Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 152: Ra quy định, quyết chơi lớn

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Người mới đấu rượu!

Tất cả mọi người ở đây đều ồn ào cả lên, hai vị Nam Bắc công tử lần lượt đứng lên, nóng lòng muốn thử.

Lúc nãy Hàn Vân Tịch đã nhận hết sự nổi bật, nếu như trong trận đấu này bọn hắn có thể thắng được Hàn Vân Tịch, vậy thì cho dù danh tiếng của bọn hắn không vang dội hơn Hàn Vân Tịch, thế nhưng ít nhất cũng sẽ bằng nàng.

Tham gia Hoa Mai yến chẳng phải chủ yếu là vì muốn nổi tiếng? Nữ tử có danh tiếng thì sẽ có nhiều người yêu thích, nam tử cũng giống vậy.

Danh lợi danh lợi, danh tiếng lớn hơn thì tự nhiên sẽ có lợi.

“Vương phi nương nương, mọi người đã nhiệt tình như vậy rồi, người cũng đừng phụ lòng họ!”

Bắc công tử Trưởng Tôn Triệt vừa cười vừa khẽ đong đưa quạt giấy bước ra, phong thái mang vẻ phong lưu phóng khoáng, nụ cười mập mờ mê hoặc làm nhiều cô nương không dời mắt nổi, đương nhiên do Hàn Vân Tịch đã nhìn thấy Cố Thất Thiếu, loại yêu nghiệt cấp cao nhất, thế nên nàng cũng chẳng thèm nhìn Trưởng Tôn Triệt.

Bắc công tử vừa bước ra thì Nam công tử Lý Mục Ca cũng không chịu yếu thế, hắn bước từng bước nhỏ theo sát ở phía sau, đi đến chỗ trung tâm của yến hội.

Khẽ đưa quạt giấy che lại khuôn mặt còn xinh đẹp hơn nữ tử, gắt giọng: “Vương phi nương nương, được đấu rượu với người thì tiểu sinh đã có phúc ba đời rồi, người cũng đừng làm cho tiểu sinh thất vọng, đau lòng!”

Hàn Vân Tịch thấy vậy thì suýt chút nữa nôn hết ra, hai vị Nam Bắc công tử này chỉ đơn giản là một yêu một nghiệt, thật là xứng đôi!

“Hoàng thẩm, sao ngươi lại có vẻ không được thoải mái thế, đấu một trận thì có sao đâu? Ta không biết là ngươi lại sợ thua như vậy đó!" Trường Bình Công chúa thúc giục, nàng ta đã không chờ nổi nữa rồi.

Lúc này, Hàn Vân Tịch mới đứng lên, bình thản ung dung: “Đương nhiên có thể đấu một trận rồi, nhưng quy định thế nào, thua thì sao mà thắng thì sao, ít nhất cũng phải nói cho rõ ràng chứ?”

Là phúc hay không thì chưa biết, nhưng nếu là họa thì không tránh được, nàng đã không quan tâm nữa rồi, mặc dù rất phiền toái nhưng nàng chưa thử thì sao biết được, chắc gì nàng sẽ thất bại chứ.

Hôm nay, nàng nhất định phải dùng hết sức mình, để đám người này tâm phục khẩu phục, nàng sẽ trở thành người thắng lớn nhất trong Hoa Mai yến, người thắng duy nhất, để xem từ nay về sau còn có ai dám gây sự với nàng nữa.

Thấy Hàn Vân Tịch đã đồng ý, Trường Bình Công chúa hết sức vui mừng, cũng đi ra: “Ba người mới các ngươi đấu với nhau, người thắng là đài chủ, phòng thủ đài, nhận sự khiêu chiến của người khác, thua thì…”

Trường Bình Công chúa còn chưa nói xong, Hàn Vân Tịch liền ngắt lời: “Thua, cởi quần chạy một vòng trên đường Huyền Vũ!”

Khụ!

Khụ khụ!

Lời này vừa nói ra, Trường Bình Công chúa cũng bị sặc, ho liên tục mấy lần, mà đám người xung quanh thì ngẩn người ra, nhiều cô nương chưa chồng đã đỏ bừng cả khuôn mặt, mà cho dù là nam tử cũng ngơ ngác nhìn nhau, không thể nào tưởng tượng được.

Hàn Vân Tịch ơi là Hàn Vân Tịch, lần trước nàng đánh cuộc với Mục Lưu Nguyệt thì đòi cởi áo, lần này lại đòi cởi quần, ngươi có còn là nữ nhân hay không vậy, điên rồi sao! Ngươi chắc chắn mình sẽ thắng đến vậy sao?

Ai ngờ, Hàn Vân Tịch lại bổ sung: “Quy định này không chỉ dành cho ba người mới chúng ta, những người muốn khiêu chiến đài chủ cũng vậy, thắng chính là đài chủ, thua thì cởi quần chạy một vòng!”

Hoặc là không chơi, đã chơi thì phải chơi lớn!

Nghe được câu bổ sung của Hàn Vân Tịch, mấy nữ tử có tửu lượng tốt vốn đang kích động đều trắng hết cả mặt, đánh trống lui quân ở trong lòng.

Mặc dù chưa biết thắng thua, thế nhưng, đã ra quy định thế này thì một khi tham gia đấu rượu chắc chắn sẽ có nguy hiểm, ở đây đâu có ai dám chịu loại nguy hiểm thế này đâu!

Phải biết rằng, thân phận của Mục Lưu Nguyệt hiển hách như vậy, lại là bạn thân của Trường Bình Công chúa, mặc dù có người chạy thế nhưng vẫn rơi vào kết cục mất hết danh dự, lỡ như các nàng thua, vậy thì còn thảm hơn là Mục Lưu Nguyệt nữa?

Mọi người hoàn toàn yên tĩnh, lúc nãy hai vị Nam Bắc công tử còn đang làm màu như một bông hoa thì giờ đây cũng đã im lặng, vẻ mặt không thể tin được.

Tốt lắm, lúc nãy mọi người còn đang ồn ào thúc giục, thậm chí là khiêu khích Hàn Vân Tịch, bây giờ, đổi lại thành Hàn Vân Tịch đi khiêu khích.

Nàng nhíu mày nhìn Nam Bắc công tử, cười nói: “Hai vị công tử đã hào hứng đến vậy, vậy thì chúng ta dứt khoát chơi lớn đi, các ngươi có dám hay không?”

Từ trước đến nay vị Bắc công tử Trưởng Tôn Triệt này không thể nào chịu được sự khiêu khích, cuối cùng hắn vẫn không nhịn được, mặt mày rạng rỡ: “Sao lại không dám, chỉ cần Vương phi nương nương mở miệng, tại hạ nhất định tiếp đãi đến cùng!”

Hắn nghĩ rằng Hàn Vân Tịch cũng chỉ là một nữ nhân, cho dù xuất thân có tầm thường thì cũng chỉ là một nữ tử tuân theo quy tắc, nàng sẽ có được bao nhiêu cơ hội để chạm đến rượu chứ? Tửu lượng có thể tốt đến mấy?

Nàng đưa ra một điều kiện đáng sợ như vậy, có lẽ là để hù họa mọi người, người khác sẽ trúng kế, nhưng hắn thì không!

Nàng là một nữ tử lại dám chơi, chẳng lẽ hắn đường đường là một đại nam nhân lại không dám chơi, chuyện này nếu truyền ra thì người khác sẽ nghĩ thế nào?

Nam đấu với nữ, ai sợ ai!

Nghe được Bắc công tử đã đồng ý, Nam công tử Lý Mục Ca cũng khó có thể từ chối.

Mặc dù, hắn cảm thấy không vui trong lòng, cũng không có can đảm để đánh cuộc, tuy nhiên, nếu Bắc công tử đã đồng ý, hắn lại lùi bước thì sẽ bị người ta so sánh, chẳng phải sẽ trở thành chuyện cười sao?

“Được, Vương phi nương nương, tại hạ cũng sẽ theo đến cùng.” Rốt cuộc thì Lý Mục Ca cũng nói ra được một câu có khí khái nam tử rồi.

Hàn Vân Tịch rất hài lòng, giơ ngón tay cái lên với hai người, động tác đó vừa hào hiệp lại vừa đẹp trai, phong thái tràn ngập sự tự tin, làm cho đám người xung quanh rất bất an, dồn dập phỏng đoán, chẳng lẽ nữ nhân này lại có tửu lượng rất tốt, nàng lại giấu nghề một lần nữa sao?

Giải quyết xong Nam Bắc công tử, Hàn Vân Tịch nhìn về phía Trường Bình Công chúa: “Trường Bình, còn có ai muốn tham gia nữa, có cần báo tên trước không?”

Trường Bình Công chúa lập tức nhìn về phía đám người, tuy nhiên, ngoại trừ những nam tử không hề có ý định tham gia từ đầu thì trong số các nữ tử còn lại, chẳng có ai ngẩng đầu lên cả.

Trường Bình Công chúa lập tức cảm thấy rất mất mặt, nàng giận dữ, điểm danh nói: “Thượng Quan Tình Nhi, ngươi thì sao?”

“Công chúa, hôm nay bụng của Tình Nhi không được tốt cho lắm, ngay cả trà bánh cũng không dám ăn nhiều, hay là để lần sau đi ạ.” Thượng Quan Tình Nhi thấp giọng từ chối.

“Tô Anh Tuyết, tính thêm ngươi nhé?” Trường Bình Công chúa lại hỏi tiếp.

Tô Anh Tuyết bị hù dọa đến mức vội vàng xua tay: “Công chúa, tửu lượng của ta không tốt, người cũng biết mà.”

Trường Bình Công chúa rất mất mặt, nàng thở hổn hển, lại hỏi thêm mấy người, không hề có ngoại lệ, tất cả đều từ chối, những người lúc nãy mới ồn ào đều trở nên ỉu xìu, né tránh.

Phải biết rằng, các nàng không giống với hai vị Nam Bắc công tử, tửu lượng của Nam Bắc công tử đã được công nhận là tốt, hai người họ đấu với Hàn Vân Tịch thì có phần thắng rất lớn, thế nhưng các nàng dù sao cũng là nữ tử!

Nếu Hàn Vân Tịch làm đài chủ, thấy Hàn Vân Tịch tự tin như vậy, không có ai biết được tửu lượng của nàng ra sao, ai sẽ dám mạo hiểm chứ?

Nếu một trong hai người Nam Bắc công tử làm đài chủ, vậy thì bọn họ chắc chắn sẽ thua!

Nhưng cùng lắm, cứ xem như các nàng có thể thắng, một khi đã thắng, trở thành đài chủ rồi thì các nàng vẫn phải tiếp nhận sự khiêu chiến của người khác, ai có thể chắc chắn rằng mình vẫn thắng?

Đây hoàn toàn là một cuộc mua bán lỗ vốn!

Trường Bình Công chúa vẫn còn muốn hỏi tiếp, Hàn Vân Tịch lại dừng nàng lại: “Trường Bình, ngươi cũng tham gia sao?”

Hả…

Lời này vừa nói ra, Trường Bình Công chúa lập tức căng thẳng, nàng vẫn luôn hỏi người khác, sao chưa nghĩ đến bản thân chứ?

Nàng sẽ không tham gia đâu! Sao có thể mạo hiểm như vậy được?

Nàng lúng túng, giả vờ lơ đãng nhìn sắc trời: “Không cần tính ta đâu, ta thấy sắc trời cũng hơi trễ rồi đấy, có khi ba người các ngươi đấu xong thì trời cũng tối rồi, lần này cứ để các ngươi đấu trước đi.”

Trường Bình Công chúa nghĩ, Hàn Vân Tịch thật sự quá ngông cuồng và kiêu ngạo rồi, nàng vừa được nổi tiếng liền cảm thấy bản thân mình rất ghê gớm rồi sao? Lại dám đưa ra kiểu cá cược thế này.

Nam Bắc công tử cũng không phải là kẻ tầm thường, nếu không nàng cũng sẽ không chịu mạo hiểm bị mẫu hậu mắng, mời hai người này đến.

Người khác không đấu cũng chẳng có vấn đề gì, chỉ cần Hàn Vân Tịch đấu, chỉ cần Hàn Vân Tịch say thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp.

Còn về vụ cá cược, vậy thì chỉ có thể nói là Hàn Vân Tịch tự mình gây họa, muốn tìm chỗ chết!

Xác định được những người khác không tham gia, lúc này Hàn Vân Tịch mới thở phào nhẹ nhõm, nàng đưa ra một vụ cá cược lớn như vậy, chính là muốn người ta phải e sợ mà lùi bước, kể từ đó thì đối thủ của nàng chỉ có hai người Nam Bắc công tử.

Thắng được hai người này, phiền phức của nàng cũng sẽ được giải quyết!

Ba người đấu thì để công bằng, phòng ngừa có người có thời gian để nghỉ ngơi, cũng không áp dụng phương thức hai người đấu chọn một người thắng, mà là ba người uống cùng một lúc.

Trong thời gian quy định xem ai có thể uống được nhiều rượu nhất, vậy thì người đó thắng.

Bàn rượu được mang lên, rượu ngon đưa ra, buổi đấu rượu sắp bắt đầu!

Sau khi xác định rằng mình sẽ không tham gia, mọi người lại tiếp tục hào hứng, bầu không khí rất náo nhiệt, mọi người cổ vũ tới tấp cho ba người, đương nhiên đều là người cổ vũ cho hai vị Nam Bắc công tử, Hàn Vân Tịch thì thản nhiên vào chỗ, không hề bị ảnh hưởng.

Ba người mỗi người một bàn một ghế, trên bàn chất đầy bình rượu, bên cạnh còn để khá nhiều bình nữa, bên cạnh mỗi người cũng có một cung nữ đứng đó, bất cứ lúc nào cũng có thể đưa rượu lên bàn.

Người chủ trì đương nhiên là Trường Bình Công chúa, nàng mang ý tứ sâu xa nhìn thoáng qua Mộ Dung Uyển Như đang ở giữa đám người, sau đó nhanh chóng đứng dậy đi đến, hai tay nhấc lên, hiện trường đang náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh.

“Thời gian là một nén nhang, ai có vò rượu rỗng nhiều hơn thì người đó thắng! Mọi người ở đây đều là nhân chứng!” Trường Bình Công chúa lớn tiếng nói.

“Không thành vấn đề.”

“Được!”

Nam Bắc công tử rất thích loại quy định này, thời gian một nén nhang với trình độ xưa nay của bọn hắn, nếu bọn hắn cố gắng thêm một chút nữa, có lẽ không có người nào ở đây có thể sánh được!

Bọn hắn liếc Hàn Vân Tịch, đều mang theo vẻ khinh thường, lại nhìn nhau, hai con mắt đều híp hết lại, bọn hắn rất rõ ràng, đối thủ thật sự của bọn hắn chính là đối phương.

“Tần hoàng thẩm, ta hỏi thêm một lần nữa, ngươi không có vấn đề gì chứ?” Trường Bình Công chúa cố ý hỏi.

Hàn Vân Tịch nghiêm túc nhìn Nam Bắc công tử một lát, dường như ánh mắt đó đang phân tích điều gì, một lát sau mới nói: “Có thể bắt đầu.”

“Được!”

Trường Bình Công chúa tự mình đốt nhang: “Bắt đầu!”

Vừa nói xong, động tác của ba người gần như làm cùng một lúc, Nam Bắc công tử bưng rượu lên rồi bắt đầu đổ vào miệng, Hàn Vân Tịch cũng là như vậy.

Quy định thời gian và đấu với nhau về số lượng thì không có đường tắt nào cả, chỉ có thể tranh đoạt từng giây từng phút!

Lúc đầu là đấu về tốc độ, đến lúc cuối cùng mới là lúc đấu về tửu lượng, bây giờ uống nhanh cũng đồng nghĩa với việc uống nhiều, đến lúc sau thì chỉ còn có thể so về tửu lượng!

Ực ực ực!

Động tác của ba người rất nhanh, một vò rượu rồi lại một vò rơi xuống bể nát ở một bên, từ lúc đầu thì tình cảnh đã rất kịch liệt, làm cho mọi người ở đây cũng không dám lên tiếng một cách tùy tiện nữa, sợ sẽ làm phiền đến bọn họ.

Không lâu sau, khoảng cách đã bắt đầu giãn ra, số lượng bình rượu mà Nam Bắc công tử quăng đi giống nhau, đều là năm bình, mà Hàn Vân Tịch lại ít hơn hai người họ hai bình.

Mặc dù trong khoảng thời gian ngắn như vậy, Hàn Vân Tịch đã uống hết hai bình, tửu lượng được xem như là tốt trong nữ tử, nhưng bây giờ là so tài, mọi người chỉ quan tâm đến thắng thua, không ai sẽ đồng tình nàng.

“Xoảng!” Bắc công tử làm bể cái bình thứ sáu, sau đó lại là một tiếng “xoảng” nữa, Nam công tử theo sát ở phía sau, còn Hàn Vân Tịch thì vẫn đang uống bình rượu thứ ba.

“Xem ra Tần vương phi không thể đuổi kịp rồi!”

“Từ lúc đầu đã cách xa đến vậy, đến lúc sau nhất định sẽ còn xa hơn!”

“Cũng không phải đâu, lúc sau mới chính là lúc so đấu về tửu lượng, lúc này men say vẫn chưa xuất hiện, một lát nữa men say xuất hiện thì chắc nàng sẽ chẳng làm được gì nữa.”

Tiếng thảo luận nhanh chóng nổi lên khắp xung quanh…
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com