Trọng Sinh Đích Nữ Cuồng Hậu

Chương 32: Ra oai phủ đầu



Ánh mặt trời loang lổ, rơi vào trên cung điện. Đình viện cây cối cũng đều nhuốm màu xanh biếc, vào đông sự tiêu điều cùng tái nhợt dĩ nhiên biến mất.

Lạc Khuynh Hoàng nằm ở tháp hương trong đình viện, ánh mắt híp lại, ánh mặt trời rơi ở trên mặt, bao quanh mặt nàng giống như thiên tiên tuyệt mỹ. Da trắng như tuyết, mi đen như mực.

Nàng thích ý nằm ở đó đôi mắt híp lại để lộ ra vài phần mỏi mệt nhưng lại giảo hoạt, còn có vài phần ẩn sâu ở trong đáy mắt không muốn để người hkác biết.

Hơn nửa tháng nay mỗi ngày khi ban ngày nàng đều tiến cung học y, buổi tối thì đi theo Lưu Cảnh tập võ, thậm chí ngay cả ngủ cũng không đủ giấc. Trừ bỏ ngày mười lăm kia, Lưu Cảnh nói có việc không thể đến, các ngày khác, nàng đều là bất chấp mưa gió tập võ.

Bất quá vất vả vẫn là có hiệu quả , nhờ sự chăm chỉ của nàng mà tư chất của nàng đã khá hơn, nàng cơ bản đã biết chút y lý, tập võ cũng đã học xong vận khí chi đạo, khinh công cùng thân thủ cũng học được đôi chút. Tuy rằng với người chân chính học võ là không thể bằng, nhưng là ít nhất có thể đối phó với kẻ không có võ công, thế nên cũng sẽ không được tính là cô nương trói gà không chặt. Ngay cả Lưu Cảnh công tử cũng tán thưởng nàng là thiên tư hơn người.

Thiên tư hơn người sao? Chỉ có chính nàng rõ ràng, thiên phú của nàng xác thực không thấp, nhưng là sở dĩ tiến bộ có thể nhanh như vậy là do nàng ngày đêm luyện tập đến mức không muốn sống.

Hơn nửa tháng gần đây, nàng học thực mệt.Còn ba ngày nữa là đến bách hoa thịnh yến, nếu muốn đứng vững tại triều đình này thì bách hoa thịnh yến là phải đi .

Bách hoa thịnh yến chính là do các thương nhân giàu có tổ chức. Đến lúc đó, dù là con nhà giàu vẫn được coi là quan to, quý nhân, hoàng tử công chúa, đều sẽ đi đến bách hoa thịnh yến. Thứ nhất là vì học đòi văn vẻ, thứ hai cũng là vì kết giao “bằng hữu” để có lợi cho mình.

Từ trước Lạc Khuynh Hoàng cũng không ham thích chuyên này Lạc Khuynh Thành khuyên can mãi, nàng mới miễn cưỡng đến. Kết quả là náo loạn không ít khiến người chê cười, toàn phải dựa vào Quân Kiền Linh thay nàng giải vây, đây cũng là nguyên nhân trọng yếu khiến nàng luân hãm. Hiện tại có thể tái sinh lại, nhưng bách hoa thịnh yến này nàng vẫn là không thể không đi.

Nếu muốn đi, như vậy sẽ làm tốt chuẩn bị chu toàn. Lúc này đây, nàng muốn cho tất cả mọi người tham gia bách hoa thịnh yến biết ai mới là đại tiểu thư tướng quân phủ! Làm cho mọi người biết Lạc Khuynh Hoàng nàng không phải có dung mạo bình hoa!

Vì bách hoa thịnh yến này mà nàng càng thêm mệt mỏi .Nàng liền hướng Quân Vũ Thần nói, gần đến bách hoa thịnh yến nên nàng không thể tiến cung học y để có thời gian chuẩn bị tốt cho bách hoa thịnh yến sắp tới, vì thế nàng mới có nửa ngày nhàn nhã luyện công phu.

Đáng tiếc là, nàng muốn nghỉ ngơi thật tốt lại có người cố tình không cho nàng nghỉ ngơi.

“Tiểu thư, tam tiểu thư đến đây.” Tử Nguyệt ở bên tai Lạc Khuynh Hoàng nói. Lạc Khuynh Hoàng cố ý nhắm mắt lại làm bộ như đang ngủ, không thèm nhìn Tử Nguyệt. Đến cũng đã đến rồi , làm cho nàng đứng nhiều một chút cũng không chết. Lạc Khuynh Hoàng nghĩ như thế.

Tử Nguyệt muốn kêu lần nữa, nhưng Hương Lăng đứng một bên liền nhỏ giọng nói: “Tiểu thư mấy ngày nay đã mệt muốn chết rồi, cũng chưa từng được nghỉ ngơi tốt, ngươi lại nhẫn tâm quấy rầy tiểu thư.”

Tử Nguyệt bị Hương Lăng nói như thế, cũng không biết trả lời như thế nào, chỉ là có chút khó xử nhìn nhìn Lạc Khuynh Thành, Lạc Khuynh Thành đứng cách ba thước, Tử Nguyệt cùng Hương Lăng đối thoại với nhau nàng cũng nghe được, dừng một chút lại lộ ra khuôn mặt tươi cười dịu dàng, cười nói: “Nếu tỷ tỷ đang ngủ, ta liền đợi một hồi.”

Lạc Khuynh Hoàng gắt gao nhắm mắt lại, tiếp tục làm bộ như đang ngủ. Trong lòng nghĩ, vậy ngươi cũng chậm chậm chờ đi.

Lạc Khuynh Thành thân mình nhu nhược, bất quá đứng nửa canh giờ liền có chút đứng bất động , nàng xoa xoa mồ hôi giữa trán, nhìn nhìn Lạc Khuynh Hoàng.

Lạc Khuynh Hoàng cho dù đang nhắm mắt, cũng cảm giác được cái liếc mắt kia của Lạc Khuynh Thành giống như mũi đao sắc bén thẳng tắp hướng đến nàng. Lạc Khuynh Thành có bao nhiêu hận nàng, nàng rất rõ ràng. Chính là nàng không rõ hận ý của Lạc Khuynh Thành với nàng từ đâu mà đến, bất quá Lạc Khuynh Thành nếu nói nàng ỷ vào thân phận đích nữ khi dễ nàng, nàng cũng phải làm chút gì chứ, không thể không làm mà gánh chịu tội danh, không phải sao.

Khóe môi gợi lên một chút độ cong không dễ phát hiện, Lạc Khuynh Hoàng sâu kín mở to mắt, nhìn đến Lạc Khuynh Thành đứng ở nơi này, nói: “A, muội muội như thế nào lại đến đây?”

Lạc Khuynh Thành phẫn uất tính xoay người rời đi, nhưng nhìn đến Lạc Khuynh Hoàng tỉnh, trên mặt biểu tình trong khoảng thời gian ngắn không kịp chuyển, sửng sốt một hồi mới khôi phục dịu dàng tươi cười, nói: “Tỷ tỷ tỉnh.”

Con ngươi đen như mực của Lạc Khuynh Hoàng nhìn Lạc Khuynh Thành, tựa tiếu phi tiếu nói: “Muội muội chắc là đợi hồi lâu? Ta coi muội muội tựa hồ có chút để ý ?” Lạc Khuynh Thành nghe Lạc Khuynh Hoàng nói như thế, mâu trung hiện lên một tia bối rối, dịu dàng cười nói, “Tỷ tỷ nói làm sao đây, ngươi đang ngủ, ta liền chờ một hồi, vốn là phải làm .”

“Muội muội có thể nghĩ như thế là tốt.” Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên theo ghế trên đứng dậy, váy dài màu thủy lam theo động tác của nàng mà gợn sóng, giống như nước trong hồ trong sáng thuần khiết trong, Lạc Khuynh Hoàng tựa tiếu phi tiếu nhìn Lạc Khuynh Thành, lời nói thấm thía nói:”Gần đây luôn tiến cung. Ta là càng phát ra cảm thấy cấp bậc lễ nghĩa rất trọng yếu.”

Dáng người của Lạc Khuynh Hoàng so với Lạc Khuynh Thành cao,gầy hơn một ít. Nàng chậm rãi thong thả đi tới trước mặt Lạc Khuynh Thành, nhìn xuống nàng, thản nhiên nói, “Ta mặc dù cùng muội muội thân thiết, nhưng dù sao vẫn còn nhiều thứ khác. Ta sẽ không so đo cấp bậc lễ nghĩa này nọ , nhưng là sợ muội muội ở trong phủ tùy ý thành thói quen , ngày sau gả cho người khác lại không đúng mực, chọc tai họa. Ở trong phủ ta có thể bảo hộ muội, ngày sau ra ngoài tướng quân phủ, chỉ sợ ta không tiếp tục bảo hộ được muội .”

Nghe Lạc Khuynh Hoàng nói một phen ,sắc mặc Lạc Khuynh Thành thay đổi liên tục.Hàm ý trong lời này nghe quá rõ ràng, tràn ngập quan tâm, kỳ thật chính là nhắc nhở Lạc Khuynh Thành thân phận thấp kém còn không biết cấp bậc lễ nghĩa, muốn nàng chiếu cố.

Lạc Khuynh Hoàng bất động thanh sắc nhìn Lạc Khuynh Thành sắc mặt giống như tắc kè hoa, mâu trung hàm chứa thản nhiên trào phúng.

Lạc Khuynh Thành trầm mặc một hồi, mới xấu hổ cười nói, “Tỷ tỷ giáo huấn phải, Khuynh Thành nhớ kỹ.”

“Muội muội nói như vậy là sao? Ta bất quá là vì tốt cho ngươi, mới nhiều lời vài câu, như thế nào thành giáo huấn ?” Lạc Khuynh Hoàng làm ra một bộ hay nói giỡn, đối Lạc Khuynh Thành nói.

Lạc Khuynh Thành cũng mỉm cười, tính làm đáp lại, con ngươi chớp mắt một cái nhìn chằm chằm vào Lạc Khuynh Hoàng, tựa hồ đã xem thấu. Lạc Khuynh Hoàng cũng là thoải mái nhìn Lạc Khuynh Thành, tùy ý nàng đánh giá. Qua hồi lâu, Lạc Khuynh Thành mới từ từ thu hồi ánh mắt, trong ánh mắt hơn vài phần mê hoặc.