Tổng Giám Đốc, Anh Thật Là Hư

Chương 32: Con người tuỳ hứng





Nhìn thấy bữa sáng đã chuẩn bị xong , nhưng Lạc Ngạo Thực không có động đến . Vũ Nghê có chút lo lắng.

"Cậu chủ cứ như vậy thì hại sức khỏe mất !" . Bà Vương lắc đầu một cái.

"Bà Vương ——" Hai tay Vũ Nghê khoanh trước ngực , vẻ mặt hơi ngại mà hỏi :"Bà Vương , tôi mang cơm trưa đến cho Ngạo Thực được không ?! anh ta làm việc luôn quên ăn cơm !"

Bình thường hắn ờ cùng với bà Vương , trong lúc nói chuyện không khó nhìn ra , quan hệ giữa bọn họ như là người thân , cho nên Vũ Nghê vẫn muốn hỏi ý kiến của bà

"Đương nhiên được !" . Bà Vương gật đầu cười , rất ủng hộ ý kiến của Vũ Nghê

"Vậy hắn ~~ có tức giận hay không ?!"

Bà Vương cười cười rồi nói :"Nếu như tôi nói cậu ấy sẽ tức giận , thì cô chủ có phải không đi ?!"

"Không , tôi muốn đi , rất muốn đi !" Không phải vì muốn lấy lòng hắn để mượn tiền , chẳng qua là đêm tân hôn hắn không có làm tổn thương cô . Cho nên , cô muốn thử thay đổi quan hệ giữa hai người.

"Vậy thì cứ thử , biết đâu kết quả lại khác ?!" Nụ cười của bà Vương lần nữa gia tăng.

"Được , vậy để tôi vào nhà bếp chuẩn bị !" Vũ Nghê cười nói , liền hướng nhà bếp đi tới.

"Cô chủ , cô có biết cậu chủ thích món ăn nào không ?" Vũ Nghê lắc đầu , sau đó trợn to hai mắt hỏi :"Hắn cũng kén ăn sao ?!"

"Cậu chủ chỉ gắp thức ăn trong dĩa có món mình thích" Bà Vương ngượng ngùng bổ sung mấy câu :"Tựa như tính tình cậu ấy , đối với người không có cảm giác , chắc chắn sẽ không có phản ứng . Cậu chủ là người rất ít nổi giận , lần trước nổi giận hẳn là năm lớp 3 ở tiểu học !" (Ám chỉ là hắn đang nổi giận với Vũ Nghê đó mà " title="Embarassed" align="absmiddle" />)

Bà Vương ý nói thẳng ra Lạc Ngạo có thói quen đó , khiến Vũ Nghê ngạc nhiên ——

Vũ Nghê há to mồm , căn bản không dám tin . Cô vẫn cho là Lạc Ngạo Thực lớn như vậy rồi mà cứ y như một đứa trẻ

Vũ Nghê cúi đầu , không nhịn được bật cười :"Tôi còn tưởng rằng —— còn tưởng rằng , anh ta đã trưởng thành rồi mới phải chứ"

"Đàn ông càng trưởng thành thì tính cách càng giống con nít !" Bà Vương cười nói :"Đi thôi , tôi dạy cô chủ làm mấy món cậu chủ thích !"

"Vâng !" Vũ Nghê mỉm cười, cùng bà Vương đi vào bếp

*******************************************************

"Kết quả của thị trường ở châu Âu trong thời gian này đã giảm 0,03% . Ai có thể cho tôi biết lý do tại sao ?!" Nháy mắt Lạc Ngạo Thực nhạt nhẽo nhìn tất cả lãnh đạo trong cuộc họp , gương mặt hiển thị rõ sự nóng giận

Các quản lý cao cấp như ngồi trong đống lửa , không biết tại sao tính tình của tổng giám đốc hôm nay lại cáu kỉnh như vậy . Mặc dù kết quả có một chút suy giảm , nhưng đây là việc bị ảnh hưởng toàn bộ , tình trạng này một phần cũng do các quản lý ở hải ngoại . Thật oan uổng cho bọn họ ! Bùi Tạp Tư phát hiện tâm trạng của Lạc Ngạo Thực có điểm bất thường , âm thầm đá hắn một cước , nhắc nhở hắn.

"Tôi hy vọng vào thời điểm tới , mọi người có thể cho tôi một kết quả thỏa đáng . Nếu như vẫn còn tái diễn , lợi tức cuối năm sẽ hủy bỏ . Tan họp !"

Vừa nghe đến ‘tan họp’ , tất cả mọi người mừng húm , lập tức rút khỏi phòng họp ——

"Này , cậu hôm nay sao thế , tính khí rất kỳ lạ !" Bùi Tạp Tư theo Lạc Ngạo Thực vào phòng làm việc , nheo mắt nhìn bạn tốt của mình , kiêm cộng sự trong công việc

Lạc Ngạo Thực mím môi mỏng , không thèm để ý đến lời nhạo báng của bạn tốt . Đúng là hôm nay hắn mất tầm kiểm soát . Đáng chết , từ lúc sáng sớm đến bây giờ ——