Tất cả
Trọng Sinh Chi Ôn Uyển
Đại Tề mùa đông năm thứ ba mươi lăm, đặc biệt lạnh. Phía ngoài bông tuyết tung bay tự nhiên, những người trong nhà phú quý đều trốn ở trong phòng, không muốn đi ra ngoài. Nhưng nhà nghèo khó thì lo lắng, vì không biết có thể chịu đựng qua cái rét lạnh của mùa đông này hay không? Trong tiểu viện của một nhà nông, có một lão nhân đang bận rộn trong phòng bếp. Một bên thổi lửa nấu cơm, một bên vừa lau nước mắt. Vẻ mặt đau thương không dứt.


Ôn Uyển nặng nề mở mắt, muốn cử động, thì lại phát hiện mình toàn thân mềm nhũn. Làm sao lại tới đây, mình được người ta cứu sao? Có cái gì phải cứu , chết thì chết rồi, hiện tại không chết, thì hơn nửa năm nữa cũng sẽ chết. Ôn Uyển cười khổ không dứt. "Tiểu thư, người đã tỉnh” một giọng nói ôn hòa vui mừng kêu lên, rồi một bóng người nhào đầu về phía trước ôm lấy Ôn Uyển. Kể từ khi cha mẹ vì tìm mình mà bị tai nạn xe cộ, trở lại Ôn gia, những người đó luôn lấy ánh mắt khiển trách nhìn mình. Đặc biệt là bà nội, nhìn thấy mình liền tức giận. Người trong nhà, tất cả cũng không để ý tới mình. Mười hai tuổi đã bị đưa ra nước ngoài để học, hai mươi tuổi trở về nước tiến vào Ôn gia làm việc. Cẩn trọng làm việc trong bốn năm, cũng không có nhận được mấy câu khen ngợi. Bạn trai quen biết nhau hơn năm năm thì ra là vì tiền, vì tương lai mà phản bội mình. Ở cô nhi viện quen biết làm bạn nhau hơn hai mươi năm, Lưu Thiến cũng phản bội mình, nơi đó, thật không có gì đáng giá mình lưu luyến. Có thể còn sống, có thể ở một thế giới xa lạ, gặp gỡ một bà lão từ ái thế này cũng là hạnh phúc.


Nhưng mọi chuyện không được như nàng nghĩ khi trở về phủ nàng biết nhiều hơn về thân ảnh này cô phải sống cuộc sống người câm miệng không thể nói; mà còn bị tổ mẫu không thích, phụ thân không thương, mẹ kế ác độc, là người không may mắn khắc phụ khắc mẫu khắc cả nhà. Đối mặt với đủ loại gian khổ, các loại gây khó dễ, nàng vẫn nghênh khó khăn mà tiến lên, từng bước hóa giải. Trúng độc, ám sát, giá họa theo nhau mà đến, nàng cũng không run không sợ hãi. Nàng vốn chỉ muốn bình thản, an tĩnh mà sống đến già, nhưng mà số mệnh không như ý người. Nếu đã như thế, nàng cũng sẽ không muốn trên lưng phải gánh lấy cuộc sống u ám đáng thương nữa, vì vậy nàng nhất định phải sống một cuộc sống đầy màu sắc đẹp đẽ, sáng tạo ra một truyền kỳ thuộc về riêng nàng. Nàng  bị người mẹ kế bán vào kỹ viện may mắn khi gặp được Trịnh Vương gia tuy là người đào hoa nhưng chàng chính là người cứu thoát cuộc đời nàng khỏi nơi kỹ viện kia. Tình yêu của một kẻ đào hoa ta có nên trao cho hắn tình yêu của mình không. Cô luôn sợ Trịnh Vương gia chỉ vì trêu chọc nàng muốn có được nàng nên mới yêu chiều đến như thế.

Bình luận truyện