Tất cả
Tiểu Hầu Gia Ngộ Long Kí
Sơn thế hiểm trở, rừng rậm cây cỏ cao, một tiểu đội nhân mã uốn lượn hành tẩu ở trên sơn đạo. Địch Tiểu Hầu vốn còn mệt mỏi, lúc này thấy cường đạo, đột nhiên tinh thần chấn hưng, giục ngựa chạy lên trước, chăm chú nhìn, trong lòng khí thế bừng bừng, căm ghét hướng về phía địch nhân. Trong rừng rậm chậm rãi tiến ra một hắc mã.


Tên cướp lắp một mũi tên, chậm rãi nhắm ngay hắn. Tai nghe tiếng xé gió chói tai lao đến trước mặt, đột nhiên thân thể bay thẳng lên trời. Địch Tiểu Hầu há to miệng, ngơ ngác nhìn thân ảnh tựa như chi lan ngọc thụ đang cứu hắn bay lên cao thoát khỏi mũi tên kia. Địch Tiểu Hầu thất vọng, nguyên lại trên mặt của y che một tấm lụa trắng.


Tuy rằng thấy được ánh mắt và trán, lại che đi hơn phân nửa khuôn mặt, không thấy được chân diện. Hắn rất tò mò người cứu mình rốt cuộc có dung mạo ra sao vì hắn ở trong kinh thành nhìn toàn mỹ nữ giai nhân, cư nhiên không có một người nào so được với người trước mắt này. Địch Tiểu Hầu trong lòng nổi lên ái mộ cường liệt, ý muốn thân cận với ân nhân.

Bình luận truyện