Tất cả
Tình Yêu Đến Muộn

 Đã bao lâu rồi anh không có cảm giác yên bình thế này, anh cũng không nhớ nỗi nữa. Trong cái đêm trăng định mệnh ấy, cái đêm mà tay anh nhuốm đầy máu của cả gia tộc. anh đã không còn biết đến bình yên là gì. Lúc nào cũng giết chóc, cũng máu và máu. Bao lâu rồi anh không có cái gọi là nhà, không có chân chính một ngôi nhà thuộc về mình, căn phòng thuộc về mình, chiếc giường thuộc về mình.

Anh không biết người con gái đó cứu anh vì cái gì, anh cũng không thể nghĩ ra lý do nào hay ho. Nếu anh không còn Saringan, anh cũng không có gì là đặc biệt nữa, cũng không thể giúp được gì nữa cả, chẳng thể bảo vệ làng, nhưng anh tin chắc Sasuke sẽ làm điều đó thay anh, cậu ấy và Naruto. Anh bây giờ chẳng khác gì phế nhân, vì sao cô ấy lại cứu anh? Và như thế nào? Vì sao cô cứu tôi? Vì tôi thích anh.

Anh tỉnh bơ trả lời, mặt không đỏ, tim không đập mạnh, cứ như là một điều hiển nhiên nó như thế. Itachi lại không giống vậy, anh tin rằng tim mình hụt mất một nhịp khi câu nói của cô chui vào lỗ tai anh, và anh thề, anh mất khoảng một phút để tiêu hóa vấn đề đó trước khi có thể tìm về âm thanh của mình.


Bình luận truyện