Tất cả

Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi - Chương 103: Ngoài ý muốn, nàng là người nguy hiểm nhất

Truyện Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Tác giả Giới Mạt

Danh mục Ngôn Tình Xuyên Không Nữ Cường Cổ Đại

Trước Tiếp
Edit & Dịch: Emily Ton.

Nhìn thấy biểu tình của Long Phi Dạ, Hàn Vân Tịch bỗng cảm thấy bất an, nàng tiếp nhận danh sách, liếc mắt nhìn xem một cái, tim suýt nữa ngừng đập!

Trên danh sách có 20 tên, cư nhiên có 5 tên là của tiểu hài tử, lớn nhất đều không vượt qua 10 tuổi, tất cả đều là cháu đích tôn hậu duệ nhà quý tộc Thiên Ninh, thậm chí còn bao gồm một hoàng tôn!

So với đám người này mà nói, sự tàn nhẫn vừa rồi của Long Phi Dạ được coi là cái gì đây?

Nhưng là, đây cũng không phải là điều khiến Hàn Vân Tịch khiếp sợ nhất, nàng khiếp sợ nhất không gì hơn bằng cái tên nàng rất quen thuộc...... Mục Thanh Võ!

Thiên a!

Mục Thanh Võ cư nhiên cũng ở trong danh sách, là người mà nữ mật thám dự kiến sẽ giết trong vòng 3 năm tới.

Lúc trước Hàn Vân Tịch cũng hoài nghi người hạ độc Mục Thanh Võ có khả năng sẽ là mật thám Bắc Lịch Quốc, nhưng, đó bất quá chỉ là một ý niệm mà thôi, nàng cũng không nghĩ nhiều như vậy. Rốt cuộc Mục đại tướng quân phủ ở Thiên Ninh quốc quyền cao chức trọng, khống chế binh quyền, thù địch ở quốc nội cũng không ít.

Không nghĩ tới độc trong cơ thể Mục Thanh Võ, thật đúng là do những nữ mật thám này hạ, nói như thế mật thám hạ độc ẩn núp ở quanh tướng quân phủ đã nhiều năm nha!

Nếu không có cơ hội một hồi ngẫu nhiên kia, ai cũng không thể phát hiện được độc đã tiềm tàng trong cơ thể Mục Thanh Võ. Dựa theo kế hoạch của nữ mật thám, trong thời gian ba năm tới tiếp tục hạ độc đối Mục Thanh Võ. Một khi Vạn Xà Độc tích lũy đến phân lượng nhất định, Mục Thanh Võ nhất định sẽ độc phát vong thân, thần tiên đại la đều không cứu được.

Hàn Vân Tịch đột nhiên ngẩng đầu lên, không thể tưởng tượng nhìn về phía Long Phi Dạ, mà độ cong trên khoé môi Long Phi Dạ cũng càng lúc càng lớn, lạnh lùng cười nói, "Hàn Vân Tịch, bổn vương hiện tại sẽ mang ngươi đi Hàn gia, hy vọng ngươi đừng khiến cho bổn vương thất vọng."

Lời này vừa ra, trong lòng Hàn Vân Tịch ngẩn ra, sắc mặt chợt trắng bệch!

Nàng lui lại phía sau mấy bước, cau mày, "Ngươi có ý tứ gì?"

"Là ngươi đã nói với bổn vương, ngươi hoài nghi tam di nương Hàn gia Lý thị, sao lại mau quên việc này như thế?" Long Phi Dạ hỏi.

Kết quả thẩm vấn hôm nay khiến hắn rất vừa lòng, mà tin tức Hàn Vân Tịch mang đến, càng làm hắn thêm chờ mong.

Tuy rằng hắn không hiểu gì về độc, nhưng, hắn biết Vạn Xà Độc mà Mục Thanh Võ trúng là một loại đặc thù nhất. Có thể lặng yên không một tiếng động hạ độc nhiều năm như vậy với Mục Thanh Võ, nhất định không phải giống như nữ gian tế.

Có lẽ, lúc này đây đi Hàn gia, bọn họ sẽ có thu hoạch rất lớn!

Những gì Long Phi Dạ đang suy xét, đương nhiên Hàn Vân Tịch cũng hiểu, nàng lập tức biện giải, "Không phải hoài nghi, chỉ là khả năng sẽ có manh mối mà thôi, còn thỉnh điện hạ không cần ôm hy vọng quá nhiều, miễn cho thất vọng quá lớn."

Nàng đây cũng không phải cố gắng biện giải vì tam di nương, mà là đang biện giải vì Hàn gia.

Hàn Tòng An lưng đeo tội danh đã đủ để khiến cho Hàn thị diệt tộc, may mắn kết quả chuẩn bệnh lúc trước không được công khai, nàng cũng đã đoái công chuộc tội. Lần này, vạn nhất thật sự tra ra được cái gì đó ở Hàn gia, lại vạn nhất thật sự điều tra ra có người Hàn gia là gian tế của Bắc Lịch quốc, vậy thì Hàn gia từ trên xuống dưới sẽ đều rất khó thoát khỏi kiếp nạn này!

Phải biết rằng, thông đồng với địch phản quốc là một tội lớn giết không tha, cho dù là đại xá thiên hạ, cũng có quy định minh xác, không đặc xá cho tội danh này.

Gần như kỳ hạn cuối cùng đánh cuộc cùng Mục Lưu Nguyệt sẽ nhanh đến, Hàn Vân Tịch so bất luận kẻ nào đều hy vọng có thể tra ra được gì đó từ nơi Lý thị, nhưng, giờ này khắc này, nàng lại cũng so bất luận kẻ nào đều không hy vọng hung phạm hạ độc sẽ ở Hàn gia.

Không nói đến những người vô tội ở Hàn gia, chỉ cần một Tiểu Dật Nhi, đã khiến cho nàng luyến tiếc.

"Mặc dù chỉ là có khả năng......" Long Phi Dạ nhướng nhướng mày, cười nói, "Bổn vương vẫn rất có hứng thú."

Hàn Vân Tịch nhìn hắn, cau mày, sau một lúc lâu đều nói không nên lời.

Sớm biết rằng Long Phi Dạ hội thẩm ra danh sách này, nàng sẽ không nói sự tình Hàn gia cho hắn, chính nàng trước hết nên nghĩ biện pháp đi tra một tra, nắm bắt mọi thứ trong lòng trước, mới biết được nên ứng đối như thế nào nha.

"Như thế nào, Vương Phi nương nương muốn làm việc thiên vị để giúp đỡ thân nhân?" Long Phi Dạ hỏi, khó có thể nhìn thấy bộ dáng hoảng loạn của nữ nhân này, đáy mắt nghiền ngẫm của hắn lại dày thêm ba phần.

"Ta không có!" Hàn Vân Tịch lập tức phủ nhận, nhưng, đón nhận ánh mắt soi kỹ của Long Phi Dạ, nàng vẫn là tránh đi.

"Nhân lúc trời còn chưa sáng, đi thôi?" Long Phi Dạ từng bước ép sát.

Thiên hạ không có bức tường nào không tiết lộ những bí mật của nó, Hàn Vân Tịch biết một khi tam di nương thực sự có hiềm nghi gì, nhất định sẽ không trốn nổi mắt người này, bị điều tra ra là chuyện sớm hay muộn. Hiện tại nếu nàng còn muốn dấu diếm, không bằng nói thẳng, phòng bị với những khả năng chưa xảy ra.

Nàng cắn chặt răng, nghiêm túc nói, "Điện hạ, ta cam đoan sẽ không làm việc thiên vị để giúp đỡ thân nhân, nhưng là, muốn thỉnh ngươi đáp ứng một việc với ta, như thế nào?"

Long Phi Dạ có chút bất ngờ, hắn ngồi trở về, tinh nghịch dò hỏi, "Vương Phi nương nương đây là đang nói điều kiện cùng bổn vương sao?"

Theo hiểu biết của hắn, từ nhỏ Hàn Vân Tịch vẫn luôn bị ngược đãi ở Hàn gia, nàng đối Hàn gia cũng không có tình cảm gì, thậm chí nàng còn đem Hàn Tòng An đưa đến thiên lao, đối những người Hàn gia khác còn có lưu luyến gì đây?

Nàng là vì người nào, để ý như thế?

Ý nghĩ ngày, làm tâm tình Long Phi Dạ vốn không tồi đột nhiên có chút không thoải mái.

Hàn Vân Tịch rất muốn trả lời hắn "Đúng", nhưng, hiện tại nàng không có chút tự tin này, nàng cũng không biết tam di nương có trong sạch hay không.

"Điện hạ, thần thiếp hiểu rõ độc tính, có thể trợ ngươi giúp một tay. Chỉ cần ngươi đáp ứng thần thiếp một thỉnh cầu nho nhỏ, thần thiếp nhất định sẽ tận lực cống hiến sức lực vì điện hạ, bắt tất cả mật thám!"

"Cho nên, ngươi không phải đang nói điều kiện cùng bổn vương, mà là đang uy hiếp bổn vương?" Long Phi Dạ lạnh lùng hỏi lại, khó có được sự nhẫn nại tốt như thế.

"Ngươi!" Hàn Vân Tịch chán nản, ý định của gia hỏa này là gây khó khăn cho nàng sao?

Thấy Hàn Vân Tịch phẫn nộ, Long Phi Dạ cũng không nói lời nào, ánh mắt thật sâu, tinh nghịch nhìn nàng.

Hàn Vân Tịch chần chờ hồi lâu, mới mở miệng, "Điện hạ, ngươi không ngại thì trước hết nghe ta nói điều kiện, sau đó suy xét cũng không muộn."

Long Phi Dạ như suy tư điều gì gật gật đầu, "Nói."

"Vạn nhất thật sự tra ra có mật thám ở Hàn gia, thần thiếp khẩn cầu điện hạ buông tha người vô tội ở Hàn gia." Hàn Vân Tịch rất nghiêm túc.

"Những người vô tội nào?" Long Phi Dạ truy vấn nói.

"Điện hạ, hiện giờ Hàn gia tuy chỉ còn lại ba phòng thê thiếp, nhưng là, từ trên xuống dưới cũng phải có mấy chục mạng người, thần thiếp rất tin tưởng, cho dù mật thám thật sự là đang ở Hàn gia, không phải ai cũng biết, người vô tội vẫn rất nhiều." Hàn Vân Tịch nghiêm túc trả lời.

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại cười "ha ha", cười lạnh, "Hàn Vân Tịch, ngươi có biết hay không, nếu mật thám thật sự xuất phát từ Hàn gia, ngay cả ngươi...... cũng không có khả năng trốn tránh mà không hề hấn gì! Ngươi muốn giúp người khác tìm đường lui, không bằng trước hết hãy nghĩ tới đường lui cho chính mình."

Điều này......

Trái tim Hàn Vân Tịch đập lạc một nhịp, trong óc lập tức trống rỗng.

Nếu Long Phi Dạ không nhắc nhở, Hàn Vân Tịch thật đúng là quên mất chính mình, nàng cũng là người Hàn gia nha. Mặc dù nàng gả vào Tần Vương phủ, cũng không thay đổi được xuất thân của nàng, nhà mẹ đẻ vĩnh viễn đều không đoạn tuyệt được quan hệ cùng nàng.

Mà người ở trong Hàn gia, chính nàng là người có cơ hội tiếp cận hoàng tộc nhất, nguy hại đến hoàng tộc, theo Thiên Huy hoàng đế thì thà rằng giết sai cũng không bỏ lỡ, một khi chứng minh Hàn gia có hiềm nghi, nàng chính là một người nguy hiểm nhất trong người Hàn gia!

Thấy sắc mặt Hàn Vân Tịch trắng bệch, bên môi Long Phi Dạ nổi lên một ý cười vừa lòng, nhưng rất nhanh đã biến mất không thấy.

Hắn vẫn mang ngữ khí cao cao tại thượng, "Vương Phi nương nương nếu phụ trợ bổn vương tìm ra tất cả nội gian, bổn vương có thể sẽ suy xét, đảm bảo cho ngươi."

Thấy Long Phi Dạ đáng chết không có biểu tình gì, trong tâm Hàn Vân Tịch có ý muốn đánh người, nhưng, nàng có thể làm thế sao?

Vô tình nhất là gia đình đế vương, huynh đệ đều có thể phản bội nhau, quan hệ cốt nhục cùng huyết thống cũng đều có thể giết hại lẫn nhau, người ngoài vô tội ở trong mắt bọn họ thì tính là cái gì.

Không phải do Long Phi Dạ tàn nhẫn, mà là do triều đại này tàn nhẫn, Long Phi Dạ chỉ có lòng tốt nhắc nhở nàng điểm này mà thôi.

Đồng thời, Long Phi Dạ cũng nhắc nhở nàng, chỉ có quyền thế chí cao vô thượng, mới có thể khiến mình có may mắn còn tồn tại trong thế giới tàn nhẫn này.

Quyền thế, nàng có thể dựa vào Long Phi Dạ, mà Hàn gia, đã sớm vô quyền vô thế!

Nếu Hàn gia thực sự có nội gian, trách tội cũng chỉ có thể trách nội gian đáng giận kia liên lụy đến một nhà vô tội!

Hàn Vân Tịch biết chính mình không thể thay đổi được sự thật này, nàng chỉ có thể thuận thế mà làm.

Nàng ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn Long Phi Dạ, sợ hãi nói, "Nếu điện hạ muốn suy xét, vậy...... có thể suy xét đảm bảo nhiều thêm một người hay không?"

"Người nào?" Long Phi Dạ lập tức truy vấn.

"Đệ đệ ta, Hàn Vân Dật, hắn bất quá chỉ mới sáu tuổi, còn chưa hiểu được bất cứ cái gì." Hàn Vân Tịch vội vàng trả lời.

Lời này vừa ra, Long Phi Dạ tựa hồ có chút bất ngờ, trầm mặc hồi lâu không nói.

"Điện hạ, ngươi vừa mới giận mắng nữ mật thám mưu sát trẻ nhỏ, thần thiếp biết, điện hạ yêu quý trẻ nhỏ, chắc chắn là từ tâm người." Hàn Vân Tịch cảm thấy vốn từ nghèo nàn nên chụp mông ngựa*. Nàng từ trước đến nay không phải là người sẽ nói loại lời nói này, nhưng vì Dật Nhi, nàng có thể.

*Vỗ mông ngựa (拍起马屁): nịnh hót, tâng bốc. (patting the horse"s behind)

Long Phi Dạ không nghĩ tới Hàn Vân Tịch sẽ nói ra loại lời nói này, từ tâm hắn? Nữ nhân này vuốt mông ngựa chụp đến đầu ngựa rồi đi?

"Đúng vậy sao?" Long Phi Dạ cười lạnh hỏi lại.

"Đúng vậy......" Hàn Vân Tịch hơi chột dạ với chính mình.

Ai ngờ, Long Phi Dạ lại vui vẻ đáp ứng, "Được, bổn vương có thể đáp ứng ngươi!"

Hàn Vân Tịch rất là bất ngờ, gia hỏa này cứ như vậy mà đáp ứng rồi sao? Đơn giản như thế? Nàng còn tưởng rằng hắn sẽ lại gây khó dễ cho nàng một phen?

Hôm nay gia hỏa này đã xảy ra chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là bởi vì thẩm vấn có kết quả, tâm tình rất tốt?

"Thật sự?" Hàn Vân Tịch phải xác định lại.

Long Phi Dạ đứng lên, hỏi ngược lại, "Ngươi đây là đang nghi ngờ lời của bổn vương sao?"

Hàn Vân Tịch lập tức lắc đầu, nơi nào còn dám nhiều lời vô nghĩa, "Đa tạ Tần Vương điện hạ!"

"Hiện tại có thể đi rồi sao?" Long Phi Dạ lại hỏi.

Hàn Vân Tịch lập tức gật đầu, vội vàng xoay người để đi, quên mất chính mình đang có thương tích ở chân, đột nhiên dẫm một chân......

"A!"

Nàng đau kêu lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ trở nên rối rắm, đau nha!

Chỉ cảm thấy cảm giác đau đớn từ dưới chân nổi lên từng vòng, đau đến nỗi da đầu nàng đều tê dại.

Long Phi Dạ liếc mắt nhìn xuống một cái, cũng không nhìn đến chân nàng, hắn cũng không hỏi nhiều, vẫn giống như lúc trước, hơi cúi người xuống trước mặt nàng.

Thân thể gia hỏa này tuy gầy nhưng to lớn rắn chắc, dáng người thon dài đĩnh bạt cho dù là hơi ngồi cúi xuống, đều cho có một loại cảm giác cao ngạo, tôn quý mà thần bí.

Hàn Vân Tịch đột nhiên có loại cảm giác an toàn nói không nên lời, đang cẩn thận muốn leo lên, ai ngờ, Long Phi Dạ lại lạnh lùng nói, "Trời sắp sáng, nhanh lên."

Không thể nghi ngờ, thúc giục lạnh băng này đã đánh mất cảm giác an toàn kia của Hàn Vân Tịch, bên môi nàng nổi lên một nụ cười lạnh, tùy tiện leo lên, nắm chặt trên vai Long Phi Dạ, mặc kệ hắn có đau hay không!

Cảm giác an toàn?

Đúng là chê cười, gia hỏa này không đem bán nàng, nàng nên cười trộm.

.......Edit & Dịch: Emily Ton.....

Thời điểm khi rời khỏi Cô Uyển, sắc trời xám xịt đã bắt đầu sáng lên, chỉ qua nửa canh giờ nữa sẽ là bình minh.

Tốc độ của Long Phi Dạ đặc biệt nhanh, nhanh đến nỗi Hàn Vân Tịch không thể nhìn rõ hết thảy mọi thứ xung quanh, chỉ cảm thấy nhà cửa hai bên giống như từng luồng hắc ảnh xẹt qua bên cạnh.

Vào thời điểm này, gió còn rất lạnh, cùng với tốc độ phi nhanh của Long Phi Dạ, Hàn Vân Tịch chỉ cảm thấy gió gào thét trên đầu, chà xát ở trên mặt đặc biệt đau.

Không có lựa chọn nào khác, nàng chỉ có thể chôn mặt vào sau lưng Long Phi Dạ, để hắn thay nàng chắn gió.

Nàng lấy đầu để ở phía sau cổ hắn, Long Phi Dạ đang chuyên tâm bay nhanh liền cảm giác được sau cổ đột nhiên bị đụng một chút, đặc biệt không thoải mái, nhưng hắn chỉ nhíu mày và giữ im lặng......
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com