Tất cả
Tôi Là Nữ Phụ Đó Thì Sao?

Cô tỉnh dậy thấy căn phòng có chút lạ lẫm.

- Đây đâu phải bệnh viện? Mình vừa ngất mà...- cô ngồi dậy, bước đến chiếc gương kia...1s..2s..3s

-AAAAA?? Đây là ai đâu phải mình đâu?? Chẵng lẽ mình xuyên không???

Cô nhìn xuống cái bàn nhỏ màu hồng kế chiếc gương, có 1 cái cuốn sổ nhỏ đề tên Hạ Đông Đông. Cô cảm thấy cái tên này rất quen thế là lục lọi trí nhớ 1 hồi:

-A! đây là nhân vật phụ trong cái cuốn tiểu thuyết mình vừa đọc xong của con nhỏ bạn đây này. Cô gái này bị Nữ chính và Nam chính ám hại và giết chết! Cô đừng lo tôi sẽ thay đổi câu truyện này, xem ông tác giả làm được gì.- Cô lạnh giọng nói.

Lúc cô bước vào, ai ngờ rằng mọi người đều ném cai nhìn khinh bỉ vào người cô cả bà cô giáo cũng tự tiện chạy lại nắm đầu cô rồi la mắng té tát:

-Con Đông này! m biết bây giờ là mấy giờ không vậy! Vào học làm cái gì nữa cút đi!- nói xong bà ta đẩy mạnh cô vào góc tường khiến mọi người thích thú.

- Bà vừa nói gì nhỉ? Tôi nghĩ hôm nay là ngày tàn của bà rồi bà giáo.- cô nhẹ nhàng ngồi dậy, phủi người rồi liếc xéo, 1 cái nhìn làm người ta phải lạnh sông lưng. Bà giáo hoảng sợ nhưng vẫn kiêu căng nói:

- Mày làm gì được nhỉ?

Cô không ngần ngại mà trả lời:

- Giết bà! - sau khi nghe cô nói bà giáo hoảng sợ thật sự, bà ta chạy ra ngoài để mọi người trong lớp nhìn mà lấy làm lạ, chẳng phải mỗi khi cô đều xin lỗi sao? Sau hôm nay đáng sợ thế. 

Xuyên không thành nhân vật bị Nữ chính và Nam chính ám hại và giết chết! Thật quá cay đắng, nhưng cô quyết tâm thay đổi số phận của nhân vật này. Mời các bạn cùng theo dõi truyện.


Bình luận truyện