Tình Nhân Trong Mùa Gió

Chương 3



CHƯƠNG 3



Ngày thứ hai, Lí Trọng đúng hẹn đến công ty đón Vương Nam. Vì không có chỗ đậu xe, anh chỉ có thể dừng xe bên kia đường, đối diện Vương Nam bên này. Hôm đó, Vương Nam mặc một kiện quần jeans màu chàm, thân trên lại là một kiện áo lông đen tương phản. Chiều dài áo lông vừa đủ chạm vào cạp quần jeasn, càng tôn lên đôi chân thon dài của cậu. Dây lưng bên hông ẩn hiện như có như không, bên trong một kiện T – shirt trắng tinh, càng tôn lên khí chất thanh thuần của cậu. Chân vận đôi dày da nâu, cổ giày nơi mắt cá chân đính khuya, vừa đủ cao để cho ống quần jeans vào trong, nhìn thế nào cũng mang theo vị đạo khác biệt. Lí Trọng từ trong xe thấy Vương Nam vừa bước ra khỏi văn phòng, vội nhấn nhấn coi. Vương Nam nhìn thấy Lí Trọng đang an tọa trong chiếc Toyota Jeep 4500 cười với mình, gật đầu chào một cái, gấp gáp băng sang đường. Ngày đó Vương Nam không buộc tóc đuôi ngựa mà buông xõa, liền phá lệ mang vẻ phong lưu. Lúc qua đường, tóc theo gió lay động, ánh nắng đáp lên vai thực sự anh tuấn bức người.

Nhìn Vương Nam đang đi về phía mình, Lí Trọng không khỏi nảy sinh hảo cảm với cậu trai trẻ này, đáy lòng cũng cảm thán, tuổi trẻ thật tốt. Bản thân mình đã có chút già mất rồi. Kỳ thực Lí Trọng tuyệt không già, năm ấy anh mới 27 tuổi, vỏn vẹn lớn hơn Vương Nam chỉ 5 tuổi. Năm ấy, Lí Trọng cũng vừa bước vào đời lúc 22, nhưng bất đồng là, anh xuất thân quân ngủ, xuất ngũ xong lại làm bảo vệ cho một vị chính khách. 5 năm ngắn ngủ, cuộc sống Lí Trọng luôn có những thay đổi ít người biết. Lí Trọng cũng biết tính khí bản thân đã thay đổi rất nhiều, nên khi anh thấy trên người Vương Nam toát ra vẻ đơn thuần của tuổi trẻ, không khỏi nhớ đến những năm tháng thanh xuân ngây thơ của mình.

Vương Nam ngồi vào xe, không tự chủ mà cảm thán: “Xe này quá tuyệt!”. Lí Trọng nhẹ nhàng nổ máy, mỉm cười với đối phương: “Chỉ cần cậu chăm chỉ, rất nhanh liền có thể mua được nó”. Vương Nam cười khổ, căn cứ vào tình trạng thu nhập hiện tại, điện thoại di động cậu còn chưa dám mơ tưởng, dùng máy nhắn tin cũng không tệ lắm, nói gì đến chuyện mua xe. Nếu muốn mua, trả góp 10 năm chắc cũng đủ mua một chiếc xe máy thôi. Nghĩ như vậy như không nói như vậy, Vương Nam hỏi lí Trọng: “Lí tổng, anh thích xe jeep?”. 

– “Đúng, tôi thích tốc độ, thích xe phân khối lớn. Đây mới là xe cho đàn ông”. Lí Trọng nhìn thoáng qua Vương Nam.

– “Có tiền thật tốt a”. Vương Nam cảm thán từ đáy lòng.

– “Có gì tốt?” 

– “Có tiền có thể tự do tiêu xài, thích cái gì thì làm cái đó”. 

– “Haha, đợi đến khi có tiền, cậu sẽ hiểu mọi chuyện không chỉ có thế”. 

Vương Nam nhất thời không biết nói gì, chợt nghe đến bài hát trong xe… Bởi vì ta yêu/ Xích lỏa lỏa/ Là vì yêu/ Xích lỏa lỏa…. đây là ca khúc Xích Lỏa Lỏa của Trịnh Tấn.

Năm 1994, Trịnh Tấn nổi danh tứ phương, năm ấy còn có Tam Kiệt, Hà Dũng, Đậu Duy,  Trương Sở. Ca khúc được yêu thích nhất năm này lại mang theo nhiều kí ức, khiến Vương Nam khó lòng quên được. Thực lòng mà nói, Vương Nam không nghĩ trong xe Lí Trọng lại có nhạc Trịnh Tấn. Trịnh Tấn là ca sĩ cậu yêu thích nhất. Có được điều này, hốt nhiên cậu lại cảm thấy thân thiết với Lí Trọng. Là loại cảm giác tiếc nuối vì không gặp nhau sớm hơn, đương nhiên không liên quan đến tiền tài của Lí Trọng! Điều này ít nhiều khiến Vương Nam luôn cao ngạo có chút cảm giác thua chị kém em, thậm chí lại có chút tự ti. Nhưng càng tự ti, Vương Nam lại càng vô thức tỏ ra cao ngạo. Cậu đôi khi sẽ cảm thấy chán ghét bản thân mình, bản thân rõ ràng là thích muốn chết, nhưng càng thích lại càng lạnh như băng. Nhưng hôm nay, ngữ khí Vương Nam đã thân thiện rất nhiều.

– “Lí tổng thích nghe Trịnh Tấn?”. 

– “Khụ, cũng có một chút. Cậu rất hay nghe sao?”.

– “Lúc ở trường rất thích nghe”.

Lí Trọng đảo mắt qua kính chiếu hậu thoáng nhìn Vương Nam.

– “Ai, giờ tôi mới phát hiện cậu trông có chút giống Trịnh Tấn a, chẳng qua, cậu đẹp hơn hắn nhiều”. 

Vương Nam ngượng ngùng cười một tiếng, mặt có chút hồng. Cậu không có thời quen nghe người khác trực tiếp khen ngợi như vậy.

– “Anh đừng châm chọc tôi”. Vương Nam ứng phó.

Lí Trọng thấy tai Vương Nam bắt đầu hồng lên,trong lòng cười một tiếng, chàng trai này thật có ý tứ, khí suất lại ngại ngùng mang theo vài nét trẻ thỏe đáng yêu.

– “Cậu chắc đã có bạn gái rồi”. Lí Trọng đổi đề tài.

– “Không có”. 

– “Coi như xong đời, đẹp trai như vậy lại không có bạn gái?”. 

– “Thật không có a, không bằng hôm nào anh giới thiệu cho tôi một người đi”. 

Vương Nam không muốn tiếp tục đề tài này, liền hỏi ngược lại một câu “Anh hẳn là đã có bạn gái rồi đi?”. 

– “Ừh, đã 6 năm”. 

– “Vậy còn không kết hôn?”. Vương Nam hỏi.

– “Kết hôn sớm liền mất tự do, vẫn là độc thân tốt hơn. Nữ nhân rất phiền phức, chẳng qua có bạn gái cũng tốt. Nhưng chỉ yêu thôi, đừng kết hôn”. Lí Trọng cười với Vương Nam. Cậu cảm thấy nụ cười Lí Trọng rất ấm áp, đặt biệt phù hợp với đường cong nơi cằm. Trước mặt Lí Trọng, Vương Nam cao ngạo cũng tự giác thu liễm.

Đến nơi rồi, Vương Nam cảm thấy thời gian hôm nay trôi đặc biệt nhanh. Cậu càng cảm thấy kì quái, khi hai người không hề bàn đến công việc, trái lại lại hàn huyên chuyện cá nhân, cảm giác như nói chuyện với bằng hữu. Vương Nam cảm thấy đã bao lâu rồi mình mới tìm được một người bạn tâm đầu ý hợp như Lí Trọng — một người vừa vặn để mình tâm sự những chuyện bát quái linh tinh như vậy. Vương Nam đơn thuần bắt đầu không chút cố kị nào với Lí Trọng.