Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 112: Sợ hãi, thú nhận hay không thú nhận

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Beta: Thái Hà.

Edit & Dịch: Emily Ton.

Sau khi Hàn Vân Tịch xảy ra chuyện, trà trang Thiên Hương lập tức bị phong tỏa, người bên ngoài không thể tiến vào, người bên trong cũng không thể đi ra.

Long Phi Dạ vừa đến, Mục Thanh Võ liền vội vàng tới gặp.

Mục Thanh Võ tìm từ buổi chiều ngày hôm qua đến giữa trưa hôm nay, đều không tìm thấy một chút dấu vết để lại, hắn thật sự không có mặt mũi nào trở lại. Nhưng mà, Tần Vương điện hạ đã tới, hắn nhất thiết phải quay trở lại.

Vừa vào cửa, Mục Thanh Võ liền trực tiếp quỳ xuống, "Thuộc hạ không thể bảo hộ Vương Phi nương nương, tội đáng chết vạn lần!"

"Nếu ngươi chỉ muốn thỉnh tội với bổn vương, bổn vương hiện tại liền trị ngươi tử tội!" Long Phi Dạ không chút khách khí.

Hiện tại thỉnh tội, có thể dùng được vào việc gì?

Mục Thanh Võ hiểu điều này, chỉ là, trong lòng hắn thật sự băn khoăn.

"Rốt cuộc chuyện là như thế nào?" Long Phi Dạ lạnh giọng, nghe nói từ trong miệng của Mục đại tướng quân cùng người hầu trà trang Thiên Hương cũng không hoàn toàn biết hết những gì đã xảy ra, chỉ có đương sự Mục Thanh Võ là rõ ràng nhất.

Mục Thanh Võ đã nói nguyên nhân đưa bọn họ tới trà trang Thiên Hương, cùng với sự tình đã trải qua, tỉ mỉ kỹ càng bẩm báo với Long Phi Dạ, bao gồm những nghi ngờ đối với nhị tiểu thư Hàn gia Hàn Nhược Tuyết.

"Đã điều tra rõ ràng, các ngươi vì sao còn muốn leo lên ngọn núi phía nam?" Long Phi Dạ khó hiểu.

"Vương Phi nương nương nói muốn hái chút Nam Sơn Hồng trở về, thuộc hạ cũng không nghĩ tới sẽ phát sinh loại sự tình này." Mục Thanh Võ hối hận không thôi, sớm biết như thế, hắn sẽ tự mình đi.

Hàn Vân Tịch cũng thích uống Nam Sơn Hồng?

Đáy mắt Long Phi Dạ hiện lên sự phức tạp, lại hỏi, "Các ngươi đi từ Tân Vũ Viện đến ngọn núi phía nam mất thời gian bao lâu?"

Có khá nhiều người đã mai phục ở dãy núi phía nam, nhất định là có người đã nói trước Hàn Vân Tịch sẽ đi qua nên mới thiết lập mai phục, Long Phi Dạ hỏi như thế, không thể nghi ngờ là hoài nghi trong trà trang Thiên Hương có mật thám.

"Đường núi khó đi, không đến nửa canh giờ (1h)." Mục Thanh Võ đúng sự thật trả lời.

Không đến nửa canh giờ, thời gian này không được tính là ngắn, vì vậy cũng đủ cho thích khách chuẩn bị tốt mai phục.

Mấu chốt chính là, làm thế nào mà một số lượng lớn thích khách có thể tiến vào trà trang Thiên Hương? Phải biết rằng, trà trang Thiên Hương không phải giống như một trà trang thông thường, mà là nơi phục vụ cho tất cả quyền quý ở đế đô, phòng thủ nơi này rất nghiêm ngặt.

Đúng ngay lúc này, Thượng Quan chấp sự chạy tới.

Cho dù Thượng Quan chấp sự cố gắng thế nào đều không thể tìm thấy trang chủ đại nhân, dùng hết các biện pháp liên lạc, cũng không thể liên lạc được.

Trang chủ đại nhân có một biệt viện ở trên đỉnh núi phía tây của trà trang Thiên Hương, vì thế, phần lớn thời gian đều sống ở nơi đó. Mặc dù trang chủ đại nhân không tới thường xuyên, nhưng một tháng qua vẫn luôn ở tại trà trang.

Trang chủ cơ bản mặc kệ sự vụ trong trà trang, Thượng Quan chấp sự là một trợ thủ có năng lực. Nhưng mà, hiện giờ sự tình xảy ra lớn như thế, Thượng Quan chấp sự cũng bó tay không có biện pháp, không đảm đương nổi.

Tần Vương điện hạ đã tới, trang chủ lại không có tin tức, Thượng Quan chấp sự chỉ có thể căng da đầu tiến vào gặp mặt.

Vừa vào cửa, đã thấy Long Phi Dạ đang ngồi cao cao tại thượng, vẻ mặt lạnh giá, giống như một vị hung thần, hắn lập tức cảm thấy áp lực như bị núi đè, vội vàng quỳ lạy, "Thảo dân Thượng Quan Minh bái kiến Tần Vương điện hạ."

"Thượng Quan chấp sự, bổn vương nhớ rõ, ngươi không phải là trang chủ." Long Phi Dạ lạnh lùng nói, hắn thích Nam Sơn Hồng của trà trang Thiên Hương, Thượng Quan chấp sự từng dùng danh nghĩa trang chủ tiến cống vài lần.

"Bẩm Tần Vương điện hạ, thuộc hạ cũng đang tìm trang chủ. Trang chủ đại nhân từ trước đến nay hành tung bất định, thuộc hạ đã dùng tất cả các phương thức liên lạc, tìm kiếm toàn diện." Thượng Quan chấp sự đúng sự thật bẩm báo.

"Ngươi không thể tìm thấy trang chủ?" Long Phi Dạ nhướng mày hỏi.

Những lời này, rất ý vị thâm trường, Thượng Quan chấp sự trong lòng kinh hãi, vội vàng làm rõ quan điểm của mình.

"Tần Vương điện hạ, thảo dân có thể đại diện toàn quyền trang chủ, toàn lực phối hợp điều tra việc này. Tất cả thủ vệ trà trang đều đã vào núi điều tra, tất cả trà nữ trà phó liên quan đến việc hôm qua, hai vị trà sư, cùng với tất cả thủ vệ của núi phía nam đều đang bị cầm tù, chờ Tần Vương điện hạ tự mình thẩm tra."

Thượng Quan chấp sự là người thông minh, đã sớm đoán được Tần Vương điện hạ sẽ hoài nghi đến trên đầu trà trang Thiên Hương. Thật ra, đêm qua hắn đã mất ngủ một đêm, suy nghĩ một đêm, cũng hoài nghi gian tế lẫn vào trà trang. Nếu không, một số lớn thích khách như vậy, không có khả năng vô thanh vô tức mai phục tại sườn núi phía nam.

Đối với sự trả lời của Thượng Quan chấp sự, Long Phi Dạ tựa hồ vẫn vừa lòng, hắn đứng dậy, lạnh lùng nói, "Thẩm".

Những ngọn núi phía nam đều đã bị phong tỏa, không có cách nào khiến thích khách có thể trốn khỏi khu vực này. Long Phi Dạ một mặt sai người của mình bí mật lục soát núi, mặt khác cũng đang đợi đối phương đưa ra điều kiện.

Bắt cóc con tin, nhất định sẽ có yêu cầu, hắn không sợ gì khác, chỉ sợ đối phương bất động, không cầu. Chỉ cần đối phương động, có yêu cầu, hắn liền nhất định có thể tìm được Hàn Vân Tịch.

Đương nhiên, nếu có thể bắt được nội gian trong trà trang Thiên Hương, bọn họ sẽ có ưu thế sẽ lớn hơn. Chỉ là, muốn tốc độ càng nhanh càng tốt, thời gian kéo dài càng lâu, Hàn Vân Tịch sẽ phải chịu đựng càng nhiều.

Nghe Long Phi Dạ nói muốn thẩm tra, Thượng Quan chấp sự mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, không dám trì hoãn, vội vàng dẫn đường.

"Tần Vương điện hạ, trừ bỏ trà sư trên ngọn núi phía nam và các thủ vệ bị nhốt lại cùng nhau, những người khác đều tách riêng giam giữ. Hai trà đồng trong Tân Vũ Viện, một trà nữ cũng không biết đã xảy ra sự gì trên ngọn núi phía nam." Thượng Quan chấp sự vừa bước đi vội vã, vừa thấp giọng nói.

Thật ra, không chỉ trà đồng, trà nữ trong Tân Vũ Viện đều không biết trên ngọn núi phía nam đã xảy ra sự tình gì, trừ bỏ những người trên ngọn núi phía nam ra, những người khác trong trà trang Thiên Hương cũng đều không biết trong trang rốt cuộc đã xảy ra sự gì.

Thượng Quan chấp sự đã làm công tác bảo mật rất tốt, hắn để lại một tay như thế, thực sự có lợi cho cuộc thẩm vấn.

Long Phi Dạ nhẹ nhàng "Ân" một tiếng, khuôn mặt tuấn mỹ khiến người và thần đều ghen tỵ vẫn lạnh băng như cũ, như thể các nét mặt đều bị đóng băng, khiến người hoài nghi gia hỏa này rốt cuộc có biểu cảm hay không?.

Thượng Quan chấp sự trộm ngắm Long Phi Dạ vài lần, đợi hồi lâu, thấy hắn cũng chưa nói chuyện, mới sợ hãi hỏi, "Tần Vương điện hạ, muốn thẩm tra người nào trước?"

"Người Tân Vũ Viện." Long Phi Dạ không hề suy xét, trực tiếp trả lời.

Long Phi Dạ vừa đến phòng thẩm vấn, hai trà đồng đã bị mang lại đây, đều là hài tử, chỉ tầm mười tuổi, một đường khóc sướt mướt tiến vào.

Vừa vào cửa, nhìn thấy trận thế trong phòng, hai đứa nhỏ lập tức bị dọa, khống chế không được gào lên khóc oa oa oa.

"Không được khóc!" Thượng Quan chấp sự tức giận.

Nhưng, lời trách mắng này, hai đứa nhỏ không những không dừng lại, ngược lại tiếng khóc lớn còn hơn nữa, sụp xuống thành một đoàn.

Thượng Quan chấp sự mồ hôi đầy đầu, thật ra, theo hiểu biết của hắn, hai đứa nhỏ này hẳn là sẽ không có vấn đề gì lớn, chỉ là, việc này nguy hiểm quá lớn, Tần Vương điện hạ chưa thẩm tra qua, hắn không dám nói lời nói bậy.

Mắt hắn trộm nhìn Tần Vương điện hạ, thấy Tần Vương điện hạ bất động thanh sắc, hắn chỉ có thể kéo tách hai hài tử ra, sai người che miệng bọn họ.

Tiếng khóc dừng lại, một thất cuối cùng rơi vào yên tĩnh.

"Không được khóc, chỉ hỏi các ngươi mấy vấn đề, đúng sự thật trả lời, nếu không sẽ cho các ngươi nếm mùi đau khổ!" Thượng Quan chấp sự cảnh cáo nói.

Ai ngờ, Long Phi Dạ đột nhiên mở miệng, "Không cần phải hỏi, nếu không thú nhận, đều kéo ra ngoài chôn."

Lời này vừa ra, hai đứa nhỏ sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nguyên bản còn chỉ là khóc, lần này lập tức giãy giụa kịch liệt.

Thượng Quan chấp sự buông miệng một hài tử ra, ai ngờ, đứa nhỏ này cư nhiên khóc lóc hô to, "Ô ô...... Ta thú nhận! Ta thú nhận!"

Thú nhận?

Cư nhiên muốn thú nhận?

Một chuyện Tần Vương phi bị bắt cóc trên ngọn núi phía nam cũng chưa công khai, đứa nhỏ này biết cái gì? Thú nhận cái gì? Chẳng lẽ, hắn thật sự chính là mật thám.

Thượng Quan chấp sự cùng Mục Thanh Võ hai mặt nhìn nhau, đều thực sự không thể tin nổi.

Long Phi Dạ có chút buồn bực, nhưng vẫn không nói câu nào.

Ai ngờ, đứa nhỏ này lại la hét khóc, "Ta thú nhận! Ta thú nhận! Bích Lục tỷ tỷ bán đứng Mục đại tiểu thư...... Ô ô...... là Bích Lục tỷ tỷ không tuân thủ quy củ, chúng ta cái gì cũng không biết, ô ô ô......"

Điều này......

Thượng Quan chấp sự vỗ vỗ đầu, không hiểu ra sao, Long Phi Dạ cùng Mục Thanh Võ lại lập tức minh bạch.

Trà nữ Bích Lục trong Tân Vũ Viện đã trả lời Mục Thanh Võ và Hàn Vân Tịch không ít vấn đề, trà đồng ở một bên nghe được, cho rằng bọn họ đang thẩm tra chính là chuyện này.

Long Phi Dạ một tay vắt trán, một tay vẫy vẫy, không nói gì, ý bảo Thượng Quan chấp sự đem người mang đi.

Thượng Quan chấp sự không thể hiểu được, Mục Thanh Võ vội vàng giải thích, tự mình mở trói cho hai trà đồng, thấp giọng nói, "Mang ra ngoài, trấn an cho tốt, mang trà nữ lại đây."

Vừa nghe giải thích, Thượng Quan chấp sự lúc này mới minh bạch, còn chuyện vì sao Mục Thanh Võ và Hàn Vân Tịch lại điều tra Mục Lưu Nguyệt, hắn tuy tò mò, nhưng không dám hỏi nhiều, vội vàng đem người rời đi.

....Edit & Dịch: Emily Ton.....

Ngay khi trà nữ Bích Lục bị mang ra khỏi nhà giam, nhịn không được cả người phát run, tâm nàng hốt hoảng, không biết trên núi phía nam đã xảy ra sự tình gì, không biết Thượng Quan chấp sự vì sao lại giam cầm nàng.

Ngày hôm qua tiếp đãi Vương Phi nương nương và thiếu tướng quân xong, nàng lập tức nghỉ ngơi. Ban đầu, muốn trộm đi xử lý vại lá trà kia, nhưng ai biết, nàng còn chưa kịp xuống tay, đã nghe được chuyện xảy ra bên núi phía nam, tất cả ra vào của toàn bộ trà trang đều bị niêm phong.

Mọi người trong trà trang đều hoảng sợ, tất cả mọi người đều hỏi thăm nơi nơi, nhưng không ai biết rốt cuộc đã xảy ra sự tình gì trên ngọn núi phía nam.

Không bao lâu, thị vệ lập tức vọt tới trong phòng, mạnh mẽ mang nàng đưa đi.

Mặc kệ nàng cầu thế nào, khóc thế nào, thị vệ cũng không nói vì sao với nàng. Đêm qua một đêm, nàng trằn trọc, làm thế nào cũng đều không ngủ được, nghĩ thế nào cũng đều thấy không thích hợp.

Ngoài bí mật giấu đi vại trà xuân của Hàn nhị tiểu thư, nàng không phạm sai lầm gì!

Nhưng, cho dù sự tình nàng trộm giấu trà xuân bị phát hiện, cũng không có khả năng tạo nên động tĩnh lớn như vậy, niêm phong toàn bộ trà trang.

Bất quá chỉ là một vại lá trà, sau khi người Hàn gia tới hỏi một hồi, cũng không bao giờ quay lại.

Ngay cả trước khi Hàn thần y vào ngục, trước khi Hàn gia suy tàn, dựa vào địa vị của Hàn gia, cũng không đến mức khiến cho Thượng Quan chấp sự phong tỏa trà trang chỉ bởi vì một thứ, tìm kiếm đầy vườn.

Bích Lục cũng không phải là tiểu trà đồng chưa từng trải, nàng đã ở trà trang Thiên Hương gần mười năm. Bắt đầu từ trà đồng từng bước một đi đến vị trí trà nữ, chuyên trách là người hầu phụng quyền quý, mặc dù không tính thông minh, nghe nói nhiều sự tình cũng sớm trở nên thông minh.

Nàng biết sự tình xác định chắc chắn không đơn giản như vậy, hẳn là không có quan hệ nhiều lắm đến vại trà xuân kia.

Nhưng, nàng nghĩ nát óc cũng không biết mình đã phạm sai lầm gì, đến nỗi bị giam cầm!

Ngoại trừ nàng bị giam cầm, có phải còn có những người khác hay không?

Hiện tại thị vệ đang muốn mang nàng đi thẩm vấn hay sao? Thượng Quan chấp sự tự mình thẩm vấn nàng sao? Có thể có tra tấn hay không?

Nhưng, muốn thẩm tra nàng về cái gì nha?

Trong lòng Bích Lục đầy bất an, nhìn đến cửa phòng thẩm vấn, không khỏi lùi bước, nàng thấp giọng nức nở, "Hai vị đại nhân, rốt cuộc chuyện là như thế nào?"

Thị vệ cũng không dám lên tiếng, trực tiếp túm Bích Lục đi vào.

Bích Lục suýt nữa té ngã, đứng vững ngẩng đầu nhìn lên, nàng hít một hơi khí lạnh, chỉ thấy một nam nhân giống như vị thần cao cao tại thượng ngồi ở trước mắt, khuôn mặt hắn lạnh như băng tuyết phủ lên, toàn thân tản ra khí phách vương giả khiến nhân tâm kinh sợ.

Bích Lục từng thấy nhiều quyền quý, nhưng trước nay chưa từng gặp qua tôn quý như vậy, nam nhân độc đoán.

Nàng vốn đã hoảng hốt, nhưng bây giờ tâm trí hoàn toàng trống rỗng.

Người nam nhân này...... là ai?

Đột nhiên, Thượng Quan chấp sự đạp hai chân nàng từ phía sau, buộc nàng phải quỳ xuống, lúc này mới bình thường trở lại, mới nhìn thấy Thượng Quan chấp sự cùng Mục Thanh Võ đều ở một bên.

Thượng Quan chấp sự đã học thông minh từ Long Phi Dạ, không nói nhiều lời, trực tiếp lạnh giọng chất vấn, "Bích Lục, ngươi thú nhận hay không thú nhận?"

Lấy hư thăm thật, hư hư thật thật. (以虚探实,虚虚实实)

Nếu như Bích Lục trong sạch, cho dù nàng muốn thú nhận cũng thú nhận không ra cái gì. Nhưng, nếu như nàng biết chút gì, vậy kết quả sẽ khiến người rất mong đợi!
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com