Uổng Công Tính Kế

Chương 4



Edit: Tiểu Đông Tà

Beta: Quảng Hằng

justify;" align="

justify;" align="

Tuy rằng là dưỡng nữ, không cần long trọng như nữ nhi bình thường, nhưng Trấn Nam Vương phủ chỉ có một nữ hài tử như vậy, Kỷ Đình có ý sắp xếp một quản sự hỗ trợ Vương phi xử lí lễ cài tóc, ngay cả Diễm Dương công chúa hình như cũng bỏ khó chịu trong lòng trước đó vài ngày, cố ý vào cung cầu chỉ, lại thỉnh Hoàng hậu nương nương làm chủ tân khách lễ cài tóc.《》 @ Copyright of

Nhất thời trong phủ không ai dám coi khinh nữ hài mồ côi kia, người nào cũng trịnh trọng đối đãi với nàng.

Vương phi nào đâu biết rằng, Diễm Dương công chúa là có tính toán, chỉ nghĩ là hiềm khích lúc trước đã tan biến, mấy ngày nay đều cao hứng không thôi. Tới ngày chính thức cử hành điển lễ, Vương phi sáng sớm đã phải tới Lang Hoàn hiên, tự mình trang điểm mặc quần áo cho Tiểu Ly.

Trấn Nam Vương phi xuất thân từ Nam Điệp môn Ám Dạ cốc, Nam Điệp môn lấy sở trường nghiên cứu khôi giáp vang danh thiên hạ, thêu thùa may vá đương nhiên cũng siêu phàm, một thân lễ phục mà Kỷ Tiểu Ly mặc hôm nay là do Vương phi tự tay chế tạo: y phục ôn nhu lại đoan trang màu vàng ánh trăng, trên váy là từng mảng lớn cỏ huyên xếp lên, sợi tơ kia là được đặc chế, tùy ánh sáng biến ảo mà lay động không ngừng, nhưng nhìn qua thì thật bình thường. Tiểu nha đầu da trắng như tuyết, tóc đen mặc hoàng y, đôi mắt như thu thủy, miệng chu lên đỏ thắm.

Lúc này đúng là cuối xuân, nắng sớm chiếu đến nhuộm sắc trời, nữ hài tử duyên dáng yêu kiều một thân nhẹ nhàng khoan khoái đứng trang điểm trước đài, thực sự trông như đóa phù dung tinh khiết, cảm giác trang điểm hết sức tự nhiên.

Lúc trước ôm nàng trở về nàng còn không lớn thế này, Vương phi nhìn nắng sớm chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp tươi tắn của nữ hài tử, nước mắt không khỏi tràn ra.

“Tiểu Ly, đến đây!” Vương phi lau lau khóe mắt, lấy từ trong tay áo ra một cái trâm Kim Phượng khảm kim tuyến. Viên bảo thạch đỏ như máu to như quả nhãn, khảm ở trên thân phượng, tinh xảo hoa lệ, vừa nhìn biết ngay không phải là vật phàm trong dân gian.

Kỷ Tiểu Ly mắt nhìn chằm chằm, viên bảo thạch kia ánh sáng lấp lánh tràn đầy màu sắc, hẳn là mấy trăm năm gì đó, tất nhiên đã có linh tính, nếu đập nát để luyện đan thì hẳn là tuyệt diệu!

Vương phi nhìn đôi mắt nàng nhìn chằm chằm lộ ra vẻ vui sướng, trong lòng nhẹ nhàng thở dài, ngữ khí lại ôn nhu: “ Vốn là ta chuẩn bị cho con dùng ở lễ cài tóc,  nhưng hôm nay chủ tân khách lại là Hoàng hậu nương nương, thế nên sẽ dùng trâm Ngọc Bích công chúa nương nương đã chuẩn bị tốt. Như thế này đi, con cầm lấy, thứ này là lúc trước ta ôm con trở về phát hiện được ở trong tã lót của con, chắc là mẫu thân con để lại cho con. …. hiện giờ con đã trưởng thành, nếu nàng ấy biết được, nhất định sẽ cao hứng về con.

Nghe nói là mẹ đẻ để lại, Tiểu Ly luyến tiếc nhận lấy khối bảo thạch kia, thu lại ánh mắt nôn nóng muốn đập ra để thử xem sao, tiếc hận thở dài.

Chắc là … không thể lấy luyện đan được rồi.

“Đến đây, mẫu thân cài cho con, về sau cây trâm này chính là của con, con bảo quản cho tốt, đây là của hồi môn mẫu thân cố ý để lại cho con.” Vương phi cẩn thận cài trâm vào trong búi tóc của nàng.

Sau khi lôi kéo tiểu cô nương nhìn một lúc, Vương phi tán thưởng một câu ở đáy lòng: “thật là xinh đẹp! Tiểu Ly của ta, lúc không nghịch ngợm gặp rắc rối chính là một cô nương xinh đẹp!”

Nha hoàn mama hầu hạ trong phòng đều che miệng cười, Tiểu Ly cười tủm tỉm gãi gãi đầu.

Ánh mặt trời sáng lên, cửa của Trấn Nam Vương phủ mở rộng ra, tân khách họ hàng đến chúc mừng đã lục tục tới. Qua giờ Thìn, bên ngoài một trận âm thanh ồn ào, là xa giá Hoàng hậu nương nương tới.

Kỷ Tiểu Ly chớp chớp mắt thành thật nói: “Như thế …. Chỉ có lúc ngủ mới đẹp.”

Vương phi sửng sốt, lập tức khiển trách vỗ vỗ nàng một chút, Thiến di của hồi môn của vương phi cười khúc khích ra tiếng, trêu ghẹo nói: “Tiểu thư lúc ngủ rất không thành thật, chiếm giường của một người còn chưa đủ, có lúc nô tỳ phải  bồi người suốt đêm, số lần ngủ rớt xuống giường thật không ít!”

Đương kim Hoàng hậu nương nương là cháu ngoại gái của Từ Hiếu Thái hậu, mẹ đẻ của Hoàng đế, hai người đều xuất thân từ một trong những gia tộc tôn quý nhất Đại Dạ, Tống gia. Diễm Dương công chúa là trưởng nữ của Từ Hiếu thái hậu, Hoàng hậu nương nương là tẩu tẩu ruột thịt của nàng. Bởi vậy, Trấn Nam Vương phi cùng các mệnh phụ quỳ nghênh đón Hoàng hậu, Diễm Dương lại ra ngoài đón, mới vừa hành lễ đã đưa tay ra đỡ Hoàng hậu nương nương.

Diễm Dương cười dài đỡ Hoàng hậu: “Hoàng hậu tẩu tẩu tới thật là đúng lúc.”

“Tiểu thư của Trấn Nam Vương phủ làm lễ cài tóc, bản cung không dám đến muộn đâu?” Hoàng hậu hòa ái miễn lệ cho các phu nhân đứng dậy, một mặt trêu ghẹo tiểu cô tử (cô em chồng) nhà mình.

Kỷ Tiểu Ly sau khi được Thiến di giúp, cũng coi như là bước nhẹ như sen, dáng người như liễu, xiêm y màu vàng tôn lên tóc đen da trắng như tuyết, tư thái quỳ xuống hành lễ với Hoàng hậu nương nương cũng rất nhã nhặn tôn kính, phu nhân các gia tộc tới dự lễ cũng có chút giật mình: trước kia nghe nói dưỡng nữ của Trấn Nam Vương phủ hoang đường vô lễ, hôm nay tận mắt nhìn thấy, rõ ràng là đoan trang thục nữ!

Những người trong nhà có con cháu đến tuổi hứa hôn, ánh mắt đều lộ ra vẻ động tâm.

Diễm Dương công chúa đắc ý nháy mắt một cái với Vương phi, Vương phi cũng cười mỉm, sắc mặt vui mừng.

Hoàng Hậu nương nương ở bên kia đã cài trâm ngọc bích cho Tiểu Ly, nói vài câu: “Dù chưa đến tuổi vấn tóc, nhưng cũng đã đến tuổi trưởng thành, cũng nên sửa sang một chút.”  ý bảo cung nhân nâng nữ hài tử ở trên mặt đất dậy, tặng đồ nữ công.

Nữ hài tử cài tóc, chính là chứng minh mình thành một cô nương, dựa theo phong tục phải dâng đồ nữ công của mình. Vương phi đã sớm chuẩn bị tốt cho Tiểu Ly một túi thơm thêu hoa ngọc lan, ngàn dặn vạn dặn phải cất vào trong tay áo của mình.

Hoàng hậu nương nương mặt đầy tươi cười cầm cái túi thơm kia, nhìn thoáng qua hoa văn trên túi thơm, nhẹ nhàng “A” một tiếng, nói: “Đây là … ngươi thêu?” Ngón tay thon dài được bảo dưỡng tốt sờ trên hoa văn thêu tường vân, cảm giác chỉ ở dưới khác thường, lại hỏi: “Bên trong này là cái gì?”

Tiểu Ly ngẩng đầu nhìn, kinh ngạc “A” một tiếng, vội vàng lục tay áo, lấy ra một túi thơm thêu hoa ngọc lan, thực xin lỗi nói: “không đúng không đúng! Là con lấy nhầm, hẳn là cái này mới đúng!”

Hoàng hậu nở nụ cười, cầm cái túi thơm màu đen thêu kim tuyến thêu ngữ vân, vẻ mặt ôn hòa vẫy vẫy tay với Tiểu Ly: “Đến đây, đến trước mặt bản cung xem – túi thơm này, là của ngươi?”

Kỷ Tiểu Ly thành thật đáp: “Là lúc con 5 tuổi quốc sư đại nhân cho con, có dặn con 10 năm sau mở ra.”

Nàng tối hôm qua đã quấn quít đòi Vương phi nương nương túi thơm này, Vương phi nương nương bị nàng làm vướng víu, không có cách nào khác, đành phải lấy ra cho nàng, dặn đại nha hoàn bên người nàng giữ cho kĩ, Tiểu Ly nhớ rõ là đã cất ở trong hộp lúc trang điểm ở trên đài, sao lại chạy đến ống tay áo của nàng?

“Lúc con 5 tuổi, phải là cựu quốc sư đại nhân….” Hoàng hậu nương nương có chút đăm chiêu nói, đưa tay cầm lấy túi thơm trong tay nàng, mỉm cười nói: “Bản cung đối với cựu quốc sư đã ngưỡng mộ nhiều năm, hôm nay có duyên thấy được di vật của người, hy vọng được thấy.

Kỷ Tiểu Ly không thấy ánh mắt ngăn lại của Diễm Dương công chúa, sảng khoái hào phóng tỏ vẻ không thành vấn đề, cho người nhìn một lần là được!

Nàng phẩy túi thơm kia, bên trong lộ ra một tờ giấy.

Cựu quốc sư tự tay viết thư, chữ như nước chảy mây trôi, cứng cáp mà có lực: “Đào lý”

Hoàng hậu nương nương cầm tờ giấy lụa đã ngả vàng trong tay, chỉ trầm ngâm chốc lát, chợt cười rộ lên, giơ cao tờ giấy kia nói với mọi người: “ đi lên Đào lý phía đông kinh thành, mười năm thủy mãn nhánh hồng, cựu quốc sư đại nhân thật dụng tâm lương khổ. Nha đầu kia thật là có phúc, không chỉ có Bổn cung làm lễ cài tóc cho nàng, ngay cả cựu quốc sư đại nhân cũng coi trọng nàng, thu làm môn hạ đó!”

Chúng phu nhân đều mịt mờ không rõ, u mê phụ họa chúc mừng. Diễm Dương công chúa cũng hiểu được một chút, cũng thực vừa lòng: “ Cựu quốc sư đã giá hạc thành tiên, Tiểu Ly làm sao bái nhập môn hạ được? Huống chi một nữ hài tử, bái sư làm cái gì?”

Khẩn trương cho con bé này cút ra khỏi Trấn Nam Vương phủ mới là chính sự.

“không quan trọng, quốc sư đại nhân của chúng ta kế thừa cựu quốc sư, tu vi cũng rất thâm hậu.” Hoàng hậu cười nói.

Diễm Dương công chúa không nghĩ tới điều này, nàng đang trong lúc thất thần, Trấn Nam Vương phi đã quỳ xuống nhẹ giọng thỉnh cầu Hoàng hậu: “Hoàng hậu nương nương, thần thiếp nghe nói quốc sư đại nhân tuổi trẻ tài cao, nay cùng lắm chỉ khoảng 20 tuổi, Tiểu Ly đã đến tuổi cài tóc, đến phủ Quốc sư bái sư thật sự không ổn… Xin nương nương hãy cân nhắc.”

“Vương phi” Hoàng hậu nương nương cười dịu dàng “Đây cũng không phải là ý tứ của bổn cung. Như vậy đi, Tiểu Ly, bổn cung hỏi ngươi: Ngươi có nguyện ý đến phủ Quốc sư bái sư tu đạo hay không?”

Trong lòng Vương phi căng thẳng, còn chưa kịp ngẩng đầu nháy mắt với dưỡng nữ, đã nghe thấy thanh âm thật vui vẻ thanh thúy của nữ hài tử đáp: “đi, đi, con đi!”

Hoàng hậu nương nương mỉm cười gật gật đầu.

Trấn Nam Vương phi quỳ trên mặt đất, vẻ mặt không biết làm thế nào cho phải.

Diễm Dương công chúa cũng nửa nghi nửa giận, sắc mặt cũng không ổn.

Chúng phu nhân khắp phòng đều đối mặt nhìn nhau, muốn từ trong ánh mắt của đối phương tìm hiểu xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ có Tiểu Ly là vô cùng cao hứng đứng ở đó, vẻ mặt hưng phấn, giống như ngày mai có thể phi thăng thành tiên.

Tin tức dã nha đầu muốn đến phủ quốc sư bái sư tu đạo tràn ngập Trấn Nam Vương phủ.

Kỷ Bắc tìm tới cửa đầu tiên, đêm đó liền vọt vào Lang Hoàn hiên giậm chân kêu to: “Kỷ Tiểu Ly! Ra đây cho ta!”

Kỷ Tiểu Ly lúc đó đang sai nha hoàn của nàng thu thập đan lô và thuốc, vừa nghe thanh âm của Kỷ Bắc phẫn nộ như vậy, vội nói: “Các ngươi ở chỗ này coi giữ thật tốt cho ta, ta đi ra ngoài ngăn trở huynh ấy, không thể cho huynh ấy đi vào!” Kỷ Bắc mỗi lần tức giận liền uy hiếp muốn đập bể đan dược cùng lô tử của nàng.

Quả nhiên nàng chạy ra, Kỷ Bắc nổi giận đùng đùng muốn tiến vào bên trong, Tiểu Ly vội vàng giơ hai tay ngăn ở cửa, nói: “không cho huynh đi vào đập lô tử của muội.”

Kỷ Bắc đưa tay dùng sức cốc đầu nàng: “Huynh hiện tại muốn đập vỡ đầu muội!”

Kỷ Tiểu Ly rất sợ hãi. Tiểu nha đầu bị dọa ánh mắt tròn xoe bộ dạng thực đáng yêu, Kỷ Bắc hết giận một nửa, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nắm lấy tóc nàng, oán giận nói: “Hoàng hậu nương nương hỏi muội có nguyện ý đi hay không, muội lại có thể đáp nguyện ý! Muội có biết phủ Quốc sư là nơi nào hay không? Đương kim quốc sư đại nhân là nhân vật thế nào hay không?”

“Liên Y nói hắn như một vị thiên tiên.” Kỷ Tiểu Ly hồi tưởng cây thược dược đã thành tinh vốn nhiều chuyện cung cấp cho mình “Diện mạo tuấn tú không giống người ở nhân gian”

Kỷ Bắc cả quai hàm đều cảm thấy chua xót, càng thêm oán giận: “Người tên Liên Y là nha đầu nào viện nào?”

“không phải nha đầu, là cây thược dược trong viện của công chúa nương nương … Qua giờ tý tối nay, nàng sẽ lịch kiếp thành yêu, trước nên đi chúc mừng một chút.”

Kỷ Bắc méo miệng, hùng hổ xoay người bước đi, thân ảnh đến cửa thì dừng lại một chút: “Trong chốc lát nữa sẽ có người đưa chim bồ câu tới đây … Nghe nói quốc sư đại nhân là người cao ngạo, thanh nhã nhưng lãnh đạm, đối nhân rất … Muội không được nhận thì dùng bồ câu truyền tin trở về, huynh lập tức đi đón muội.”

Tiểu Ly vừa nghe có điểu thu (nhận chim), cười tủm tỉm kêu đâu có a.

Kỷ Bắc quay đầu nhìn nàng tươi cười vô tư lự, thở dài, muốn nói lại thôi: “Bồ câu kia là nhị ca huấn luyện, huynh ấy …. Rất không vui.”

Người rất không vui giờ phút này đang ở Vãn Tình viện bồi mẹ ruột hắn dùng bữa.

Diễm Dương công chúa tự tay đem đĩa Phượng Nguyệt tử kê đặt tới trước mặt hắn, ân cần khuyên nhủ: “Lần trước ở Nam Hoa viện con nói món này ăn không tệ, nương cố ý sai người đến hỏi cách làm, con nếm thử đi!”

Kỷ Tây trên mặt không có biểu cảm gì, theo khuôn phép cũ dùng bữa, lại thủy chung không chạm tới đĩa tử kê kia.

Diễm Dương bồi lâu như vậy, nhi tử còn không cảm kích, nàng lạnh mặt “Bốp” để đũa xuống: “Con bày sắc mặt này là cho ai xem?”

Kỷ Tây cũng buông đũa xuống, ngẩng đầu nhìn mẫu thân: “Nương cố ý lấy lòng lại là vì cái gì?”

Diễm Dương nghẹn họng.

Ba đứa con này của nàng, Kỷ Đông trầm ổn, Kỷ Bắc lỗ mãng, Kỷ Tây này lại cố tình không giống ai, xem thì nói không nhiều lắm nhưng khi cất tiếng nói lại rất lợi hại, mỗi khi tranh cãi, Diễm Dương đều không phải là đối thủ, đành phải đơn giản nói thẳng: “Ta biết trong lòng con nghĩ cái gì. Dã nha đầu kia muốn đến phủ Quốc sư, ta đây không phải sợ trong lòng con khó chịu sao, ta là mẹ ruột con mà!”

Kỷ Tây thản nhiên: “ Nếu là mẹ ruột, nếu con biết suy nghĩ gì, nương tình nguyện để nhi tử trong lòng khó chịu cũng không thành toàn sao?”

“Hoàng hậu đã tỏ rõ là muốn dã nha đầu tới phủ Quốc sư, sau lưng sai sử không phải Hoàng đế chính là Thái hậu, Bổn cung có thể làm sao bây giờ?” Diễm Dương lông mày dựng thẳng “Hơn nữa, con sớm nên chặt đứt ý niệm trong đầu đi! Cái loại dã nha đầu này, đừng mơ tưởng làm con dâu Bổn cung!”

Diễm Dương công chúa người cũng như tên, lúc tức giận giống như mặt trời chói chang, làm cho người xem thấy kinh hãi. Nhưng lúc nàng tức giận ngực phập phồng, Kỷ  Tây lại cầm đũa lên, khoan thai ăn vài miếng, thong thả nói: “không có ngon như ở Nam Hoa viện.”

Diễm Dương công chúa tức giận cười lớn.

Hôm nay sắp xếp một bàn này là cố ý gọi hắn tới dùng bữa, chính là muốn khuyên hắn chặt đứt ý niệm trong đầu – hôn sự của trưởng tử đã có đầu đuôi, Kỷ Bắc tuy rằng cố chấp nhưng đối với Kỷ Đình thì bảo sao nghe vậy, chỉ có con thứ hai tâm kế thâm hậu, nàng vô cùng lo lắng đau đầu. “Con …. Con….” Diễm Dương nghiến răng nghiến lợi, muốn giáo huấn hắn một chút, lại nghe thấy một trận kinh hô của nha hoàn mama ở bên ngoài: “Có chuyện gì? Hô to gọi nhỏ!” Diễm Dương bực mình rống to.

Tề mama ở bên ngoài bước nhanh vào thưa: “Là Tam thiếu gia … không biết vì sao, lại nhổ cây “kim ngọc giao huy” (vàng ngọc cùng chiếu sáng) ở cửa sổ kia …”

Cây thược dược “kim ngọc giao huy” là quà sinh nhật hoàng đế thưởng cho Diễm Dương, cố ý dời từ quốc sư phủ đến thật quý báu, thật vất vả nuôi sống để thưởng thức, lại đạp hư mất!

Diễm Dương vừa nghe một hơi, ôm lấy ngực đau, ngón tay ngọc thon dài chỉ vào Kỷ Tây không nhúc nhích tí nào mắng: “Tiểu oan gia các con! không làm tức chết ta không xong mà!”