Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 107: Thủ pháp, siêu cấp thoải mái

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Long Phi Dạ nâng chiếc áo bào ngồi xuống đối diện với Hàn Vân Tịch, lạnh lùng nói, "Triệu ma ma, thêm một bộ chén đũa, bổn vương đêm nay dùng bữa ở chỗ này."

Vừa nghe điện hạ muốn lưu lại dùng bữa, Triệu ma ma tất nhiên là vui sướng, lập tức thêm chén đũa, cười ha hả nói, "Điện hạ, nương nương, các ngươi chờ, nô tỳ sẽ lập tức sai hỏa phòng làm thêm vài món ăn mang qua, cùng với rượu nho yêu thích nhất của điện hạ."

Đáng tiếc, mặc kệ là Long Phi Dạ hay là Hàn Vân Tịch đều không để ý tới bà. Hai người đang bốn mắt nhìn nhau. Triệu ma ma vừa nhìn thấy không khí không đúng, lập tức câm miệng, hậm hực đi ra.

Hàn Vân Tịch nhìn Long Phi Dạ một lát, tầm mắt di chuyển xuống dưới, dừng ở bọc tay nải trên bàn.

Nàng cố ý buông chiếc đũa, không vui hỏi, "Điện hạ, ngươi ném loạn thứ này...... không tốt đi?"

Mặc kệ là vật gì, cho dù phải đưa cho nàng, cũng không thể gạt nó lại đây như thế, thật sự là thô lỗ.

"Đồ này xác thật không phải có thể tùy ý vứt loạn, ngươi tốt nhất giữ nó cho tốt, đừng để bổn vương phải nhìn thấy lần thứ hai." Long Phi Dạ lạnh lùng cảnh cáo.

Lời này vừa ra, Hàn Vân Tịch lập tức buồn bực, bên trong này chẳng lẽ là đồ của nàng?

"Đồ của ta?" Nàng hồ nghi hỏi nói.

Bên môi Long Phi Dạ nổi lên một tia khinh thường, không trả lời.

Hàn Vân Tịch vội vàng cầm qua, cẩn thận mở ra, ai ngờ, ánh vào mi mắt lại là...... lại là giày vớ của nàng!

Một đôi giày còn có đôi vớ, đúng là đêm qua nàng đã cởi ra ở Cô Uyển.

Đêm qua trên chân băng bó dược, phình phình nên không thể xuyên được giày vớ, nàng chỉ có thể đi chân trần. Nàng hầu như đã đã quên những thứ này, ai biết Long Phi Dạ cư nhiên mang về cho nàng.

Thứ này tuy rằng không phải có thể tùy tiện vứt loạn, nhưng, cũng không đến mức khiến hắn đen mặt ném qua đây nha!

Mặc dù trong lòng bất mãn, nhưng Hàn Vân Tịch vẫn rất khách khí, "Đa tạ điện hạ, thần thiếp nhớ kỹ."

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại lạnh lùng chất vấn nói, "Cho nên, buổi tối hôm đó ngươi không đi giày, đi chân trần tiến vào địa lao, lại đi chân trần đi tới Hàn gia?"

Cổ nhân bảo thủ, người nam nhân này quả thực chính là đồ cổ trong phái bảo thủ, quản nàng đi chân trần hay không đi chân trần, nhưng lại không phải là trượng phu chân chính của nàng, không phải là quản quá rộng hay sao?.

Hàn Vân Tịch đúng sự thật trả lời, "Vâng!"

Lời này vừa ra, Long Phi Dạ đột nhiên cau mày, đôi mắt nheo lại một cách nguy hiểm.

Hàn Vân Tịch không muốn để ý đến hắn, chỉ là, bị hắn nhìn chằm chằm đến nỗi quanh mình đều có cảm giác bắt đầu phát ra sát ý.

Nữ nhân tốt không đấu cùng nam nhân cổ đại!

Nàng vội vàng giải thích, "Trên chân thần thiếp đã bọc băng gạc rất dày, không xuyên nổi giày vớ."

Nàng đang nói, sợ gia hỏa này không tin, vội vàng đá một chân ra, vén làn váy lên, "Không tin ngươi nhìn xem!"

Long Phi Dạ nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên chân bị thương của Hàn Vân Tịch đã được bọc vài tầng lụa trắng bằng vải bố thật dày, tất cả đều bọc đến kín mít từ mắt cá chân đến đầu ngón chân, không biết còn tưởng rằng đã được bọc thạch cao.

Bộ dáng này, Long Phi Dạ tựa hồ rất vừa lòng, hắn thu hồi tầm mắt, cũng không truy cứu, ho nhẹ hai tiếng, nhàn nhạt hỏi, "Đêm qua bôi dược, vẫn không tốt hơn sao?"

Ha ha......

Hàn Vân Tịch trong lòng cười lạnh, gia hỏa này vừa lòng, hiểu được thế nào là quan tâm tới người khác nha?

Hắn vừa lòng, nàng lại đang khó chịu.

Hàn Vân Tịch ngẩng đầu nhìn, hơi mỉm cười không hề báo trước, vẻ mặt vô hại.

Long Phi Dạ sửng sốt, nữ nhân này cười cái gì?

Ai ngờ, ngay sau đó Hàn Vân Tịch lập tức thay đổi sắc mặt, vẻ mặt âm u, một chữ một chữ lạnh lùng nói, "Đa tạ điện hạ ban tặng, không tốt mau như vậy."

Thật ra thì chỉ là một chút bong gân mà thôi, hơn nữa thuốc trị bong gân của Long Phi Dạ hiệu quả cũng không tồi, rất nhanh là có thể phục hồi. Nhưng, tối hôm qua nàng suýt nữa là tàn trên tay gia hỏa này, đơn giản chỉ cần hắn dùng sức trong khi tra dược, cũng đủ để huỷ hoại chân nàng.

Hàn Vân Tịch trở mặt nhanh như lật sách, khiến Long Phi Dạ bất ngờ. Hiện tại hắn đang trầm mặc, Hàn Vân Tịch lại cười, "Đa tạ điện hạ quan tâm."

Long Phi Dạ nhìn nàng, càng thêm trầm mặc, ánh mắt thâm thúy đã sâu lại càng thêm sâu.

Hàn Vân Tịch ghét nhất chính là cảm giác kém hơn một bậc ở trước mặt gia hỏa này. Ngay cả khi nàng có chút nhát gan, nhưng vẫn thoải mái mà hào phóng đón nhận ánh mắt hắn.

Lúc này, Long Phi Dạ đột nhiên đứng lên.

Muốn đi?

Hàn Vân Tịch lập tức hạ mắt xuống, bỏ qua sự mất mát ở đáy lòng, nàng lớn mật khiêu khích thì như thế nào? Gia hỏa này không phải vẫn luôn như vậy hay sao? Hoặc là bá đạo khiến nàng không thể nói lời nào, hoặc chính là rời đi không nói một lời.

Nhưng ai biết, Long Phi Dạ cũng không rời đi, mà chỉ là thay đổi vị trí, ngồi xuống bên cạnh Hàn Vân Tịch.

"Chân." Giọng nói của hắn lạnh băng, chỉ nói một chữ.

Hàn Vân Tịch sửng sốt, buột miệng thốt ra, "Ngươi muốn làm gì?"

Long Phi Dạ không trả lời, mà là duỗi tay vớt chân nàng lên, đặt ở trên đùi mình.

"Buông ra!"

Hàn Vân Tịch hung hung, đang muốn giãy giụa, Long Phi Dạ lại đè lại một phen, trầm giọng nói, "Đừng nhúc nhích."

Hàn Vân Tịch vẫn muốn tránh thoát, nhưng, dùng sức như thế nào đều không thể nhúc nhích được. Nàng nhíu mày nhìn hắn, nhìn không tới chính diện của hắn, lại phát hiện sườn mặt gia hỏa này so với chính mặt càng đẹp mắt hơn, đường cong hoàn mỹ tựa như đã được điêu khắc nên, đặc biệt lạnh cứng, tuấn lãng.

Hàn Vân Tịch nhìn nhìn, bất tri bất giác an tĩnh lại.

Long Phi Dạ một tay ấn chân Hàn Vân Tịch, một tay cởi bỏ một đoàn băng gạc trên chân Hàn Vân Tịch. Băng gạc khá nhiều, ít nhất phải có 20 vòng thật dày.

Không giống với đêm qua, động tác tối nay của hắn mềm nhẹ không ít, cởi bỏ từng vòng, nhẫn nại không hề thua kém đại phu chuyên nghiệp như Hàn Vân Tịch.

Hàn Vân Tịch lặng im nhìn, thấy động tác của hắn rất cẩn thận, cũng không biết thế nào, trái tim nàng, bất giác cũng thận trọng theo.

Một hồi lâu, tất cả băng gạc quấn quanh mắt cá chân đến ngón chân đều được cởi bỏ.

Đêm qua bị gia hỏa này thô bạo trừng phạt, hơn nữa sau khi bị thương nàng cũng không nghỉ ngơi thật tốt, mắt cá chân so với thời điểm vừa mới bị thương đêm qua, còn sưng đỏ thêm ba phần.

Long Phi Dạ rũ mắt nhìn thấy, ánh mắt chìm xuống.

"Dược." Hắn nhàn nhạt nói.

Hàn Vân Tịch sửng sốt, buột miệng thốt ra, "Cái gì?"

"Trong bao quần áo có dược." Hắn không ngẩng đầu, tầm mắt vẫn luôn dừng ở trên mắt cá chân của nàng.

Hàn Vân Tịch lúc này mới hiểu ra, vội vàng tìm từ trong bao thổ cẩm đựng quần áo, thật đúng là sờ thấy một lọ dược, đúng là bình dược đã dùng đêm qua.

Gia hỏa này còn đưa dược lại đây nha.

Hàn Vân Tịch đột nhiên có chút hối hận, vừa mới rồi tựa hồ không nên keo kiệt nói móc hắn như thế, nàng không dám nhìn hắn, cúi đầu đưa thuốc bong gân qua.

Long Phi Dạ mở dược ra, đổ một chút vào trong lòng bàn tay, trước tiên xoa xoa hai lòng bàn tay, rồi mới giống như đêm qua, dùng một tay nâng lên từ phía dưới mắt cá chân Hàn Vân Tịch, chỉ là, lúc này đây, động tác của hắn cực kỳ mềm nhẹ.

Khi lòng bàn tay hắn đột nhiên chạm vào, Hàn Vân Tịch chỉ cảm thấy da thịt trên chân giống như đã chạm vào một khối băng, lập tức không có đau đớn cháy bỏng. Theo bản năng nàng ngẩng đầu nhìn hắn, lúc này, Long Phi Dạ cũng đang muốn nhìn qua.

Bốn mắt nhìn nhau, lỗ tai Hàn Vân Tịch bất ngờ nóng lên, nàng muốn khống chế cũng đều không khống chế được.

Đáng chết!

Nàng mắng chính mình ở trong lòng, sợ bị Long Phi Dạ phát hiện.

"Như vậy có đau không?" Long Phi Dạ nhàn nhạt hỏi.

Hàn Vân Tịch khẩn trương lập tức lắc đầu, kỳ thật, vẫn có một chút đau.

Long Phi Dạ lại phủ một tay kia lên, nhẹ nhàng vuốt ở nơi sưng đỏ, lại hỏi, "Còn bây giờ thì sao?"

Một cảm giác lạnh lẽo phủ lên từ trên xuống dưới da thịt, thẩm thấu đi vào, làm cơ bắp nguyên bản căng chặt đều được thả lỏng, có loại cảm giác giải thoát nói không nên lời.

"Không đau." Hàn Vân Tịch lại lắc đầu, lần này là thật sự không đau.

Long Phi Dạ một tay trên một tay dưới, ôn nhu nhẹ nhàng xoa, nhưng mà, chỉ là khi bắt đầu nhẹ nhàng xoa như thế, Hàn Vân Tịch bỗng nhiên giống như bị điện giật, nhịn không được nổi lên một thân da gà.

Lòng bàn tay hắn ấm áp, dược lại lạnh lẽo, một lạnh một nóng, theo lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa qua, loại cảm giác này, tuyệt vời nói không nên lời. Hàn Vân Tịch chỉ cảm thấy chính mình gần như không chịu nổi.

Long Phi Dạ vẫn tiếp tục, thủ pháp của hắn vô cùng tốt, động tác dần dần mở rộng, lực đạo cũng tăng thêm. Hàn Vân Tịch cũng không cảm thấy đau, chỉ cảm thấy toàn bộ chân đều thả lỏng, quả thực đây chính là một loại hưởng thụ, nàng chậm rãi nhắm mắt lại, nhịn không được kinh ngạc cảm thán ở trong lòng, "Thật thoải mái nha!"

Ai ngờ, đúng ngay lúc này, cửa đột nhiên truyền đến một tiếng vang lớn "bang".

Long Phi Dạ cùng Hàn Vân Tịch song song quay đầu lại nhìn lại, chỉ thấy Triệu ma ma xấu hổ đang đứng ở cửa, món ngon và rượu ngon đổ nát đầy đất dưới chân.

Triệu ma ma đã hoàn toàn bị sốc, bà hầu hạ Tần Vương điện hạ lâu như thế, chưa từng gặp qua hắn tự mình thoa dược cho người khác, lại còn là nữ nhân, thậm chí còn đang xoa bóp.

Thấy biểu tình kinh ngạc của Triệu ma ma, Hàn Vân Tịch cúi đầu, bối rối, chỉ cảm thấy mình cùng Long Phi Dạ tựa hồ làm sự tình gì đó không muốn người nhận ra.

Nhưng mà, Long Phi Dạ lại dường như không có việc gì, lạnh lùng nói, "Triệu ma ma, đi lấy chút băng gạc lại đây."

Triệu ma ma trong lúc nhất thời thất thần bất động, vẫn không nhúc nhích.

"Còn không đi?" Long Phi Dạ không vui hỏi lại.

Triệu ma ma lúc này mới hồi hồn, vội vàng nói, "Vâng! Vâng! Nô tỳ lập tức đi!"

"Hiện tại tốt hơn chút nào không?" Long Phi Dạ nhàn nhạt hỏi, đôi mắt thâm thúy không có lạnh băng, nhưng cũng không có quan tâm, tựa hồ đang hỏi một vấn đề không đáng kể.

Hàn Vân Tịch nhìn mắt hắn, đột nhiên phát hiện chính mình không hiểu một chút gì về người nam nhân này.

"Tốt hơn." Nàng đúng sự thật trả lời.

.....Edit & Dịch: Emily Ton.....

Tiếp nhận băng gạc Triệu ma ma đưa tới, Long Phi Dạ nhanh nhẹn băng bó. Lúc này Hàn Vân Tịch mới phát hiện, ngay cả thủ pháp băng bó miệng vết thương của hắn đều rất lão luyện, nhìn có vẻ như là thường xuyên làm việc này.

Là thường xuyên băng bó cho chính mình? Hay là thường xuyên giúp người khác đây?

Hàn Vân Tịch đang thất thần, Long Phi Dạ đã băng bó xong, chỉ dày hai tầng băng gạc.

"Như vậy sẽ không cản trở việc xuyên giày vớ." Hắn mang khuôn mặt không có biểu tình và nói, cư nhiên còn nhớ tới chuyện này.

Hàn Vân Tịch không nhịn được cười xì một tiếng, Long Phi Dạ lập tức nhíu mày, lạnh lùng, "Có vấn đề gì sao?"

"Không, khá tốt." Hàn Vân Tịch nào dám nói thật suy nghĩ của nàng, ngày sau ai thật sự muốn gả cho nam nhân bảo thủ này, trở thành thê tử chân chính của hắn, còn không phải bị hắn quản lý gắt gao?

Không chừng sẽ giấu trong một cái lồng vàng, dưỡng ở khuê phòng, sẽ không cho người khác nhìn mặt.

Long Phi Dạ cũng không hỏi nhiều, buông chân nàng xuống, ném thuốc bong gân cho nàng, nhàn nhạt nói, "Không có gì trở ngại, ngày mai lại đổi một lần, đừng chạm vào nước, hạn chế đi lại."

"Ân." Hàn Vân Tịch gật gật đầu, một thế hệ danh y nháy mắt biến thành người bệnh nghe lời.

Long Phi Dạ đứng dậy, cũng không có ý tứ lưu lại ăn cơm, xoay người muốn đi.

"Chuyện của Hàn gia, điện hạ điều tra đến đâu rồi?" Hàn Vân Tịch vội vàng hỏi.

"Còn chưa có gì." Long Phi Dạ đáp, cũng không dừng lại bước chân.

Hàn Vân Tịch không quay đầu nhìn lại, cũng không hỏi nhiều, rũ mắt, nghe tiếng bước chân hắn đi xa, vẻ mặt lặng im.

Đột nhiên, Long Phi Dạ lại mở miệng, "Sự tình lá trà, có tiến triển sao?"

Hàn Vân Tịch lập tức quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hắn dừng chân ở cửa, đang nhìn về phía nàng.

"Có chút tiến bộ, ngày mai muốn cùng thiếu tướng quân đi trà trang Thiên Hương một chuyến." Nàng vội vàng trả lời.

Long Phi Dạ gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều, quay đầu rời đi.

Bóng dáng đều đã biến mất, Hàn Vân Tịch mới chậm rãi quay đầu lại, nhìn một bàn đồ ăn, cũng không biết ngây ngô cười cái gì, lại bật cười xì một cái.

Triệu ma ma ở một bên nhìn xem mà không thể hiểu được, Vương gia không lưu lại ăn cơm, Vương Phi nương nương vẫn rất cao hứng?

Bà sợ hãi hỏi, "Vương Phi nương nương, đồ ăn đều đã lạnh, hay là để lão nô mang đi hâm nóng?"

"Không cần."

Hàn Vân Tịch cầm lấy chiếc đũa, tựa hồ sự thèm ăn của nàng đã tốt hơn, mồm to ăn cơm, mồm to ăn canh.

Một đêm này, đèn trong tẩm cung Long Phi Dạ vẫn luôn sáng, mà Hàn Vân Tịch dựa vào bên cửa sổ phòng ngủ, ngồi trên ghế quý phi suy ngẫm về các câu hỏi, bất tri bất giác đã chìm vào giấc ngủ......
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com