Tổng Giám Đốc Lên Giường Đi

Chương 1



Trong phòng hội nghị ở tầng cao nhất củatập đoàn Cố thị, đoạn phim vừa khép lại thì tiếng vỗ tay từ bốn phía vang lên.

Ngườiđàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi ngồi ở chỗ cao nhất đứng lên, vươn tayphải hướng về phía người đàn ông trẻ tuổi, sảng khoái cười:

“Haha, đề án hợp tác lần này tôi cực kỳ hài lòng, công ty của hai nhà chúng tathực lực siêu quần, liên hợp sẽ rất mạnh, tuyệt đối sẽ chế tạo ra một vùng trờiđất mới, không đến 5 năm, cậu, tôi sẽ là người dẫn đầu trong nghề này! Đổng sựtrưởng Cố à, hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ.”

Khóemôi Cố Mộ Bạch nhếch lên nụ cười nhạt, đáy mắt không thấy gợn sóng, giống nhưtất cả đều ở trong lòng bàn tay của anh, anh gật đầu một cái, thanh âm trầmthấp mà mê người:

“Nhất định sẽ hợp tác vui vẻ.”

“Nếuđã như vậy” – một giọng nữ vui vẻ chợt vang lên, người nọ uốn cong mắt lưỡiliềm, đôi mắt nhanh nhẹn từ trên người Cố Mộ Bạch thản nhiên dời đi, ánh mắthướng về phía người đàn ông bên cạnh:

“Chủtịch Trần, để ăn mừng lần đầu hợp tác, tối nay liền do tập đoàn Cố thị làm chủ,lấy tầng lầu thứ mười ba mời tất cả mọi người cùng tham gia bữa tiệc tối vuivẻ, đến lúc đó rất hân hạnh mời ngài tham dự a”.

TrầnXương Kiệt nhìn thấy cô gái trước mắt có dáng người nhỏ nhắn, xinh xắn, sonphấn nhẹ nhàng, lông mày nhàn nhạt lướt, đúng là có tướng mạo đẹp đẽ mà khéoléo, trên gương mặt nhỏ cỡ lòng bàn tay được tương khảm một đôi mắt nhìn xatrông rộng, cô gái này quả thực không đơn giản.

Bấtluận là cô ta đối với công việc rất có tính chuyên nghiệp, chính là khi đối mặtvới đối thủ ngang tài ngang sức vẫn thật bình tĩnh, cô cũng được coi là ngườicó tài đàm phán trong nghề này, thậm chí ngay cả khi đối mặt với một người đẹptrai, khôi ngô tuấn tú như bạch mã hoàng tử là Cố Mộ Bạch, cô ta cũng có thểche dấu thoả đáng được sự ái mộ trước mắt.

Nghĩđến sự chuyên nghiệp của Quý Ly Ly, bản thân cô ta bây giờ có tính cách thựcbình thản, lãnh đạm, cũng không phải trong một sớm một chiều.

Nhưng,Trần Xương Kiệt ở trong thương trường, tình trường tung hoành đã mấy chục năm,cho dù Quý Ly Ly thực có năng lực che dấu cỡ nào, cũng không thoát khỏi cặp mắtcủa ông; Ông ta cười, sau đó dường như nhớ ra điều gì đó, hướng về phía bêncạnh Cố Mộ Bạch nói:

“Nhìnxem, tôi đây thật đãng trí, như thế nào lại quên mất công lớn của Cố chủ tịcha...”

Khoémiệng Cố Mộ Bạch mỉm cười, chỉ nhẹ nhàng nói xen vào:

“BácTrần, hội nghị của chúng ta đã kết thúc, ở chỗ riêng tư, bác cứ kêu cháu làTiểu Cố đi...”

“Haha,... Được, nghe lời cậu”, Trần Xương Kiệt cũng không từ chối, dựa vào thânphận và tuổi tác của ông, việc xưng là bác cũng rất xứng đáng.

“TiểuCố a, dự án hợp tác lần này tiến hành được thuận lợi như vậy, vẫn phải cám ơnQuý Ly Ly mới đúng, nếu như ban đầu không phải cô ấy cố chấp, ta nghĩ là, bâygiờ ta cũng sẽ không đứng ở chỗ này.”

QuýLy Ly cười nhạt, vẻ mặt như thường ngày, thản nhiên, nhu thuận đứng bên cạnh CốMộ Bạch, chuyên tâm ở đây nghe Trần Xương Kiệt trò chuyện tán dóc, tuy rằngnhân vật trong lời nói là chính mình nhưng ngược lại bộ dáng của cô đúng là mộtlòng không sợ quang vinh và nhục nhã.

TrầnXương Kiệt để ý theo dõi, lại tiếp tục hướng về phía Cố Mộ Bạch, có chút hâmmộ, trêu ghẹo nói:

“TiểuCố a, đã sớm nghe nói bên cạnh cậu có được một trợ thủ đắc lực, trải qua dự ánlần này, ta rốt cuộc đã được mở rộng tầm mắt! Thật không biết tiểu tử ngươikiếp trước tu được tích đức gì, phải quý trọng thật tốt người trước mắt a, bằngkhông nhìn xem Quý Ly Ly là trợ lý có tài như vậy, tôi đúng là sẽ phải đụckhoét nền tảng a.”

QuýLy Ly rốt cục bị anh nói trúng, sắc mặt có một chút đỏ.

“BácTrần đây là muốn gây khó dễ cho cháu”

CốMộ Bạch vẫn như cũ, chỉ cười nhạt, nhưng trong lời nói để lộ ra vẻ kiên định:

“Sợlà đã làm cho bác Trần thất vọng rồi, chỉ cần có Cố Mộ Bạch ở đây, Quý Ly Lyvĩnh viễn vẫn là thư kí tổng giám đốc của tập đoàn Cố thị.”

Lờinày nói ra, nghe rất có tình ý... Hai ánh mắt khác nhau đồng thời nhìn về phíaanh, đều lộ ra sự khác thường, nhất là ánh mắt gò bó của Trần Xương Kiệt dườngnhư có điều gì suy nghĩ nhưng lại cười mà không nói, còn lại là ánh mắt của QuýLy Ly đang ở bên cạnh. Quý Ly Ly cuối cùng vẫn là nhịn không đượcngẩng đầu lên, nhìn về phía Cố Mộ Bạch, tuy rằng chỉ hơi cách xa một chút, thếnhưng từ đầu đến cuối anh vốn vẫn luôn như vậy, vẫn không thể nào với tới, vôluận cô cố gắng bao nhiêu, xuất sắc cỡ nào, thì ở trong mắt anh cô bất quá cũngchỉ là một thư kí của tổng giám đốc mà thôi.

Côthoáng thở dài.

TrầnXương Kiệt cười hô hố, gạt bỏ đi xấu hổ trong giây lát, ông ta cười đi rangoài:

“TiểuCố, hôm nay tôi dẫn dắt nhóm chúng ta, ăn mừng một phen thật vui với các cậu ởBách Nhạc Môn, kế tiếp sẽ có một trận chiến ác liệt phải đánh.”

CốMộ Bạch theo sát phía sau Trần Xương Kiệt, “Bác Trần, cháu tiễn bác”.

Anhkhông quay đầu lại đối với Quý Ly Ly phía sau phân phó: “Thư kí Quý, tôi sẽđích thân lái xe đưa Chủ tịch Trần về, 7 giờ tối, cô trực tiếp đi đến bữa tiệclà được.”

Rấtnhanh, trong phòng hội nghị rộng lớn chỉ còn lại một mình Quý Ly Ly.

Lúcnày đây, cảnh tượng bên trong thật yên tĩnh, thực có thể làm cho người ta nhớtới một vài chuyện..., Quý Ly Ly nhìn theo bóng lưng của Cố Mộ Bạch dần xa,không một chút lưu ý, bất chợt suy nghĩ về quá khứ:...

... Trong một phòng lớn có từng hàng cóthể ngồi mấy ngàn người, cô kéo Kiều Vi – bạn tốt nhất ngồi ở trong góc, yênlặng chờ học trưởng truyền kỳ trong đại học – Cố Mộ Bạch.

Khôngsai, Quý Ly Ly chính là học muội của Cố Mộ Bạch, tuy rằng bọn họ không học cùngkhoa, thế nhưng anh lại là học trưởng nổi tiếng trong cả nước, nói về Cố MộBạch, anh không những tốt nghiệp trung học mà còn là một nhân vật truyền kì,chính là thanh niên đầu tiên liên tiếp ba năm giành được giải xuất sắc của ĐàiLoan, cũng chính là người đàn ông độc thân chính cống.

Mặcdù bản thân Cố Mộ Bạch thực giàu có lại chưa từng tự mình gây dựng sự nghiệp,thế nhưng anh dựa vào học thức và cố gắng của mình đem Tập đoàn Cố thị từ sựnghiệp sản xuất vượt sang phạm vi của ngành công thương nghiệp, chỉ trải quathời gian mấy năm, cổ phiếu công ty đã tăng gấp đôi.

Khôngcần nói đến những truyền thuyết thương nghiệp từng trải qua, chỉ bằng cái tướngmạo của anh, mỗi nhất cử nhất động đều mang khí chất vương giả, chỉ cần liếcmắt một cái là có thể làm say mê một mảnh tâm xuân của các cô gái mới trưởngthành trong sân trường, vì anh mà điên cuồng.

Vốnlà người sẵn có một loại mê hoặc lòng người lại có mị lực hấp dẫn, khiến chongười ta nhịn không được muốn gần gũi, làm cho Quý Ly Ly lần đầu tiên nhìn thấyCố Mộ Bạch, cô đã xác định trái tim mình đã rơi vào tay giặc.

Côsở dĩ chú ý tới Cố Mộ Bạch, là bởi vì trên trang bìa của một tờ tạp chí đặcbiệt chính là hình ảnh của Cố Mộ Bạch, anh nhếch môi, cười nhạt, ánh mắt sắcbén mà lạnh lùng...

Đóvốn là tạp chí lá cải, có lẽ là muốn thu hút ánh mắt của mọi người nên trên bìatạp chí còn vẽ thêm thần tình yêu cupid đang cầm cung tên nhắm vào ngay tráitim của Cố Mộ Bạch, trên góc trang bìa có màu hồng phấn, dòng quảng cáo đượcviết theo chữ thư pháp...

Đúnglà người đàn ông độc thân thì luôn có giá trị của nó.

QuýLy Ly thẹn thùng, tim đập nhanh nhìn hình ảnh của Cố Mộ Bạch trên phần giớithiệu, vừa ở trên đường đi vừa tìm tất cả những thông tin liên quan đến Cố MộBạch và ghi nhớ vào trong đầu. Cuối cùng, cô kiên quyết giữ vững lòng tin,chính là muốn nhớ hết mọi biện pháp để theo đuổi anh.

Từkhi đó trở đi, Quý Ly Ly thường xuyên lén lút thu thập thông tin về Cố Mộ Bạchtrên báo chí, thường xuất quỷ nhập thần, đúng lúc đã bị Kiều Vi nhìn thấy, QuýLy Ly phản ứng thật nhanh nhẹn, chỉ nói chuyện với người bạn thân của mình mộtchút là xong.

Mãicho đến một ngày, Quý Ly Ly bị cô kéo chạy về phía bậc cầu thang bên cạnh giảngđường lớn. Trong tiếng hét chói tai và vỗ tay của toàn bộ nữ sinh, từ trongphòng hội trường có người đang đến từ xa, cô cuối cùng quên mất chính mình đangở chỗ nào, quên mất người bạn tốt của mình chứa ái tình trong mắt, thậm chí âmthanh phát ra từ những nữ sinh cũng không nghe được, ánh mắt của cô đều khôngrời khỏi người kia... Cố Mộ Bạch.

...Trong đầu Kiều Vi trở nên trống rỗng, cô thậm chí không tìm ra ngôn ngữ để hìnhdung về Cố Mộ Bạch.

CốMộ Bạch, là một trong những thành tựu về kinh tế giữa những nhân vật lãnh đạotrong làn sóng của Đài Loan, trở lại trường cũ để phát biểu diễn thuyết, anhnhìn thấy nữ sinh ngồi đông nghịt dưới đài, đè nén tinh thần đem hai tay đặttrên bệ đài, phát biểu về những dự định mà trường cần phát huy, anh đem nhữngkinh nghiệm đơn giản mà mình đã trải qua nhưng không mất đi sự thú vị sau khikết thúc bài diễn thuyết.

Vừadứt lời, một nữ sinh can đảm đưa ra câu hỏi, như là “anh đã có bạn gái chưa?”,đến “màu sắc mà anh yêu thích là gì?’’ Từ những kinh nghiệm của người thươngnhân anh trả lời rất thành thạo, có thể nói những câu hỏi đưa ra đều rất đadạng.

QuýLy Ly bị bao phủ trong biển người, cô cũng không nhụt chí, đúng vào thời điểmCố Mộ Bạch phải rời khỏi, liền bằng tố độ nhanh nhất lôi kéo Kiều Vi vọt tớitrước mặt anh, tự nhiên mà giới thiệu:

“Xinchào, Cố học trưởng, em tên là Quý Ly Ly, học chuyên ngành thuộc hệ tân vănkhoá thứ chín”.

Ánhđèn trong phòng học lớn cũng không sáng lắm, bên cạnh Cố Mộ Bạch bị đám nữ sinhvây quanh thành nhiều vòng, chỉ có Quý Ly Ly và Kiều Vi là đứng gần nhất, anhngẩng đầu, nhìn về phía các cô trong ánh đèn lập loè, thế nhưng cái nhìn kialại chỉ nhìn về phía Kiều Vi, cái nhìn kia... con ngươi trong mắt Cố Mộ Bạchlãnh đạm bỗng nhiên thoáng cái liền sáng lên, tâm của Quý Ly Ly liền nặng nề,khó chịu.

Kỳthực Quý Ly Ly cũng không tin tưởng lắm cái gì gọi là nhất kiến chung tình,nhưng cho đến khi cô nhìn thấy Cố Mộ Bạch, Cố Mộ Bạch lại thấy Kiều Vi, cái gọilà vừa gặp đã yêu giống như mội cái cây đâm xuyên vào lòng cô.

Thờigian thật sự trôi qua rất nhanh, chỉ trong chớp mắt, sau chủ nhật hôm đó Cố MộBạch cùng Kiều Vi đã đính hôn, còn chính mình sau khi tốt nghiệp lại xin vàolàm việc ở tập đoàn Cố thị, từ nhân viên chức vụ thấp nhất đến vị trí hiên tạinày.

QuýLy Ly là một người đối với lòng mình rất kiên quyết, nếu anh đã yêu người bạntốt nhất của mình, thì cô muốn nhìn thấy bọn họ sẽ có cuộc sống hạnh phúc hơn,cô muốn đem phần lưu luyến kia chôn sâu, cất giữ dưới đáy lòng, chúc bọn họhạnh phúc, cô vứt bỏ hết những dũng khí lớn nhất của mình. Chính mình cùng bạnbè đi yêu cùng một người đàn ông, miễn là... bọn họ hạnh phúc.

Bỗngnhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập, kéo Quý Ly Ly trở về với thựctại. Cô nhìn xung quanh phòng hội nghị, lại phát hiện điện thoại của Cố Mộ Bạchđể quên ở trên bàn.

Thânlà thư kí của tổng giám đốc, thì tiếp nhận điện thoại là chuyện cực kì bìnhthường, Quý Ly Ly nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, không nghĩ tới lại làKiều Vi, cô cười khổ, nhớ tới một số chuyện bi thương...

QuýLy Ly ổn định tinh thần, đưa điện thoại lên tai, bấm phím nghe.

Cònchưa kịp mở miệng, người bên kia đã đùng đoàng nói ra một đống: “Mộ Bạch, hômnay tôi có chuyện nhất định muốn nói với anh, bằng không tôi sẽ bứt rứt chết điđược! Anh hiện tại không nên mở miệng, không nên cắt lời của tôi, để cho tôinói một lần cho hết lời!”

Hômnay, thanh âm của Kiều Vi tựa hồ nghe rất nghiêm trọng, Quý Ly Ly nhíu mày,nhưng chưa mở miệng nói ra thân phận của chính mình.

“Hômnay, không phải là ngày cá tháng tư, cho nên đừng cho rằng tôi nói chuyện đùagiỡn! Tôi nhất định phải nói ra, tôi không muốn cùng anh kết hôn, tôi yêu ngườikhác! Chúng ta chia tay, mỗi người một ngả”.

...Quý Ly Ly không biết mình có phản ứng gì, cô ngơ ngác đem điện thoại kề sát lêntai, không bỏ qua bất luận dù là một thanh âm nhỏ của Kiều Vi, cô hi vọng nhữngđiều mình nghe được đều là ảo giác, thế nhưng tim cô đập như trống đánh, đây làsự thật...

Côhít hơi thật sâu, cảm xúc đê mê thậm chí ngay cả thanh âm cũng có phần khô ráp,cô kìm nén ngọn lửa phẫn nộ, hướng về phía điện thoại khẽ thét lên: “Kiều Vi,cậu ở đâu?”

“Ly...Ly Ly? Ly Ly...” Thanh âm của Kiều Vi bất thình lình run lên, cô hiển nhiên rấtsợ đối mặt với bạn tốt của mình “Như thế nào lại là cậu”.

QuýLy Ly cũng không ấp úng, hai ba câu liền giải thích rõ:

“Tổnggiám đốc Cố tiễn khách đi, lại để quên máy trong phòng hội nghị, mình nhìn thấyliền cầm lên nghe, hiện tại cậu không cần giải thích, chúng ta gặp mặt rồi nóisau, buổi chiều vào lúc 5 giờ, gặp nhau tại tiệm cà phê đối diện Bách Nhạc Môn,không gặp không về, không được đến muộn.”

Khôngđợi Kiều Vi nói, Quý Ly Ly đã cúp điện thoại trước, tính cách của cô luôn nhưvậy, mạnh mẽ kiên cường, nói một là một.

KiềuVi đã từng nói, cùng làm bạn bè với Quý Ly Ly là một việc ngoài ý muốn, haingười có hai tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, một người thơ ngây, mơ mộng,một người chững chạc, cố chấp, không hề có chung điểm nào giống nhau cả, Quý LyLy nghe xong cũng không phủ nhận...

Cùnglàm bạn với Kiều Vi bảy năm, cô có ưu điểm, khuyết điểm, hứng thú hay ưa thíchcái gì, Kiều Vi cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, Quý Ly Ly thậm chí cũng khônghiểu rõ chính bản thân mình, nhưng còn Kiều Vi cô rất tự tin về việc này.

QuýLy Ly luôn cho rằng Kiều Vi so với mình xinh đẹp hơn nhiều, nếu như cô là đànông, cô cũng sẽ yêu thích sự đáng yêu của Kiều Vi, nhưng không như lời nói, lỗtai của Kiều Vi hơi yếu, thực rất dễ bị người khác chi phối ý tưởng của cô, vôluận từ mấy năm trước cùng Cố Mộ Bạch kết giao, chính là không ngờ lúc nãy lạinghe Kiều Vi đã yêu người khác. Kiều Vi và Cố Mộ Bạch ởchung một chỗ, Quý Ly Ly cũng đã giúp không ít việc.

Khiđó, Cố Mộ Bạch vừa gặp đã yêu Kiều Vi, Quý Ly Ly là một phụ nữ thông minh, liếcmắt một cái liền nhận ra, đôi mắt buốt giá của Cố Mộ Bạch vì ai mà bùng cháyngọn lửa, thậm chí đem cả lòng ái mộ của cô đốt thành tro tàn.

QuýLy Ly vừa yên lặng lại vừa bình tĩnh, cô tuyệt đối sẽ không đem mình trở thànhnữ vai phụ giống trong những bộ phim truyền hình. Vì thế, khi nhìn thấy Cố MộBạch mãnh liệt theo đuổi bạn tốt của mình, cô cũng không lưỡng lự mà khuyênKiều Vi chấp nhận anh, “người đàn ông này sẽ yêu cậu cả đời...”

Buổichiều, gần đến giờ tan tầm, lượng xe cộ qua lại rất lớn.

QuýLy Ly thong thả lái xe mà chạy trên đường quốc lộ, trong xe đang phát bài hát:“em hận, em yêu anh”, cô chợt nhớ đến khi đó Kiều Vi cùng Cố Mộ Bạch nói yêuthương nhau, cô đã từng ngồi yên trong phòng học nghe bài hát này, chính lànghe đúng cả một ngày...

Khiđó, trong mắt cô, Kiều Vi cùng Cố Mộ Bạch yêu nhau rất hạnh phúc, trong lòngtuy cô rất khổ sở, không thể nói ra cũng không thể nào khóc lên, khuôn mặt tươicười, dũng cảm đối mặt với bọn họ.

QuýLy Ly nghĩ không ra phần dũng cảm kia từ đâu mà đến, có lẽ là bởi vì yêu, nếukhông vì yêu thì sau khi tốt nghiệp cô cũng sẽ không lựa chọn bước vào làm việcở Cố thị, càng không cố chấp tiếp tục yêu, kiên quyết đem chôn cất dưới đáylòng. Chỉ cần có thể ở bên cạnh Cố Mộ Bạch, cho dù chỉ là một thư kí cũng thựcđáng giá.

Thươnganh, không phải vì muốn mình trở nên đặc biệt, mà hi vọng anh sẽ hạnh phúc hơnso với chính mình. Thương anh, không phải vì muốn nắm giữ anh, mà chỉ cần cóthể ở gần anh, như vậy đối với cô mà nói cũng đã đủ.

Thếnhưng, khi cô nghe Kiều Vi nói câu chia tay, lòng của cô so với khi Kiều Vi vàCố Mộ Bạch ở chung một chỗ lại càng đau hơn.

Tronglòng cười khổ, chính mình không phải là nên vui mừng hay sao??? Nếu đúng là đốivới Cố Mộ Bạch thật yêu, thì khi bọn họ chia tay, cô nên chạy đến ngoại ô đểbắn pháo hoa ăn mừng mới đúng.

Tìnhyêu đúng là thiên trường địa cửu, không có người nào yêu Cố Mộ Bạch nhiều hơnso với cô yêu. Nhưng mà hiện tại tronglòng cô rất tức giận, Quý Ly Ly thậm chí ngay cả nghĩ cũng không ra, nếu như CốMộ Bạch nghe được lời nói chia tay của Kiều Vi thì biểu cảm của anh sẽ như thếnào, môi dưới căng ra, không nói lời nào, con người trong mắt trở nên ôn nhuchỉ vì Kiều Vi đột nhiên trở lạnh như băng, xung quanh cũng bị khí ép hạ xuống. Chính là anh kế tiếp sẽlàm sao??? Anh thực sẽ hạ mình, vứt bỏ đi sự lãnh khốc và tôn nghiêm để níu kéoKiều Vi đừng đi chứ? Hay là trong chớp mắt xoay người rời đi, Quý Ly Ly nghĩkhông ra, cũng không muốn nghĩ đến cái cảnh tượng đó, cô sẽ rất nhức đầu, bởivì hôm qua cô phải làm dự án của hai công ty nên chỉ ngủ được 3 tiếng và vì côsắp phải đối mặt với Kiều Vi.

KiềuVi cùng Cố Mộ Bạch yêu nhau, cô không hận, trong lòng chỉ tràn ngập sự chúcphúc, bạn tốt cùng người mình yêu ở một chỗ, cô không oán trách, thế nhưng KiềuVi lại muốn vứt bỏ Cố Mộ Bạch, cô sợ là muốn hận người bạn tốt này.

Hiệntại, cô cũng không có thời gian để suy nghĩ nhiều, đến nơi cô thực thong thả,cũng nghĩ tới trường hợp khó xử khi đối mặt, Quý Ly Ly dừng xe, trước mặt làquán cà phê. Trong khoảng sân rộng lớn liền tìm chỗ để đợi người. Quý Ly Lycước bộ có chút lơ mơ, tốc độ nhanh chậm nhưng không có giảm xuống, bước đinhanh, cao ngất, kiên cường đứng trước mặt Kiều Vi, cô không rõ nhìn Kiều Vi,đem ánh mắt hạ xuống, thanh âm lạnh lùng vang lên thực giống như người khôngquen biết lẫn nhau:

“Tiếptục nói đi, đem những dự định muốn nói cho Cố Mộ Bạch, hiện tại tất thảy nóicho mình nghe.”

Mímắt Kiều Vi run rẩy, dường như không dám ngẩng đầu, cô vừa muốn đem lời nói ranhưng mà vừa đến đầu lưỡi lại nuốt trở về. Trong lòng cô đúng là sợ Quý Ly Ly,cùng Ly Ly làm bạn bè tốt đã nhiều năm nhưng cô vẫn luôn kính nể người bạn này.Nếu như muốn dùng hai loại động vật để ví về cô và Quý Ly Ly, cô cảm thấy mìnhgiống như một con mèo lười biếng và mơ hồ, như vậy thì Ly Ly sẽ giống như mộtcon lạc đà, vẫn luôn cố chấp và bền vững trong sa mạc, đúng là một loài độngvật vừa huyền bí vừa lạnh nhạt.

Đươngnhiên, Kiều Vi cũng công nhận Quý Ly Ly đối với mình phi thường tốt, khi mìnhđau khổ và cần người an ủi nhất người đầu tiên xuất hiện trước mặt mình cũngluôn luôn là Ly Ly. Giống như bây giờ, cô muốn cùng Cố Mộ Bạch chia tay, xuấthiện trước mặt cô không phải người nào khác mà chính là người bạn tốt mà côkính nể. Nhưng mà, vào lúc này, Kiều Vi rất sợ khi gặp phải cô, vì cái gì nóikhông nên lời, có lẽ là hổ thẹn với lời chúc phúc của người bạn tốt.

QuýLy Ly đã từng nhắc nhở cô, đời này sẽ không có ai giống như Cố Mộ Bạch yêuthương cô như thế, nhất định phải quý trọng thật tốt người đàn ông này! Thếnhưng cô đã không giữ lời, loại tình cảm này giống như đồ vật này nọ chưa từngcó nguyên tắc của nó, giống như lúc trước cô không một chút do dự yêu Cố MộBạch nhưng hiện tại cô không thể không do dự mà yêu một người.

Nghĩđến khoé mũi có chút đau xót, nhưng lại không khóc, cô mím môi, mở mắt to, rốtcục chịu không đựơc khóc rống lên.

QuýLy Ly vẫn khoanh tay, lạnh lùng ngồi đối diện với Kiều Vi, đối với nước mắt côchỉ thờ ơ. Sắc mặt Kiều Vi tiều tuỵ, thống khổ, nhìn ra được mấy ngày nay côcũng sống không dễ chịu, chí ít nội tâm của cô thực rối rắm.

“Ly Ly, cậu chậm rãi ngồixuống, nghe mình nói.”

KiềuVi lấy tay che mặt, nước mắt từ từ tràn ra ngoài, trong lòng Quý Ly Ly cũngkhông đành lòng, cuối cùng thở dài một hơi, nhìn về phía đối diện.

“Nếucậu đã quyết định chia tay, sao hiện tại còn muốn khóc? Là muốn tranh thủ sựđồng cảm của mình, làm cho mình đứng bên cạnh cậu ủng hộ cậu chia tay sao?” QuýLy Ly nắm thật chặt tay, sắc mặt khó coi giống như một khối nham thạch.

“Mìnhcùng Cố Mộ Bạch mất công nhiều năm như vậy, chẳng lẽ mình cùng anh ấy làm điềugì sai với cậu? Mình và anh ấy không còn là bạn. Nhìn thấy hai người chia taymỗi người mỗi ngã, cậu chẳng lẽ còn mong mình sẽ ra sức giúp đỡ cậu?”

“LyLy...” Kiều Vi liếc mắt nhìn người bạn tốt của mình, nhìn cái dạng khóc thươngtâm của cô thật có thể làm cho lòng đàn ông tan nát. Thế nhưng, người cô phảiđối mặt chính là người luôn có danh xưng lạnh nhạt trong thương trường - thư kítổng giám đốc. Lòng của cô so với đàn ông còn cứng rắn hơn nhiều.

KiềuVi nghẹn ngào nói: “Mình yêu Cố Mộ Bạch, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, tráitim của mình liền vì anh ấy mà nhảy loạn, cho nên khi anh ấy theo đuổi, chínhmình cũng không thể tin được mình giống như một cô bé lọ lem, nhưng mình đã rấtmay mắn khi có người bạn như cậu, là cậu đã đánh thức mình, phải nắm bắt đượchạnh phúc của chính mình! Cùng Cố Mộ Bạch ở chung một chỗ, mình thật sự rất vuivẻ, mình thực không có chí hướng, lúc đó rối tinh rối mù, làm việc mơ màng,thầm nghĩ sau này sẽ là một người phụ nữ, vì anh ấy giặt quần áo, nấu cơm”.

Chỉnhư thế, trong chớp mắt, Quý Ly Ly trong lòng có chút đau đớn, nhưng cô vẫnlẳng lặng mà nghe Kiều Vi khóc, nói: “Thật ra cậu cũng biết,mình cùng Cố Mộ Bạch khi ở chung đã cùng nhau đi du lịch khắp Đài Loan, anh ấymang mình đi du lịch, thậm chí khi đi công tác cũng mang mình theo, lúc đầumình cảm thấy rất tốt, đặc biệt tốt, cho dù có nhiều cô gái đẹp hơn mình, tốthơn mình, anh ấy vẫn không quan tâm, lòng của mình cũng nhanh chóng bị loạitình cảm này bao phủ. Nhưng mà mình cảm thấy rất tự ti, nhìn thấy anh ra vàonhững buổi tiệc của giới thượng lưu, nhìn thấy anh ấy đàm phán, mình cảm thấyrằng mình càng ngày càng không sánh kịp anh ấy, càng không xứng với anh ấy, thậmchí... ngay cả khi mình nói anh ấy cũng không hiểu và mình không hiểu đượcnhững gì mà anh ấy nói, chúng mình hoàn toàn là hai người của hai thế giới khácnhau! Mình nghĩ có khi cậu còn hiểu anh ấy hơn cả mình...”

QuýLy Ly hít sâu một hơi, trong lòng đầy rối loạn, cô đâu chỉ hiểu Cố Mộ Bạch, chỉsợ là trên đời này không có ai yêu Cố Mộ Bạch hơn cô mới đúng! Cô có thể vì CốMộ Bạch vứt bỏ đi quyền lợi được yêu, vì anh ấy mà bỏ đi lý tưởng tốt, còn lấymột tư cách khác để đứng bên cạnh Cố Mộ Bạch, nhưng ai biết được người thuakhông phải là cô mà lại là Kiều Vi...

Cólẽ những lời này giấu trong lòng đã lâu, sau khi nói xong Kiều Vi như trút đượcmột gánh nặng.

Côấy chỉ nức nở, thanh âm nhẹ nhàng, rủ rĩ nói:

“Kỳthực thì Ly Ly, mình vẫn còn rất nhiều chuyện chưa nói với cậu biết, mình cùngCố Mộ Bạch ở cùng với nhau lâu như vậy, cho dù ở chung một cái phòng lại ngủcùng trên một cái giường, nhưng Cố Mộ Bạch cũng không làm gì đối với mình! CốMộ Bạch nói, là muốn tốt cho mình, có một số việc làm sau khi đám cưới thì sẽhạnh phúc hơn, càng có ý nghĩa hơn, lúc đầu mình vẫn còn đau lòng cho là anhvẫn không... yêu mình lắm! Thế nhưng bây giờ mình mới cảm thấy quyết định củaanh ấy là đúng, cho đến khi mình gặp được Ngô Hữu Bình, lại ngoài ý muốn yêuthương anh ấy, mình đã cố gắng tránh né sự theo đuổi, nụ hôn, lồng ngực củaanh, chính là cuối cùng mình vẫn không lừa được trái tim mình, vẫn bị hútvào...”

Haicon mắt của Quý Ly Ly bất thình lình trợn to, sự việc so với cô tưởng tượng cònnghiêm trọng hơn nhiều, tình cảm của Kiều Vi đúng là vượt quá giới hạn... “Cậuvà anh cùng ở trên giường...”

Côgầm lên giận dữ, thanh âm đúng là có chút run rẩy, đôi mắt phẫn nộ, không thểtưởng tượng nhìn Kiều Vi, trong lòng đột nhiên bùng cháy một cơn thịnh nộ, côgiơ tay, không chút suy nghĩ mà tát... “Ba’’ một tiếng vang lên, đến tay củaQuý Ly Ly cũng rất đau, trong nháy mắt trên mặt Kiều Vi lưu lại năm vết hồng...“Kiều Vi, cậu...”

Nhưngmà đứng cả một buổi, Quý Ly Ly cũng không nghĩ ra từ gì để mắng cô: “Cậu đúnglà một người phụ nữ thật tàn nhẫn”.

QuýLy Ly chán nản hạ tay xuống, cả người cũng xụi lơ trên ghế, kì thực cô có nghĩtới Kiều Vi sẽ không đùng một cái mà chia tay với Cố Mộ Bạch, nhưng đến giờphút này cô có thể làm gì? Người phụ nữ khi đã đánh mất thân thể của mình thìbản thân hoàn toàn sẽ bị lạc hướng.

QuýLy Ly nghĩ, tình hình của cô và Kiều Vi thực tế nên dừng tại đây, mọi việc cũngđã qua...

Cônhìn xuống tay mình, lòng bàn tay vẫn còn đau đớn, tê dại, một cái tát kia nhưđánh vào lòng của mình, Quý Ly Ly nắm chặt tay than thở một tiếng:

“Ai...cậu thật sự khiến cho mình rất thất vọng.”

KiềuVi rất yên lặng, Quý Ly Ly cũng không có mắc chứng cuồng loạn, hơn mấy năm làmbạn bè, cô rất hiểu đối phương, tình cảnh như thế nói ra cũng không có ý nghĩagì, tình bạn của các cô cũng chôn sâu dưới đáy biển.

Chínhlà Kiều Vi cũng không biết tại vì sao? Cô mất đi Cố Mộ Bạch cũng không nghĩ sẽmất đi người bạn tốt nhất của mình, cô nắm lấy tay của Quý Ly Ly, thanh âm runrẩy nói:

“LyLy, mình biết cậu rất hận mình, vì mình đã phản bội lại Cố Mộ Bạch mà yêu NgôHữu Bình, vì vậy xin cậu đừng hận mình, vô luận giữa mình và Cố Mộ Bạch cóchuyện gì xảy ra, cậu vẫn là người bạn tốt nhất của mình, cậu vẫn là thư kí tốtnhất của Cố Mộ Bạch... Chúng ta giống như trước đây, như vậy thật tốt.

“Cậucho là chúng ta có thể như trước đây sao?” Quý Ly Ly cuối cùng giương mắt liếcvề hướng Kiều Vi, cô cười nhạt: “Kiều Vi, sau nhiều nămnhư vậy, cậu vẫn chưa nhìn ra một chuyện sao?”

“Chuyệngì?” Kiều Vi lắc đầu khó hiểu.

QuýLy Ly ý cười càng sâu, trong mắt dường như ẩn dấu một tia sắc bén, làm chongười khác không dám nhìn thẳng, cô lớn tiếng, kiên định nói ra: “Mình yêu Cố Mộ Bạch,trong khi cậu và anh ấy yêu nhau, mình đã phải tự kiềm chế, dằn vặt bản thân.”

KiềuVi kinh sợ, sợ muốn đem tin tức này nuốt vào trong bụng, cô không thể tưởngtượng nổi, nhìn người bạn của mình, bí mật này thật khó tin, Quý Ly Ly đã chedấu tốt như vậy, cô ấy yêu Cố Mộ Bạch, nhưng vẫn thật tâm chúc phúc cho bọnhọ...

Bỗngnhiên, nụ cười lạnh của Quý Ly Ly lại trở nên tự giễu, Kiều Vi quả nhiên làkhông biết: “Đúng vậy, mình yêu Cố Mộ Bạch, người luôn cùng người bạn tốt nhấtcủa mình ở một chỗ với, mình còn có thể làm gì? Chẳng lẽ lại làm nữ vai phụchia rẽ các người sao? Mình - Quý Ly Ly sẽ không làm những việc hèn hạ đó! Nếunhư Cố Mộ Bạch trước kia không phải yêu cậu, mình đã nghĩ muốn lấy bản lĩnh củamình mà đoạt anh ấy trở về, thế nhưng vì là cậu, mình sẽ chúc phúc, bởi vì haingươi yêu nhau so với tự mình khổ sở sẽ tốt hơn. Cho nên đó chính là lí do màmình muốn xin vào tập đoàn Cố thị làm việc, mình muốn dùng chính năng lực củamình để đứng bên cạnh Cố Mộ Bạch, vì anh ấy làm việc và lặng lẽ yêu anh ấy,mình sẽ không nói và làm gì để anh ấy nhận biết...”

QuýLy Ly kể lại chuyện rất bình thường, nhưng khi Kiều Vi nghe được những việc đólàm cho cô cảm thấy đau lòng còn hơn là cái tát lúc nãy.

“Thếnhưng khi mình chuẩn bị từ bỏ mà chúc phúc cho hai người, thì Kiều Vi - cậu lạitự tay huỷ bỏ hạnh phúc này, cho nên cậu cho rằng chúng mình còn có thể nhưtrước đây sao? Cậu và người đàn ông mình yêu ở cùng một chỗ, mình cũng không đểý, chính là hiện tại cậu lại làm tổn thương Cố Mộ Bạch, thật xin lỗi, bây giờmình không thể nào có thể chúc phúc cho cậu, mà là hận cậu.”

QuýLy Ly dùng sức đem bàn tay của Kiều Vi đẩy ra, “Không cần nói với Cố MộBạch chuyện này, trừ phi cậu muốn anh ấy hận cậu giống như mình, chuyện này hếtthảy giao cho mình xử lí.”

Nóixong Quý Ly Ly cũng không quay đầu lại mà bước đi, Kiều Vi muốn đuổi theo,nhưng cuối cùng vẫn không đủ dũng khí để tiến lên, chỉ là tự thì thào nói: “Xin lỗi, xin lỗi... Xinlỗi... Thực xin lỗi..!”.

Tiếngxin lỗi kia không có ai nghe thấy, những lời nói đó theo chiều gió tiến vàokhông khí, khiến cho người ta thật thương cảm.