Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 159: Ra oai, là ngươi tự chuốc lấy

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Có để bụng không?

Để bụng thì sao chứ, Hàn Vân Tịch có thể nói không chấp thuận sao? Đoan Mộc Dao rõ ràng đã biết còn cố hỏi, nhất định là đang diễu võ dương oai!

Hàn Vân Tịch im lặng không nói, cả người trông có vẻ vô cùng yên tĩnh. 

Thấy vậy, ý cười trên môi Đoan Mộc Dao càng thêm khinh miệt, nàng hôm nay nhất định phải khiến nữ nhân này nói ra ba chữ "không để bụng", để nàng ta biết mặc dù bây giờ nàng là Tần vương phi, ở trong nhà này cũng không có quyền lên tiếng! Chẳng là cái thá gì cả!

Đoan Mộc Dao tiếp tục ép hỏi: "Vương phi nương nương, ngươi không nói gì... là để bụng sao?"

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch đột nhiên lạnh lùng nhìn thẳng Đoan Mộc Dao, lạnh giọng trả lời: "Tất nhiên để bụng!" 

Đây là....

Đoan Mộc Dao bất ngờ, ngẩn người không nói ra lời. Nghi thái phi cùng Long Phi Dạ cũng cùng lúc nhìn về phía Hàn Vân Tịch, vô cùng ngạc nhiên.

Cả phòng còn đang yên tĩnh, khóe môi Hàn Vân Tịch lại có chút ý cười, nói tiếp: "Vinh Nhạc công chúa, ta nói đùa thôi, không khiến ngươi sợ chứ?" 

Chuyện này...

Đoan Mộc Dao lần nữa bất ngờ, nhìn dáng vẻ vui đùa của Hàn Vân Tịch, không biết phải nói cái gì, cũng may Nghi thái phi lên tiếng giảng hòa: "Vân Tịch hay đùa lắm, Dao Dao con đừng để ý."

"Không ạ.. Tất nhiên là không, con cũng biết nàng ấy hay giỡn mà." Đoan Mộc Dao ngượng ngùng cười, lúc này mới có đường lui. 

Không ngờ Hàn Vân Tịch lại tiếp tục hỏi: "Vinh Nhạc công chúa, tại Mai Hoa yến, chuyện ta thắng ngươi, ngươi sẽ không để bụng chứ?"

Lời này vừa ra, lại gây kinh hãi một phen.

Đoan Mộc Dao sầm mặt, sáng nay nàng còn vui vẻ, chuyện của Mộ Dung Uyển Như sẽ át đi mọi chuyện tại Mai Hoa yến hôm qua, chí ít thì tin tức sẽ không truyền đi quá nhanh. 

Ai biết Hàn Vân Tịch này lại nói ra ngay trước mặt Nghi thái phi cùng sư huynh, đây rõ ràng là muốn khiến nàng mất mặt, nàng phải đáp lại thế nào đây.

"Vinh Nhạc công chúa, ngươi không nói gì... không phải là thực sự để bụng chứ?" Câu hỏi này đúng là Hàn Vân Tịch mượn lại nguyên văn của Đoan Mộc Dao chất vấn lại nàng, gậy ông đập lưng ông!

Để xem nữ nhân này còn dám khiêu khích không, hôm nay phải khiến nàng ta hiểu cái gì gọi là tự tạo nghiệt, không thể sống. 

Nàng im lặng không nói lâu như vậy, cũng thể hiện rõ sẽ không nhượng bộ, ai biết cô ta được đằng chân lân đằng đầu, tiếp tục khiêu khích.

Hàn Vân Tịch nàng tuy không tranh cường hiếu thắng, thế nhưng nàng cũng sẽ cáu kỉnh, không ra oai lại tưởng nàng là mèo bệnh!

Đoan Mộc Dao vẫn chưa đáp lại, Nghi thái phi đã tò mò: "Thắng ở Mai Hoa yến? Là chuyện gì vậy?" 

"Mẫu phi, người vẫn chưa nghe phải không ạ, hôm qua vịnh mai ở Mai Hoa uyển, Vinh Nhạc công chúa cùng thần thiếp đánh cuộc, người thua sẽ vĩnh viễn không làm thi từ ca phú nữa, thần thiếp... không cẩn thận thắng ạ."

Hàn Vân Tịch nói vô cùng thong thả, như thể đó chỉ là chuyện cỏn con, thế nhưng Nghi thái phi lại kinh ngạc: "Con thắng?"

Hàn Vân Tịch mỉm cười gật đầu, vẻ mặt vô hại. 

Sao Nghi thái phi có thể tin chứ? Trong mắt nàng, Hàn Vân Tịch chỉ thông thạo một thứ duy nhất là độc thuật, còn những thứ thanh nhã như thi từ ca phú, cầm kì thư pháp, nàng chỉ là một vị tiểu thư xuất thân từ vợ nhỏ, lại không được yêu chiều, sao có thể thông hiểu? Tham gia Mai Hoa yến, bà chỉ cầu Hàn Vân Tịch không khiến bà mất mặt là tốt rồi!

Huống hồ, tài thi ca của Dao Dao, là nổi danh khắp đại lục Vân Không!

"Dao Dao, chuyện này... là thật sao?" Nghi thái phi không thể tin nổi. 

Lời vừa hỏi ra, Đoan Mộc Dao lại càng thêm mất mặt, thế nhưng không thể không tỏ ra rộng rãi, nặn ra nụ cười: "Vâng ạ, Tần Vương phi rất tài hoa, Dao Dao cam lòng chịu thua, sao có thể để bụng ạ?"

Nghi thái phi lúc này mới tin đây là thật, không khỏi nhìn Hàn Vân Tịch bằng ánh mắt khác thường.

Đoan Mộc Dao thấy vậy thực sự không cam lòng, đang muốn đánh trống lảng sang chuyện khác, nhưng nàng thực sự không ngờ tới, Hàn Vân Tịch lại tiếp tục hỏi. 

Nàng nói: "Vinh Nhạc công chúa, lần trước tại Dược Quỷ cốc, ta cũng vô ý thắng ngươi, ngươi sẽ không để bụng chứ?"

Đây....

Đoan Mộc Dao suýt chút bị những lời này của nàng làm sặc, Hàn Vân Tịch nàng ta có ý gì đây? Liên tục như vậy, là đang tính nợ với nàng sao? 

Vừa nhớ lại chuyện lần trước tìm thuốc ở Dược cốc, Đoan Mộc Dao đã cảm thấy nhục nhã, lần đó ban đầu nàng còn đắc ý, ngờ đâu lại bị Hàn Vân Tịch vờn quanh, khiến bản thân chật vật không chịu nổi.

Chuyện này, Nghi thái phi lại buồn bực: "Lần trước đi tìm thuốc, hai người đã gặp nhau rồi sao?"

Hàn Vân Tịch lời ít ý nhiều kể lại chuyện tìm thuốc ở Dược cốc, khiến Đoan Mộc Dao nghe mà suýt chút nổi điên bắt nàng ngậm miệng. 

Nghi thái phi kinh ngạc, tự hào một lúc mới nhận ra Hàn Vân Tịch hóa ra đang sỉ nhục Đoan Mộc Dao.

Đáy mắt nàng có chút giận hờn, cười nhẹ giảng hòa: "Hai ngươi cũng coi như là có duyên, lát nữa dùng bữa phải tâm sự ôn chuyện nhé."

Ai ngờ Hàn Vân Tịch lại đứng dậy, còn nghiêm túc nói: "Mẫu phi, thần thiếp tối nay đã hẹn người khác, không tiện từ chối, thực sự không thể tiếp khách, nếu Vinh Nhạc công chúa không để bụng, thần thiếp xin cáo lui trước." 

Tuy nàng đang hỏi Nghi thái phi, thế nhưng lại nhìn vào Đoan Mộc Dao, vẻ khiêu khích hiện lên trong ánh mắt không hề thua kém sự khinh miệt vừa rồi của Đoan Mộc Dao.

Vị Công chúa tôn quý này, còn chưa vào cửa đã muốn giẫm nàng dưới chân, không có cửa đâu!

Nàng không nói thì thôi, một khi mở miệng, phải khiến nàng ta đẹp mặt! 

Nghi thái phi đương nhiên cảm nhận được không khí căng thẳng giữa hai người, nàng nhìn thoáng qua Long Phi Dạ, đã thấy Long Phi Dạ cúi đầu uống trà, tư thái thảnh thơi tỏ vẻ không quan tâm.

Nhi tử luôn không bày tỏ thái độ gì rõ ràng với Vinh Nhạc công chúa, Nghi thái phi cũng không dám quá mức tự quyết, nàng bất mãn trừng mắt liếc Hàn Vân Tịch một cái, thấy Hàn Vân Tịch không chút đáp lại, ngại mặt mũi, nàng cũng không tiện nổi giận, chỉ có thể tiếp tục tìm đường lui cho Đoan Mộc Dao: "Dao Dao, nếu Vân Tịch đã có hẹn, các con hôm khác nói chuyện vậy, con cũng không để bụng phải không?"

Hai chữ "để bụng" này Đoan Mộc Dao nghe đến mức sắp phát điên rồi, có điều Nghi thái phi dịu giọng hỏi như vậy, mặc dù nàng không vui vẫn phải bày ra vẻ trang nhã, cười nói: "Tất nhiên... không để bụng!" 

Hàn Vân Tịch cực kì hài lòng, nàng cười cười: "Vậy Vân Tịch xin cáo lui trước."

Dứt lời, nàng liền tao nhã xoay người rời đi, bước chân kia phóng khoáng khó tả, ai cũng không phát hiện, Long Phi Dạ vẫn luôn giữ im lặng lại sớm ngẩng đầu, đang nhìn chăm chú vào bóng lưng nàng, khóe miệng gợi lên chút độ cong hài lòng.

Hàn Vân Tịch căn bản là không hẹn ai cả, nàng trở về Vân Nhàn các, Triệu ma ma đã sớm chuẩn bị xong một bàn đồ ăn lớn, sắc hương vị đều đủ cả. 

Nàng rõ ràng đã đói, thế nhưng cầm đũa lên lại đột nhiên chẳng muốn ăn gì, không biết phải ăn gì.

"Vương phi nương nương, tối nay nhà bếp chuẩn bị rất nhiều món, nô tì lén lấy về cho người một ít đây, mau nếm thử chút đi." Triệu ma ma khuyên nhủ.

Bà đương nhiên biết tiểu sư muội của điện hạ đến đây, thấy Vương phi nương nương không qua bên đó tiếp khách, cũng không dám hỏi nhiều. 

"Bên kia khai tiệc rồi à?" Hàn Vân Tịch bình thản hỏi.

"Vừa khai tiệc ạ." Triệu ma ma thành thật trả lời.

Hàn Vân Tịch nghĩ, vò tuyết tửu ủ mười năm kia, lúc này có lẽ đã mở ra rồi phải không, Long Phi Dạ nhất định rất thích loại rượu kia, mới có thể nhớ rõ như thế. 

Nàng nhấc đũa gắp vài miếng rau, muốn ăn một miếng, lại làm sao cũng ăn không nổi, liền không ăn nữa, đổi một bộ xiêm y, định ra ngoài hít thở không khí.

Chẳng ngờ, nàng vừa định ra ngoài, đã thấy Long Phi Dạ đang ngồi trong viện, đối diện cửa phòng nàng.

Hàn Vân Tịch khựng lại, theo bản năng lùi về phía sau một bước, người này đến lúc nào vậy, không tiếp khách quý, tới chỗ này làm gì? Không lẽ muốn giúp Đoan Mộc Dao tìm nàng tính sổ sao? 

Thấy nàng lùi về sau, ý cười trên môi Long Phi Dạ lại sâu thêm vài phần, hắn thản nhiên hỏi: "Hẹn với ai?"

Hàn Vân Tịch không đi tới, nhìn hắn thành thật trả lời: "Thần thiếp không muốn ăn, nên kiếm cớ rời đi."

"Định đi đâu?" Long Phi Dạ lại hỏi. 

Liên quan quái gì tới ngươi? Hàn Vân Tịch thầm nói trong bụng, có điều ở tình huống bình thường, nàng vẫn có chút kiêng kị với hắn, đành ngoan ngoãn trả lời: "Định ra ngoài hít thở không khí."

"Tâm trạng không tốt?" Long Phi Dạ hỏi tiếp.

Hàn Vân Tịch trực tiếp tránh né, hỏi ngược lại: "Lúc này điện hạ không tiếp khách quý, không ổn lắm đâu?" 

Chẳng ngờ, Long Phi Dạ lại nói: "Bổn vương cũng không có khẩu vị, đang muốn ra ngoài hít thở không khí, đi thôi."

Hắn nói xong liền đứng dậy, bước ra khỏi viện.

Hàn Vân Tịch lại sửng sốt, người này có ý gì? Bỏ lại tiểu sư muội? Không phải còn muốn mở vò tuyết tửu kia sao? Thế này... có ổn không? 

Long Phi Dạ đã đến cửa viện, Hàn Vân Tịch lại vẫn đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng cao ngạo như núi của hắn, có chút cảm giác cực kì không thực.

Long Phi Dạ quay đầu nhìn nàng, lạnh lùng hỏi: "Hàn Vân Tịch, sao còn chưa đi?"

Hàn Vân Tịch còn đang ngập ngừng, ai biết Triệu ma ma ở sau lưng lại đẩy mạnh nàng một cái, thẳng tay đẩy nàng ra khỏi cửa. 

Long Phi Dạ thấy nàng đi ra, khóe môi vụt qua một nét cười, không lên tiếng nữa mà xoay người bước đi.

Hàn Vân Tịch thấy vậy, quay đầu lại hung dữ trợn mắt nhìn Triệu ma ma, ai ngờ sau lưng sớm đã không còn bóng người.

Nàng nhìn bóng lưng Long Phi Dạ đã đi xa, xoắn xuýt một chút, mới bước nhanh đuổi theo. 

Long Phi Dạ đi phía trước, Hàn Vân Tịch cách hắn khoảng ba bước, đi phía sau, hai người cả đường đều im lặng.

Lúc đi ngang qua hoa viên, Hàn Vân Tịch nhìn về phía Mẫu Đơn viện của Nghi thái phi, thấy bên kia đèn đuốc sáng trưng, rất khó tưởng tượng nổi Đoan Mộc Dao bị leo cây sẽ có cảm giác thế nào, thế nhưng nàng biết, nhất định là khốn nạn cực.

Chỉ nghĩ thôi, nàng đã nhịn không được vui thầm. 

Mắt nhìn sang phía kia, chân bước về phía trước, chẳng ngờ đột nhiên đụng vào người Long Phi Dạ, Hàn Vân Tịch lập tức lui về sau, tưởng mình cụng vào sau lưng hắn, ai biết ngẩng đầu lên nhìn lại phát hiện  hóa ra người này đã quay mặt về phía nàng.

Hắn... quay lại lúc nào vậy?

"Nàng nhìn cái gì?" Long Phi Dạ hỏi. 

Hiếu kì hại chết mèo gì đó, sớm đã bị Hàn Vân Tịch tạm quên sạch, nàng ướm lời: "Hay là điện hạ qua đó tiếp chuyện một lúc đi?"

"Rượu và đồ ăn ở đó không hợp khẩu bị bổn vương." Long Phi Dạ dường như không kiên nhẫn.

Hàn Vân Tịch suy nghĩ lời này, thế nào cũng thấy câu này có ý gì đó, rồi lại không rõ Long Phi Dạ rốt cuộc muốn nói gì, lại càng không hiểu người này nghĩ thế nào về chuyện hòa thân cùng Đoan Mộc Dao. 

Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng ngờ vực, lẽ nào người này bị ép, giống như khi trước phải cưới nàng, bị Thiên Huy hoàng đế ép cưới?

Đã cuối năm, trên đường náo nhiệt vô cùng, giăng đèn kết hoa, mỗi người đều đi sắm đồ đón năm mới, chuyện buôn bán ở những quán hàng rong cũng cực kì đắt hàng.

Ra khỏi Tần vương phủ, bóng dáng hai người nhanh chóng hòa vào đám người trên đường, Hàn Vân Tịch vẫn luôn đi phía sau Long Phi Dạ, Long Phi Dạ cũng không quay đầu liếc nàng lấy một cái, lại rõ ràng bước chậm lại, như thể sợ nữ nhân này sẽ bị lạc mất. 

Hàn Vân Tịch thật sự không biết người này muốn đi đâu, nàng vô thức đi theo, chỉ là, bước, rồi lại bước, nàng đột nhiên dừng lại, phát hiện quán trà Minh Hương nàng mới đến trước đây không lâu đã bị niêm phong!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com