Tất cả
Trẫm Muốn Rời Cung Trốn Đi!

Trẫm long tâm đại duyệt, đuổi đi một đám lớn cung nhân theo hầu, mang theo Tiểu Lễ Tử có ánh mắt nhất đi về hướng hậu cung. Lâu rồi không gọi người thị tẩm, thừa dịp Phó Trọng Lễ không có ở đây, trẫm quyết định... Thôi đi, vẫn là không đi tìm đám nữ nhân đó. Vạn nhất bị tên kia biết, trẫm lại không xuống được giường. Trẫm thở dài, dẫn Tiểu Lễ Tử đi đến Thanh trì trong Ngự Hoa Viên. Trên mặt hồ xây một đình nhỏ, ngồi trong đó có thể thấy các phi tần xinh đẹp đi ngang qua, hơn nữa cảnh sắc đặc biệt không tồi, vô cùng thích hợp để giết thời gian. Tuy không thể trực tiếp động vào, xa xa nhìn một cái hẳn là không sao. Nếu như vậy mà Phó Trọng Lễ còn có ý kiến, vậy trẫm... Trẫm lần sau sẽ không tới nữa.


Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, trẫm dù không làm được tuấn kiệt cũng không thể chết ở trên giường. Trong đình không biết ai treo lên một tầng sa mỏng, mờ mờ ảo ảo, bên trong tựa hồ còn có một mỹ nhân. Trẫm cả người chấn động, mùa xuân tới! Không được, Phó Trọng Lễ sẽ biết! Nhưng nếu hiện tại quay đầu đi mất, chẳng phải là có vẻ trẫm đặc biệt nhát gan sợ phiền phức?! Nội tâm trẫm cực kỳ rối rắm, có nên đi tiếp hay không đây? Trẫm suy nghĩ nửa ngày, trẫm là Hoàng đế, vì cái gì mà phải sợ một ngôn quan nho nhỏ. Huống chi, trong đình lúc này là tiểu thiếp hợp pháp của trẫm, trẫm đi nhìn sắc đẹp của tiểu thiếp hẳn là theo lẽ thường.

Bình luận truyện