Tình Không Dao Động

Chương 23: Ngây ngô và may mắn (7)



Buổi biểu diễn được định vào tối ngày thứ hai. Bởi vì có bão, ngoại trừ những người tham gia biểu diễn thì đa số những người khác đều ở lì trong khách sạn đánh bài, kế hoạch vui chơi vốn đã lên lịch cũng bị hủy bỏ. Vất vả lắm mới đợi đến khi buổi biểu diễn kết thúc, trời vẫn mưa xối xả, An Nguyện ngồi bên cửa sổ nhìn màn mưa bên ngoài, thất thần.

Trời tối dần, thật vô vị.

Mấy ngày nay tâm trạng của cô luôn cảm thấy bất ổn, không biết hai cái máy nghe lén kia thế nào rồi, ánh mắt không tin tưởng của A Dương trước khi đi khiến cô không yên lòng. Di động đặt bên chân, tiếng những người xung quanh đánh bài rất lớn, cho nên An Nguyện không nghe thấy nó rung lên khe khẽ.

Mười giờ tối, mấy người bạn đánh bài mới dần tản về phòng mình. Về sau An Nguyện cũng chơi vài ván nhưng toàn thua. Các bạn đều trêu vận cô không tốt, toàn bắt được những lá bài xấu. Cô bỗng cảm thấy bực dọc, cố nở nụ cười chơi thêm một ván, quả nhiên lại thua.

Cô rất sợ, sợ mình bây giờ cũng giống như đang chơi một ván bài, bắt toàn những lá bài xấu nhưng lại không biết.

Cô cầm điện thoại lên, có một tin nhắn do Kinh Phục Châu gửi đến, thời gian là hai tiếng đồng hồ trước. An Nguyện ngẩn người, mở ra xem thì chỉ thấy một hàng chữ, bảo cô lên phòng cao cấp ở lầu trên. Ngoài trời mưa như trút nước, anh không thể xuất hiện tại đây. Tuy nghi hoặc nhưng An Nguyện vẫn nhắn lại một tin “Được ạ”, sau đó cầm điện thoại, chỉ mặc một chiếc váy, bấm thang máy lên lầu.

Tìm được số phòng, trong lòng cô có hai sự phán đoán. Một là tình huống tốt, Kinh Phục Châu thương cô phải chen chúc với các bạn trong một căn phòng nên thuê cho cô một căn phòng cao cấp, để cô có thể nghỉ ngơi. Hai là máy nghe lén bị phát hiện, đẩy cửa đi vào, có thể sẽ phải đối mặt với họng súng hoặc là cơn chất vấn.

Nghĩ tới nghĩ lui, cô cảm thấy suy đoán thứ hai có vẻ không giống với cách làm việc của Kinh Phục Châu. Người như anh, cần gì phải lòng vòng như vậy. An ủi mình, An Nguyện đưa tay gõ cửa. Có lẽ người bên trong sớm đã đợi trước cửa nên tay cô vừa rời khỏi cánh cửa là nó đã được mở ra, còn chưa kịp nhìn rõ là ai, eo cô đã bị ôm chầm lấy. Lưng dựa vào bức tường ngay chỗ cửa, An Nguyện ngửi thấy mùi thuốc lá quen thuộc trên người Kinh Phục Châu. Trong phòng không mở đèn, cô không dám tin cho lắm bèn ngửa đầu lên, mắt chưa kịp thích nghi với bóng tối nên không nhìn thấy gì cả. “A Đàn?”

Chiếc cằm lún phún râu cọ cọ vào cổ cô, giọng Kinh Phục Châu hơi trầm. “Sao giờ em mới lên?”

Cả người anh toát ra hơi thở hừng hực sau khi vừa tắm xong, cọ vào má cô, tạo cảm giác ngứa ngáy ẩm ướt. Hai gương mặt dán sát nhau, mùi thuốc lá thoang thoảng ngấm sâu vào người anh cứ quanh quẩn trong mũi cô. Khi họ kề sát hơn, hương vị ấy gần như cũng ngấm vào người cô vậy.

Đầu óc hơi lơ mơ, An Nguyện sờ soạng khuôn mặt anh, không thể nhìn thấy gì cả. Cảm giác thấp thỏm trong lòng vẫn chưa tan, cô nói năng không được mạch lạc cho lắm. “Lúc nãy em đánh bài với các bạn, không ngờ anh sẽ đến nên… Bên ngoài mưa lớn như vậy… Dự báo thời tiết nói mấy ngày nay có bão…”

Môi bị phong kín, những tiếng cuối cùng biến mất trong hơi thở giao hòa của họ. Anh hôn cô một cách vồ vập, giống như muốn nuốt cô vào bụng. Bàn tay dán chặt vào eo cô, làn váy nhanh chóng bị vén lên, An Nguyện thở hổn hển vòng tay qua cổ anh, cảm giác lo sợ trong lòng còn chưa tan biến hết, anh đã đè cô lên tường, cứ thế mà đi vào.

Hít một hơi, An Nguyện bấu chặt vai anh, thở hào hển.

Ngoài cửa sổ sấm vang chớp giật, chiếc Maserati màu đen lẳng lặng nằm trong bãi đậu xe của khách sạn. A Dương đặt tay lên vô lăng, bỗng nhớ đến cách đây khá lâu, An Nguyện cũng đứng đợi trong bãi đậu xe mỗi đêm như thế. Trước giờ gã luôn cảm thấy lòng dạ đàn bà khó lường. Đàn bà thông minh thích tiền, đàn bà ngu ngốc muốn tình, đàn bà trí tuệ hơn dùng danh nghĩa tình yêu để moi tiền. Có điều An Nguyện khiến gã không nhìn thấu được, mỗi lần nhìn cô, gã đều cảm thấy trong đôi mắt ấy chứa rất nhiều thù hận.

Gã không phải là người vô tội, ánh mắt ấy làm gã chột dạ.

Không phải gã chưa từng nói chuyện này với Kinh Phục Châu, nhưng đàn ông khó tránh khỏi tự phụ, A Dương lại không dám nói trắng ra nên có lẽ anh cũng không để tâm cho lắm. Trời mưa bão thế này mà anh còn đi tìm cô như bị bỏ bùa, nhìn tình cảnh này, A Dương còn dám nói gì nữa.

Nhưng nghĩ lại thì cô cũng chỉ là một phụ nữ mà thôi, cho dù thủ đoạn có cao minh thì có thể gây ra chuyện gì được.

A Dương không muốn lên lầu, cứ thế ngồi trong xe rít hết điếu thuốc này đến điếu khác. Tay run lên, điếu thuốc rơi xuống, gã đưa mắt kiếm tìm rồi cúi người xuống, đưa tay nhặt lấy.

Tay chạm vào thứ gì đó hơi nhô lên, A Dương ngẩn ra, dừng tay lại.

***

Căn phòng cao cấp không bật đèn, màn kéo hờ lại, tia chớp đánh qua ngang trời, Kinh Phục Châu nhìn bộ dáng rã rời của An Nguyện. Chăn mền hỗn loạn, cánh tay cô còn đeo trên cổ anh, thở dốc theo động tác của anh, thỉnh thoảng van nài anh.

Bởi vì lô hàng kia có vấn đề, Kinh Phục Châu gần như đã không ngủ hai mươi mấy tiếng, thời gian đợi cô càng dài dằng dặc nên vừa gặp cô là không kiềm chế được. An Nguyện bị anh giày vò đến kêu khóc một trận, cuối cùng gục lên ngực anh thở dốc, vết sẹo trên vai trở nên đỏ ửng, hơi nóng.

Vịn bờ vai cô, tay nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo đó, Kinh Phục Châu cười biếng nhác. “Xăm chữ lên được không?”

An Nguyện đưa tay đấm vào ngực anh một cái.

Tiếng cười của Kinh Phục Châu càng to hơn, anh choàng qua vai cô kéo cô vào lòng mình, chân đè lên chân cô, tư thế mang tính chiếm hữu. “Vậy anh cũng xăm một cái, anh và em cùng đi?”

“Đừng.” An Nguyện nhắm mắt lại, tiếng cười chứa vẻ châm chọc không hề che giấu. “Nói không chừng sau này anh có mười lớp da cũng không xăm hết tên của những người phụ nữ đó.”

Kinh Phục Châu nhíu mày, nắm chiếc cằm của cô, hôn lên môi cô. “Trong mắt em anh là thế sao?”

Cô gái trong lòng quay đầu đi né tránh bàn tay anh, An Nguyện xoay người không nhìn vào mắt anh. “Làm gì có, anh lao mình vào mưa bão để đến thăm em, em cảm động còn không kịp đây.”

Câu này rõ ràng là nói lấy lệ, Kinh Phục Châu đang định lật người cô lại thì điện thoại di động trong túi quần tây bỗng vang lên. Trong lòng An Nguyện bỗng có linh tính, vô thức nhìn về phía Kinh Phục Châu, thấy anh đưa tay quơ chiếc quần tây qua, trên màn hình hiển thị một dãy số lạ.

Giả vờ không quan tâm, An Nguyện liếc anh một cái, tiện tay lấy chiếc áo sơ mi của anh khoác lên người mình. “Không quấy rầy anh nữa, anh nghe điện thoại đi, em đi tắm rửa.”

“Là A Dương, có lẽ là giục anh trở về.” Kinh Phục Châu cầm điện thoại, không nghe máy nhưng cũng không tắt máy, mặt như trêu đùa cô. “Nhưng anh còn chưa muốn về thì phải làm sao?”

An Nguyện đã bước xuống giường, nghe anh nói thế thì quay người lại cười một cái, không trả lời mà đi về phía phòng tắm luôn. Kinh Phục Châu bỗng nhào tới kéo cô lại, mặc cho điện thoại reo, hôn lên những vết đỏ hồng dưới cổ cô mà anh vừa để lại.

Cô bật cười, né tránh, sau nó nửa đùa nửa thật cầm chiếc điện thoại anh để trên bàn lên. “Anh có nghe không? Anh không nghe thì em nghe, reo hoài phiền quá.”

Không ngờ anh lại mỉm cười gật đầu, sau đó tham lam cúi đầu cắn mút vành tai cô. An Nguyện do dự một chút rồi nhấn phím nghe. “A Dương?”

Đầu bên kia im lặng trong một giây, sau đó bình tĩnh hỏi. “Anh Châu đâu?”

“Anh ấy à…” An Nguyện vít cổ Kinh Phục Châu, anh ôm lấy eo cô, hôn từng cái từng cái hôn chóp mũi xinh xinh của cô. An Nguyện cười gian xảo, nhìn vào mắt Kinh Phục Châu, mặt không đổi sắc nói dối A Dương. “Anh ấy ngủ rồi, có chuyện gì thì sáng mai gọi lại đi.”

Kinh Phục Châu nhìn cô chăm chú, ánh mắt cưng chiều, đôi mắt ấy hàm chứa quá nhiều thứ khiến An Nguyện không dám nhìn thẳng, mất tự nhiên quay đầu đi. Đầu bên kia dường như A Dương im lặng một chốc rồi lịch sự ngắt máy.  Mấy giây im lặng ngắn ngủi ấy khiến trong lòng An Nguyện bỗng có một dự cảm cực kỳ không lành. Ngoài trời bỗng có tiếng sấm sét làm cô giật nảy mình, được Kinh Phục Châu ôm lấy. “Em còn biết sợ nữa à, thật hiếm thấy.”

Gác cằm lên vai Kinh Phục Châu, An Nguyện đảo mắt, vịn cổ anh thở dài một hơi. “A Đàn, mai em không muốn về chung với các bạn.”

“Hả?” Anh hơi ngạc nhiên, trước kia cô vẫn không chịu gây sự chú ý, hôm nay nghĩ thông suốt rồi à. “Tại sao?”

“Tối nay em ra ngoài lâu như thế, giờ mà về không biết sẽ bị dòm ngó thế nào.” An Nguyện mím môi, tỏ ra rất tùy hứng. “Em về chung với anh được không?”

Đương nhiên Kinh Phục Châu rất vui lòng, bây giờ cô có nói gì anh cũng đồng ý. An Nguyện nhìn thấy trong mắt anh sự yêu thích thật sự, nhưng cô không dám xác định với tính cách này của anh, sự yêu thích ấy sẽ kéo dài bao lâu. Trước khi tình cảm của anh hoàn toàn tan biến, cô phải làm xong chuyện mình phải làm.

Bởi vì đã lâu không được nghỉ ngơi, đêm ấy Kinh Phục Châu ngủ rất ngon. An Nguyện vùi mình vào lòng anh, tay đặt lên lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập vững vàng và mạnh mẽ. Cô rất muốn móc trái tim ấy ra, chỉ hận không thể mang nó tới tế trước mộ của Trình Kỳ. Tim Kinh Phục Châu một phút đập sáu mươi hai nhịp, nhịp tim ấy thuộc về một người trưởng thành rất khỏe mạnh. Dựa vào đâu mà anh ta có thể sống một cách khỏe mạnh thế này sau khi làm rất nhiều chuyện xấu xa.

Cả đêm gần như mất ngủ, phải đến lúc trời tờ mờ sáng An Nguyện mới ngắm mắt ngủ được khoảng hai tiếng đồng hồ. Lúc thức dậy, sắc mặt của cô rất kém, Kinh Phục Châu ngắm cô thật kỹ rồi cau mày. “Đêm qua em không ngủ được à?”

An Nguyện giận dỗi lườm anh một cái, yêu kiều mà chua ngoa. “Anh nói xem?”

Sự ngờ vực mông lung trong lòng anh dần biến mất, mỉm cười như ngầm hiểu ý, theo cô xuống lầu, về phòng cô lấy vali hành lý. Các bạn học cũng chuẩn bị ra về, đang thắc mắc không biết An Nguyện đi đâu liền nhìn thấy cô bước vào, theo sau là Kinh Phục Châu áo quần tươm tất.

Không ai xì xào bàn tán, nhưng An Nguyện biết trong lòng họ đang nghĩ gì.

Không sao, tất cả rồi sẽ kết thúc thôi.

Mang theo sự kỳ vọng sau cơn mưa thấy được cầu vồng ấy, An Nguyện theo Kinh Phục Châu xuống lầu. Anh xách chiếc vali cho cô, còn không quên gật đầu chào hỏi mấy người bạn đang đi đến. Tất cả đều tự nhiên như anh là bạn trai của cô vậy, có điều anh không hề biết An Nguyện chưa bao giờ thừa nhận anh là bạn trai của mình.

Từ xa xa, An Nguyện nhìn thấy Hứa Tuấn. Anh đeo cái balo, đứng dưới ánh mặt trời, nheo mắt nhìn cô. Trên người anh mặc chiếc áo ngắn tay màu trắng, kiểu dáng mà các sinh viên nam thường mặc. Chỉ một bộ quần áo là đã thấy được sự chênh lệch quá lớn giữa anh và Kinh Phục Châu. Nhưng An Nguyện lại cảm thấy chiếc áo ngắn tay màu trắng ấy lại rất đẹp, không thua kém gì bộ đồ vest đắt tiền. Trước kia, khi Trình Kỳ còn sống, cô đã từng tặng anh một bộ quần áo như vậy.

Đó mới là thế giới của cô, bình phàm và giản dị. Trước nay hạnh phúc chưa bao giờ liên quan đến lừa gạt và cướp đoạt.

Thu mắt lại, An Nguyện theo Kinh Phục Châu leo lên xe, vẫn là chiếc Maserati màu đen ấy. A Dương nhìn họ qua kính ciếu hậu, An Nguyện đáp trả lại anh ta như thường ngày, nhưng lần này gã lại không né tránh mà ánh mắt như cười như không. Lòng An Nguyện nặng trĩu, vô thức sờ vào lưng ghế đằng trước một cái, thiết bị nghe lén vốn cài ở đó đã biến mất. Cô lập tức thấy lạnh cả người, vô thức nhìn về phía Kinh Phục Châu.

“Sao thế?” Tâm trạng của Kinh Phục Châu rất tốt, giọng nhẹ tênh.

An Nguyện lắc đầu, ngồi thẳng dậy, A Dương liếc một cái vào kính chiếu hậu, mắt họ chạm vào nhau. Anh ta đã biết, nhưng anh ta không nói ra ngay. An Nguyện không biết anh ta có ý đồ gì. Bởi vì khẩn trương nên cổ họng cô khô khốc, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, lúc xe chạy qua chỗ ngoặt, gió lùa vào cửa sổ, cô bỗng ho sặc sụa mấy tiếng.

“Sao lại ho dữ dội như thế?” Kinh Phục Châu đưa tay vỗ nhẹ vào lưng cô, lúc xe chạy vào đường cao tốc, An Nguyện mới từ từ bớt ho. “Không sao, chắc là bị cảm.”

Mấy ngày này bão kéo dài, cô lại ở bên ngoài tập luyện cho buổi biểu diễn, bị cảm là cái cớ không thể tốt hơn. Kinh Phục Châu lập tức nhíu mày lại như cô đã đoán, tay còn đặt trên lưng cô, giọng toát ra vẻ lo lắng. “Vậy đừng về trường nữa, theo anh về Cổ Lâu dưỡng bệnh đã.”

“Không cần đâu.” An Nguyện quay đầu qua nhìn anh, bời vì ho quá mạnh nên mặt cũng đỏ bừng lên. Kinh Phục Châu đưa tay vuốt ve khuôn mặt nóng bừng của cô, lần này không chiều theo tính khí của cô nữa. “Không có chuyện cần hay không. A Dương, tới Lăng Xuyên là về thẳng Cổ Lâu luôn.”

Cô đã thăm dò rất rõ tính khí của anh, lúc nào nên ngoan hiền lúc nào nên ngang ngạnh đều cân nhắc trong lòng rất nhiều lần. Bây giờ là lúc Kinh Phục Châu đang bị tình yêu làm mờ mắt, hoặc là vẫn si mê thân thể cô. An Nguyện không nói gì nữa, im lặng tỏ ra ấm ức nghe lời anh. Để thể hiện dáng vẻ ôm của bệnh tật, cô nghiêng đầu qua tựa vào lòng anh, đình đầucọ vào hõm vai anh, giọng mềm nhẹ. “Em không muốn ở một mình.”

A Dương lạnh lùng nhìn cô qua kính chiếu hậu.

Ánh mắt An Nguyện vẫn không thay đổi, cô đưa tay víu cổ Kinh Phục Châu. Một lúc sau, cô nghe được giọng nói vừa cưng chiều vừa bất đắc dĩ của anh. Anh nâng niu ôm cô vào lòng, giống như cô là đồ sứ mong manh, dùng sức chút là dễ vỡ. “Ừ, anh cùng em.”

Anh đồng ý ở bên cô thì sẽ thật sự kè kè bên cạnh cô, An Nguyện ở trong Cổ Lâu ba ngày thì anh chăm sóc cô từng giây từng phút ba ngày. Đối với người như Kinh Phục Châu mà nói, điều này thật hiếm thấy. Bởi thế A Dương vốn muốn tìm cơ hội nói với anh chuyện máy nghe lén cũng bị gác lại.

Lăng Xuyên đã vào giữa mùa hè, năm học cũng sắp kết thúc. An Nguyện cố nén sự bất an trong lòng, ở Cổ Lâu ba ngày. Ngày thứ ba cuối cùng tìm được lý do để A Dương đưa mình về trường. Chuyện này trước kia cũng thường xảy ra nên Kinh Phục Châu không nghi ngờ gì cả. Sau khi lên xe, An Nguyện nhoài người ra ngoài, cười tươi tắn vẫy tay với anh. “A Đàn, cuối tuần sau anh phải đích thân lái xe đến đón em đấy.”

Lòng tan chảy, anh gật đầu, vẻ dịu dàng trong mắt như muốn tràn ra ngoài. “Ừ.”

Nhưng An Nguyện biết, trước khi cuối tuần sau đến, e là cô lại phải nằm viện thêm lần nữa. Đóng cửa xe lại, cô mỉm cười với A Dương đằng trước. “Lái xe đi.”

Nếu A Dương không quá tự phụ vì mình là đàn ông thì gã sẽ phát hiện ra nụ cười của An Nguyện lúc này rất đáng sợ, trong mắt ẩn chứa vẻ chết chóc.

Đời người luôn là vậy, liều chết thì mới sống được.

***

Bên kia, trong Cổ Lâu, Kinh Phục Châu lên lầu với tâm trạng vui vẻ. Phát hiện áo khoác của An Nguyện để quên trong phòng mình, anh ngẩn ra, lòng thầm nghĩ cô thật bất cẩn, vứt đồ lung tung nên đưa tay nhặt lên định gấp lại cho cô. Vừa cầm chiếc áo lên, có thứ gì đó rơi ra khỏi túi áo.

Kinh Phục Châu cúi đầu, khi nhìn rõ nó là thứ gì thì mày nhíu chặt lại, mắt trở nên lạnh buốt.

Anh nhận ra thứ này, là một chiếc cúc áo. Lúc ông Tiết còn sống, rất chú trọng chuyện cấp bậc lễ nghĩa, cúc áo của mỗi người đều được đặt làm riêng, ngay cả đàn em bên cạnh anh là A Dương và Đào Tử cũng không ngoại lệ. Cách đây không lâu lúc ông Tiết qua đời, A Dương vẫn mặc chiếc áo ấy. Lật chiếc cúc qua, Kinh Phục Châu nhìn thấy trên mặt chiếc cúc có khắc tên của A Dương.

Anh bỗng nhớ ra An Nguyện từng nói bóng nói gió rằng cô không thích A Dương đưa đón mình.

Lòng anh bất giác cảm thấy nặng nề.