Tất cả

Tra Công Đến Chết Đều Cho Rằng Ta Là Bạch Liên Hoa - Chương 28-5

Truyện Tra Công Đến Chết Đều Cho Rằng Ta Là Bạch Liên Hoa

Tác giả Đường Vĩ Soái

Danh mục Đam Mỹ

Trước Tiếp
Bạc Khâm vận dụng hết toàn bộ nhân mạch có thể sử dụng, điên cuồng tìm kiếm bác sĩ có thể thông qua thôi miên để xóa đi ký ức.

Nhưng vừa nghe đến Tạ Mộc đã từng tiếp nhận hai lần thôi miên ký ức, thậm chí còn phân liệt ra nhân cách thứ hai, cho dù là bác sĩ tâm lý có giỏi đến mức nào cũng không dám ra tay.

"Ít nhất, cũng phải để cho tinh thần cậu ấy bình phục lại đã." Một người cuối cùng mà Bạc Khâm tìm đến nói với hắn như vậy.

Người đàn ông không thể không chấp nhận sự thật Tạ Mộc trong thời gian ngắn không cách nào có thể xóa đi ký ức, hắn đem cậu nhốt lại trong tổ ấm tình yêu của hai người, mỗi ngày đều canh giữ trong nhà, thật cẩn thận lấy lòng thanh niên.

Tạ Mộc đã từng nhắc qua muốn rời đi, sau khi bị Bạc Khâm ôn nhu cự tuyệt, liền giống như đã nhận mệnh.

Cậu bình tĩnh ăn một ngày ba bữa, người đàn ông không cho cậu đi ra ngoài, cậu liền cũng không nghĩ sẽ đi ra ngoài, mỗi ngày sau khi ăn xong, liền nằm ở trên giường ngủ.

Bạc Khâm trơ mắt nhìn thân hình thanh niên ngày một gầy xuống, cậu không hề mở miệng nói chuyện, dường như đang tự đầu độc cơ thể của chính mình vậy.

Người đàn ông cố chấp nhận định Tạ Mộc bị bệnh, hắn vì người yêu mình mà gọi đến một người lại một người bác sĩ.

Bọn họ đều nói với hắn, cậu là có tâm bệnh, còn tiếp tục như vậy, cậu ấy sẽ chết.

Bạc Khâm không tin.

Hắn đem người đều đuổi ra ngoài, hai mắt đỏ đậm đi vào phòng, giống như là ôm lấy trân bảo, gắt gao ôm chặt thanh niên.

"Tiểu Mộc, em chỉ là bị bệnh, anh biết em bị bệnh, thân thể em yếu đuối, phải tĩnh dưỡng thật tốt......"

Người đàn ông đã thật lâu không có để ý đến bản thân, hắn bình thường vẫn luôn không hề cẩu thả chút nào thế nhưng giờ phút này râu mọc lún phún, cọ vào trên mặt Tạ Mộc, có chút đau.

Thanh niên mặt không biểu cảm bị ôm lấy, vốn dĩ con ngươi mang theo ánh nước xinh đẹp ngay cả di chuyển một chút cũng đều không có.

Cậu giống như biến thành một đứa trẻ, ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, thân thể nhỏ yếu non mềm, nhưng lại nửa điểm sinh khí cũng không có.

Suốt đêm Bạc Khâm đều không ngủ được, hắn buổi tối là ôm Tạ Mộc ngủ, ôm thân thể gầy yếu giống như chỉ còn lại mỗi bộ xương của thanh niên, hắn nhắm mắt lại không đến vài phút, liền lại sợ hãi mở ra, thật cẩn thận vươn tay đi thăm dò hơi thở của thanh niên.

Chờ đến khi cảm nhận được hô hấp tuy mỏng manh nhưng vẫn chân thật tồn tại, hắn lúc này mới nhẹ nhàng thở ra tiếp tục ngủ, nhưng chỉ được vài phút, lại sẽ lo sợ không yên mở mắt ra, lặp đi lặp lại suốt một đêm.

Công ty hắn cũng không đến, mỗi ngày đều ở bên người thanh niên, ăn cơm, mặc quần áo, đều là Bạc Khâm tự tay làm.

Nếu là Tạ Mộc trước kia, khả năng tâm tình cả ngày đều sẽ vô cùng tốt, nhưng hiện tại, cậu chỉ biết chết lặng, như là cảm nhận không đến thế giới bên ngoài, mặc kệ hành động của người đàn ông.

Bạc Khâm biết cậu có thể nghe được hắn nói, lại có chút chua xót nghĩ, cậu chỉ là, không muốn để ý đến hắn.

Đàm Đào mất tích. . Truyện Hài Hước

Hắn không để lại người trông chừng Đàm Đào sau khi bị đánh, người đàn ông chỉ lo chiếu cố Tạ Mộc, chờ đến khi nhớ đến cho người đi tìm, đã tìm không thấy y nữa.

Toàn bộ tiền mặt có thể dùng mà Đàm gia sở hữu đều bị Đàm Đào mang đi, Đàm gia trong một đêm sụp đổ, khi án kiểm tra, phát hiện có một số tiền khổng lồ không cánh mà bay, hẳn là bị Đàm Đào đang mất tích lấy đi.

Dường như tất cả mọi người đều cho rằng y là cầm tiền chạy trốn ra nước ngoài, nhưng Bạc Khâm trước sau không hề thả lỏng cảnh giác.

Hắn biết, Đàm Đào giống như là một con sói đói, như hổ rình mồi trốn ở chỗ tối, chỉ chờ cơ hội nhảy ra cắn hắn một cái.

Hôm nay Bạc Khâm sau khi đút cho Tạ Mộc ăn cơm xong, nhìn thanh niên suy yếu đi đến bên cửa sổ, ngơ ngác nhìn ra bên ngoài.

Nơi đó cái gì cũng không có, nhưng Tạ Mộc có thể chú tâm cả ngày.

Người đàn ông cũng sớm thành thói quen nhìn thấy cậu như vậy, hắn ngồi trước bàn, bắt đầu xử lý công việc, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, cố ý nhìn thoáng qua người yêu của hắn.

"Chíp chíp chíp......"

Bên ngoài có một con chim nhỏ bay qua kêu lên, đáp xuống một cành đại thụ ở hoa viên nhảy nhót.

Trong khoảng thời gian này Bạc Khâm không được nghỉ ngơi tốt, vốn dĩ tâm tình có chút bực bội, đang muốn ngẩng đầu gọi người giúp việc bên ngoài đuổi đi đám chim kia, vừa nhấc mắt, lại phát hiện thanh niên đang nghiêng đầu, đã nhiều ngày như vậy trôi qua, đây là lần đầu tiên ánh mắt cậu linh động trở lại.

Cậu hình như rất vui khi nhìn thấy con chim kia, một đôi mắt xinh đẹp chớp cũng không chớp mà chăm chú nhìn, đầu ngón tay lạnh băng tái nhợt vươn ra chạm vào cửa sổ, giống như vẫn chưa đủ vậy.

Người đàn ông quả thực kinh hỉ không thôi, hắn vội vàng đứng dậy, đi tới bên người Tạ Mộc, thật cẩn thận ôn nhu hỏi, "Tiểu Mộc, em thích con chim kia sao?"

"Anh gọi người bắt lại cho em chơi, được không?"

Đừng nói là một con chim, hiện tại cho dù Tạ Mộc muốn phi cơ bay trên trời, Bạc Khâm cũng đều có thể mua một cái đưa cho cậu.

Không cần phải giống như trước kia cười đùa, chỉ cần, có một chút phản ứng liền rất tốt rồi.

Thanh niên quả nhiên đối với lời nói của Bạc Khâm có phản ứng.

Ánh mắt cậu vẫn luôn ngơ ngẩn nhìn chú chim ríu rít kêu kia, hơi hé miệng, giọng nói thật lâu không phát ra thanh âm có chút khàn khan u ám.

Nhưng cũng may, vẫn nói ra thành lời: "Nó thật tốt."

Người đàn ông nghi hoặc mà nhìn về phía con chim kia, xám xịt, chẳng qua cũng chỉ là một con chim sẻ bình thường mà thôi, có chỗ nào tốt chứ.

Nhưng không sao, chỉ cần Tiểu Mộc của hắn thích, như vậy hắn nhất định sẽ đưa cho cậu.

"Hiện tại anh liền cho người đi bắt."

Bạc Khâm nói xong liền muốn đi ra ngoài gọi người, tay lại bị một bàn tay lạnh băng, không có nửa điểm ấm áp nào nắm lấy.

Người đàn ông cứng đờ, cơ hồ là thụ sủng nhược kinh* mà quay đầu lại. ( được yêu thích mà sợ hãi)

Đay vẫn là lần đầu tiên từ sau ngày hôm đó, Tạ Mộc chủ động chạm vào hắn.

Thanh niên hơi quay đầu, ngẩng mặt lên, cậu vô cùng gầy, cằm đều đã rất nhọn, giờ phút này ngẩng đầu nhìn như vậy, càng thêm khiến người thương tiếc.

"Đừng bắt." Cậu nhẹ giọng nói, thanh âm có chút nghẹn, "Tôi chỉ là cảm thấy......"

"Ngay cả một con chim nhỏ, đều có thể tự do, có chút hâm mộ......"

Vui sướng trong mắt Bạc Khâm chợt cứng lại, còn không đợi hắn mở miệng, Tạ Mộc mặt tái nhợt mà cười, vừa cười, khóe miệng liền trào ra máu tươi.

"Bạc Khâm."

Tuy rằng thân thể suy yếu, nhưng đôi mắt cậu sáng đến dọa người, nhìn thẳng vào người đàn ông, có chút vui vẻ nói.

"Tôi cũng muốn tự do."

Cậu như là đang khoe ra thứ gì đó rất ghê gớm, đầu ngón tay ở bên môi lau một cái, đem bàn tay dính máu tươi ra, để Bạc Khâm xem.

Thanh niên vui vẻ cười: "Anh xem, tôi muốn chết......"

Đồng tử của người đàn ông sau khi nhìn thấy máu tươi đỏ chót, kịch liệt thu nhỏ lại, đầu óc trống rỗng, dường như mất đi năng lực tự hỏi.

Chất lỏng ấm áp tích ở trên tay cậu, dường như vẫn đang nhẹ nhàng chảy xuống từ trên môi thanh niên.

"Tự do......" Thanh niên đứt quãng cười nói, "Thật tốt......"

Cậu chậm rãi, nhắm lại mắt ——

Bạc Khâm hé miệng, muốn nói gì đó, lại phát hiện hắn một chút thanh âm đều không thể phát ra được.

Hắn ôm khóe miệng còn không ngừng tràn ra máu tươi của người yêu, chân tay luống cuống mà vươn tay ra, run rẩy giúp cậu lau máu tươi đi.

Tiểu Mộc......

Em tỉnh lại đi......

Sẽ không có việc gì, sẽ không có việc gì......

Ngày hôm đó, một chiếc xe cứu thương vào hoa viên của Bạc gia, mang đi cả thế giới của Bạc Khâm.

Tạ Mộc gắt gao nhắm hai mắt, có người đang cố gắng cứu chữa cho cậu, thuốc dùng trên người, bác sĩ giỏi nhất trị liệu, nhưng dùng hết phương pháp, thanh niên đều không có một chút phản ứng.

【 Muốn mua phần ăn ' chết mỹ lệ ' hay không ký chủ? 】 hệ thống hỏi.

【 không cần, cuối cùng anh lại chết, em đem ' phần ăn hộc máu ' thanh toán trước đi. 】
Trước Cài đặt Tiếp
Báo lỗi chươngGóp ý xây dựng phát triển truyenfull.com