Tình Yêu Bên Trái

Chương 1



Tiếng chuông điện thoại cầm tay rộn rã vang lên, TrìnhGia Mỹ ngẩn người nhìn hiển thị trên màn hình, cơ hồ không dám động, trong lòngbàn tay như có một cơn địa chấn rung chuyển, ướt đẫm mồ hôi lạnh buốt. Cô đưamắt nhìn chiếc đồng hồ trên tường, đã mười giờ rồi, điện thoại vẫn đổ chuông.Âm hưởng của những thanh âm cứ vang mãi, không chịu ngừng lại, giống như conchim bị thương cứ gào lên khắc khoải. Cô ấn phím nhận cuộc gọi, rồi từ trongđáy cổ họng cất tiếng: “A lô”.

Đối phương chẳng hề lên tiếng.

“Hách Gia Tuấn, là anh phải không?” Cô gắng hỏi.

Ở phía đối phương, rất lâu sau mới nhẹ nhàng “Ừ” lênmột tiếng.

Cô cười hết cỡ: “Anh nửa đêm nửa hôm gọi điện thoạiđến có việc gì vậy?”

“Anh phải đính hôn rồi.” Giọng anh trầm trầm, lộ rõ vẻkhàn khàn. Cô hơi giật mình, tựa hồ như vừa tỉnh giấc từ trong mộng, hoảng hốtnói: “Vậy thì chúc mừng anh”.

Anh trầm mặc, một lúc sau mới chậm rãi hỏi: “Trong bốnnăm đại học, thực sự đã bao giờ em thích anh chưa?”. Cô gắng sức nắm chặt chiếcđiện thoại, sợ như chỉ khẽ buông tay, điện thoại sẽ rơi xuống đất, cô mỉm cườinhưng trong mắt một chút buồn đau thoáng hiện qua: “Anh đúng là đồ ngốc, đươngnhiên là không rồi”.

Anh “H...ừ...” một tiếng, cố ý kéo dài âm cuối. Côgiọng điệu nhẹ nhàng: “Đến lúc ấy em làm phù dâu cho anh nhé”.

“Nhưng....anh thích em”. Giọng điệu của anh vẫn hệtnhư mấy năm trước, cô cười mượn cớ: “Đương nhiên rồi, chúng ta là anh em mà,anh làm sao mà không thích em được cơ chứ”. Anh chẳng nói lời nào, một lúc sau,ở đầu điện thoại bên kia chỉ truyền đến những tiếng tút tút. Tiếng tút tút kiadần dần hạ xuống, trước mắt cô quang cảnh giống như trong quán rượu, chỗ nàocũng đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy, khắp nơi tràn ngập nam thanh nữ tú, âm nhạc mởđến cực điểm, thanh âm to quá mức khiến người ta váng hết cả đầu, đau nhức.

Cô tắt đèn, rúc vào trong chăn, cố mỉm cười, nhưngchẳng biết tại sao, mắt bỗng nhiên ướt sũng, tựa hồ như lệ muốn tuôn trào.Chiếc chăn mỏng nhẹ vô cùng mà sao cô cảm thấy nó giống như ngàn cân vậy, nặngnề đè xuống người cô, đến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Những ngón taycủa cô gắng sức bấu chặt lấy chiếc chăn, nhưng nước mắt không kìm được nữa, hốihả tuôn rơi. Vốn cho rằng, có thể quên đi, nhất định có thể quên tất cả.

Nhưng tất cả, quen thuộc đến mức đáng sợ như thế này.

... ...

Cô mơ màng quay trở về thời đại học, trên sân vận độngvô số người, anh đứng trên đài, trước chiếc microphone lớn tiếng nói: “TrìnhGia Mỹ, anh thích em, làm bạn gái của anh có được không?” Bao nhiêu ánh mắt đổdồn lên người cô, cô ngẩn người như con gà gỗ, đang đợi để phản ứng lại, nhưnganh đã đứng trước mặt cô, nói: “Anh thích em, làm bạn gái của anh nhé”.

Phản ứng đầu tiên của cô là thưởng cho anh một quảđấm, sau đó trừng mắt, giận dữ nói: “Anh nói lại một lần nữa xem nào!”

Anh nói lại tiếng càng to và dõng dạc hơn: “Anh thíchem, anh thật sự thích em”.

Cô tạo thế chuẩn bị tiếp tục đánh cho anh cái nữa.

Anh vội xua tay liên tiếp: “Anh nói đùa thôi, ngườianh em, đừng giận nữa. Chỉ là nhìn thấy em chẳng có ai theo đuổi, nên an ủi tâmhồn bị thương tổn của em một chút thôi mà. Đừng có mà tưởng thật là anh thíchem đó nha, thực là oan uổng”.

Cô chân tay lạnh buốt, nghiến chặt răng “hừ” mộttiếng. Anh vội vàng an ủi: “Đừng có buồn, mất cả vui. Chỉ là đùa một chút thôimà. Em cũng thật là....cho dù là cao thủ Taekwondo, thì cũng đừng túm anh làmtấm bia chứ”.

Cô giận phừng phừng nói: “Không tìm anh, thì tìm ai?”

Anh lập tức mỉm cười: “Tìm hòa thượng Thiếu Lâm Tự, đồngốc ạ”

“Đáng chết!”. Cô co chân phi thẳng đến chỗ anh, anhvội vàng xua tay nói: “Em đừng như thế, anh không nói nữa, thực là không nóinữa”. Cô giơ tay lên, anh hai tay ôm lấy đầu, cô nhịn không được cất tiếng cườithật to, lúc này trên mặt anh lộ rõ vẻ đắc ý đối với các bạn nam xung quanhnói: “Ta đã nói là sẽ khiến cho cô ấy cười được mà, mau cầm tiền lại đây.”...

Những kí ức ấy như một thước phim, chậm chậm diễn ratrước mắt. Mấy năm gần đây, cô luôn nghĩ, nếu có một ngày nào đó, anh lại nóivới cô một câu: Anh thực sự thích em. Lúc ấy cô sẽ làm gì nhỉ? Sẽ dùng hết sứcgật đầu, hay lại nắm tay tiếp tục tặng cho anh một quyền như trước đây? Cônghĩ, cô nhất định sẽ gật đầu, liên tục gật đầu, gật đến khi nào anh nhìn thấymới thôi. Nhưng...anh đã bày tỏ rất nhiều lần, còn cô thì hết lần này đến lầnkhác đã đánh mất đi những cơ hội ấy.

Có thể anh không thật sự thích cô, theo lời anh nói:“Anh chỉ là đùa một chút mà thôi, em đừng có nghĩ đó là thật nhé!”

Hết lần này đến lần khác anh đều nói như vậy. Hết lầnnày đến lần khác, cô đều cự tuyệt như vậy!

Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô vẫn gối đầutrên gối, đưa tay với chiếc điện thoại, nhìn màn hình hiển thị, trong lòng độtnhiên có một tia hy vọng mong chờ như thiêu đốt. Tiếng của cô vô cùng bìnhtĩnh, vừa cười vừa hỏi: “Hách Gia Tuấn, anh làm gì mà ầm ĩ thế, không muốn đểngười khác ngủ sao? Đã hơn nửa đêm rồi mà sao gọi điện thoại liên tục vậy?”

“Anh thật sự thích em!”. Anh nói một cách giản đơn vàrõ ràng, cô toàn thân chợt run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp hơn, mạnh mẽ gậtđầu. Cô định mở miệng nói, bỗng ở đầu điện thoại bên kia truyền đến một giọngcười vô cùng nồng nhiệt: “Trình Gia Mỹ, lại khiến em lay động rồi sao? Em đừngtưởng rằng là anh chân thật nhé. Anh chưa từng chân thật, em biết rồi đấy”.

“Chết đi”. Cô nghiến chặt hai hàm răng, dùng hết sứcném chiếc điện thoại qua cửa sổ. Tức giận ngùn ngụt, phải một lúc lâu sau mớiđịnh thần trở lại, chạy ra phía cửa sổ, kêu lên: “Điện thoại của tôi!”. Cô tứcgiận đến nỗi giậm chân giậm cẳng: “Trứng rùa thối, đừng để tôi nhìn thấy mặtanh, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh sống được chết không xong”.

Điện thoại trong phòng khách lại liên tục đổ chuông,cô lao thẳng ra, cầm ống nghe lên nói: “Hách Gia Tuấn, bắt đền điện thoại choem”.

“Được thôi, em đến bên anh đi, ở cùng anh một tháng,anh sẽ đền cho em, còn đích thân đưa em đi mua nữa”.

“Tiền không phải là tất cả”.

“Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng không có tiềnthì tuyệt đối không thể”.

“Chết đi.” Cô giận đùng đùng, gác điện thoại, điên thoạilại tiếp tục đổ chuông. Cô cầm lên, hét to: “Có chuyện gì mai gặp rồi nói!”

“Ngày mai anh phải đi làm”.

“Đồ ngốc, đi làm thì cũng phải ăn cơm chứ”.

“Ừ, vậy thì ngày mai anh đến đón em”.

“Tạm biệt!”, cô chẳng chút do dự cúp máy cái rụp, ngẩnngười một lúc, cuối cùng nhịn không được cười khì khì.

Ngày hôm sau, Gia Mĩ cố căng mắt để đi đến văn phòngluật sư, đồng nghiệp nhìn thấy cô, chỉ thân tình hỏi tối qua làm gì vậy, cô vừanghe thấy lời này, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, lắc đầu nguầy nguậy, thẳngthừng nói: “Có làm gì đâu, đừng có mà nghĩ linh tinh”.

“Theo tin mới nhất nhận được, công tử Hách Gia Tuấncủa tập đoàn Hách Thị và một nhân vật thiên kim quan trọng trong chính phủ sắpđính hôn”. Đồng nghiệp cầm tờ báo ồn ào đi quá. Cô vội giật lấy tờ báo, mắtnhìn trừng trừng vào những dòng chữ.

Trên trang nhất của tờ báo in dòng chữ đó, rất to, rõràng, màu đỏ tươi, như một con nòng nọc quẫy đuôi, vô cùng sinh động. Hàng chữấy đập vào mắt cô. Tay cô runrẩy. Tờ báo bị đồng nghiệp giật lại. Trong đầu cô chỉ còn một khoảng khôngtrống rỗng, tựa hồ như không thể thở được. Thì ra, anh thật sự sắp phải kếthôn.

“Gia Mĩ, Hách Gia Tuấn này làm sao mà càng nhìn lạicàng thấy giống kẻ “tử vì đạo” nhỉ?”. Đồng nghiệp dần dần vây lấy xung quanhcô, mồm năm miệng mười tranh nhau bàn tán: “Đúng vậy, quá giống”.

“Ai “tử vì đạo” ?”, tiếng của cô nghe thoảng qua nhưgió, tựa hồ như rơi vào một giấc mơ, còn chưa tỉnh lại. Đồng nghiệp đưa tờ báođến trước mặt cô, những con chữ trên tờ báo ở trước mặt, giống như mũi kim,nhằm thẳng vào mắt cô mà đâm tới.

“Chính là người đàn ông mà hàng ngày đều vì cô màthường chạy đến công ty của chúng ta”.

“Ồ!”. Tinh thần cô có vẻ hoảng hốt, cô nhìn tờ báo.

“Lẽ nào người này chính là Hách Gia Tuấn?”

“Ơ, đúng”. Cô mơ mơ hồ hồ gật đầu, các đồng nghiệp vẫnkhông ngừng bàn tán. Cô mở tờ báo, chăm chú đọc mẩu tin ấy. Cô dán chặt mắt vàođọc từng chữ từng dòng cẩn thận đến dị thường, như là sợ lộ ra cái gì đấy. Côthấp giọng như tự nói với mình: “Trình Gia Mĩ, người nhất định phải cố lên, cáithằng cha ấy phải kết hôn rồi, ngươi cũng sớm tìm một người đàn ông tử tế màlấy, không thể để cho hắn ta xem thường dược”.

Cô đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên gặp Hách Gia Tuấn.Lúc ấy giáo sư ở trên bục giảng đang giảng bài rất say sưa, cô lén lén lút lútngồi ở dưới cắn hạt dưa tí tách, Hách Gia Tuấn lúc đó ngồi ở bên cạnh khôngchịu được, kết quả là, hắn đứng dậy chỉ vào cô, dường như dùng hết sức bìnhsinh để lớn tiếng nói với thầy giáo: “Thưa thầy, ở đây có một nữ sinh ngồitrong lớp cắn hạt dưa”.

Cô ngây người ra, thiếu chút nữa thì bị hóc. Cô địnhđem túi hạt dưa ném trên mặt đất để thần không biết quỷ không hay, nhưng hắnlại dùng sức túm chặt lấy cổ tay cô, cô vùng vẫy, hắn lại càng cố gắng hết sứckéo cô, cuối cùng hắn ôm chặt lấy cô, lớn tiếng nối với thầy giáo: "Chínhlà cô ấy! Thầy nhìn túi hạt dưa ở trên tay cô ấy đây này!".

Lúc ấy, mặt cô đỏ ửng, nóng ran, lúng túng đến mức chỉmuốn tìm một kẽ hở nào trên mặt đất mà chui xuống. Hắn lại còn không chịu bỏqua, cứ ôm chặt lấy cô mãi không buông. Vào lúc tuyệt vọng nhất, cô chợt nghiêmtúc nói: "Thưa thầy, bạn học này đã cấu thành tội quây rối tình dục".

Vị giáo sư này vốn là người nổi tiếng nghiêm khắc"Mặt sắt đen sì", nghe cô nói như vậy, sắc mặt thầy cũng tươi tắn hơnphần nào. Cô nói thao thao bất tuyệt: "Thầy xem, bạn ấy còn chưa được sựđồng ý của em, mà đã ôm ôm ấp ấp. Tội quây rối tình dục định nghĩa là: Một bêncó những lời lẽ hoặc hành động có liên quan đến quấy rối tình dục mà không đượcphía bên kia chấp nhận, bao gồm cả việc không tình nguyện tiếp xúc thân thể,hối lộ tình dục, đưa ra những hành vi liên quan đến quấy rối tình dục làm điềukiện cho một hành vi lợi ích nào đó; Không bao gồm ngôn ngữ tiếp xúc thân thế,ánh mắt và tư thế... Cho nên bạn ấy hoàn toàn có thể cấu thành tội phạm!".

"Tôi không có...". Anh còn đang ngụy biện...

"Tay củaanh đặt ở chỗ nào trên người tôi?". Cô thoải mái trấn tĩnh lại, anh cúiđầu nhìn, tay của anh đang đặt trên ngực của cô, gương mặt tuấn tú của anhtrong khoảnh khắc bỗng đỏ bừng lên, anh vội vàng co tay lại. Ánh mắt của cônhìn anh chằm chằm, nói từng câu từng chữ mang đầy tính giáo huấn: "Vịđồng môn này, xuất phát điểm của bạn vốn là tốt, nhưng phương pháp dùng khôngđúng. Bạn như vậy, rất dễ trớ thành bị cáo...". Hôm ấy, cô được một dịpthoải mái tha hồ khoa trương trổ tài ăn nói, nói đến mức Hách Gia Tuấn mắt trònmắt dẹt, chăm chú nghe đến nỗi há hốc mồm, nhìn cô với ánh mắt vô cùng báiphục. Quả nhiên, sau khi tan lớp, anh vội hạ thấp giọng cùng cô thương lượng,lần sau nếu ăn quà vặt trong lớp nhớ nhường cho anh một phần, một đứa canhchừng, một đứa lén ăn.

Cô trừng mắt tỏ ý xem thường anh, nói rành mạch từngchữ: "Ngươi là cái gì, thật là ảo tưởng, ngươi hãy mơ nốt giấc mộng xuânthu của ngươi đi!"

Anh cũng không cam chịu, trừng mắt nhìn cô:"Ngươi đúng là nha đầu ngốc, lên lớp ăn vặt rồi còn ngạo mạn".

Cô giận dữ, giơ một quyến đấm thẳng vào mặt anh, thùmới hận cũ đểu báo hết! Anh bất ngờ không phòng bị gì nên lãnh nguyên cả mộtquyền của cô, đương nhiên là vô cùng giận dữ, quyết động thủ đế dạy cho cô mộtbài học. Anh không ngờ rằng cô chính là cao thủ Taekwondo bậc bốn, kết quả làbị cô đánh cho một trận nhừ tử nằm bẹp như con gián.

Thật là thảm thương! Anh nằm trong bệnh viện mất mộttuần lễ mới dám ló mặt ra ngoài gặp mọi người.

Từ đó về sau, anh cũng thường đánh nhau với cô...

Giờ đây, tựa như cũng đang đánh nhau với cô vậy. Cônghĩ mê mải, rồi không đừng được bật cười thành tiếng.

"Gia Mĩ!", bên cạnh có ai đó gọi cô, cô vẫncười vô cùng rạng rỡ, ánh mắt phiêu diêu, "Gia Mĩ.." trên vai bị aiđó đập cho một cái thật đau, cô mới định thần trở lại, theo phản xạ có điềukiện cô lập tức đứng lên, cúi thấp đầu: "Hà luật sư!"

Khóe miệng Hà Văn Hiên nhoẻn cười: "Cô đang nghĩgì mà cười ngơ ngẩn vậy. Có chuyện gì vui chia sẻ cho mọi người vui với".

"Có gì đâu, đêm qua mơ một giấc mơ, hôm nay nghĩlại vẫn thấy buồn cười, không nhịn được". Cô nhẹ nhàng ngước mắt lên, mộtHà Văn Hiên cao một mét tám hai, cơ thể với những tỷ lệ chuẩn vô cùng quyên rũ.Vẻ bề ngoài chẳng có gì phải nói, lại cộng thêm một chút tuổi tác, tự mìnhthành lập một công ty luật, ở trong nước cũng xem như là người có chút tiếngtăm, thật đúng là một người độc thân quý tộc!

Còn Hách Gia Tuấn, cái thằng cha ấy chẳng ra làm saocả, tuy nhiên nếu xét vẻ bề ngoài, thì cả hai người đều có những ưu thế riêngcủa mình, không thể phân biệt trên dưới. Nhưng bàn về năng lực thì hắn khôngthể nào bằng Hà luật sư được. Hắn ngoài việc suốt ngày dựa dẫm vào gia tộc rathì cả ngày chỉ siêng ăn nhác làm, chẳng làm được trò trống gì cả.

Ai da, cô lắc lắc đầu thở dài, người với người, saolại khác biệt lớn như vậy?

Kì thực, cô cố nghĩ nghiêm chỉnh một chút, xem HáchGia Tuấn có những ưu điểm gì xứng đáng để cô yêu, nhưng nghĩ trái nghĩ phải,nghĩ dọc nghĩ ngang, thằng cha ấy thực giống như một con heo vậy!

Thực chẳng có chút ưu điểm gì, hắn kiếp trước nhấtđịnh là con heo!

May còn có thể làm một con heo đàn ông, cũng xem nhưlà ưu điểm vậy!

"Em cười ngớ ngẩn gì vậy?" Hách Gia Tuấn mặtlạnh, "Thôi đi, có cái gì mà cười như vậy? Lại còn cười nữa à, cơm khôngcần ăn sao". Gia Mĩ xoa xoa bụng, cười đến chảy nước mắt: "Anh cảmthấy buồn cười không?".

"Nhảm nhí!" Hách Gia Tuân ném tờ giấy sangmột bên: "Em chỉ chẳng qua là muốn nói, anh giống như con heo vẽ trên giấynày chứ gì". Nói rồi anh lại chỉ vào mình, một gương mặt thật tuấn tú:"Anh có chỗ nào giống heo chứ? Em thực chỉ muốn cùng với mọi người nói xấuanh thôi."

"Em nào có cùng với mọi người nói anh giống heođâu, ....." rồi lại chỉ con lợn béo được vẽ trên tờ giấy. "Anh xem,nhìn trái nhìn phải, thật là giống anh". Cô lại hỏi: "Có chỗ nàokhông giống? Anh xem, thần thái biếng nhác này, thật là bàn tay thần kỳ! Em vẽcó đẹp không?".

Anh đem cơm bỏ sang một bên, gọi phục vụ cầm một chiếcbút đến, vẽ một quả bầu ở bên cạnh con heo, rồi cười đắc ý: "Đây là em, mẹlợn béo. Anh vẽ có giống không?".

Cô giật lại tờ giấy, giơ cao lên, cẩn thận nhìn:"Nào có giống mẹ đâu? Chỉ giống bố thôi, lẽ nào anh lại sinh một heo conbên cạnh?",

Hách Gia Tuấn giật thật mạnh cướp lại tờ giấy, ở phíadưới bụng con heo vẽ thêm rất nhiều những chấm nhỏ.

Anh đắc ý hỏi: "Lần này thì giống chưa?".

"Anh là một thằng cha rất rất ngu đần!", nóirồi cô cúi thấp đẩu, bắt đầu ăn cơm. Anh vẫn nhìn bức tranh, nói:

"Em vẽ thật đúng, cơ thể này của anh hơi có chútbéo mập, sẽ thường xuyên tập luyện hơn, có muốn xem da thịt của anh không, thựcsự là rất khỏe đẹp đấy".

Cô "Hừ" một tiếng, cũng chẳng buồn ngẩngđầu, trong mồm vẫn nhai cơm. "Em vẽ thật đẹp, vẽ anh béo phì, điều này thểhiện anh cũng thừa nhận mình là một con heo rồi nhé".

Hách Gia Tuấn cầm tờ giấy cuộn lại, trề môi nói:"Tờ giấy này anh quyết định giữ lại, nói kiểu gì thì em cũng là một nữ họasĩ tài giỏi!".

Cô lườm anh một cái mắng: "Đồ biến thái".Anh hít một hơi thật dài, dồn lực vào đôi đũa kẹp chặt lấy đũa của cô:"Không cho ăn nữa, anh có việc cần nhờ em giúp". Cô lại lườm anh mộtcái: "Nhanh! Có lời mau nói, ăn cơm là việc quan trọng nhất trong cả ngàyđấy!".

Ánh mắt anh sáng rực, tựa như có ngọn lửa đang hừnghực cháy. "Anh sắp phải làm lễ đính hôn, nhưng.., anh thực không thíchngười con gái ấy, em có thể giúp anh một lần được không".

Cô khẽ giật mình, định thần lại, cười hết cỡ: "Côấy có chỗ nào không tốt? Gia thế hiển hách, dung mạo cũng vô cùng xinh đẹp.Người khác muốn cầu mà cầu không được, anh lại muốn chối từ ư?" Anh lắcđầu: "Anh từ trước đến giờ chưa cầu xin em điềugì...".

Cô cười như nắc nẻ: "Anh còn chưa cầu xin qua?Hồi đầu năm thứ hai đại học, là ai gắng gượng cầu xin em nghe "Sự mê muộiấm áp" của Hầu Tương Đình, em không nghe anh còn ném viên đạn bọc đườngqua cho em.

"Em còn không biết xấu hổ mà nhắc đến". Anhđột nhiên tức khí đập tay xuống bàn ăn cơm, "Anh mua cho em MP4 để emdùng, cho em thẻ để em có thể thoải mái chi tiêu. Kết quả... đến tận giờ em vẫncòn chưa nghe qua! Còn nói gì đến việc được ăn kẹo bọc đường, hãy mang kẹo ấytrả lại cho anh. Cái gì cũng ngụy biện!".

"Sau này, anh hát cho em nghe nhé, không đượcquên đâu đây. Em có thể ở KTV nghe anh hát hết cả buổi tối. Cả buổi tối chỉnghe một bài hát ấy thôi cũng được. Ai da, thật là một con quạ đen mùmắt!". Cô cười rạng rỡ, cô còn nhớ, anh chỉ thích nghe "Sự mê muội ấmáp" của Hầu Tương Đình. Giọng của anh rất mộc mạc, có chút hiền từ yêuthương dễ làm xúc động lòng người, khi anh hát lên có phong vị của một ca sĩchuyên nghiệp.

Nhưng, cô chẳng thích tán dương anh, anh chàng này,nêu được tán dương thì giống như đưa anh ta lên tận chín tầng mây vậy.

Việc ấy thực đắc ý a!

"Vì ca từ mà thích". Ánh mắt của anh nóngbỏng, cô theo bản năng vội tránh ánh mắt ấy. Anh hừm nhẹ một tiếng: "Anhvẫn mãi mong chờ, có một tia nắng mơ hồ ấm áp. Mỗi lần đứng ở đầu thành phốnày, cô đơn và yêu thương giống như phù vân. Hợp rồi tan."

"Ha ha, nói anh thật giống con quạ đen mà, cònmuốn hát nữa". Cô cố ý làm tổn thương anh. Anh cúi đầu thất vọng,"Thật sự không hay sao?". Cô gật đầu nghiêm túc, anh thở dài:"Chúng ta quay trở về việc ban đầu nói nhé, em rốt cuộc có giúp anh haykhông?".

"Lại muốn có vệ sĩ miễn phí đây! Hừm!" côchau mày bướng bỉnh, anh chắp hai tay, bái cô một bái: "Giúp một lần thôi,đừng có thấy chết mà không cứu có được không? Chúng ta là huynh đệ mà, dân giancó câu thực hay, đời này có thể là huynh đệ, cũng là do duyên phận mà".

Cô chun mũi: "Em là nữ nhi mà, kiếp sau làm namtử sẽ cùng anh kết bái nhé".

"Này!" anh cao giọng, "Em thực khônggiúp sao?".

"Thêm một điều kiện", cô thò một ngón tayra, anh tựa hồ như hiểu được điều cô muốn nói, bí mật rút từ trong túi áo ramột chiếc điện thoại mới. "Biết em để mắt đến chiếc điện thoại này".

"Làm sao anh biết được?" Cô giật lấy, đặttrong lòng bàn tay, hai mắt từ từ sáng lấp lánh. Anh nhún vai: "Lần trướcem kéo anh đi lượn phố, ở trong cửa hàng điện thoại em đã nhìn ngắm thật lâu.Sau khi tiễn em về nhà, anh đã lén lút quay lại hỏi người phục vụ, cô ấy nói emngắm chiếc "Xin chào" này." Anh lại mỉm cười "Nói thậtchiếc điện thoại này rất xấu, chỉ có em mới thích nó thôi".

Cô chun môi, "Đây là loại điện thoại nắp trượtđời mới nhất đây, đẹp quá!". Cô lại thở dài nói: "Thật là..., đúng làheo thì không thể hiểu được thế nào là đẹp và xấu". Anh dùng dao cắt mộtmiếng nhỏ thịt bò bít tết đưa lên miệng: "Em không nghĩ xem nên tặng anhmón quà gì à?". Anh lại tháo chiếc vòng ngọc phật từ trên cổ ra nói: "Emtặng anh một đồng trả cho chiếc vòng ngọc này, có như vậy thì anh mới đeonó".

Cô cúi đầu, trong ánh mắt vụt sáng, nhanh đến mứckhiến người khác khó có thể nắm bắt. Kỳ thực, chiếc vòng ngọc phật ấy là do côhàng ngày tiết kiệm mà mua được. Để giấu anh việc cô tiêu tiền, cô đã cố ý lừaanh, nói chiếc vòng ngọc này mua một đồng.

Thì ra, cách nói như vậy thật là chỉ có heo mới tin.Viên ngọc ấy, làm sao mà chỉ có một đồng được.

"Em giận à?". Anh hỏi rụt rè, cô ngẩng đầu,mỉm cười: “Anh thực là đồ ngốc, em làm gì mà phải tức giận chứ? Đồ mua một đồngthì không tốt sao?". Cô thò tay ra trước mặt anh, "không tốt thì anhtrả lại cho em, em còn chưa muốn tặng nó cho anh".

Anh chăm chú nhìn viên ngọc quý, rồi đeo nó vào cổ"Ai nói là không tốt, anh rất thích".

Thế cho nên em mới nói anh là kẻ "biếnthái", đồ mua chỉ có một đồng mà cũng thích. Cô cười khúc khích: "Yêntâm đi, em sẽ làm vệ sĩ miễn phí của anh. Lần này chúng ta chuẩn bị chạy đếnnước nào?"

"Nhà em".

"Hả..." Cô gần như nghẹn cứng họng, mặt đỏbừng, hỏi không dám nghĩ: ''Anh nói chạy đi đâu?"

"Nhà em". Ngữ khí rất kiên định

"Trai chưa vợ gái chưa chồng..."

"Nhà em!". Anh ngắt lời cô, ánh mắt có phầnmãnh liệt. "Ngoài nhà em ra, chỗ nào anh cũng không đi!"

“Được thôi, anh muốn ở bao lâu?", cô xuống nước,anh chàng này cứng đầu như một con bò, có nói kiểu gì cũng không thông.

"Cho đến khi hủy được hôn ước".

"Nếu không hủy được hôn ước thì sao?". Côhỏi thật cẩn thận. Anh trả lời rât hiển nhiên: "Thì ở cả đời vậy".

"Trời ạ, tôi thật là phải nuôi một con heoư?", cô tỏ vẻ đau buồn vô hạn.

"Ăn nhanh lên, ăn xong mau trở về nhà giúp anhdọn dẹp một phòng, ngay đêm nay anh sẽ trốn qua đấy". Anh chu chu môi,gương mặt thoáng nét cười tươi tắn. Cô hậm hực trừng mắt nhìn anh, anh cười:"Việc khẩn cấp mà, cho nên mới phải giục em, nếu không anh đã không dámlàm mất hết cả hứng thú của em trong lúc em đang ăn cơm".

Vừa tan sở , cô vội vã đi thẳng về nhà, đây đích xáclà tòa nhà A, tầng 15, là nhà của cô. Nhưng cô vừa bước vào nhìn, thì thựcchẳng giống nhà của cô chút nào! Bình thường cô đều quét nhà sạch sẽ, đồ đạcsắp xếp vô cùng ngăn nắp. Nhưng bây giờ thì... trên đất bày la liệt đồ lớn đồnhỏ, đến cả rác cũng vứt bừa bãi khắp nơi, nhìn giống như cảnh vừa bị kẻ trộmđột nhập vào nhà lục lọi ăn trộm thứ gì đó.

Cô khe khẽ cởi giày, giấu chiếc gậy sắt sau lưng, đichân đất nhẹ nhàng rón rén bước vào trong phòng. Tim đập loạn xạ, trong lòngbàn tay và cả sau lưng toát hết mồ hôi. Cửa phòng vừa mở, cô đưa măt nhìn vàobên trong, quả thực có một người đàn ông đang cầm quần áo của cô làm điệu bộtrước ngực.

Dựa vào điều quan sát được, cô thấy đó không chỉ làmột tên trộm, mà còn là một kẻ điên biến thái!

Cô nhẹ nhàng quan sát những động tác di chuyển củahắn, chiếc gậy sắt không khách khí vụt xuống. "Quả trứng rùa thối ngươi,lão biến thái, dám đến nhà bổn cô nương ăn trộm, ta đánh chết ngươi tên khốnnạn!".

"Đừng..." người đàn ông kia bị đánh ngã soàiở trên giường, đầu vùi trong đống quần áo của cô, yếu ớt kêula.

"Hừm", cô vứt chiếc gậy sắt sang một bên,"Ta không muốn giết kẻ phạm tội như ngươi, nhanh đứng dậy theo ta đi đếnđồn cảnh sát".

"Anh..." tiếng của người đàn ông kia thềuthào, giống như con muỗi vậy. Cô đá thật mạnh lên hai chân của hắn: "Đừngcó giả vờ chết, đứng dậy cho ta".

"Là anh...", người đàn ông cố gắng hất tungđống quần áo đang che lấp ở trên đầu: "là anh Gia Tuấn".

Cô ngẩn người, mở trừng hai mắt, vội vàng hỏi:"Sao lại là anh? Làm sao anh vào được nhà em"

Trên mặt Hách Gia Tuấn lộ rõ vẻ xám ngoét: "Anhvốn có chìa khóa nhà của em mà".

"Em có đưa chìa khóa cho anh lúc nào đâu?"

"Ha ha", Hách Gia Tuấn cười thật khó khăn,"Có lần... chẳng phải anh nói muốn qua nhà em lấy đồ... em đã đưa chìakhóa cho anh".

Cô đá tiếp vào hai chân anh một lần nữa: "Anh lạicòn dám lấy chìa khóa nhà của em!"

"Đừng đánh nữa, đánh nữa là chết người đấy".Anh đứng dậy, toàn thân đau nhức ê ẩm: ''Em dùng cái gì đánh lên lưng anh vậy,thật là đau chết đi được".

Anh nhìn xuống thấy chiếc gậy sắt nằm lăn lóc trên đất,đau khổ nói: "Sao không nói với anh, em cầm gậy sắt đánh".

"Lời thừa, nếu không dùng gậy sắt thì dùng cànhhoa à, hay là dùng đậu phụ?". Cô nhìn anh như điều hiển nhiên vậy, Anhnhìn cô chằm chằm đầy giận dữ: "Em thật là bị điên hả, gậy sắt có thể đánhchết người đấy."

"Em bị điên hả?" Cô mở trừng hai mắt, chốngtay lên hông mắng mỏ: "Anh mới đúng là đồ con heo! Tự nhiên lén lén lútlút vào nhà người ta làm cái gì, lại còn làm cho nhà người ta lộn tùng phèolên, không đánh anh chết, coi như là anh mệnh tốt vậy!".

"Em mới chính là người chẳng có lí lẽ gì, bảnthiếu gia đẹp trai sáng láng, phong lưu hào hoa, làm sao có thể nhìn giống nhưmột tên ăn cắp được".

"Đúng vậy, không giống ăn cắp". Cô nhoẻnmiệng cười: "Giống ăn trộm".

"Thôi". Anh chuyển đề tài, mắt lén nhìn lêngiường, rồi vội vội vàng vàng ngồi xuống: "Anh giúp em dọn dẹp sắp xếp lạilà được chứ gì."

Trong mắt cô lóe lên một tia sáng nghi ngờ, cô cầmchiếc gậy sắt lên: "Đứng dậy, dưới mông anh chắc chắn là có vật gìđó".

"Không có, chỉ là quần áo của em thôi mà".Anh cố cười với vẻ ngây thơ. Cô trừng mắt nhìn anh, trên mặt chẳng có chút xúccảm gì: "Đứng dậy!", sắc mặt anh u ám, anh dùng tay ôm lấy mặt:"Đừng đánh anh!".

"Đứng dậy!" cô quát lên lần nữa, như ralệnh. Anh gan lì cố thủ, chẳng chút nhúc nhích gì. Cô cúi xuống cầm chiếc gậysắt, tạo thế chuẩn bị đánh, anh hoảng sợ vội vàng bỏ chạy. Cô lật đống quần áo,hai má nóng bừng, cầm chiếc gậy sắt chỉ theo hướng anh vừa chạy: "Anh thựclà kẻ biến thái đáng chết, sao anh lại lây nội y của em".

Hách Gia Tuấn vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, vừachạy vừa lớn tiếng nói: "Cuối cùng thì anh cũng đã biết rồi nhé, size củaem là ngực 34B và hông 27". Anh phi thẳng vào nhà tắm, đóng chặt cửa,không chịu ra.

Cô tức giận cầm diiêc gậy sắt đứng ở bên ngoài, gõ cửaloạn xạ.

Anh ở trong cười chọc tức: "Anh không rađâu".

"Được!" cô giận dữ: "Có một cách, anhhãy ở trong ấy cả đời đi đừng có ra, hễ thò mặt ra em sẽ đánh anh chết".

"Được, anh chọn cách ở trong này!", cônghiến răng, vô cùng tức giận.

"Anh duy nhất chọn cách này." Tiếng của anhto và rõ ràng, giọng điệu ranh mãnh: "Trước đây anh nhìn thấy size áo ngựccủa em không đến 34B cơ mà, em nhất định là cố ý mua size lớn hơn rồi! Anh chỉlà vô tình phát hiện ra chân tướng thôi, cho nên em định giết người diệt khẩuà!".

Cô cầm cây gậy sắt đánh mạnh lên tường, "Ầm"một tiếng vang lên, đinh tai nhức óc: "Bây giờ thì em đã hiểu thế nào gọilà biến thái rồi. Tốt nhất thì anh đừng có thò mặt ra! Chui ra nhất định sẽchết chắc đây! Em sẽ bẻ gãy xương anh, moi tim anh ra xem có phải là một tráitim đen xì không! Em nghĩ anh là một con heo như vậy, trái tim nhất định là đenthui rồi".

"Em có thể cùng anh tám chuyện như vậy, rõ ràngem cũng không phải là người, đích thị là mẹ heo rồi!".

"Đáng ghét!", cô tức giận ngùn ngụt đá tớitấp vào cửa, "Tên khốn nhà anh, mau lăn ra đây!".

"Có chết cũng không ra!" anh ý chí kiênđịnh.

"Được, em xem anh có thể chịu được bao nhiêulâu." Nói rồi cô ôm gậy trấn giữ ở ngoài cửa. Năm phút sau, anh thấp giọngnăn nỉ: "Gia Mĩ, cứ gắng như thế này, đối với chúng ta chẳng có lợi chútnào, chúng ta giảng hòa nhé."

"Chết đi!'', giọng của cô cũng đã mềm đi rấtnhiều rồi. Anh thống thiết nói: “Toàn thân anh đau nhức, nhất là ở phía saulưng, hình như bị cháy máu rồi thì phải."

"Anh cho rằng nó là dao hay sao? Nhiều lắm thìcũng chỉ sưng lên mà thôi, làm sao có thế chảy máu được, đừng có nói nhảm nhívới em, giả vờ đáng thương để lừa em đồng ý phỏng!".

"Được rồi", anh bắt đầu đầu hàng "Khôngchảy máu, nhưng thật sự rất đau mà. Anh sai rồi, anh xin lỗi, anh nhận lỗi,được không?".

"NO NO NO!".

"Vậy thì em muốn thế nào?", anh van nài.

"Cọ sạch nhà vệ sinh, bồn tắm rồi thì hãy chuira".

"Được." Cửa cuối cùng cũng được mở rồi, anhmặt mày bi thương, xắn tay áo lên, thảm thiết nói: "Được, anh cọ!".

"Đáng ghét!" Gia Mĩ đấm đấm vào lưng, cuốicùng nhà cửa cũng sẽ được dọn dẹp sạch sẽ. Cô ngồi trên ghế sô-pha, trừng mắtnhìn gương mặt đầy vẻ thư giãn của Hách Gia Tuấn. Cái thằng cha này, hơn nửangày rồi mà vẫn còn ngồi đây ăn hoa quả, xem ti vi, đến bồn tắm cũng còn chưađi cọ rửa. Cô lạnh lùng nói: "Nhà tắm vẫn còn chưa được cọ sạch đúngkhông?".

"Gia Mĩ", anh đưa mắt nhìn cô, ánh mắt chanchứa yêu thương. Cô nhất thời lúng túng, trái tim đột nhiên tăng tốc, đập hỗnloạn, nhanh đến mức cô không tài nào kiểm soát được. Tiếng cô khản lại:"Đi dọn dẹp nhà tắm sạch sẽ!".

Ánh mắt anh long lanh, cất tiếng thật khẽ: "Anhthật...",cô lớn tiếng cắt ngang lời anh: "Thật giả gì, đi dọn nhà tắmnhanh!".

Anh ngồi trên ghế sô-pha, hai tay ôm lấy ngực:"Không."

"Sao anh có thể nói đi nói lại như vậy?" Côgiơ một nắm đấm lên. Anh vẻ mặt vô cùng đau khổ ôm lấy đầu: "Thật sự làrất đau mà!".

"Hách Gia Tuấn!", cô gào lên, anh lén lútnhìn cô thấy vẻ giận dữ khủng khiếp của cô, anh đành nói: "Anh cọ!"Anh vừa bước vào nhà tắm, đã lại nghe tiêng cô hét lên hỏi "Anh lấy cái gìcọ?".

Cô nằm trên ghế sô-pha, vừa ăn nho vừa nói: "Lênsân thượng lấy".

"Gia Mĩ..."

Một tiếng kêu đau đớn yếu ớt từ phòng tắm vọng ra. Côđứng dậy, giọng điệu tồi tệ hỏi: "Anh lại làm sao thế?" "GiaMĩ.."tiếng của anh ngắt quãng giống như bị oan hồn đoạt mệnh vậy, khôngngừng vang lên.

"Em đến đây". Cô vội vã bước vào phòng tắm.Cảnh tượng trước mắt làm cô giật thót mình, vòi nước từ trên bồn rửa mặt khôngngừng tuôn chảy. Hách Gia Tuấn gương mặt thất thần đứng ở bên cạnh, trong ánhmắt toát lên dòng chữ: "Đừng quan tâm đến việc của tôi!".

Cô vội vàng dùng tay bịt miệng vòi nước lại, nói vớianh: "Anh ra chỗ tủ xách cái thùng đựng đồ sửa chữa vào đây"."Em định làm gì?" Anh cẩn thận hỏi lại cô.

"Bảo anh đi thì đi, sao còn đứng đó hỏi lằngnhằng gì vậy". Khẩu khí của cô rất tệ "Đại thiếu gia thực là đạithiếu gia, tóm lại, không phải là cầm đến để đè bẹp anh".

"Kìa!" Anh quay người chạy ra ngoài, khôngngờ bị trượt chân suýt nữa ngã, anh nhanh tay nhanh mắt túm được vạt áo của GiaMĩ. Gia Mĩ lớn tiếng quát: "Này, anh đừng có túm áo em, như thếthì..." lời còn chưa nói hết thì cả hai chúi người ngã soài trên mặt đất.Gia Mĩ túm chặt lấy vạt áo anh mắng: "Anh có phải là đồ ngốc không đấy?Trong đầu anh có phải bị não úng thủy không, tự mình ngã thì được rồi, còn túmlấy em làm gì."

"Gia Mĩ..." tiếng của anh dịu dàng tựa hồnhư nước chảy. Trái tim cô khe khẽ run lên, ngước mắt nhìn anh. Anh phà hơi thởnóng bỏng vào mặt cô, cười nhẹ nhàng: "Không ngờ tình hình lại thế này, emcòn có thể nằm trong vòng tay của anh, điều này thực không phải là chuyệndễ."

Nước trên bồn rửa cứ nối tiếp nhau tuôn xuống, giốngnhư thác nước vậy, đẹp vô cùng khiến người ta phải ngước mắt nhìn. Cô cảm thấynhư bị thôi miên vậy, giống như đang bước vào cảnh trong mộng, anh gối lênngười cô, nói những lời ngọt ngào âu yếm. Tay của cô từ từ buông lỏng, cuối cùng dừng lại trên ngựcanh.

Ánh mắt anh nóng bỏng nhìn cô chăm chú, như sợ rằngchỉ cần chớp mắt, cô sẽ biến mất. Nước lạnh buốt, từ từ thấm vào da thịt, nhưngcả người anh nóng ran rạo rực, giống như bốn bề xung quanh là một biển lửa vậy,nóng đến mức như muốn thiêu đốt tất cả những gì đang tồn tại trên thế gian này.

"Gia Mĩ..." anh nhẹ nhàng gọi tên cô, đôimôi chầm chậm hướng đến môi cô. Kề sát, Gia Mĩ chỉ cảm thấy không khí như đôngđặc lại, khiến cô không thể nào thở được. Cô cảm thấy mặt mình ửng đỏ, giốngnhư đang bị trăm nghìn ngọn lửa thiêu đốt. Trước mặt cô là một người đàn ông,ánh mắt dịu dàng say đắm, khiến cho cô đắm chìm trong sóng mắt ấy không thể nàotự mình rút ra được. Thật khó khăn cô mới thốt ra được một lòi: "Anh muốnlàm gì vậy?".

Anh lặng im không nói, hai tay đột nhiên ôm ghì lấy đầucô, mạnh mẽ hôn lên môi cô!

Ưm... Cô nhất thời sững sờ... Anh vẫn hôn cô... Hôncuồng nhiệt hơn nữa! Hai mắt cô mở to hết cỡ, trái tim nhảy nhót trong lồngngực, nhanh dần lên, nhanh đến mức như muốn phá tung lồng ngực mà chui ra. Toànthân cô căng cứng, căng đến mức như cung đã lên dây. Hơi thở anh gấp gáp, anhbuông cô ra, giận hờn nói: "Làm gì có ai mà khi hôn nhau lại mở trừng mắtra như vậy? Em không thấy mấy cô diễn viên chính trong các bộ phim trên truyềnhình à, khi hôn nhau họ đều nhắm mắt lại cả đấy thôi. Em không nhắm mắt lại,những việc tiếp theo làm sao anh dám làm!".

"Làm cái gì?" Thần trí cô vẫn còn mơ mơ hồhồ, giống như còn đang trong giấc mộng.

"Làm những việc mà tình yêu làm ấy!". Anhvừa thở hổn hển vừa nói. Cô cuối cùng cũng tỉnh ngộ, giơ một quyền lên:"Anh là đồ khốn, trong cái đầu heo của anh toàn những suy nghĩ bậybạ!". Anh lại nhìn cô chăm chú, chẳng hề né tránh, thẩn sắc cũng đã bìnhtĩnh hơn. Tiếng của anh nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ: "Anh thích em...", anhcao giọng hơn nữa: "Anh thật sự thích em!".

Cô đứng ngẩn người ra, giống như một con ngốc, chỉbiết nhìn anh, nắm đấm giơ lên rồi nhưng không thể hạ xuống. Chỉ cảm thấy tronghốc mắt chợt nong nóng, như có một dòng lệ chảy ra. Nhưng cũng có thể là nước,bởi nước đã sớm khiến cho toàn thân cô ướt sũng.

Cô nghĩ, nhất định là nước!

Anh lại ngơ ngác hỏi: "Vì sao em không đánh anh?Theo những lần trước, sau khi anh nói xong hai câu này, em nhất định sẽ đánhanh cơ mà". Cô toàn thân run lên, nghiến chặt răng, đấm một đấm lên máanh, tức giận mắng: “Đồ khốn!"

Nước vẫn phun ra, giống như những hạt mưa đá tuôn xốixả, ngấm vào người cô vừa đau vừa lạnh. Hách Gia Tuấn vuốt ve gương mặt cô, rồiđột nhiên cười lớn: "Đã có người đàn ông nào nói với em, hơi thở của emvừa hôi vừa nóng, nên họ không dám tiếp cận chưa?".

"Chết đi!" Cô đạp cho anh một cái, rồi chạyra ngoài, anh túm trượt vào khoảng không trước mặt, ngã rúi trên mặt đất, đểmặc cho nước giội xuống người. Anh khẽ mở mắt lẩm bẩm nói: "Anh thật sựthích em mà, Gia Mĩ!".

Gia Mĩ ôm lấy đầu, tinh thần có chút hỗn độn, giốngnhư mộng du vậy. Cô bạn đồng nghiệp Trương Lê sáp lại gần nói: "Gia Mĩ, côlàm việc không tập trung gì cả, kém một chút rồi đấy nhé".

Gia Mĩ định thần lại, nhìn cô bạn đồng nghiệp cười giảlả: "Không có đâu".

Trương Lê cười nói: "Hôm nay công ty mời ăn tốiđấy, sẽ là một bữa ăn thoải mái".

"Mời ăn tối?" Gia Mĩ lắc đầu quầy quậy:"Tôi không có thời gian, tan sở tôi phải về nhà nấu cơm cho con heoăn."

"Ở nhà cậu nuôi heo sao?" Trương Lê mở tomắt vô cùng ngạc nhiên. Gia Mĩ vội vàng nói: "Không phải, không phải, chilà một người bạn bị gia đình đuổi đi, nên tạm thời đến ở nhờ nhà tôi".

"Bảo hắn ta ra ngoài mua vậy, nếu không thì tựnấu mà ăn". Trương Lê mặt mày phấn chấn, "Hôm nay sếp mời, tất cả cácnữ đồng nghiệp đều tham dự mà". Gia Mĩ thở dài não nề, ai mà thích nấu cơmchứ, nhưng lúc ra khỏi nhà Hách Gia Tuấn đã dặn đi dặn lại, nhất định phải vềnhà đúng giờ để nấu cơm cho anh ăn!

Cô kiếp trước chắc chắn là đã làm việc gì mắc lỗi vớianh, nên kiếp này anh mới giày vò cô như vậy!

"Được rồi, mọi người nghỉ trước một tiếng,cùng đi ăn tiệc", Hà Văn Hiên từ trong văn phòng bước ra, vừa cười vừatuyên bố. Trương Lê mượn cớ nói: "Hôm nay sếp đã giải quyết được một vụ ánlớn, chúng ta có thể nhậu một bữa thoải mái".

"Đương nhiên rồi, muốn ăn gì cứ gọi, đừng kháchsáo." Hà Văn Hiên khẽ mỉm cười. Gia Mĩ lúng túng mãi mới thốt nên lời:"Hà luật sư, tôi e là mình không đi được."

"Ơ, không thể đi à?" Ánh mắt Hà Văn Hiênchợt sâu thẳm xa xôi, Gia Mĩ cúi thấp đầu, giọng lí nhí nói: "Phải, tôi cómột người bạn đang đợi tôi ở nhà, cho nên..."

"À, như vậy đi..."Hà Văn Hiên nhíu mày suynghĩ một lát rồi nói: "Mời bạn của cô đi cùng đi, thêm một người đừngngại."

"Mời hắn đi cùng?" Đầu Gia Mĩ lắc nguầynguậy, trước đây lúc còn đi học, thật không dễ có một bạn nam cùng học thầmthích cô mời cô đi ăn cơm, nhưng thằng cha đó nhất định đòi đi cùng. Cô khônglay chuyển được hắn, cuối cùng đành phải để hắn đi theo, kết quả là... Gia Mĩnhớ lại, vô cùng tiếc nuối. Thằng cha ấy ở trước mặt người khác chỉ có pháhoại, hắn phơi bày ra hết những bí mật nội tình của cô, nói cô rất hung ác, rấttồi tệ, rồi hắn còn mô tả việc cô đánh người khác rất sinh động, khiến ngườinghe vừa ngạc nhiên vừa e ngại.

Kết quả là... làm cho nam sinh đó một đi không trởlại, từ đó trở đi những đối tượng thầm thương trộm nhớ cô càng ngày càng ít.

Thật là tạo nghiệt! Cô tuyệt đối không thể mang hắn đicùng! Hà Văn Hiên thấy cô im lặng, liền rút điện thoại ra nói:

"Tôi gọi điện thoại cho bạn của cô". TrươngLê nhè nhẹ đẩy cô một cái, thần sắc mơ màng: "Điện thoại cố định của nhânviên nào cũng có, sếp của chúng ta thật là nhiệt tình làm tròn chức vụ. Một nămgần đây, hình như rất xem trọng cậu đấy. Nói không chừng cậu có cơ hội bay lênđầu cành làm phượng hoàng cũng nên."

"Đừng nói linh tinh." Gia Mĩ bé tiếng cằnnhằn. Hà Văn Hiên nối được điện thoại, nói vài tiếng đơn giản rồi gác máy. Khóemiệng anh vẫn còn nở nụ cười nhẹ: "Bạn của cô nói nhất định sẽ đến, chúngta có thể đi thôi".

Gia Mĩ cúi đầu thất vọng, buồn bã vô cùng.

Bọn họ có khoảng mười bốn mười lăm người, ngồi thànhhai bàn. Gia Mĩ đầu cúi thấp, ăn thật nhanh, chỉ mong mau chóng kết thúc bữaăn. Nhưng không khí ở đây thì khác, Hách Gia Tuấn chu đáo tỉ mỉ giống như bạntrai của cô vậy, hắn gắp rau cho cô, múc canh cho cô. Giờ đây hắn hoàn toàngiống như một quý ông thực thụ, chứ không giống như tên khốn lúc ở nhà bắt nạtcô, chành chọe với cô.

Rốt cuộc đâu mới là con người đích thực của hắn? Hắnnhư vậy thật là đáng sợ!

Nhất định là có âm mưu!

"Anh sao vậy?" Cuối cùng cô không nhẫn nạiđược nữa, thấp giọng lầu bầu.

"Chẳng sao cả!" Hách Gia Tuấn khe khẽ mỉmcười, từ tốn ăn. Trương Lê vừa cười vừa nói: "Hai người không giống bạn bèchút nào cả." Hách Gia Tuấn thủng thẳng hỏi: "Vậy giống cáigì?".

"Bạn tình." Trương Lê cao giọng nói.

"Khụ..." Gia Mĩ bị sặc hạt tiêu, Gia Tuấnvội vàng đưa cho cô một tách trà, giọng điệu trách cứ vô cùng dịu dàng âu yếm:"Em từ từ một chút, ăn cơm mà lần nào cũng vội vã như vậy". Gia Mĩuống một lúc hết ba tách trà mới từ từ chậm lại được, Trương Lê cười:"Nhìn kìa, tôi vừa nói bọn họ như bạn tình. Không ngờ ở nhà Gia Mĩ đã sớmbiến thành phượng hoàng rồi, còn giấu giếm không chịu nói."

"Không có chuyện gì đâu." Gia Mĩ vội vàng xuaxua tay "Anh chàng này sắp đính hôn rồi, chẳng có quan hệ gì với tôihết". Sắc mặt Hách Gia Tuấn đột nhiên sa sầm xuống, cứng đờ, giận dữ đứngdậy nói: "Trình Gia Mĩ, thật không ngờ cô lại là một người đàn bà nhưvậy!".

Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh, tay túm vạt áo anh giậtkhẽ, thấp giọng nói: "Anh chàng này, ngồi xuống cho tôi, đừng nói linhtinh như vậy". Cô đã sớm biết anh nhất định có âm mưu, hơi sơ suất rồi, côkhông lên tiếng trước để đoạt người đâu.

Hách Gia Tuấn cao giọng, ngữ khí rất đau lòng:"Chúng ta đều đồng ý ở cùng nhau, vậy mà em còn để anh đính hôn với ngườicon gái khác!". Gia Mĩ nghiến chặt răng: "Anh ngồi xuống đi", côquay người, gượng gạo mỉm cười cùng đồng nghiệp: "Anh chàng này bị bệnhthần kinh, xin lỗi mọi người, tôi đưa anh ấy về nhà trước".

"Không được, phải nói cho rõ ràng." Hách GiaTuấn càng to giọng, những người trong quán bar đều đổ dồn ánh mắt nhìn về phíahọ. Anh nói: "Trình Gia Mĩ, vì em mà ngay cả việc kết hôn tôi cũng từ bỏ,không ngờ em lại một mực muốn tôi đính hôn với người con gái khác. Mọi ngườithử nghĩ hộ xem, làm sao trên đời này lại có kiểu phụ nữ như vậy nhỉ".

Chân tay cô lóng nga lóng ngóng, cười khó xử:"Không có chuyện đó đâu, anh chàng này nhất định phát bệnh rồi!".

"Trình Gia Mĩ" anh đột nhiên gắng sức ôm lấygương mặt cô, nhìn thẳng vào mắt cô: "Anh thích em, anh thật sự thích em.Ngoài anh ra em tuyệt đối không thể đi cùng người đàn ông nào khác".

Đến lúc này, cô thật sự hoảng hốt, người đàn ông này,không biết đã nói biết bao nhiêu lấn rằng thích cô, nhưng lần này, không biếtcó phái lại đang chơi trò chơi như mọi lần với cô không? Anh nhất định là lạichọc ghẹo cô. Anh chàng này thực là ác ý, chi cần có hắn ở bên, cô đừng có mongcuộc sống của cô được trôi qua êm đẹp.

Gương mặt cô chẳng bộc lộ chút cảm xúc nào, lạnh lùnghỏi: "Anh đùa đủ chưa?''.

Anh hơi sững người, vừa cười vừa ôm lấy vai cô, xinlỗi các bạn đồng nghiệp: "Thật là xin lỗi mọi người, tôi chẳng qua cũngchỉ muốn đùa một chút cho vui, không khí ở đây hơi trầm quá, mong mọi ngườiđừng để ý". Anh nhấn mạnh vai cô để cô ngồi xuống vị trí cũ rồi cười nói:"Tôi và Gia Mĩ là bạn học thân thiết của nhau 5 năm rồi, chúng tôi thườngchọc ghẹo nhau như vậy, mọi người thây quen thuộc là tốt rồi."

"Đúng vậy, chi là đùa một chút cho vui thôi".Cô cũng cố gắng cười, nhưng trong khóe mắt lại thấy hơi nong nóng, tựa hồ nhưnước mắt muốn trực trào ra. Cô khẽ ho vài tiếng, mắt ầng ậng nước. Hà Văn Hiênđưa cho cô tờ giấy, cô nhận lấy, khẽ mỉm cười: "Tôi thường hay bị sặc nhưvậy, cũng quen rồi". Cô dường như đang tự nói với chính mình: "ừ, chỉcần quen là tốt rồi".

Hà Văn Hiên thấy vậy liền chuyển đề tài: "Hôm naytôi mời các bạn, mọi người ăn nhiều một chút ai muốn ăn gì thì thoải mái gọinhé."

Hách Gia Tuấn vẫn ôm lấy cô nói: "Đúng vậy, ngàykhác tôi kết hôn, nhất định mời tất cả các bạn".

Trương Lê cũng cười hỏi: "Hách thiếu gia là ngườithuộc giới thượng lưu, làm sao mà cùng Gia Mĩ kết thành bạn bè tri kỷ được nhỉ,hãy kể cho chúng tôi nghe với". Ánh mắt Hách Gia Tuấn lóe lên những tia nhìnđầy ẩn ý, tuy nhiên anh cười nhiệt tình nói: “Chuyện này, nói ra thì thật khótin, để tôi kể cho mọi người cùng nghe nhé..."

Gia Mĩ vẫn cười như vậy, gắng sức cười, tận lực cười.Bên tai cô như có tiếng sấm động, chi nghe thấy những tiếng ù ù, không thể nàonghe được những âm thanh khác. Cô nhìn ra bốn phía, tất cả đồng nghiệp của côđều nghe như nhập thần, xem ra mọi người đều rất vui vẻ, rất hứng thú với kỷniệm xưa của hai người.

Nhưng vì sao... cô vẫn muốn rơi lệ?

Đêm đã sâu hơn, thành phố như vẫn thức, ánh đèn đườnghắt từng vệt sáng dài, dưới những ngọn đèn mờ tỏ ấy người đi đường vội vội vàngvàng lướt qua nhau. Những chiếc xe, giống như những chú cá bảy màu nơi biểnrộng cứ bơi đi bơi lại rối rắm, anh chạy tôi đuổi, tựa hồ như một trò chơi mãikhông bao giờ ngừng nghỉ.

Hách Gia Tuấn cố ý ho vài tiếng, Gia Mĩ giả như khôngnghe thấy, lơ đãng nhìn những dòng xe đang ngược xuôi phía bên ngoài cửa xe.Anh không nhịn được nữa gọi: "Gia Mĩ." Gia Mĩ vẫn không lên tiếng, cốgắng né tránh ánh nhìn của anh. Gia Tuấn cầm chặt vô lăng, cười gượng:"Không ngờ có người uống say rồi, thật là kém, thế mà cũng đòi uốngrượu." Anh không thấy cô nói lời nào, lại vừa cười vừa nói: "Anh kểcho mọi người nghe những chuyện trước đây của em, mọi người đều rất ngạc nhiên,họ thực không thể tin trước đây em lại là người thô lỗ như vậy".

Cô vẫn lặng im không nói, lặng lẽ nhắm mắt, anh nhìncô nói: "Hay là chúng ta về nhà muộn một chút, cả hai đi dạo một vòng nhé,chẳng phải là em rất thích đi dạo sao?" Cô mở trừng mắt: "Em muốn vềnhà".

"Cũng được." Anh hào hứng phấn khởi:"Cuối cùng em cũng chịu nói rồi, anh đã sớm biết em ghét nhất là đi dạophố mà".

"Đồ khốn" cô thấp giọng mắng anh, anh lườmcô một cái, nhưng rồi lại càng cười vui hơn: "Em có thể mắng thoải mái,anh không thu tiền đâu".

"Đồ biến thái" ánh mắt của cô nhìn chằm chằmra ngoài cửa sổ xe, sắc mặt chẳng chút biểu cảm gì. Ánh mắt anh rạng rỡ nhìncô, chẳng may va chạm với chiếc BMW màu đen đang đỗ ở chỗ khúc quanh. Anh phanhgấp. Cô giật mình mất bình tĩnh, mắng anh: "Anh đúng là một con heo! Láixe không tập trung gì cả, lại định kiếm chuyện phải không!" Anh chi vộivàng hỏi: "Em có sao không?".

Cô dần trấn tĩnh lại nói: "Em không sao", cônhìn phía trước đầu xe, cười to: "Nhưng chẳng bao lâu, người chủ xe sẽ đếntính toán với anh, lúc ấy anh nhất định sẽ có chuyện!".

Cô vừa nói xong, chủ chiếc xe BMW và lái xe cũng vừađi đến, kính chắn gió ở phía trước bị vỡ, đầu xe bị móp méo. Anh vừa cười vừanói: "Tại sao bị đâm tồi tệ thế này?"

"Anh tồi tệ ấy" Gia Mĩ cười lớn nói:"Nhìn xem, anh đang lái chiếc Ferrari đây, thế nào cũng bị ăn vạ một đốngtiền cho mà xem."

"Không sao." Giọng anh nhạt nhẽo nói:"Thà đâm nát cái xe còn hơn là đâm phải người".

"Đúng, đâm hỏng xe thì có thể trực tiếp đền tiền.Đâm phải người thì mới phiền phức chứ, nào là tiền điều trị, tiền tổn thất tinhthần, tổn thất tàn tật mất thời gian làm việc... tất cả những điều ấy mới khiếncho mình đầu váng mắt hoa." Cô châm chọc nói trúng tim đen của anh. Anhnhè nhẹ véo mũi cô, giọng đầy yêu thương: "Trên đời này hiểu anh nhất chỉcó em thôi. Anh nghĩ điều gì, em đều biết hết. Em đúng là gan ruột củaanh". Cô trợn mắt nhìn anh nói: "Không cần phải nói những lời ngọtngào với em. Anh tìm nhầm đối tượng rồi. Đối tượng của anh đang gõ cửa xe kiakìa, anh cũng phải để ý đến người ta một chút chứ, đừng có vứt người ta sangmột bên như vậy, định làm người tàng hình à".

Anh cười nhẹ, vặn cửa kính xe ô tô xuống.

"Xuống xe." Giọng điệu của chủ xe BMW khôngđược tốt cho lắm. Anh quay đầu, nhìn cô nói: "Em xuống xe cùng với anh đi,ngộ nhỡ có bị đánh thì em có thể giúp anh được mà".

Gia Mĩ cười giễu cợt: "Thế mà cứ tưởng là khôngsợ chết" Cô từ từ bước xuống xe, nói với người chủ của chiếc xe BMW:"Chú à, chú đừng giận quá, có việc gì bình tĩnh nói ạ."

"Bình tĩnh nói à?" Anh tài xế nổi xung, chỉvào mặt cô

mà chửi: "Lái xe Ferrari thì hay lắm sao? Đâmphải người ta rồi mà còn ngạo mạn như vậy, thật là hiếm thấy." Gia Mĩ bẻngược ngón tay của anh ta, khiến anh ta đau tới mức cả người cũng xoay mộtvòng. Gia Mĩ mỉm cười nói: "Chú à, ngón tay này thật là vướng víu bấttiện, có cần cháu giúp anh ta bẻ nó đi không, không cần thu phí đâu ạ".

Người đàn ông chủ xe BMW khoảng hơn 40 tuổi, kẹp mộtchiếc cặp chạy lại, chỉ vào cô lớn tiếng la: "Mọi người đến đây xem, côgái này đâm phải người ta rồi mà còn giở thói lưu manh". Gia Mĩ đá vàochân người lái xe, người lái xe quỳ rạp dưới đất, đau không thể nào đứng dậynổi. Gia Mĩ đưa mắt liếc nhìn Hách Gia Tuấn đang đứng hút thuốc nói: "Đếnlượt anh lên chiến trường rồi đấy, đừng để người ta làm thịt nghe không".

Hách Gia Tuấn ném điếu thuốc, khẽ khẽ thở dài, tấtcung tất kính đứng trước mặt chủ xe BMW nói: "Chú à, chú muốn thế nào thìcứ nói thẳng ra, không cần phải chửi người như vậy. Chúng cháu là quân tử, nóichuyện bằng mồm chứ không nói chuyện bằng tay".

"Vậy thì cậu nói xem, đền cho tôi như thếnào?" người chủ xe ánh mắt lạnh lùng nói. Hách Gia Tuấn cười nói: "Đểcháu gọi điện thoại bảo người đến kéo xe đi sứa, sửa hết bao nhiêu tiền cháu sẽtrả, được không ạ?".

"Tôi muốn anh đền cho tôi một chiếc xe mới",người chủ xe giận dữ nói lớn. Hách Gia Tuấn lắc đầu, "Chú à, chú cũng vừanghe vợ cháu dặn dò rồi đây, dặn cháu đừng để người ta làm thịt đấy".

Gia Mĩ đi đến trước mặt anh, giận dữ nói: "Ai làvợ của anh?"

"Ai dà, đúng" Hách Gia Tuấn gật đầu, sắc mặtủ rũ.

"Hôm nay chúng cháu đi làm thủ tục li hôn, cô ấykhông còn là vợ của cháu nữa, cô ấy không cần cháu nữa. Ở nhà vẫn còn hai đứatrẻ đang đợi cháu trở về, cho nên..."

"Hách... Gia... Tuấn!" Gia Mĩ mở trừng mắt,nghiến răng nghiến lợi đọc từng chữ. Cái thằng cha này, thực là nhảm nhí.

Hách Gia Tuấn lại tiếp tục điệu bộ buồn rầu nói vớichủ xe BMW: "Vẫn còn một điều quên không nói với chú, thực là họa vô đonchí, hôm nay công ty cháu cũng phá sản rồi chiếc xe này không phải là củacháu... Cháu đang chuẩn bị đi tìm người mua, không ngờ lại gặp phải sự cố này,câu nói trên thực là ứng nghiệm".

"Thật là đáng thương!" người chủ xe BMW bắtđầu thương cảm, đưa mắt nhìn Gia Mĩ. Hách Gia Tuấn thuận theo ánh mắt của ôngấy, gương mặt tỏ vẻ đau khổ nói: "Chú à, chú đoán đúng rồi đấy, thật làhồng nhan họa thủy. Chính là người đàn bà này hại cháu phá sản đấy."

"Cô ta công phu tu luyện thật cao", ngườichủ xe BMW nghĩ gì nói ấy. Hách Gia Tuấn nhịn cười, cố gắng nói: "Khôngchỉ cao, mà là đạt đến đỉnh cao rồi đấy chú ạ".

"Có thể nhìn thấy điều ấy", người chủ xe gậtđầu, vỗ vỗ vai anh nói: "Nếu như vậy thì thôi, coi như bỏ qua việc này đi,để tôi tự mang xe đi sửa, cũng không phải là chuyện gì to lớn lắm."

Hách Gia Tuấn liên tục lắc đầu, vô cùng xúc động bắttay chú xe: "Như thế thì không được, chúng cháu mắc sai lầm thì nhất địnhphải chịu trách nhiệm. Cũng giống như cháu đã cưới người đàn bà này, để đến bâygiờ không còn một xu dính túi, như vậy cũng phải tự chịu mà thôi, chú nói cóphải không".

"Ừm" người chủ xe gật đầu tán thành. HáchGia Tuấn lại đau khổ nói: "Chú thật là tri âm của cháu, thật tiếc là đãmuộn rồi, tất cả đều đã muộn rồi." Người chủ xe an ủi anh: "Cháu đừngnói vậy, tất cả đều có thể làm lại từ đầu mà".

"Tốt nhất là để cháu đền tiền cho chú."

"Ai dà, thôi xem như là chú gặp xui xẻo vậy, cũngchỉ tốn một chút tiền thôi mà. Cháu có việc phải làm, đi trước đi, chú tự gọingười đến kéo xe đi sửa". Người chủ xe đưa mắt nhìn chiếc xe của Hách GiaTuấn, cảm thông nói: "Thật may, xe của cháu không bị hỏng gì, như vậy cũngcó thể bán được giá hơn".

"Chú thật là người tốt nhất trên thế gian này!Chú thật là tốt, cháu... cháu.." trên mặt Hách Gia Tuấn lộ rõ vẻ cảm động,ca ngợi người chủ xe BMW hồi lâu, cuối cùng mới nói: "Thôi cháu đi trướcnhé, chú nhất định phải giữ gìn sức khỏe, cháu chúc chú cùng toàn thể gia đìnhmạnh khỏe, vạn sự như ý, mua vé số trúng vé số, chơi cổ phiếu thắng cổphiếu."

Người chủ xe xúc động nắm chặt lấy tay anh:"Khách sáo quá, không cần phải khách sáo như vậy". Hách Gia Tuấn bướcđến trước mặt Gia Mĩ, giận dữ nói: "Đồ hại người, còn không mau lên xe?Hay là lại muốn tôi bế lên?".

Gia Mĩ giở khóc giở cười theo anh bước lên xe, buôngmột tiếng thở dài: "Thì ra, heo ở trên thế giới này vẫn còn rấtnhiều".

"Vô nghĩa!" Hách Gia Tuấn đạp chân ga, choxe lượn qua chiếc BMW rồi đi thẳng. Gia Mĩ dướn mày nói: "Thật nhìn khôngra, mình công phu tuyệt đỉnh, nói không chừng một ngày nào đó có thể tu luyện thànhtiên. Nếu không tìm một dãy núi cao nào đó ẩn mình tu luyện thì xem ra lãng phímất một nhân tài!" Cô quay mặt sang nheo mắt cười hỏi anh: "Anh nóigì vậy?".

"Gia Mĩ", Hách Gia Tuấn tỏ vẻ ngây thơ:"Anh sẽ không nói cho em biết đâu, nếu không thì sau khi về nhà anh khôngchịu nổi sự trừng phạt của em đâu".

"Ha ha" Gia Mĩ cười xảo quyệt, Hách Gia Tuấnlườm cô một cái, dựng cả tóc gáy, vội vàng an ủi: "Em đừng như vậy anhbiết anh sai rồi. Thực là đã mắc phải tội đáng chết vạn lần, không không...không chỉ đáng chết vạn lần, mà phải là trên núi dao, dưới biển dầu, nếu địangục có 19 tầng, anh nhất định sẽ nhảy xuống đấy!".

Cô chun môi, dùng đầu lưỡi liếm liếm lên nướu răng.Hách Gia Tuấn giả vờ khóc hu hu: "Em đừng như vậy, rất dễ đoạt mệnh ngườikhác đấy." Gia Mĩ càng cười thoải mái hơn cắn vào cánh tay của anh. HáchGia Tuấn kêu la thảm thiết, Gia Mĩ từ từ nhả ra, đắc ý nói: "Em cắn đượcthịt lợn rồi". "Là bắp thịt" Hách Gia Tuấn khẽ sửa lại.

"Ừm, thịt gà(*).." Gia Mĩ gật gật đầu,"Cũng được, dù thế nào cũng không phải là thịt người là được rồi".

(*)Chú thích: Ở đây hai người đang chơi trò dùng từđồng âm khác nghĩa, cả hai từ “bắp thịt" và “thịt gà" đều đọc là"ji rou".

"Gia Mĩ thân yêu..." Hách Gia Tuấn cố gọitên cô một cách khêu gợi, rồi chuyển đề tài: "Anh đưa em về nhà trước rồiđưa xe đi sửa sau nhé".

"Anh để em ở bên đường được rồi, em tự bắt xe vềnhà". "Như thế làm sao có thể được." Anh lập tức cự tuyệt:"Hoàn toàn chẳng hợp với phong cách vệ sĩ của anh chút nào".

"Khụ... khụ..." Gia Mĩ giả vờ ho một trận,anh cười sáng khoái: "Đúng, anh làm sao có thể làm vệ sĩ được, trong conmắt thân yêu của em, anh chỉ có thể là một kẻ khốn nạn, một kẻ ngu đần, một tênđầu heo, là một tên tồi tệ nhất trên đời này".

Cô gật đầu ra điều thâm trầm sâu sắc: "Anh biếtlà tốt rồi, người trẻ thì tuyệt đối không nên ngộ nhận về chính mình".

"Nhưng người trẻ thì thường rất dễ ngộ nhận theođám đông, vì vậy cần phải nhắc nhở cho quảng đại đồng bào chú ý". Anh gậtđầu phụ họa, trong ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng, dường như nó sắp tràn cảra ngoài.

Nhìn qua khung cửa sổ màn đêm đen đặc đang dần dần lanrộng, giống như giọt mực đang từ từ loang màu trên mặt nước, làm cho đêm đennhư càng thêm sâu hơn. Những ngọn đèn neon nhấp nháy trong thành phố, sáng nhưnhững vì sao không bao giờ ngừng nhấp nháy chỉ để chào đón bình minh.

Sáng sớm, Gia Mĩ bước chân vào công ty đã cảm thấy mộtbầu không khí căng thẳng như muốn khiến người ta nghẹt thở. Ai nấy đầu cúithấp, làm việc chăm chỉ, nhưng thần sắc tuyệt vọng nhìn nhớn nhác.

Gia Mĩ khe khẽ hỏi Trương Lê: "Có chuyện gì vậy?Nhìn mọi người đều cảm thấy như đại nạn treo trên đầu, sắp đến ngày tận thế rồihay sao vậy?".

Trương Lê kề sát bên tai cô, nói rất nghiêm túc và cựckỳ bí mật: "Xảy ra chuyện lớn rồi, có một tên côn đồ tên Trình Minh Lãng,thời gian trước đây, ông chủ của hắn bị Hà luật sư bắt vào tù. Nhưng không biếttại sao gần đây lại được thả ra". Gia Mĩ toàn thân rúng động, ánh mắt mịtmờ xa xăm. Trương Lê lại càng thấp giọng hơn: "Tên họ Trình kia dẫn theongười vào công ty làm ầm ĩ cả lên, đòi bồi thường Nếu không bồi thường sẽ phádỡ cả công ty của chúng ta "

Gia Mĩ ngẩn người ra một hồi lâu rồi mới định thần lạihốt hoảng buột miệng: "Trình Minh Lãng..."

"Cậu bé tiếng một chút". Trương Lê kéo kéovạt áo của cô, "Nếu để thằng cha ấy nghe thấy, thì không được đâu".

Gia Mĩ ngồi vào vị trí của mình, cầm tập tài liệu lênnhìn chăm chú. Trong phòng làm việc của Hà luật sư vẫn truyền đến những tiếngcãi nhau ồn ào, tiếng đao kiếm xen lẫn với tiếng huyên náo của những đồ vật bịgõ lên. Cô không nhịn được nữa, trực tiếp xông vào phòng làm việc của Hà luậtsư. Cô đạp cửa bước vào, đứng khựng lại trước mặt mọi người trong giây lát, rồiđảo mắt nhìn quanh một lượt, nói rõ ràng rành mạch từng câu từng chữ: "Tôicảnh báo, nếu không muốn vào tù ngồi thì ngay lập tức đi ra ngoài chotôi."

Mấy tên côn đồ kia phản ứng lại; múa đao xông đếntrước mặt cô: "Con nha đầu ngốc này, có phải ngươi không muốn sống nửa haykhông?" Ánh mắt của Trình Minh Lãng mạnh mẽ sắc lẹm, trừng trừng nhìn côkhông nói lời nào. Cô một tay túm lấy thanh đao của tên côn đồ trước mặt, mộtchân đạp hắn ngã xuống đất.

"Tất cả dừng lại." Trình Minh Lãng bước đếntrước mặt cô, khẽ mỉm cười, đưa tay định xoa đầu cô. Theo bản năng cô lùi lạimột bước, giọng lạnh lùng hỏi: "Vị tiên sinh này xin hỏi muốn làmgì?".

Hắn ta mở miệng nói: "Ta là..."

Cô lạnh lùng cắt ngang lòi hắn: "Tiên sinh, ôngnhận nhầm người rồi".

Hắn ta ngẩn người ra một lúc, rồi cứng rắn nói:"Ta là cha của con".

Cô khẽ nhếch miệng cười, ánh mắt lạnh lùng: "Vịtiên sinh này, cha của tôi đã qua đời rồi. Mẹ tôi là người mắc bệnh tâmthần". Cô ngừng lại đôi chút, rồi lại cười nói: "Cho nên, ông nhậnnhầm rồi".

"Gia Mĩ, con hận ta như thế sao?".

"Người xa lạ, làm gì có hận", cô mím môichâm chọc.

Ánh mắt Trình Minh Lãng nhìn cô như bị thôi miên, chămchú không rời. Thật lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài nói: "Cô gái, xin lỗi,tôi nghĩ là tôi đã nhận nhầm người rồi".

Trong phòng không ai dám nói gì, mọi người lại thinhau bàn tán. Cô gằn giọng nói từng chữ một: "Sớm muộn rồi cũng sẽ cóngày."

Thuộc hạ nhìn thấy như vậy, dùng gậy gõ lên bàn làmviệc của Hà luật sư nói: "Tên họ Hà kia, mau đem một trăm vạn ra đấy đểgiải quyết riêng, nếu không, ngươi cẩn thận cái mạng con của ngươi đấy. Có trốnđược mùng một thì cũng không qua được mười lăm đâu."

Trình Minh Lãng nặng nề bước từng bước ra ngoài, đámthuộc hạ đưa mắt thăm dò nhìn cô rồi cũng lần lượt bước theo. Cô liếc theo cáibóng của hắn, toàn thân như mất hết sức lực dựa hẳn vào bức tường phía sau. HàVăn Hiên vội bước đến trước mặt cô, thong thả nói: "Thật may là cô bướcvào, nếu không thì phiền phức lớn". Rồi anh lại hỏi một cách hiếu kỳ:"Ông ấy làm sao có thể là cha của cô?".

Sắc mặt cô chẳng có chút biểu cảm nào, chỉ lãnh đạmnói: "Ông ấy không phải là cha tôi, cha tôi đã chết rồi, sớm chết từ lâurồi". Cô nhìn anh, giọng càng thêm lạnh lẽo:

"Hà luật sư, về sau nếu gặp phải chuyện như thếnày, nên gọi cảnh sát đến thì tốt hơn. Suy cho cùng cũng là tiền của người nộpthuế, không phải là giao không."

Hà Văn Hiên lúng túng gật đầu: "Kỳ thực tôi đãbáo cảnh sát rồi, nhưng cảnh sát đến không kịp."

Cô lặng yên, mãi lâu sau mới nói: "Tôi đi làmviệc trước nhé".

Trên mặt Hà Văn Hiên nở nụ cười tươi: "Tối nay hẹnvài đồng nghiệp đi KTV, cô đi cùng nhé? .

Cô nói: Không thành vấn đề", dù sao cũng chỉ làtụ tập vui chơi một chút thôi mà. Hà Văn Hiên từ trước đến nay luôn hào phóngvới đồng nghiệp, thường mời mọi người đi ăn, đi KTV, thậm chí còn là đi dulịch. Kiểu người như vậy, làm ông chủ thực không thể phủ nhận, rất xứng đáng.

Âm thanh rất ồn ào, ồn ào đến mức khiến cô lòng dạ rốibời, cô uể oải ngồi xuống ghế sô-pha, chẳng muốn cử động, điện thoại trong túithì cứ liên tục rung lên. Cô đưa tay lên nhìn đổng hổ, điện thoại đã kêu nửatiếng rồi, chàng trai nào mà thực là kiên trì!

Cô nói: "Tôi ra ngoài nghe điện thoại",tiếng của cô chìm nghỉm trong tiếng hát của đồng nghiệp. Cô đi ra ngoài hànhlang, vừa nhận điện thoại đã nghe thấy tiếng kêu la ù cả bên tai:

"Trình Gia Mĩ, cô làm trò gì vậy, sao mà mãi mớinhận điện thoại."

Cô vội vàng đưa chiếc điện thoại ở bên tai ra xa mộtchút, lớn tiếng đối diện với chiếc điện thoại mắng: "Anh làm cái trò gìvậy, sao mà lớn tiếng thế có còn muốn sống không? Nếu mà còn lớn tiếng như vậy,tôi sẽ tắt máy!" Hách Gia Tuấn hạ thấp giọng: "Thế này đượcchưa?"

Cô đưa điện thoại lên tai, giọng của Gia Tuấn vẫn còngiận dữ: "Trình Gia Mĩ, đã mấy giờ rồi, cô vẫn còn chưa về nhà à? Sống vấtvưởng ở chỗ nào hả?".

Giọng điệu của cô cũng không thoải mái lắm: "Sếpmời, đang ở KTV .

"Hắn ta ngày nào cũng mời khách, mời cái gì vậy?Ăn cơm, hát hò, rốt cuộc đã hết hay là chưa?".

"Đây gọi là kế sách, phải xây dựng mối quan hệtốt với nhân viên thì mới là một ông chủ tốt."

"Tôi nói hắn say không phải ở rượu". Ngữ khícủa Hách Gia Tuấn thiếu chút nữa thì lên đến cực điểm. Cô mượn lời nói luôn:"Đúng là lời thừa, nhất định là không phái ở rượu, anh có muốn cùng chúngtôi xây dựng một mối quan hệ tốt không? Anh cho rằng tất cả đều giống anh à,muốn quan hệ với người nào cũng đều không được, gào to hét lớn."

"Cô đúng là người đàn bà "đầu nhỏ ngựcto"".

"Ngực của tôi cũng không phải là to lắm." Cômím chặt môi: "Này anh chàng, gọi điện thoại cả nửa tiếng đồng hồ chỉ đểchửi người thôi sao?".

"Không phải." Hách Gia Tuấn bắt đầu nóiquanh co, "Kỳ thực là ..." Anh ngập ngừng đôi chút, rồi lấy hết sứchét lên trong điện thoại: "Anh chưa ăn cơm, có phải em muốn anh đói màchết không? Bây giờ đã 9 giờ rồi, em có biết không?".

"Tay châncủa anh có phải mọc ở trên người của tôi không? Hay là đại thiếu gia nhà anhcăn bản vốn là một kẻ

ngu si ngốc nghếch, không biết đi ra ngoài màmua về ăn hay sao?".

"Không..." Anh ngập ngừng một chút "Cáiđó...cái đó thì..."

"Đáng chết! Có lời gì thì mau nói đi, nếu khôngnói, bà cô này đi vào trong uống rượu đây".

"Cái gì!" Hách Gia Tuấn la lên: "Nửađêm nửa hôm, cô không chịu về nhà mà còn chạy đi uống rượu?" Anh nổi giậnđùng đùng nói: "Mau nói địa chỉ cho tôi, tôi đến đón cô".

"Tôi đang chơi vui, làm sao phải đi?".

"Ai mà biết được một người con gái như cô có haykhông ngốc nghếch đi cắn thuốc lắc. Thôi tóm lại là tôi muốn đến đó, nói chotôi địa chỉ". Anh nói thật có lý, Gia Mĩ gào lên: "Tôi còn hít Heroinnữa kìa!" Cô tức giận kéo nắp trượt của điện thoại xuống, tắt máy, nghiếnchặt răng: "Thằng cha này vừa ngốc nghếch lại còn cộng thêm biến thái cấpba, ngang phè phè, không thể nào khuyên bảo bằng lời lẽ được, trong thiên hạchỉ còn một chữ dành cho hắn: "Rác rưởi"".

Hà Văn Hiên cũng kéo cửa ra ngoài nghe điện thoại,khóe miệng anh vẫn nở nụ cười điềm tĩnh, nói địa chỉ cho người trong điệnthoại, rồi lại đưa điện thoại cho Gia Mĩ, cười nói: "Bạn của cô".

Gia Mĩ trợn tròn mắt, không thể tưởng tượng được mắng:"Cái thằng quỷ này, thực là muốn chết hay sao." Mặt cô sa sầm, nhậnđiện thoại hỏi: "Đại thiếu gia, anh thực là thần thông quảng đại, đến điệnthoại của sếp tôi mà anh cũng biết được hả."

"Đương nhiên, ở trong nhà của cô có danh thiếpcủa anh ta mà".

"Rốt cuộc anh muốn cái gì?".

"Anh sẽ đến, em đừng chạy đi đâu nữa đấy".

Thực là sợ anh luôn rồi đấy". Cô tắt điện thoại,đưa máy cho Hà Văn Hiên, có ý chỉ vào đầu mình, "Anh chàng ấy thực ra làmắc bệnh trong này, là một người mắc bệnh thần kinh nghiêm trọng, cho nên mongsếp đừng để ý đến anh ta nhé".

Hà Văn Hiên cười: "Thực ra anh ta rất quan tâmđến cô đây chứ".

"Đương nhiên rồi, kiểu người tồi tệ như anh ta,đụng một tí là mắng chửi người khác, biến thái cấp ba, ngoài tôi ra, thì ai dámlàm bạn với anh ta chứ?".

Cô lắc đầu, tiếng hát trong phòng vẫn vô cùng ầm ĩ,chấn động bên tai, khiến cô cảm thấy tức hết cả ngực. Cô bước vào phòng, ngồidựa người trên ghế sô-pha, nhắm mắt lại, thực không muốn mở ra nữa.

Tiếng của chiếc microphone vẫn chát chúa bên tai,nhưng cô dường như chỉ muốn thiếp đi. Lúc nhỏ, nhà của cô ở trên tầng của mộtquán bar, hàng đêm nhạc nhảy rất ồn ào, cô đã sớm quen với những thứ này, luyệncho mình trở nên mình đồng da sắt. Lúc ấy, mẹ của cô luôn ôm thật chặt cô tronglòng, che tai cho cô để cô chuyên tâm viết và làm bài tập. Nhưng cha cô, từsáng đến tối, không chỉ chơi cờ bạc, mà còn thích cả những chuyện trai gái,thường lấy hết tiền của gia đình đi cho người đàn bà khác.

Năm cô mười lăm tuổi, ông dẫn một người đàn bà khác vềnhà, đòi mẹ cô li hôn. Mẹ cô rất bình tĩnh, cũng rất lạnh lùng, tựa hồ như đãnhìn thấu mọi chuyện. Bà nói, tôi chỉ có một yêu cầu, con gái sẽ ở với tôi. Chacô chẳng cần suy nghĩ gì, đồng ý luôn.

Từ đó về sau cô biết cô chỉ có mẹ, không có cha.Nhưng... năm cô vào đại học, mẹ cô vì không có tiền đóng học phí cho cô, đã đổbệnh rất kỳ quặc. Mẹ cô phát điên, nhưng đổi lại, nhờ sự cảm thông của ngườikhác, cô vẫn tiếp tụ đến trường.

Sau khi đi làm, cô đã thử đến bệnh viện đón mẹ về ởcùng, nhưng mẹ cô kiên quyết không về, thậm chí đến cả cô mẹ cũng không nhậnra.

Cô thường nghĩ, nghĩ rất nhiều, một người đang khỏenhư vậy, vì sao vô duyên vô cớ lại phát điên? Điên đến mức ngay cả con gái củamình cũng không nhận ra. Nhưng rất có thể, mẹ đã đem hình ảnh cô cất sâu trongtiềm thức bởi vì cất lâu quá, vùi sâu quá, cho nên thực sự đã không nhận ra cô.

Có thể, mẹ vẫn còn nhớ cô, giờ chỉ là... tạm thời quênđi mà thôi.

Đột nhiên có người đá vào chân cô, cô giật bắn mình mởchoàng hai mắt. Hách Gia Tuấn gõ thật mạnh lên đầu cô: "Nằm ở đây mà ngủà, cô không sợ lạnh đóng băng chết luôn sao".

Các đồng nghiệp cùng lên tiếng: "Gia Mĩ, ngườibạn ngoan cố của cô thực dịu dàng chu đáo". Gia Mĩ nhìn đồng hồ, ''Mới cóhai mươi phút mà anh đã đến rồi à, anh lái xe kiểu gì vậy, không muốn sống nữasao?".

Hách Gia Tuấn mặc một bộ đồ trắng sang trọng, chiếcthắt lưng da màu đen nổi bật trên nền trắng, dáng người dong dỏng cao, tóc đểlòa xòa, nhìn thật có phong cách. Cô ngước mắt nhìn anh, hai mắt sáng bừng:"Oa, thật là oách nha!".

Hách Gia Tuấn đắc ý gật đầu, bước đến trước mặt côhỏi: "Có chiếm được trái tim của em không?".

Cô vừa cười vừa nói: "Nhìn anh giống như cái gốccây vậy, toàn thân được bôi trắng, ở giữa lại còn vẽ một tầng đen. Cái cây nhưvậy thử hỏi có thể khiến người ta say mê không? Tuy nhiên trong mắt em, một cáicây như vậy thực là oai nhất đấy!". Hách Gia Tuấn khẽ nghiến chặt răng,thấp giọng nói: "Đáng ghét!" Rồi anh lại đủng đỉnh nói: "Đi rangoài ăn cơm với anh, anh đói sắp chết rồi đây".

"Chẳng liên quan đến em" Cô cố vùi đầu vàoghế sô-pha, không muốn đứng dậy. Anh dùng sức nắm lấy cổ tay cô: "Này, cóphải muốn anh bế em đi không? Giờ đây anh đang là khách thuê nhà em, em khôngthể bỏ mặc anh như vậy được".

"Khách thuê nhà?" Cô đảo mắt nhìn đồng nghiệp,thấy mọi người đều không còn hát nữa, nhìn hai người bọn họ chằm chằm đầy hứngthú, cô cười nói: "Tôi về nhà trước nhé, mọi người chơi vui vẻ". HàVăn Hiên đưa mắt nhìn cô, cũng cười nói: "Ừm, cô về trước đi."

Trương Lê còn nói chen vào: "Gia Mĩ, trên đườngvề phải cẩn thận nha, tên côn đồ Trình Minh Lãng có thể đang đợi cậu đây."Hách Gia Tuấn hơi giật mình: "Trình Minh Lãng..." Anh túm chặt lấytay Gia Mĩ, kéo sát lại gần: "Ông ta... đến tìm em sao?".

Giọng Gia Mĩ nới lỏng hơn một chút: "Không có à,ông chủ của tên côn đồ ấy bị Hà luật sư tống vào tù, may mắn lại được thả ra,cho nên hắn đến văn phòng của Hà luật sư để tống tiền, việc là như vậy, chẳngcó liên quan gì đến em". Nói rồi Gia Mĩ cười lớn: "Hôm nay em làmngười hùng đấy nhé, em đạp cửa tiến vào phòng của Hà luật sư, cứu anh ấy thoátkhỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng. Em còn lớn tiếng dọa cho bọn thuộc hạ của hắn mộttrận".

"Gia Mĩ..."

"Cái gì vậy?" Gia Mĩ cười thoải mái:"Đi thôi, chẳng phải bụng anh đang đói cồn cào hay sao? Chúng ta đi ăn gìđấy nhé "

"Phải, bụng anh đói xẹp lép rồi đây này".

"Vậy thì đi thôi" Gia Mĩ bước nhanh về phíatrước, đến trước cửa mới giật mình quay đầu lại, cười nói với các đồng nghiệp:"Mọi người chơi nhé, chúng tôi đi trước đây."

Hách Gia Tuấn bước đến bên cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô:

"Chúng mình đi ăn gì nhỉ?".

Cô thờ ơ chẳng buồn để ý, cũng chẳng còn sức mà mắngmỏ. "Heo đúng là heo, chỉ nghĩ đến ăn thôi".

Ra đến hành lang, lặng ngắt không một bóng người. Cửaphòng đối diện mở ra, Trình Minh Lãng tay cầm điện thoại, định bước ra nghe.Hắn nhìn thấy Gia Mĩ, thấp giọng nói: "Gia Mĩ, thật là trùng hợp ngẫunhiên".

Hách Gia Tuấn chau mày, người đàn ông này anh đã từngnhìn qua trong ảnh. Anh vẫn còn nhớ, là từ miệng Gia Mĩ nói, đó chính là ngườicha vô cùng xấu xa, tội ác tày trời, đáng bị trời chu đất diệt của cô.

Gia Mĩ vẻ mặt lạnh lùng nói: "Trình tiên sinh,thật là trùng hợp, lại gặp nhau ở đây". Trình Minh Lãng bước đến trước mặtcô: "Gia Mĩ, chúng ta nói chuyện một lát, cha nghĩ..." lời còn chưahê't, Hách Gia Tuấn đã đấm thẳng một quyển vào mặt hắn, giận dữ nói: "Ôngmuốn cái gì?".

Trình Minh Lãng bước loạng choạng, chiếc điện thoạitrên tay rơi xuống vỡ thành hai mảnh. Hắn đưa tay chùi vết mau rớm ra từ khóemiệng: "Cái thằng này ngươi...” Hách Gia Tuấn lại nện cho hắn một quyềnnữa, lớn tiếng chửi: "Cái gì mà cái thằng này, ông đang ở trước mặt tôi,dám trêu ghẹo bạn gái của tôi, còn nói này nói nọ, định làm cái trò gì đấyhả?" Hách Gia Tuấn túm lấy cổ áo của hắn: "Chú à, chú nên xem lại mìnhđi, hơn bốn mươi tuổi rồi, trên đầu đã hai thứ tóc rồi, lại còn muốn trêu hoaghẹo nguyệt, tròng ghẹo con gái nhà người ta nữa hay sao?".

Gia Mĩ mở to mắt, rất buồn cười... anh chàng này, dámmượn cớ để đánh chửi cha cô.

“Tôi cảnh cáo anh bỏ tôi ra, nếu không sẽ hối hậnkhông kịp đấy". Trình Minh Lãng trừng mắt nhìn anh, hai hàm răng nghiếnchặt. Hách Gia Tuấn cười nhạt, lại đá một cái vào bụng hắn, chỉ thẳng vào mặthắn chửi: "Cái lão già xấu xa, tội ác tày trời, đáng bị trời chu đất diệtnày, dám trêu ghẹo bạn gái của tôi, lại còn có ý cảnh cáo tôi phỏng?".

Gia Mĩ cố gắng nhịn cười, đến những từ ngữ chửi hắn,anh cũng mượn của cô. Xem ra, thực là phối hợp nhịp nhàng. Nhưng rồi cô độtnhiên nước mắt rưng rưng, trong lòng có chút xót xa từ phía sau ôm lấy Hách GiaTuấn nói: "Không phải ông ấy muốn trêu ghẹo em đâu, anh bỏ qua cho ông ấyđi."

"Em yêu à, anh biết là không liên quan đến em, làlão già này sai rồi". Hách Gia Tuấn đột nhiên nổi nóng, tình cảm như bịkích động, giơ tay lên định đánh tiếp, "Anh nhất định phải bắt lão già nàytrả giá."

Trình Minh Lãng mặt mày sưng vù từ dưới đất lồm cồm bòdậy: "Xem ra anh là bạn trai của cô ấy, lần này thì ta bỏ qua". Hắnnghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Gia Tuấn nói: "Ta là cha của côấy."

Hách Gia Tuấn vẫn nóng nảy như vậy: "Tôi khôngtin, cha của cô ấy đã chết từ lâu rổi, đừng có sằng bậy nhận làm người thân,tôi đánh chết bây giờ."

Gia Mĩ giả vờ giận dỗi đi thẳng, vừa đi vừa nói:"Em đi trước đây, anh từ từ mà tính sổ với ông ấy."

"Em yêu à..." Hách Gia Tuấn vội vàng chạylên trước mặt cô, giọng điệu ra vẻ ăn năn nói: "Em đừng có giận, lần sauanh sẽ không dám đánh người nữa đâu. Chúng ta đi ăn gì nhé, nghe nói ăn gì đócó thể làm tiêu tan bực tức. Muốn ăn gì, tùy em chọn."

Gia Mĩ bước ra đến đường, mới dám cười thỏa sức. Côthở phì phì: "Nếu như để ông ấy biết là anh cố ý thì nhất định là anh chếtchắc rồi." Hách Gia Tuân ôm lấy cô, vừa cười vừa nói: " Mặc kệ hắn,lão già đáng chết, không oan chút nào! Đã ham cờ bạc lại còn háo sắc! Làm gìtốt không làm, lại chạy đi làm lưu manh."

"Được rồi, không nói đến lão nữa, chúng ta đi ănnào".

"Đúng, ăn xong rồi về nhà cùng nhau ngủnhé".

"Này, anh chàng này, thế nào là cùng nhau ngủhả".

"Thì chính là cùng nhau ngủ nhưng không cùng mộtgiường ấy mà".

"Anh đúng là một con heo, cả ngày trừ ăn ra cònlại là ngủ".

"Còn em thì thực là một con heo nái chămchỉ..."

"Đồ khốn anh, đứng lại cho em... xem em đánh chếtanh bây giờ!".

"Em bắt được anh, cho em đánh thoải mái!".

Chuông báo thức cứ reo mãi không ngừng, Gia Mĩ vươnvai uể oải, mắt mũi kèm nhèm, bộ dạng đang còn ngái ngủ, cô mở mắt, hoảng hốtthấy trước mặt là một cái đầu của ai đó. Cô giật mình, mở to mắt, dùng tay đánhthật lực lên cái đầu ấy.

"Trời ơi đau quá!" Hách Gia Tuấn ôm lấy đầu,gương mặt nhăn nhó. "Có cần phải dùng sức mạnh đến như vậy không? Khôngcẩn thận thì thiếu chút nữa đánh chết người ta rồi".

"Ai bảo anh chẳng có chuyện gì củng dọa người tasợ hết hồn, chết đi càng tốt, trên thế gian này lại bớt đi một kẻ chuyên gâytai họa", Gia Mĩ nói một mạch rồi kéo chăn ngủ tiếp. Hách Gia Tuân túm lấytay cô, cố gắng kéo xuống giường: "Dậy đi, đừng ngủ nửa, em mà ngủ nữa thìsẽ biến thành heo đây."

"Đừng làm phiền em! Hôm qua đi ăn cùng anh, ănmuộn quá, mệt chết đi được." Cô đạp tung chăn, rồi thuận chân đạp cho anhmột cái. Hách Gia Tuấn buông tay cô ra, lùi về phía sau vài bước: "Em đákhông đến chỗ anh được đâu." Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh, tiếp tục ôm đầungủ nướng: "Đừng ồn ào nữa, không dễ mới có một ngày chủ nhật, anh lạimuốn làm cái quỷ gì vậy?".

Không phải anh muốn làm quỷ, mà hôm nay là chủ nhật!Hách Gia Tuấn nói từng chữ từng chữ rất rõ ràng và nghiêm túc. Gia Mĩ vẫn nhắmchặt hai mắt, tiếp tục ngủ. Hách Gia Tuấn trèo lên giường, vùi đầu vào cổ cô,nhẹ nhàng nói: "Hôm nay là chủ nhật..."

"Em biết hôm nay là chủ nhật rồi." Cô dùngtay gạt đầu của anh sang một bên, mở to mắt nhìn anh chằm chằm, rồi ngồi bậtdậy, lớn tiếng nói: "Đáng chết, vậy mà em quên mất, hôm nay là chủnhật."

Hách Gia Tuấn túm lấy cằm cô, vừa cười vừa nói:"Thế mà còn muốn nổi xung với anh, một ngày quan trọng như vậy mà em cũngquên được sao." Cô đưa mắt nhìn đồng hổ: "Hỏng rồi, chín giờrồi"; Trong lòng cô nóng như lửa đốt, vội vàng lồm cồm bò dậy, lao như tênbắn vào nhà vệ sinh. Hách Gia Tuấn gõ cửa, cô mở cửa vừa đánh răng vừa hỏi:"Gì vậy?".

Anh đưa quẩn áo cho cô: "Từ từ thôi, đừng gấpquá, vẫn còn một tiếng nữa."

Cô "Ừm" một tiếng, rồi lại tiếp tục gấp gáp!

Tuần nào cô cũng có hai ngày đi thăm mẹ, tuy mẹ côthần trí còn chưa được minh mẫn, không nhớ nổi cô là ai, nhưng... Cô luôn tin,sẽ có một ngày, trí nhớ của mẹ sẽ hồi phục trở lại như bình thường.

Sẽ có một ngày, nhất định như vậy!

Hách Gia Tuấn nhìn thấy cô chuẩn bị xong, khẽ cườibảo: "Động tác thật nhanh, ma lực của người thân thật không giốngnhau". Anh chỉ vào món điểm tâm ở trên bàn: "Ăn rồi hãy đi". Cônhìn đồng hồ: "Không còn thời gian nữa, trên đường mà kẹt xe thì hỏnghết."

"Được, vậy thì một lát ra bên ngoài ăn."Hách Gia Tuấn khoác áo ngoài, cười nói: "Đi thôi."

Cô gật đầu, vừa mở cửa thì đột nhiên bên ngoài có mườimấy người vệ sĩ xông đến, tôn kính và sợ hãi đứng trước mặt Hách Gia Tuấn:"Thiếu gia, xin mời theo chúng tôi trở về. Thái Thái đã nói, lần này khôngđược để thiếu gia trốn mất."

Hách Gia Tuấn sắc mặt xám xịt, mở trừng mắt, không dámtin vào mắt mình, liền hỏi: "Làm sao các ngươi tìm được đến chỗnày?".

Mười mấy người vệ sĩ lần lượt chạy đến bao vây xungquanh anh, vẫn với vẻ cung kính ấy trả lời: "Thái Thái nói, thiếu gia chạykhông thoát khỏi bàn tay của người đâu ạ."

Hách Gia Tuấn lạnh lùng ra lệnh: "Hãy tránh racho ta." Đám vệ sĩ y lời mở một con đường nhỏ. Ánh mắt của anh chăm chúnhìn Gia Mĩ, thật khó cất lời: "Vậy... Anh đi trước nhé... anh..."Một người vệ sĩ nói với Gia Mĩ: "Thái Thái cũng dặn dò, hy vọng cô Gia Mĩtừ nay về sau không gặp mặt thiếu gia nữa."

"Hơi nhiều lời vô nghĩa." Hách Gia Tuấn giậndữ nghiến chặt răng, bước đến trước mặt Gia Mĩ, giọng run run nói: "Anh...thực ra... anh.... thực sự..." Anh ấp a ấp úng, ngập ngà ngập ngừng, trongmắt ngân ngấn nước, một lúc lâu sau mới nói: "Anh về đây, em tự chăm sóccho mình thật tốt nhé." Gia Mĩ đầu cúi thấp, dường như bất động, chỉ cảmthấy trong lồng ngực, trái tim như đang bị ai đó bóp nghẹt, đau đớn vô cùng. Cômím chặt môi, như sợ mình không kìm chế được sẽ bật ra tiếng khóc.

Anh nhìn cô thật sâu, rồi quay đầu đi thẳng ra ngoài.

Gia Mĩ gắng sức bám chặt lấy cánh cửa sắt, các ngóntay cô như muốn đứt rời. Cô nhìn theo bóng anh phía trước, tự cười lẩm bẩm:“Anh chàng ấy thì có gì tốt chứ, mình đừng vì hắn mà buồn như vậy. Đính hôn thìđính hôn, làm người ai chẳng cần phải đính hôn! Điều ấy đã là cái gì." Haimắt cô đỏ mọng, gắng sức đóng cửa. "Mình phải đi thăm mẹ, mình đừng chỉ vìmột con heo ngốc nghếch ấy mà buồn, đó chỉ là một con heo thôi mà, ngoài ăn rathì chỉ còn biết ngủ, hắn thì có chỗ nào tốt chứ?".

Tuy nhủ lòng như vậy, nhưng cô buồn đến nỗi nước mắtcứ lã chã tuôn rơi: "Thằng cha ấy... chỉ thích lớn tiếng gào thét, toànthân từ đầu đến cuối, chẳng có chút gì gọi là ưu điểm..." Cô đưa tay chemiệng, khụy xuống, cố gắng không bật lên tiếng khóc, nhưng nước mắt như thủytriều, nối tiếp nhau rơi xuống.

Bầu trời thật xanh, xanh như đám rêu trôi nổi dập dềnhtrên đầu, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống.

Gia Mĩ ngồi trên chiếc ghế trong vườn hoa chờ đợi, côngẩng đầu, căng mắt nhìn lên bầu trời xa xăm. Cô sợ, sợ mình khẽ chớp mắt, nướcmắt lại tuôn chảy ngập tràn. Đợi một lát, viện trưởng dẫn mẹ cô đến. Dáng mẹvẫn già nua, gầy gò, ánh mắt hoang hoải, chẳng nói năng gì. Nhìn thấy mẹ, haimắt Gia Mĩ ầng ậng nước, đỏ mọng, cô lao đến nắm lấy tay mẹ, cố nhoẻn môi cười:"Mẹ, hôm nay bị tắc đường nên con đến muộn. Từ nay về sau sẽ không như vậynữa... con sẽ không đến muộn nữa đâu mẹ ạ..."

Phong cảnh xung quanh thật đẹp, cây cối xanh tốt, hoacỏ mọc xen kẽ nhau thành tầng tầng lớp lớp nhìn trông thật thích mắt. Những đóahoa màu đỏ nở rực rỡ, như ai đó đem lửa đốt trên đầu cành.

Cô nắm tay mẹ thật chặt, thật chặt. Chặt đến mức cảmgiác giống như vừa rơi xuống biển sâu liền túm được một miếng gỗ nôi dập dềnhduy nhất có thể cứu mạng, dù có chết cũng không thể buông tay. Nhưng tay củamẹ, thật gầy, thật khô. Nắm chặt tay mẹ trong lòng bàn tay mình, mà cô mơ hồcảm giác như có như không vậy.

Nước mắt của cô vẫn không ngừng tuôn rơi, mẹ gầy gòyếu đuối không thể cho cô đủ sức mạnh cô cần. Gia Mĩ gắng cười: "Mẹ, hômnay trời thật đẹp!" Vương Nghi ngồi trên ghế, bàn tay hơi đau. Gia Mĩ ngồitrên thảm cỏ trưóc mặt, gốì đầu lên chân bà: "Mẹ, lúc con còn nhỏ, mẹthường kể cho con nghe rất nhiều câu chuyện tình yêu. Nhưng... trên đời này, cóhay không một kiểu tình yêu, mà rõ ràng là yêu một người, yêu say đắm, nhưnglại không thể nói thành lời, luôn phải giấu chặt trong tim... bất kể là như thếnào, cũng không thế nói ra..."

Vương Nghi mấp máy môi, nhưng không thành tiếng. Bàgiơ tay, nhẹ nhàng đặt lên đầu Gia Mĩ, giống như chỉ có vậy, mới có thể tiếpthêm cho con gái sức lực. Nước mắt Gia Mĩ vẫn rơi, cơ thể cô run lên nức nở:"Con thích anh ấy... con thực sự thích anh ấy... nhưng không thể... khôngthể..." Trong trái tim cô trỗi dậy từng cơn đau đớn. Đau như bị vặn thắtbóp nghẹt, giống như người ta vặn khăn bông vậy. Vặn mãi không ngừng. "Anhấy phải đính hôn rồi, sau đây sẽ kết hôn cùng người con gái khác. Con thật vôdụng, con không thể nói ra thành lời.... chỉ có thể giương mắt nhìn người khácmang anh ấy đi..."

Vương Nghi đầu cúi thấp, thấp đến mức như muốn nhìnthẳng vào gương mặt đầy nước mắt của Gia Mĩ, đột nhiên bà run run nói:"Gia Mĩ..." Tiếng của bà thật nhỏ, giống như tiếng vo ve của conmuỗi, nhỏ đên mức khiến người khác không thể nghe thấy. Nhưng Gia Mĩ nghe thấy.Cô ngẩng đầu, đưa tay gạt nước mắt hỏi: "Mẹ, là mẹ vừa gọi con đúng không?Mẹ vẫn nhớ con đúng không, mẹ? Ánh mắt của Vương Nghi trong chốc lát đã trở nênmơ mơ màng màng, nhìn sang chỗ khác."

Gia Mĩ cảm thấy trái tim mình như bị một dao xuyênthấu: "Mẹ làm sao có thể gọi tên con như vậy... chắc là ảo giác... Đã vàinăm rồi, mẹ không còn nhớ con... không còn nhận ra con..." Nước mắt cô cứthế tuôn xối xả, "Con đã gặp bố rồi, ông ấy vẫn nhận ra con... ông ấy vẫncòn nhớ con. Nhưng... người con muốn nhớ... thì lại quên con Người con rấtghét, rất căm hận, thì lại nhớ đến con... Nếu như mẹ không bệnh, thì thật tốtbiết bao... "

Vương Nghi hai mắt mở to, toàn thân như muốn run lên.

Gia Mĩ cũng vậy, cô nghiến chặt răng, toàn thân runrẩy, những giọt nước mắt mặn chát rơi đầy xuống miệng. Cô mím chặt môi, chặtđến mức mà chỉ trong khoảnh khắc, sắc môi đã trở nên nhợt nhạt. Cô đứng dậy,đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc mai đã bạc trắng của mẹ, rưng rưng: "Mẹ... mẹ đãkhổ cả một đời, đã chờ mong... con gái cả một đời, cuối cùng cũng được rồi,nhưng mẹ lại..."

Trái tim cô đau đớn, tựa hồ như không thể hít thởđược. Cô đưa tay ôm lấy ngực, hai chân quỳ trên đất, đau đớn đến mức không thểkiềm chế, bật lên tiếng nức nở. Cô cứ quỳ như vậy, lặng im bất động, chỉ có haivai là run lên mãnh liệt.

Cô khóc đến tận cùng, như muốn đem tất cả những nỗi ủykhuất của mình ra mà khóc, giống như sau khi khóc xong, cô có thể nhẹ nhõm màcười, giống như sau khi khóc xong... nỗi đau sẽ không còn đau đớn nữa. Tình cảmnhư thế khiến cô không thể chịu được. Nhìn mẹ như thế này cũng khiến cô khôngthể chịu được.

Viện trưởng đứng từ xa nhìn họ rất lâu, rồi mới bướcđến, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên vai Gia Mĩ: "Gia Mĩ, đừng khóc nữa, tất cả rồi sẽqua đi." Viện trưởng ngừng lại một chút, rồi nói: "Trong lòng mẹ cháuđều biết hết, chi là không biết làm thế nào để biểu đạt ra mà thôi."

"Mẹ..." Gia Mĩ thất thanh gào khóc. Trongmắt Vương Nghi ầng ậng nước, bà nhắm chặt mắt, rồi lại mở trừng, nghiến răngmắng chửi: "Cô gái này là ai, đừng có khóc ở trên người ta như vậy."Vương Nghi đẩy Gia Mĩ ra xa, nói với viện trưởng: "Hãy để cô ta đi đi, tôikhông muốn nhìn thấy cô ta."

"Mẹ... con là Gia Mĩ..Gia Mĩ cố gắng túm lấy taybà, khóc nức nở.

Viện trưởng đứng ngẩn ra một lúc, nhìn thấy ánh mắtkiên định của Vương Nghi, liền khuyên bảo Gia Mĩ: "Được rồi, mẹ cháu tứcgiận rồi đấy, mau đi đi. Nếu không lần sau bà ấy lại không muốn gặp cháu nữađâu."

"Mẹ..." cô đau đớn bứt rứt giống như có ngànvạn con kiến đang cắn đốt trên thân thể, trong chốc lát không thể ngừng lạiđược. Giọng nói của cô run rẩy: "Con là... Gia Mĩ...", Cô khóc nhưcào xé ruột gan: "Con là Trình Gia Mĩ... con là con gái Gia Mĩ của mẹmà..."

Vương Nghi mở trừng mắt, không nói một lời.

Viện trưởng cúi người xuống đỡ Gia Mĩ dậy: "Đừngkhóc nữa, bà ấy đã điên rồi, không còn nhớ cháu đâu. Cho dù cháu có khóc đếnchết đi ở đây, bà ấy cũng không thể hiểu được." Vương Nghi đẩy nàng ra,ánh mắt đờ đẫn bước vào phòng. Bà quay đầu lại, nhìn Gia Mĩ vẫn đang quỳ dướiđất, khóc đến mức không thể đứng dậy được, thầm gọi: "Gia Mĩ... Gia Mĩ...Gia Mĩ..." nước mắt bà không kiềm chế được lã chã lăn trên gò má, bà vộivàng quay đầu chạy vào phòng. Thầm nhủ: "Không được khóc, không được đaulòng, không được buồn bã... không được chảy máu, không được chết.... cho nênkhông được nhận...."

Hách Gia Tuấn ngồi trên ghế sô-pha gương mặt chẳngchút biểu cảm, ánh măt sắc như dao. Hách phu nhân chậm rãi thong thả uống trà,không nói lời nào. Hách Gia Tuấn cúi đầu, nghiến chặt răng nói: "Con khôngmuốn đính hôn với cô ấy."

Hách phu nhân từ tốn hỏi: "Giai Lệ có gì khôngtốt? Con không đính hôn với cô ấy, vẫn có đầy người khác đang xếp hàng dài chờđến lượt."

Hách Gia Tuấn nổi giận đứng bật dậy gào lên: "DưGiai Lệ rất tốt, tên hay, dung mạo đẹp, vóc dáng chuẩn, gia thế tốt, nhưng...không hợp với con. Người phụ nữ của con, con tự chọn."

Hách phu nhân cười nhạt: "Tự chọn? Trình GiaMĩ?".

"Ngoài cô ấy ra, người nào con cũng khôngcần." Ánh mắt của anh rất kiên định. Hách phu nhân bật cười thành tiếng:"Con dùng đến thời gian năm năm để tiếp cận cô ấy, hao tâm tổn sức, kếtquả thì sao? Con dùng danh nghĩa của người khác, giúp đỡ cho nó học hết đại học,điều ấy thì thôi, xem như là ta quyên góp cho cô ấy." Bà nói giận đùngđùng đứng dậy, giơ một cánh tay lên: "Con đừng nói với ta, nhu đạo của conthua Taekwondo của cô ấy."

"Cô ây thích bảo vệ chính mình, bị đánh cũng làcách để con tiếp cận cô ấy", cây ngay không sợ chết đứng. Hách phu nhãn ômlấy ngực đang phập phồng lên xuống dữ dội: "Ba mươi sáu kế lại chẳng dùngkế nào, cha của nó là đồ lưu manh vô lại, mẹ của nó là một kẻ mắc bệnh thầnkinh, chọn một cô con dâu như vậy, con muốn để người khác cười vào mặt Hách gianhà ta sao?" Bà đau đầu nhức óc: "Con chính là người nối nghiệp giatộc Hách gia chúng ta, con..."

"Không làm người nối nghiệp nữa là được chứgì." Hách Gia Tuấn nghiến chặt răng nói cắt ngang lời bà. Hách phu nhânném một tập ảnh vào mặt chàng: "Trình Gia Mĩ rốt cuộc có chỗ nào tốt hả?Có chỗ nào hớp mất hồn con hả? Ta nhìn trái nhìn phải, nhìn trước nhìn sau, nóthực chỉ là một cô gái hết sức bình thường, bị vứt ở đầu đường xó chợ, nhữngkiểu người như nó có thể tìm được cả nắm."

"Cô ấy từ đầu đến chân chỗ nào cũng hớp hồncon." Chàng giận dữ tức tối.

"Hớp hồn!" bà xì mũi giễu cợt: "Tùytiện giữ một người đàn ông ở lại nhà mình mấy ngày, cô ta chính xác là có thểhớp hồn!".

"Mẹ, mẹ đừng có lăng nhục cô ấy!" Chàng caogiọng.

"Trong mắt của con, ta thực cũng không bằng nó cóphái không?" Bà nổi trận lôi đình, hai tay run lên. Chàng ngồi trở lạisô-pha, đầu cúi thấp, không dám lên tiếng nữa. Chàng trầm mặc hồi lâu, cuốicùng cũng mở miệng nói: "Mẹ, cho con thêm nửa năm nữa."

"Không được, ta đã lãng phí năm năm rồi."Khẩu khí cùa Hách phu nhân đã dịu bớt đi phần nào, "Ban đầu ta dự định,sau khi con tốt nghiệp đại học sẽ lập tức đính hôn cùng Dư Giai Lệ, nhưng concứ lần lữa mãi. Lần này không thể lần lữa thêm được nữa." Lời nói của bàẩn chứa ý vị sâu xa: "Đã hai lăm tuổi rồi, con cũng không còn nhỏ nữa, tạisao lại không nghĩ cho mình một chút? Cho dù con có thực lòng thích người congái kia, sau này có thể vụng trộm lén lút qua lại là được rồi, hà tất phải làmcho Hách gia nhà ta và Dư gia khó xử."

"Mẹ, Dư giả thì có gì tốt chứ?" chàng đầumày nhíu chặt: "Huống hồ con cần phải chọn người con gái con yêu thương đểkết hôn, còn Dư Giai Lệ, vừa nhìn đã thấy chán ghét. Mẹ muốn con kết hôn cùngcô ấy, sau này ngày ngày phải đối diện với cô ta, như thế thì thà để con chếtđi còn hơn."

Hách phu nhân oán giận nói: "Ngoài Trình Gia Mĩra ai con nhìn cũng không thuận mắt hết!" Bà lại nghiến chặt răng nói:"Mẹ cảnh cáo con, ngày mai ngoan ngoãn vâng lời đính hôn cho mẹ. Nếu concòn dám bỏ trốn, mẹ đảm bảo Trình Gia Mĩ sống không yên đâu!".

"Mẹ định uy hiếp con?".

"Con cứ thử mà xem!" bà lên giọng

.

"Mẹ dồn ép con!" Chàng nghiến chặt răng, ánhmắt như tóe lửa!

"Mẹ ép con đấy!" Ánh mắt bà long lên sắcbén, giống như dao chém xuống người chàng.

"Con có chết cũng không đính hôn với côta!".

"Đến lúc ấy, không phải con chết, mà là tachết!".

"Được, con đính hôn, nhưng có một điềukiện." Chàng cúi đầu, trong ánh mắt thoáng hiện lên một ánh nhìn khác lạ:"Hôm nay hãy để con và Gia Mĩ ở cùng nhau một đêm cuối. Mẹ có thể saingười canh gác ở cửa, khi trời sáng, sẽ áp tải con về."

"Con sẽ không bỏ trốn chứ?" Ánh mắt Hách phunhân nhìn chàng chằm chằm, như muốn nhìn thấu tâm can chàng. Đứa con trai này,từ nhỏ đã lắm mưu nhiều kế, không thể không đề phòng. Hách Gia Tuấn giận dữhỏi: "Mẹ, mẹ không tin con sao? Con trong mắt mẹ có phải là một kẻ tồi tệlắm không? Tồi tệ đến mức ngay cả mẹ mình mà cũng lừa gạt?".

"Con từ nhỏ đến lớn luôn lừa gạt ta." Háchphu nhân nhìn chàng đầy nghi hoặc: "Bây giờ đã biết mình có nhiều điều tồitệ rồi đúng không?".

"Mẹ không yêu con, nên mẹ không hiểu nỗi đau khổtrong lòng con."

"Ta và cha của con, cũng là vì yêu thương mà lấynhau." Trong ánh mắt Hách phu nhân thấp thoáng niềm vui: "Tuy là giàusang quyền thế kết hợp, nhưng chúng ta là vì yêu thương mà kết hôn, không phảilà vì liên kết gia tộc."

Hách Gia Tuấn đau lòng: "Vậy thì mẹ phải biết giờđây trái tim con đau đớn như thế nào?" Hách phu nhân do dự nhìn chàng,chàng lại rưng rưng nước mắt hỏi: "Mẹ thử nghĩ xem, mười người vệ sĩ canhgiữ ở cửa thì con chạy đằng nào cho thoát?".

Hách phu nhân chỉ vào chàng mà nói: "Con muốnngàn lần đừng có giở trò với ta, mẹ nói cho con biết, nếu mà con bỏ trốn, mẹ sẽkhóa toàn bộ thẻ của con lại, xem con làm sao có thế sống được." Hách GiaTuấn trên mặt chẳng có biểu cảm gì: "Mẹ, mẹ lại uy hiếp con, không tintưởng con. Thôi bỏ đi, ngày mai con không đính hôn nữa, mẹ tự lo liệulấy!" Hách phu nhân không còn cách nào khác, cuối cùng đành gật đầu:"Được rồi, ta sai mười người vệ sĩ canh giữ ở cửa, thỏa thuận xong rồinhé, chỉ nốt ngày hôm nay thôi đấy ngày mai con phải quay trở về!".

Hách Gia Tuấn gật gật đầu: "Lần này mẹ hãy tincon."

"Tin con một lần cuối cùng này..."

"Con nhất định sẽ làm một đứa con ngoan củamẹ..."

"Con ngoan..."

Trong căn phòng trống rỗng, Gia Mĩ giống như là ngườibị rút hết tính lực, cũng vô cùng trống rỗng, cô vùi đầu vào sô-pha. Cô nhớ đếnngày hôm đó, vô số cột nước từ trên đài tới tấp đổ xuống, giống như một thácnước vậy, đẹp đến mê hồn. Cô ngơ ngác, giống như đang trong một giấc mơ, anhgối đầu lên cô, nói những lời ngọt ngào êm ái. Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô,giọng anh nhẹ nhàng ấm áp: "Anh thích em..." rồi anh lại cất caogiọng: "Anh thật sự thích em"

Cô ngẩn ngơ, giống như một kẻ khù khờ, chỉ biết ngồithẫn thờ nhìn anh, nắm đấm cũng không thể nào đánh được. Chỉ cảm thấy trong hốcmắt nong nóng, giống như có nước mắt ứa ra vậy.

Nếu như tất cả dừng lại ở đây, thì có lẽ sẽ tốt hơnbiết bao. Nhưng anh chàng ngốc nghếch ấy lúc nào cũng gào to lên ở đoạn cuối.Chỉ là anh cố ý nói thích cô, lại còn cố ý nói cô là người khó mà sống chungđược. Nghĩ đi nghĩ lại, anh vốn chỉ là một kẻ khốn nạn tầm thường. Nhưng... vìsao cô lại đau lòng đến mức không thể thở được. Giống như có người cầm dao đâmliên tiếp vào cơ thế cô, từng dao từng dao... từng nhát từng nhát... dưới mỗinhát dao là máu chảy, mỗi nhát dao là đau thấu tâm can, đau không thể chống đỡ,mỗi nhát dao như muốn đoạt mệnh cô...

Chuông cửa reo lên, cô nhắm chặt mắt, bịt hai tai lại!Chuông cứa vẫn reo không ngớt bên tai cô, giống như không mở cửa thì vô cùngtuyệt vọng.

"Ai đấy!" Cô ở trong phòng hỏi vọng ra, nướcmắt thi nhau rơi xuống. Cô bước nhanh ra mở cửa, cửa vừa mở, Hách Gia Tuấn đãnổi giận đùng đùng mắng cô: "Sao mà lâu thế, em làm cái gì vậy?" Anhnhìn thấy cô nước mắt giàn giụa trên mặt, nghẹn ngào không nói nên lời, giọngnói bỗng trở nên mềm mỏng: "Em sao vậy? Tại sao lại khóc? Ai bắt nạt emà?".

Cô chỉ khóc, không nói nên lời, làm cho anh hoảng sợ: "Emsao vậy, thế giới đến ngày tận thế rồi chăng? Anh chưa bao giờ thấy em khócnhiều như vậy." Anh đưa mắt liếc đám vệ sĩ, nói: "Chúng ta vào phòngrồi nói."

Anh dìu cô vào phòng, khóa cửa lại, hai tay siết chặtlấy cô, giống như nửa cuộc đời còn lại không còn cơ hội gặp cô nữa, lúc này sựxúc động của anh như lên đến cực điếm: "Có phải em vì anh mà khóckhông..." Anh ôm chặt lấy cô, thì thầm: "Nói cho anh biết, có phảiem..."

Cô càng nức nò hơn, giọng run run cắt ngang lời anhnói: "Mẹ không nhận ra em..."

Anh cảm thấy có một chút thất vọng, nhưng vẫn yêuchiều an ủi cô: "Em đừng lo lắng quá, chẳng phải mẹ vẫn luôn không nhận raem sao? Không sao cả, em còn có anh, còn có..." Cô ngước mắt lên hỏi anh:"Còn có ai?".

"Ừm... còn có..." anh bắt đầu quanh co: “Đợichúng ta sẽ mua một chú chó nhỏ, như vậy em còn có một chú chó bên mình nữa.Nếu không thích thì mua một con mèo. Nếu em thấy vẫn không vừa ý, chúng ta cóthể mua vài người..."

"Người cũng có thể mua?" Cô chau mày lại hỏianh

"Đồ ngốc nghếch ạ, anh nói có thể là nhất định cóthể mà." Anh gào lên như một điều hiển nhiên vậy.

"Anh thực là xấu xa tồi tệ". Cô gắng sứcvùng vẫy, anh càng ôm chặt hơn, chặt đến mức khiến cô như muốn tắt thở. Cô thởhổn hển nói: "Anh mau bỏ em ra, đồ khốn!" Anh lắc đầu, rồi dường nhưdùng hết sức bình sinh mình có nói với cô: "Bởi vì anh là đồ khốn nên anhkhông thả, có chết cũng không thả!".

Cô nói: "Em sắp không thở được nữa rồi..."

Anh vẫn lắc đầu: "Không thả, nói kiểu gì cũngkhông thả!".

Cô dồn hết sức gào lên: "Em sắp chết rồi!".

Anh vội vàng nới lỏng tay, sắc mặt lo lắng: ''Em cósao không? Anh làm đau em ở chỗ nào?".

"Em bị anh làm cho nghẹt thở sắp chết rồi đâynày." Cô trừng mắt nhìn anh: "Khắp toàn thân từ trên xuống dưới đềubị anh làm cho đau nhức. Thật là đồ đáng ghét!".

"Không bị thương thì thôi, chúng ta nói vàochuyện chính nhé." Anh cúi thấp đầu ho húng hắng, rồi cười: "Chuyệntrốn đi nơi khác." Cô ngẩn người, mở tròn mắt, giọng nói run rẩy kịch liệt"Chạy trốn..." Cô giống như không dám tin vào tai mình: "Anhmuốn đào tẩu, không kết hôn?".

"Phải." Anh khẽ nhún vai, cố làm ra vẻ thoảimái nhìn cô: “Anh mới hai mươi lăm à, làm gì mà phải vội vàng kết hôn chứ. Mụctiêu của anh là ba mươi tuổi mới kết hôn." Rồi anh lại cười hỏi:"Chẳng phải điều này em đã biết từ trước rồi sao?".

"Em đương nhiên là biết..." Trong thẳm sâutrái tim cô như chợt run lên từng hồi, cô cười nói: "Đúng vậy, nam tử lấysự nghiệp làm trọng, ba mươi tuổi mới kết hôn, đó là điều đương nhiên!" Côgiống như đang nói với chính mình vậy: "Đợi em kết hôn rồi, anh hãy kếthôn... Em không kết hôn, anh tốt nhất cũng đừng có kết hôn. Nếu như bây giờ anhkết hôn, đến lúc ấy nhâ't định sẽ hối hận. Thật đấy, đời người dài như vậy, anhmới hưởng thụ có hai mươi mấy năm, đừng có bước vào nấm mồ hôn nhân."

"Nói cái gì.."Anh nhìn cô mắt lấp lánh niềmvui, cô bĩu bĩu môi nói: "Lời vàng ý ngọc!".

Anh khẽ cốc lên trán cô: "Vậy còn không mau chuẩnbị để thực hiện kế lớn trốn chạy đi." Anh chỉ ra ngoài cửa sổ, bắt chướcgiọng điệu trên truyền hình nói: "Bây giờ không trốn, còn đợi đến lúcnào!" Cô cười sôi nổi: "Thuộc hạ tuân lệnh!" Cô tò mò hỏi anh:“Địa điểm chạy trốn?".

"Hồng Kông..."

Gia Mĩ cảm thấy đầu ong ong ù ù, đã nghĩ hơn một tiếngđồng hồ mà vẫn không nghĩ ra cách để thoát khỏi đám vệ sĩ kia. Cô ôm đầu, haimắt u tối: "Bây giờ chẳng có cách nào cả, hay là cho thuốc ngủ hòa vàotrong bình nước rồi đưa cho bọn chúng uống."

"Bọn họ mà uống thứ gì đó của em thì mới là kỳlạ."

"Vậy thì làm cách nào bây giờ?".

"Đành phải sử dụng ba mươi sáu kế thôi!".

"Dương đông kích tây? Điệu hổ li sơn? Hay là kimthiền thoát xác?". Cô mệt mỏi hỏi. Hách Gia Tuấn cười cười "Dùng kếgiấu trời qua sông, trước đây nước Nhật Bản bé nhỏ trong trận Trân Châu Cảng đãlàm như vậy."

"Em không hiểu". Cô lắc lắc đầu.

"Em không biết, anh muốn làm thế nào mới có thể"Giấu trời qua sông?" Cô uể oải. Anh lại gõ vào đầu cô: "Đúng 1àđồ heo ngốc, mang theo chứng minh thư, đến chỗ đông người sẽ bỏ rớtchúng!".

"Em biết rồi!" Hai mắt cô rực sáng: "Đâygọi là dương đông kích tây, kim thiền thoát xác."

"Giấu trời qua sông." Anh nghiến răng nghiếnlợi nói: "Sao em luôn làm trái với lời anh như vậy?".

"Nói không đúng thì phải sửa lại chứ sao."Cô cãi lại cây ngay không sợ chết đứng.

"Em thật đúng là đáng ghét!" Anh thở phì phìtrừng mắt nhìn cô, cô đưa tay đấm thùm thụp lên ngực anh: "Ban đầu là giấutrời qua sông, sau đó là dương đông kích tây và cuối cùng mới là kim thiềnthoát xác!".

"Được rồi, mang theo chứng minh thư, chúng ta giảvờ ra ngoài đi dạo... Trên đường đi nhớ phải chia thành hai đường đấy, hẹn gặpnhau ở sân bay." Lúc này xúc cảm của anh đột nhiên trào dâng mãnh liệt,anh nâng mặt cô lên, hôn một cái thật sâu.

Lúc môi chạm vào môi, dính chặt, cô vẫn còn chưa lĩnhhội được sự huyền diệu của nó, chỉ mở trừng mắt, ngơ ngác nhìn anh. Không khítrong lồng ngực dường như đã bị anh rút sạch. Cô đỏ bừng mặt, đẩy anh ra:"Muốn chết phải không?".

Anh sững người, giận dữ, ánh mắt tóe lửa: "Mộtchút lãng mạn cũng không có." Cô đưa mắt nhìn ra bên ngoài:

'Trời sắp tối rồi, rốt cuộc anh có đi hay không?"Anh giận dữ “Trước tiên phải gọi điện thoại để đặt vé đã." Rồi anh bỗngnhớ ra vài việc, lại nói: "Em mau gọi điện xin nghỉ đi, còn phải nói vớiviện trưởng một tiếng, em tạm thời không thể đến thăm mẹ được."

"Mẹ mẹ cái gì, đó là mẹ của em, anh gọi là bácgái."

"Ha ha..." anh cuời giảo hoạt nói: "Đợiđến khi anh và em gạo nấu thành cơm rồi, muốn anh gọi, anh còn phải suy nghĩnữa.”

"Đáng ghét". Cô giơ quyền lên, anh vội vàngné tránh: "Đồ dã man!".

Hách Gia Tuấn nhìn đồng hồ: "Bây giờ là bảy giờ,máy bay cất cánh lúc chín rưỡi, cho nên chúng ta chi có hai tiếng để thoát thânthôi." Anh liếc nhìn cái ba lô sau lưng Gia Mĩ: "Em đem theo chiếc balô này làm gì? Đánh rắn động cỏ."

"Không có đâu, chỉ là mang theo hai bộ quần áo vàmột cái máy chụp hình thôi." Gia Mĩ khẽ cười giải thích. Hách Gia Tuấntrừng mắt nhìn cô, nói như ra lệnh: "Bỏ ba lô xuống, cầm chúng minh thưtheo là được rồi."

"Nhưng..." Gia Mĩ có chút khó xử "Phảimang theo một chút đồ chứ, nếu không ở Hồng Kông gặp phải việc gì khẩn cấp thìthực phiền phức." Hách Gia Tuấn sa sầm mặt xuống, không vui nói:"Hổng Kông không đến nỗi là không có cái gì cả, cho nên... chúng ta đến đómua sau."

“Được rồi." Cô bỏ ba lô xuống, anh kéo tay cô:"Bắt đầu chạy trốn."

Đám vệ sĩ nhìn thấy họ đi ra, liền đưa tay chặn lại:"Thái Thái nói, không để thiếu gia bước ra khỏi cửa." Gia Mĩ tronglòng kinh sợ, nhưng vẫn nhoẻn cười: "Chúng ta muốn ra ngoài đi dạo mộtchút thôi." Hách Gia Tuấn vừa cười vừa nói: "Mọi người đừng căngthẳng như vậy, ai cũng có bạn gái mà. Chia tay, đương nhiên phải chọn một gócphố tối đen không người qua lại... Nếu như ở trong nhà chi có cách đợi tự sátthôi."

Đám vệ ở trên gương mặt lạnh lùng chẳng chút biểu cảmgì: "Thái Thái đã nói, thiếu gia lắm mưu nhiều mẹo cho nên không thể khôngđề phòng."

Hách Gia Tuấn sắc mặt sa sầm, nói thầm vào tai cô:"Kế hoạch thứ nhất thất bại, dùng kế hoạch thứ hai. Gia Mĩ lập tức đáp:"Được, mỗi người phụ trách năm người". Đám vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau,ngơ ngác chẳng hiểu gì

.

Cô chạy thẳng đến chỗ tủ giầy, rút chiếc gậy sắt, nhằmvào đám vệ sĩ vụt tới tấp. Kẻ dẫn đầu đám vệ sĩ vội vàng nói: "Lão Tháithái dặn dò, không được làm tổn thương thiếu gia." Hách Gia Tuấn cười hìhì: "Ừm, là ta làm tổn thương các ngươi." Anh nói với Gia Mĩ:"Ném chiếc gậy sắt cho anh." Gia Mĩ trừng mắt nhìn anh: "Khôngđược, bọn họ toàn vây quanh em."

Hách Gia Tuấn nhún vai: "Vậy thì anh đành phảichuồn trước vậy." Lời vừa rứt, cả người anh đã lao ra khỏi cửa như tên bắn

.

Đám vệ sĩ ngẩn người, hốt hoảng rít lên: "Đuổitheo thiếu gia..." Gia Mĩ bỏ chiếc gậy sắt xuống: "Làm gì vậy, đềuchạy đi hết rồi, xem ra không có việc gì của mình". Cô trở vào phòng, đeochiếc ba lô lên lưng, thong dong đi ra ấn thang máy. Hách Gia Tuấn từ trongthang máy bước ra vừa cười vừa nói: "Một lũ đần độn, giống như một đámruổi nhặng không đầu vậy, tất cả đều chạy xuống lầu rồi, ta rõ ràng là ở trongthang máy của lầu trên." Gia Mĩ dựng ngón tay cái lên: "Theo tâm lýmà phân tích, tất cả đều cho rằng anh sẽ chạy xuống dưới." Hách Gia Tuấnvòng tay ôm lấy cô: "Nhưng em biết không, anh đứng trên lầu nhìn bọn họchạy xuống dưới, rồi ở đây đợi em."

"Nói nhảm."

"Em lại mang cái ba lô này làm gì?" Hách GiaTuấn hỏi.

"Thoải mái nhẹ nhàng như vậy, đương nhiên phảimang theo ba lô đi rồi." Trên mặt Gia Mĩ lộ rõ vẻ ung dung, Hách Gia Tuấncười cười: "Vẫn còn thời gian, chúng ta dứt khoát quay trở về mang theomột chiếc va li to, bỏ toàn bộ quần áo, đồ dùng vào đây rồi mang theo."

"Ý kiến hay." Gia Mĩ gật đầu tán thành. HáchGia Tuấn nói: "Vậy thì nhanh lên đi thu dọn, thu dọn xong chúng ta sẽ từtừ đi ra sân bay." Anh kéo Gia Mĩ quay trở lại phòng.