Tất cả
Tình Yêu Đang Bận Xin Gọi Lại Sau

Mùa xuân đến, mùa xuân đi. Hoa sẽ nở, rồi cũng sẽ tàn. Một kiếp người, đơn giản chỉ là một kiếp người. Hỉ, nộ, ái, ố nhất định phải vượt qua. Sống trên đời, ta phải chấp nhận sự sắp đặt của số phận, phải chấp nhận sẽ có người đến, cũng sẽ có người đi. Một người ra đi, mang theo nỗi nhớ của người ở lại, gửi gắm vào gió, nhờ mây gửi một lời nhung nhớ.



Anh đến với cô là có mục đích, nhưng cô lại tin tưởng tuyệt đối lời của anh. Tình yêu này, càng ngày càng hãm sâu, cùng với vết thương mà anh mang lại đã in dấu từng vết ở trong trái tim. Yêu một người, có lẽ là điều cay đắng. Thương một người, có lẽ là nỗi khổ sở trong lòng chúng ta. Có duyên, nhưng lại ngăn cách bởi nợ nần.



Ân oán kiếp trước, kiếp này không thể nào nguôi ngoai. Anh không phủ nhận việc mình cố ý tiếp cận cô, nhưng anh cũng không phủ nhận việc mình đã yêu cô. Nhìn cô tổn thương mà rơi nước mắt, trái tim anh cũng quặn thắt từng cơn. Vốn dĩ, anh chưa bao giờ nghĩ lừa gạt cô sẽ đau đớn như vậy. Nhìn cô bi thương cất bước, anh anh muốn vươn tới ôm lấy cô vào lòng, nhưng đôi bàn chân anh lại chôn chặt ở một chỗ không chịu cất bước.

Bình luận truyện