Trói Buộc Trái Tim Nữ Minh Tinh

Chương 8: Chủ Tịch Của Anh Là Ai?



Lúc đi đến, Trần Lực ngẩng đầu nhìn Henry đang được nhân viên đưa tới.

- Thư Kí Trần, Đây là Henry người đại diện của cô Tô.

Henry cũng rất lịch sự mỉm cười..

- Tôi biết anh Thư Kí Trần, không biết anh muốn gặp Tôi có việc gì không?

Trần Lực nhìn một vòng,không thấy bóng dáng của Tô Nhược..

Anh ta cũng không vòng vo,đi vào vấn đề..

- Chủ Tịch của Tôi nhã ý muốn mời cô Tô dùng bữa tối.

Ầm...

Henry cảm thấy ngay ót của mình dường như vừa bị ai đánh mạnh vào,nếu không tại sao đầu óc anh ta choáng váng thế này..

Bên tai còn ù ù tạc tạc, giống như không nghe rõ được nữa.Nuốt một ngụm nước bọt, Henry chậm chạp hỏi lại.

- À..thư Kí Trần ý anh nói Chủ Tịch Cảnh nhã ý muốn mời Tô Nhược dùng bữa tối sao?

- Đúng vậy..

Trần Lực chậm rãi trả lời, ý tứ không cần nói ra người là quản lý như Henry chắc chẳng hiểu rõ..

Henry âm thầm tính toán, chẳng lẽ bảo bối nhà anh ta là người kế tiếp lọt vào mắt của Cảnh Tử Sâm. Không ngờ chuyến công tác này lại trùng hợp gặp anh ta ở đây..

Lúc trên máy bay, Henry không nghĩ những lời mình nói sắp thành sự thật rồi.

Nhưng mà, chưa đến chuyện thì nói thế nào nghe cũng vừa tai. Bây giờ ước mơ sắp thành sự thật khiến Henry có chút khó khăn suy nghĩ, nhất là Tô Nhược.

Đúng vậy, cơ hội này ngàn năm có một ..

- Có chuyện gì sao?

Chưa kịp suy nghĩ, lúc này Tô Nhược đã thay xong quần áo, cả mặt cũng tẩy trang sạch sẽ..

Cô đi đến quan sát thái độ của Henry là lạ, rồi nhìn người đàn ông tuấn tú, tri thức trước mắt,khí chất khó xem thường..

Cô lịch sự gật đầu chào Trần Lực..

Âm thầm quan sát cô gái trước mắt, ánh mắt Trần Lực có chút lóe sáng.. Hoa Hạ một trong công ty giải trí lớn nhất nước, việc thường xuyên tiếp xúc với các ngôi sao lớn nhỏ là chuyện thường trực..

Thế nhưng Trần Lực rất hiếm khi bắt gặp ngôi sao nữ nào lại dám để mặt mộc để xuất hiện, dù là không có mặt fan hâm mộ nhưng họ vẫn luôn xuất hiện bộ dạng lộng lẫy, hoàn hảo nhất có thể.

Cô gái này hoàn toàn để mặt mộc,làn da thật tốt nhìn kĩ thật gần cũng không thấy được lỗ chân lông.So với lúc trang điểm chẳng khác là bao, chỉ là nhìn non nớt hơn hẳn.

Vẻ xinh đẹp này càng khiến người khác thích thú ngắm một lần lại muốn thêm nhiều lần..

Ánh mắt Trần Lực nhìn lên đuôi mắt có nốt ruồi son của Tô Nhược, ánh mắt thể hiện sự khác thường..

Rất nhanh lúc Henry chưa kịp lên tiếng, Trần Lực đã nói trước..

- Chào Cô Tô, Chủ Tịch của Tôi muốn mời cô Tô dùng bữa Tối.Không biết cô Tô có sắp xếp thời gian được không?

Mấy lời mời như thế này đây không phải lần đầu tiên Tô Nhược nghe được,chỉ là cô thắc mắc Chủ Tịch anh ta là ai..

Nghĩ thế cô liền hỏi..

- Chủ tịch của anh là ai?

Câu hỏi của cô làm Henry mặt mày méo xệch,đầu nổi mấy vạch đen, đây là cái giá hàng ngày không cập nhật tin tức, và quan tâm những việc xung quanh..

Làm việc với Hoa Hạ nhưng lại không biết danh tính Thư Kí Trần quả là một sai sót lớn..

Câu hỏi của cô khiến Trần Lực nhíu nhíu mày..

Henry cười nhẹ, kéo tay của cô.

- Tiểu Nhược à, đây là thư kí Trần, vị chủ tịch anh ấy nói đến là Chủ Tịch Cảnh, ông chủ của Hoa Hạ.

Thì ra là vậy, không ngờ người muốn mời cô đi dùng cơm lại là Cảnh Tử Sâm..

Đây không biết là may mắn hay là tai ương, bất giác Tô Nhược rùng người. Khuôn mặt nhỏ nhắn có chút hoảng hốt, nhưng cô che giấu rất nhanh..

Dĩ nhiên hình thức mời cơm kiểu này Tô Nhược quá rõ. Không cần suy nghĩ quá nhiều, Tô Nhựơc mỉm cười với Trần Lực..

- Thật xin lỗi anh, nhờ anh nói lại với Chủ Tịch tối nay tôi có việc bận, đành xin lỗi ngài ấy giúp Tôi..

Henry không thể tin được trừng mắt với Tô Nhược,

nhưng cô làm như không thấy vẫn kiên trì nở nụ cười xin lỗi với Trần Lực..

Trần Lực có chút ngạc nhiên, dường như chưa bao giờ có một ngôi sao nào dám từ chối lời mời từ chủ tịch của anh ta.

Huống hồ Cảnh Tử Sâm cũng rất ít khi đưa ra lời mời với ai, trừ khi có lí do..

Chỉ là một tiểu hoa đán mới nổi, là do Dương Bội không dạy cách nguyên lí sống ở cái thế giới giải trí này hay là do cô gái thiếu nhận thức rằng người đang mời cơm cô là ai có vị trí và quyền lực ra sao.

Chỉ là Thư Kí Trần không làm khó, anh ta gật đầu..

- Được, không có việc gì Tôi đi trước.

Nói rồi Trần Lực quay lưng rời đi..

Henry không thể bình tĩnh được nữa, quay người sắc mặt tái đi..

??⬅️⬅️