Tất cả
Trúc Mã Lão Công Không Nhìn Thấy Được

Bên ngoài, trời đã sớm mưa. Mùa hạ, mưa luôn đến mà không báo trước, mà khi chỉ lất phất rơi, khi lại đổ như trút nước, khi thì xé rách bầu trời bằng những tia sét lớn, bất thường hệt như gương mặt của một đứa trẻ. Đỗ Hạ thay đồ ở nhà, quần jean xắn đến đầu gối, cũng không mang theo ô, cứ như thế đi ra cửa.


Dọc đường đi, nước mưa chẳng chờ được nữa từ trên không lao xuống, tựa hồ muốn trong nháy mắt làm Đỗ Hạ toàn thân đều ướt nhẹp, nhưng một mực bị ngăn trở, chỉ có thể bất đắc dĩ văng sang hai bên. Từ cửa sổ thủy tinh lầu 1 có thể nhìn thấy, bên cạnh Đỗ Hạ còn có một vị mặc quần đen bó sát người, khoác gilet đen, vóc dáng so với cậu cao hơn một cái đầu, chân to dài, vai rất rộng, trên tay đeo găng đen cầm một chiếc ô vừa vặn che mưa cho Đỗ Hạ. Theo hai người dần khuất trong làn mưa, Đỗ Hạ nghiêng đầu, không biết nghe cái gì, vị cầm ô kia hơi cúi người, ghé môi sát bên tai cậu, trên mặt còn mang theo nụ cười có chút ngượng ngùng.


Lối đi đọng lại những vũng nước mưa, lầy lội, ướt át, như một dòng suối nhỏ bị vẫn đục. Đỗ Hạ men theo "con suối" ra đến đường cái, đi đến trạm xe buýt gần đấy. Vừa lúc có chiếc xe buýt chậm rãi lắc lư phá tan những vũng nước đọng dừng lại ở trạm bên cạnh, Đỗ Hạ vội vã leo lên. Trên xe chỉ có vài ba người ngồi, Đỗ Hạ bỏ hai đồng nhân dân tệ vào thùng, tài xế kỳ quái nói: "Một người bỏ một đồng là được rồi."



Bình luận truyện