra ngoài từ lâu, tìm một cung nữ đưa nàng đi xử lí vết bẩn trên người. 

Người đi chưa được bao lâu, thái hậu đã hói: "Tần vương phi đâu?"

"Bẩm thái hậu nương nương, vương phi nương nương đã cùng với Hứa ma ma đi lau vết bẩn trên y phục." Cung nữ tỉ mỉ bẩm báo.

Đáy mắt Thái hậu có chút phức tạp, không nói thêm câu nào. 

Thái hậu cũng có nghe qua chuyện ở Mai Hoa yến, đối với nha đầu Hàn Vân Tịch kia, nàng vừa thương vừa hận, vốn dĩ nghĩ nếu Đoan Mộc Dao tới vương phủ, với tính cách của Nghi thái phi, nhất định sẽ để Hàn Vân Tịch phải chịu ấm ức, lúc đó nàng sẽ có cơ hội lợi dụng Hàn Vân Tịch. Ai biết mọi chuyện lại thành ra thế này, Tần vương làm bẽ mặt Vinh Nhạc công chúa ngay trước mặt mọi người, chuyện này nếu truyền tới hoàng thất Tây Chu, vậy phải làm thế nào đây?

Thái hậu cau mày, lo lắng vô cùng, hoàng hậu chần chờ trong chốc lát, thấp giọng khuyên nhủ: "Mẫu phi, con thấy chuyện này còn có thể cứu vãn."

"Nghĩa là sao?" Thái hậu thuận miệng hỏi, cũng không ôm hi vọng gì nhiều. 

"Mẫu phi, lúc trước Hoàng thượng giục cưới, Tần vương chẳng phải cũng từ chối mấy lần sao, cuối cùng hoàng thượng ban một đạo thánh chỉ, Tần vương cùng Nghi thái phi còn không ngoan ngoãn chịu phục?" Hoàng hậu thấp giọng nói.

Nghe lời này, lông mày Thái hậu mới buông lỏng, Hoàng hậu không nói, bà lại suýt quên mất chuyện này.

Thế nhưng nàng suy nghĩ một lúc, lại thấy không ổn lắm, không hài lòng nói: "Hoàng hậu, sao có thể so Hàn Vân Tịch với Vinh Nhạc công chúa được? Không biết Nghi thái phi có thể khuyên được hay không, chúng ta cũng qua đó xem xem.” 

Hàn Vân Tịch không có liêm sỉ, chẳng chút tự tôn đạp cửa kiệu hoa tự mình bước tới Tần vương phủ, nhưng Vinh Nhạc công chúa đường đường là công chúa đại quốc, nàng đã rất miễn cưỡng nhân nhượng chỉ vì Tần vương rồi, sao có thể gả vào bằng cách ép buộc chứ? Vậy chẳng phải khiến hoàng thất Tây Chu thành trò cười cho thiên hạ sao?

Hoàng hậu đứng dậy cùng đi qua: "Mẫu hậu, Vinh Nhạc công chúa là sư muội Tần vương, tuy không phải thanh mai trúc mã nhưng cũng đã quen biết từ nhỏ, theo thần thiếp thấy, chỉ cần Tần vương gật đầu, chuyện hôm nay Vinh Nhạc công chúa sẽ bỏ qua, lát nữa thần thiếp sẽ dặn dò, chuyện đêm nay không cho phép ai nói ra!"

Thái hậu lúc này mới gật đầu, cùng Hoàng hậu đi về phía đông. 

Mà hiện giờ, Hàn Vân Tịch đang ở một căn phòng phía tây xem xét y phục, dưới ánh đèn dầu, nàng mới phát hiện cả chén canh đều đổ hết lên người nàng, dính bẩn một mảng lớn, không sao lau sạch được, may mà ở tiệc đều có y phục chuẩn bị sẵn.

"Hứa ma ma, ngươi đi lấy cho ta bộ đồ khác."

"Xin vương phi nương nương chờ một chút, lão nô lập tức lấy ngay." 

"Không vội, ta cũng hơi mệt, muốn nghỉ ngơi một lúc."

Hứa ma ma đóng cửa lui ra, Hàn Vân Tịch tựa vào trên ghế nằm, thực ra nàng không mệt, chỉ là lấy cớ thôi, bây giờ nàng qua cũng chẳng biết làm gì, có lẽ đêm nay Long Phi Dạ cùng Nghi thái phi chưa đi như vậy được. Đợi lát thay đồ xong mới phải quay lại, dù sao cũng không có chuyện của nàng.

Nghĩ đến hai câu nói đêm nay của Long Phi Dạ, chỉ vẻn vẹn hai câu đã gây ra sóng to gió lớn, không biết Thiên Huy hoàng đế sẽ trị hắn thế nào, có điều tên kia nếu dám làm vậy, hẳn là đã nắm chắc mười phần nhỉ. 

Hàn Vân Tịch không phát hiện khóe miệng mình nãy giờ vẫn cong cong, trong lòng vô cùng thích ý.

Nàng đang trộm vui vẻ, lại bỗng nhiên nghe thấy tiếng loảng xoảng ở phòng kế bên, nghe như có không ít đồ vật bị đổ vỡ.

Có chuyện gì rồi? 

Hàn Vân Tịch đứng dậy, nghe ngóng một lúc lại không nghe được âm thanh nào nữa.

Kì quái!

Nàng nhất thời không nghĩ gì nhiều, vội vàng chạy qua xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng ai biết vừa đẩy cửa ra lại phát hiện tất cả đồ trang trí quý giá trên kệ đã bị hất vỡ đầy đất, mà Trường Bình công chúa đang nằm trên đống mảnh vỡ, lưng hướng lên trên, không rõ bị thương thế nào mà chảy khá nhiều máu. 

"Trường Bình!"

Hàn Vân Tịch kêu lên sợ hãi, phản ứng đầu tiên chính là chạy tới cứu người, tuy rằng nàng với Trường Bình có thù, thế nhưng liên quan đến mạng người, sao có thể để ý nhiều vậy được!

Nàng vội vàng xoay người Trường Bình công chúa lại, chỉ thấy đầu nàng bị va ra vết thương, máu chảy không ngừng, hai mắt nhắm nghiền như thể đang ngủ. 

Hàn Vân Tịch đang muốn cầm máu cho nàng, thì hệ thống giải độc bỗng nhiên phát ra cảnh báo, có độc!

Không phải bị ngã sao? Không lẽ trúng độc rồi mới ngã xuống?

Sao lại trúng độc? Là ai hạ? 

Hệ thống giải độc không lập tức báo ra là loại độc nào, vậy chứng tỏ độc mà Trường Bình công chúa trúng phải không hề đơn giản.

Hàn Vân Tịch không rảnh nghĩ nhiều, lập tức khởi động hệ thống quét, nhưng ai ngờ vừa khởi động nàng đã ngẩn người ra...

Chỉ thấy sắc mặt nàng trở nên tái mét, hai tay ôm lấy Trường Bình công chúa không nhịn được trở nên run rẩy. 

Hệ thống quét phát ra một thông báo, đây là thi thể, cho nên hệ thống tự động khởi động hình thức quét với xác chết!

Nàng đang ôm một thi thể, nghĩa là... Trường Bình công chúa chết rồi!

"A..." 

Hàn Vân Tịch hét toáng lên, theo bản năng đẩy Trường Bình công chúa ra, vội vàng đứng dậy, không tin vào mắt mình mà liên tục lui về phía sau mấy bước.

Thân là bác sĩ, sớm nhìn quen sinh tử, với nàng mà nói thi thể không hề đáng sợ.

Thế nhưng! Trước mắt nàng chính là... chính là Trường Bình công chúa, mấy hôm trước nàng ta còn vui vẻ xuất hiện trước mắt nàng mà! 

Bây giờ lại chết rồi! Bị hạ độc chết!

Hàn Vân Tịch hoàn toàn không ngờ sẽ xảy ra chuyện thế này, cho nên nàng vừa xông vào đã muốn cứu người, không phát hiện ra có điều khác thường.

Sao có thể như vậy! 

Nếu không, thân là một bác sĩ, nàng đáng lẽ ra phải cực kì nhạy cảm với chuyện này mới đúng.

Chuyện xảy ra quá mức đột ngột, đầu Hàn Vân Tịch nhất thời trống rỗng, mà lúc đó ngoài cửa lại vọng đến giọng nói của cung nữ.

"Công chúa, nô tì mang đồ người muốn đến rồi!" 

"Công chúa, người còn chưa chuẩn bị xong sao? Mau lên ạ, trên tiệc đã xảy ra chuyện rồi, hay là người đến xem một chút đã...."

Đây là giọng của Sương Hồng, tì nữ riêng của Công chúa.

Hàn Vân Tịch theo bản năng quay đầu nhìn ra ngoài cửa, liền thấy Sương Hồng chạy vào, im bặt đứng sững ở đó. 

Hai người bốn mắt nhìn nhau, một lúc lâu, đột nhiên Sương Hồng gào toáng lên: "Aaaa... người đâu! Mau đến đây... A..."

Hàn Vân Tịch ngẩn người đứng ở nơi đó, cũng không có nghĩ nhiều như vậy, trái tim thình thịch thình thịch đập loạn.

Sương Hồng vừa gào thét vừa xông vào, nhanh chóng ôm lấy Trường Bình công chúa, chỉ là vừa ôm lên, nàng liền nhận thấy bất thường, nàng dè dặt run tay xem xét hơi thở của công chúa, lập tức sợ tới mức đẩy Trường Bình ra, thét toáng lên: "A... a.... Công chúa chết, Công chúa chết rồi!" 

Lúc này, một đoàn cung nữ và thái giám đã tới, thấy cảnh tượng trong phòng, mọi người đều luống cuống lui lại, cả đám mặt mũi tái mét, chỉ có một ma ma lớn tuổi giữ được bình tĩnh, đầu tiên sai người tìm thái y, sau đó phái người bẩm báo cho thái hậu hoàng hậu.

Thái y tới đầu tiên là Cố Bắc Nguyệt, hắn vừa tới cửa, trông thấy cảnh tượng trong phòng, lại nhìn Hàn Vân Tịch đứng bên cạnh, trong mắt lập tức có chút bất an.

Sương Hồng thấy Cố Bắc Nguyệt như trông thấy cọng rơm cứu mạng, liền nhào tới: "Cố thái y, Công chúa, nàng... Công chúa... hức.. hu hu.. Ngài mau cứu Công chúa đi, Công chúa nhất định chưa chết! Nhất định chưa chết!" 

Cũng không biết Sương Hồng đang sợ hãi, hay đang tự lừa mình dối người nữa.

Người một khi đã tắt thở, sẽ có sự thay đổi rất nhanh.

Trường Bình công chúa nằm ngửa trên mặt đất, trên trán dính đầy máu me, hai mắt nhắm nghiền, thân thể lúc này đã cứng lại, gương mặt trắng bệch, Cố Bắc Nguyệt nhìn qua đã biết không thể cứu chữa. 

Nhưng hắn vẫn bước tới, kiểm tra hơi thở, mạch đập, xem nguyên nhân cái chết, mà lúc đó, đám người vây quanh cửa đã tản sang một bên, thái hậu, hoàng hậu, cả Long Thiên Mặc đều đã tới.

"Trường Bình! Trường Bình!"

Hoàng hậu gần như là xông tới, vừa trông thấy người nằm trên mặt đất, trước mắt nàng tối sầm, suýt chút nữa ngã xuống, cũng may có Long Thiên Mặc đúng lúc đỡ được. 

Thái hậu chống quải trượng, được ma ma nâng tiến vào, mặt mũi trắng bệch, cả người đều đang run rẩy, gần như đứng không vững.

Mà Long Thiên Mặc nhìn thấy mọi chuyện, vừa giận vừa sợ, thô bạo rống lên: "Cố Bắc Nguyệt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Cố Bắc Nguyệt cúi đầu, khom người lui sang một bên, sau đó quỳ xuống: "Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương, Thái tử điện hạ... xin nén bi thương!" 

"Sao cơ!"

Thái hậu kinh hãi, hô hấp khó khăn, mắt trợn trừng.

"Không... không! Không thể nào! Không thể! Ngươi nói dối! Nói dối!" 

Hoàng hậu nhấc chân đá Cố Bắc Nguyệt, ra lệnh: "Ngươi mau cứu nó, cứu nó đi! Ngươi cứu không được nó, bổn cung sẽ chôn ngươi theo!"

Cố Bắc Nguyệt quỳ lại lần nữa, giọng nói nặng nề: "Hoàng hậu nương nương, xin nén bi thương."

"Ta không tin! Không tin! Trường Bình, con ta! Con gái ta!" 

Hoàng hậu khóc rống lên, giãy khỏi Long Thiên Mặc mà xông đến, nàng ôm lấy Trường Bình công chúa dùng sức lay người, thế nhưng... công chúa thực sự đã chết rồi.

"Không! Trường Bình, sao con có thể... sao có thể bỏ lại mẫu phi! Trường Bình, sao lại thế này! Con của ta, con ta....."

Nhất thời, những người ngoài phòng đều quỳ xuống, chỉ nghe thấy hoàng hậu khóc đến tê tâm liệt phế. 

Long Thiên Mặc nhìn muội muội mình, làm sao cũng không thể tin tưởng được, hắn lớn giọng chất vấn: "Cố Bắc Nguyệt, đang yên lành sao nó lại chết?"

Người đã chết, vậy nguyên nhân là gì?

Vết thương trên trán kia, không thể là vết thương chí mạng được. 
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com