Tiên Ngạo

Chương 273: Mạc sầu Chân Nhân



Hơn nữa Tiểu Lục Tử đã có được ba hài tử, trong đó một nam một nữ có được Linh Căn. Cố ý gọi chúng ra chào ba người Dư Tắc Thành, hy vọng sau này đưa chúng vào ngoại môn Hiên Viên kiếm phái, bọn Dư Tắc Thành có thể chiếu cố cho chúng nhiều hơn.

Ba người Dư Tắc Thành chỉ dừng lại một lúc thắp nén hương cho phụ mẫu huynh đệ Dạ Hàn, hỏi xem có gì cần giúp đỡ không, sau đó cả ba lập tức rời khỏi.

Tiểu Lục Tử đưa bọn họ lên đường, lúc chia tay còn dâng cho mỗi người một túi trữ vật. Mãi đến khi Long cốt Phàm Đĩnh hoàn toàn biến mất y mới trở lại cung đình.

Long Cốt Phàm Đĩnh tiếp tục bay về phía trước, ba người cùng mở túi trữ vật ra xem, chỉ thấy trong đó có rất nhiều loại khoáng thạch quý hiếm, cùng một viên linh thạch thượng phẩm. Đây là lễ vật lớn nhất mà Tiểu Lục Tử có thể đưa ra, có thể thấy y rất muốn kết giao với họ.

Thành Lam nói:

- Chuyến đi này quả thật không uổng công vô ích, thu hoạch rất khá. Ta thấy con trai của Tiểu Lục Tử cũng bình thường, là ba tầng Linh Căn, bé gái dường như là hai tầng Linh Căn Mộc Thổ, tương lai sẽ có chút tiền đồ.

Dư Tắc Thành lại nói:

- Dạ Hàn sư huynh vì ta bế tử quan, hai hài tử này ta sẽ lo tương lai cho chúng. Nếu sau này ta kết thành Kim Đan, nhất định sẽ thu chúng làm đồ đệ.

Cốt Luân Tề Văn nói:

- Kim Đan... ôi, Kim Đan... đây là mục tiêu cao nhất của chúng ta hiện tại. Lúc trước mục tiêu của chúng ta khi gia nhập Hiên Viên kiếm phái là vào nội môn, chúng ta đã thành công, sau đó mục tiêu là Trúc Cơ, cũng đã thành công. Mục tiêu Kim Đan này chúng ta nhất định cũng sẽ làm được. Chỉ cần nỗ lực kiên trì, nhất định sẽ làm được.

Giọng Cốt Luân Tề Văn vô cùng kiên định, hoàn cảnh của y vốn khác với Dư Tắc Thành và Thành Lam. Thành Lam dưới sự trợ giúp của sư phụ, nhờ vào Trúc Cơ đan mới Trúc Cơ thành công, con đường tu luyện thuận buồm xuôi gió, không gặp trở ngại.

Dư Tắc Thành nhờ có thế giới Bàn cổ giúp đỡ, dựa vào chính mình gian khổ tu luyện, cuối cùng không cần sử dụng Trúc Cơ đan cũng Trúc Cơ thành công.

Cốt Luân Tề Văn cũng hết sức nỗ lực tiến vào nội môn, vất vả vô cùng, vốn y đi vấn Tâm lộ thất bại, cuối cùng nhờ xả thân nuôi trùng mới được sư phụ nhìn trúng, được tiến vào nội môn.

Dư Tắc Thành thầm đoán trong lòng rằng y sử dụng Trúc Cơ đan cũng không có hiệu quả gì bởi vì thân thể bên trong pháp y của y hoàn toàn là do kiếm trùng tạo thành, nhất định y Trúc Cơ vô cùng vất vả. Diện mạo già nua như vậy khả năng là do tác dụng phụ khi Trúc Cơ gây ra, nếu không khi Trúc Cơ đại thành được một lần thay đổi thân thể sẽ tự động phục hồi diện mạo thân thể đến mức cường tráng nhất. Nhưng Cốt Luân Tề Văn vẫn già nua như vậy, có thể thấy rằng y đã trả giá không nhỏ.

Long Cốt Phàm Đĩnh càng bay càng nhanh, ba người cũng không nghỉ ngơi, bay suốt ngày đêm, rất nhanh đã bay tới tận cùng địa phận Minh châu, băng qua sa mạc ngàn dặm, tới Nguyên châu.

Ba người vào nhà trọ trong Sơn Nguyên thành nghỉ ngơi một đêm sau đó sáng sớm tiếp tục lên đường, rất nhanh đã tới nơi gặp được cổ Thần Thú năm xưa.

Hai người Thành Lam không có cảm giác gì về chuyện này nhưng nơi đây là nơi khởi nghiệp của Dư Tắc Thành, nhờ đó hắn mới có được Tiên Lam Thần Tủy. Hắn lấy cớ cần tu sửa Long cốt Phàm Đĩnh một chút, dừng Long cốt Phàm Đĩnh lại nơi Cổ Thần Thú từng xuất hiện để hồi tưởng lại chuyện xưa.

Nơi đây hiện tại trở nên vô cùng hoang vắng, cổ Thần Thú đã đi đâu không biết. Dư Tắc Thành hạ Long cốt Phàm Đĩnh trên một đỉnh núi cao, đứng ngắm mây núi mênh mông, không khỏi thấy lòng bồi hồi xao xuyến. Không biết cổ Thần Thú kia có còn khóc mãi không thôi như ngày trước, có còn nhớ tới chủ nhân của nó nữa không...

Đứng một lúc Dư Tắc Thành giả vờ sờ mó Long cốt Phàm Đĩnh một chút, sau đó mới nói:

- Được rồi, không có vấn đề gì, chúng ta có thể tiếp tục lên đường.

Đang nói câu này Dư Tắc Thành bất giác nhìn thoáng, nháy mắt bày ra tư thế chiến đấu. Lúc này hai người Thành Lam mới chú ý thấy có một người đã đứng sau lưng bọn họ không biết từ bao giờ.

Người này đứng không xa Long cốt Phàm Đĩnh, người ngoài không biết nhìn vào sẽ tưởng rằng người này cùng một bọn với đám Dư Tắc Thành.

Trong lúc vô tình Dư Tắc Thành nhìn thấy đối phương, lập tức bày ra trạng thái chiến đấu. Lúc này hai người Thành Lam mới phát hiện điểm khác thường, cảm ứng được sự tồn tại của đối phương. Lập tức hai người nhảy vọt về phía trước, đứng sang hai bên Dư Tắc Thành hình thành thế tam giác, đối mặt với đối phương.

Người nọ là một mỹ nam tử, diện mạo anh tuấn tự nhiên, phóng khoáng khó tả bằng lời, một thân chính khí ngút trời, trường bào phất phơ trong gió. Nếu nữ nhân nhìn thấy y ắt không nhịn được phải buột miệng khen ngợi, nhưng Du Tắc Thành chỉ cảm thấy tim mình như chìm xuống.

Trên thân thể người này không có dị tượng Kim Đan, chính vì vậy Du Tắc Thành mới cảm thấy lòng mình lạnh toát. Tu vi của y chắc chắn không phải là Trúc Cơ, nếu trên người không có dị tượng Kim Đan, vậy chỉ có hai khả năng, thứ nhất y đã đạt tới cảnh giới Kim Đan đỉnh phong, thứ hai đó là Nguyên Anh Chân Quân.

Bất kể là khả năng nào bọn ba người Dư Tắc Thành cũng không phải là đối thủ của y. Dư Tắc Thành bèn thu hồi tư thế chiến đấu, chắp tay nghiêng mình thi lễ:

- Tại hạ Hiên Viên kiếm phái Dư Tắc Thành, tham kiến tiền bối.

Lúc Dư Tắc Thành nghiêng mình thi lễ đã âm thầm lấy Càn Thiên Âm DươNa Diệt Quang Thiên Kiếp Lôi và Dẫn Thủy Thất Sát Âm Lôi trong thế giới Bàn cổ ra giấu trong tay áo. Có hai quả thần lôi này dù đối phương là Nguyên Anh Chân Quân hắn cũng không hề e ngại, cùng lắm thì kéo theo y đồng quy ư tận.

Chỉ thấy người nọ bật cười khanh khách:

- Ta là Mạc sầu Chân Nhân của Vô Thượng Cảm Ứng tông. Không cần như vậy, vị tiểu huynh đệ này thu kiếm trùng của ngươi về đi thôi, nhìn thấy thứ này ta liền nhớ đến bọn khốn kia, cảm thấy khó chịu trong lòng.

Những lời sau là nói với Cốt Luân Tề Văn. Thì ra kiếm trùng của Cốt Luân Tề Văn đang dần dần thẩm vào người y. Nghe nói như vậy, Cốt Luân Tề Văn mới thu hồi kiếm trùng, không nói nửa lời.

Mạc Sầu Chân Nhân nói:

- Đây là phi xa gì vậy, trước kia ta chưa từng thấy qua. Thật là kỳ dị, hoàn toàn không phải phi xa thuộc hệ thống tu tiên chúng ta...

Dư Tắc Thành đáp:

- Đây là Long cốt Phàm Đĩnh, chính là phàm đĩnh do người Thác Nạp ở đảo Hoài Đặc trong Thương Khung hải luyện chế, không nằm trong hệ thống tu tiên của Lục Vực chúng ta.

Mạc Sầu Chân Nhân nghe vậy cau mày:

- Thì ra là Vực Ngoại Man Hoang gì đó phải không? Người Thác Nạp, đảo Hoài Đặc trong Thương Khung hải... Hiên Viên kiếm phái... ngươi là Dư Tắc Thành, vậy phải chăng sư phụ ngươi là Nam Thiên Chân Nhân?

Dư Tắc Thành vô cùng sửng sốt, không biết vì sao đối phương lại biết đến mình. Hắn bèn đáp lại:

- Chính là tiểu bối. Nam Thiên Chân Nhân chính là gia sư. Xin hỏi tiền bối làm thế nào

biết được?

Mạc Sầu Chân Nhân cười nói:

- Vậy thì đúng rồi, là nghe sư phụ con nói qua. Ta và sư cô con là hảo hữu, cũng quen biết sư phụ con đã lâu.

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Dư Tắc Thành, Mạc sầu Chân Nhân nói thêm:

- Sư phụ con có một vị muội muội đang tu đạo tại Băng Tuyết thần cung, sư phụ con chưa nói qua với con sao? Ta và sư cô con là mạc nghịch chi giao, con phải gọi ta là sư thúc. Nếu con còn chưa tin, vậy hãy xem cái này.

Dứt lời ông vung tay đánh ra một ảo cảnh, chính là địa phương mà Nam Thiên Chân Nhân đã ẩn cư ba năm qua. Dư Tắc Thành thấy vậy bèn thở phào nhẹ nhõm:

- Bái kiến sư thúc.

Sau đó hắn thu hồi thần lôi. Mạc sầu Chân Nhân có thể huyễn hóa ra ảo cảnh này, biết được địa phương này, hẳn là không sai được. Bởi vì nơi ấy chỉ có hắn và sư phụ biết, lúc sư phụ còn dạy kiếm cho hắn đã cố ý huyễn hóa ra ảo cảnh này, thỉnh thoảng còn nhìn nó thở dài.

Mạc Sầu Chân Nhân nói:

Hiện tại sư phụ con có khỏe không, sư nương con quả thật đúng là mụ điên, chỉ sống với nhau ba năm đã mang theo hài tử biến mất, bắt sư phụ con phải đạt tới cảnh giới Nguyên Anh mới cho đi tìm hai mẫu tử, thật sự khiến người ta đau đầu.

Nghe vậy Dư Tắc Thành cảm thấy sững sờ kinh ngạc. Chẳng trách lần này sư phụ quay về, ngoại trừ thời gian dạy kiếm cho mình, thỉnh thoảng nhìn ảo cảnh kia ngây người rất lâu cũng không kể về thê nhi hài tử, cũng không về thăm. Thì ra vị sư nương điên kia đã trốn mất tăm mất tích, bức sư phụ phải đạt tới cảnh giới Nguyên Anh mới cho gặp mặt, thật không dễ chút nào...

Dư Tắc Thành nói:

- Sư phụ con đang tấn công cảnh giới Kim Đan đỉnh phong, đã bế quan được ba năm.

Mạc Sầu Chân Nhân gật gật đầu:

- Với tâm cảnh của ông ấy, đạt tới Kim Đan đỉnh phong hẳn không thành vấn đề, bất quá Nguyên Anh rất khó. Tuy rằng Tu Tiên Giới có câu: "Nguyên Anh dễ kết, độ kiếp khó qua", nhưng rất nhiều vị tiền bối bị kẹt lại ở cửa ải Nguyên Anh này cả đời vẫn chỉ là tu sĩ Kim Đan, chỉ còn nước chuyển thế đầu thai. Xem ra sư phụ con rất khó vượt qua cửa ải này...

Dư Tắc Thành lập tức cảm nhận được trong lòng Mạc sầu Chân Nhân có ý khinh thường sư phụ mình, hắn bèn nói:

- Loài chim se sẻ sao hiểu được chí lớn của chim hồng chim hộc. Chỉ cần có chí ắt sẽ có ngày làm nên chuyện.

Dứt lời Dư Tắc Thành quay sang làm như sửa chữa Long cốt Phàm Đĩnh, chuẩn bị rời đi. Thái độ của hắn tỏ ra không hài lòng, không đếm xỉa gì tới vị trưởng bối này nữa.

Mạc Sầu Chân Nhân bật cười ha hả:

- Chẳng khác gì sư phụ...

Thật ra Mạc sầu Chân Nhân còn chưa nói ra hai chữ quật cường. Thành Lam nói sang chuyện khác:

- Xin hỏi Mạc sầu sư thúc, người đến đây làm gì vậy?

Mạc Sầu Chân Nhân cau mày:

- Đây là nhiệm vụ sư môn, ta tới nơi đây tìm cổ Lĩnh Thận thành, nhưng không biết nó ở đâu...

Nghe thấy lời này lập tức Dư Tắc Thành giật thót trong lòng. Vô Thượng Cảm Ứng tông... Ngàn năm trước không phải là Vĩnh Sinh Chân Nhân của Vô Thượng Cảm ứng tông đánh chết Chu Câu Tử hay sao... Chẳng lẽ vị Mạc sầu Chân Nhân này là vì Tiên Lam Thần Tủy mà đến?

Sắc mặt Dư Tắc Thành vẫn không thay đổi, lên tiếng hỏi:

- Năm xưa chúng con từng gặp qua cổ Lĩnh Thận thành. Lúc ấy hai vị sư huynh con ở trong đó luyện thành Hóa Mộng Nhập Thần kiếm, sau đó mới rời đi, xin hỏi sư thúc tìm cổ Lĩnh Thận thành làm gì vậy? Đúng rồi, phải chăng cổ Lĩnh Thận thành là do Vĩnh Sinh Chân Nhân phong ấn năm xưa? Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Mạc Sầu Chân Nhân đáp:

- Đúng vậy, sư phụ ta chính là Vĩnh Sinh Chân Nhân, cổ Lĩnh Thận thành vốn là nơi mà sư phụ ta phong ấn Cổ Thần Thú. Mười mấy năm trước có dao động kỳ lạ truyền đến, ta lui tới quanh đây điều tra đã mười năm, đang tìm một thứ...

Trong lúc Mạc sầu Chân Nhân nói chuyện, Dư Tắc Thành có cảm giác như có sóng dao động quấn lấy ba người bọn hắn. Sau khi đợt sóng dao động này biến mất lập tức có một đợt sóng khác ập tới, thậm chí thẩm vào cơ thể, cả túi trữ vật. Nếu không nhờ lúc trước thế giới Bàn Cổ nuốt lấy nhà lao Thái Huyền có tính ẩn nấp tuyệt diệu, chắc chắn đã bị phát hiện ra.

Hết đợt sóng này tới đợt sóng khác, tới đợt thứ sáu vẫn còn có dấu hiệu đợt thứ bảy sắp tới. Lúc này trong lòng Dư Tắc Thành đã nổi giận, vẫn chưa xong hay sao... Hắn bèn âm thầm lấy Cản Thiên Âm DươNa Diệt Quang Thiên Kiêp Lôi ra, không phải ông muốn cảm ứng sao, ta sẽ cho ông cảm ứng cái này...

Sau khi Dư Tắc Thành lấy thần lôi ra ống tay áo đợi đợt dao động kế tiếp truyền đến, hắn bèn cố ý đưa thần lôi vào phạm vi sóng dao động của đối phương. Lập tức dao động này bắt đầu cảm ứng dò xét, bất chợt Mạc sầu Chân Nhân kêu to một tiếng, nhảy lùi về phía sau vài bước như vừa bị rắn cắn.

Những người khác chỉ có thể nhìn thấy bề ngoài của thần lôi nhưng Mạc sầu Chân Nhân lại dùng thần thức cảm ứng, phát hiện được thành phần bên trong thần lôi, thần thức xâm nhập vào thần lôi lập tức bị đánh nát, phải chịu thiệt thòi.

Mạc Sầu Chân Nhân lắc lắc đầu:

- Tiểu Dư tử con thật là nghịch ngợm, ta chỉ làm theo thói thường. Thật ra con lấy vật của sư phụ ta, ta chưa đòi lại đã là may, con còn dám đùa giỡn ta...

Dư Tắc Thành cũng lắc lắc đầu:

- Vật gì của sư phụ người vậy, vì sao con không biết?

Thật ra trong lòng hắn đang kinh hãi, chẳng lẽ Mạc sầu Chân Nhân đã phát hiện ra bí mật của Tiên Lam Thần Tủy.

Mạc Sầu Chân Nhân đáp:

- Phải chăng lúc ở thành nhỏ Kiến An, con được một chiếc hồ cầm? Đó chính là vật của sư phụ ta vậy. Ngàn năm trước sư phụ ta đại chiến cùng Chu Câu Tử tuy rằng giết chết Chu Câu Tử nhưng ông cũng bị trọng thương, trúng phải Ly Hồn Tán của Chu Câu Tử, để lại di chứng.

- Chỉ cần sư phụ ta ở trong phạm vi đại lục Nguyên châu, lập tức cảm thấy thần thức mơ hồ không rõ, trăm năm trước tới đây tìm vật đánh rơi kết quả chẳng những không tìm được mà còn thất lạc cả hồ cầm tùy thân đã ngàn năm. Mãi đến gần đây người mới nhớ lại được tung tích hồ câm phái ta tới thu, mới biết được đã lọt vào tay con.

- Hảo hữu của sư phụ là Dương sắc Thần Quân lúc ấy cũng có mặt nói rằng hồ cầm ấy hữu duyên với con, cứ xem như thuộc về con, sư phụ ta mới thôi không truy cứu nữa.

Dư Tắc Thành nghe vậy cười nói:

- Hay quá, xin sư thúc thay con cảm tạ sư phụ người rộng lượng, đã cho con thứ đó.

Mạc Sầu Chân Nhân không thèm quan tâm tới ý mỉa mai của Dư Tắc Thành, dường như trời sinh ruột để ngoài da, vô tư vô lự bèn vui vẻ nói sang chuyện khác, vốn Dư Tắc Thành còn đề phòng ông vài phần, sau phát hiện ra tính tình ông vô tư không để bụng, vui vẻ xuề xòa, chính là người tốt mới thôi không đề phòng nữa.

Vị Mạc Sầu Chân Nhân này kiến văn quảng bác, nói đủ chuyện trên trời dưới đất, khắp cả Lục Vực khiến ba người Dư Tắc Thành nghe mà say mê khâm phục. Mấy người trò chuyện khoảng một canh giờ, Mạc sầu Chân Nhân mới nói:

- Được rồi, ta phải đi đây, ba người các con cứ tiếp tục hành trình. Đúng rồi, trên đường đi phải cẩn thận lưu ý, hai năm qua Hắc Vu tông, Bạch Vũ tông hai đại Vu môn xâm nhập đại lục Nguyên châu, tìm bắt đệ tử Hà Gian phái khắp nơi. Nếu không phải Hắc Vu tông và Bạch Vũ tông là cừu nhân nhiều đời. Hà Gian phái nằm giữa hưởng lợi bọn họ đã bị diệt môn từ sớm. Dường như hai Vu môn bọn chúng đang tìm kiếm thứ gì, trên đường đi các con phải chú ý, nếu như có thể thì tránh né bọn chúng là hơn.

Dư Tắc Thành gật gật đầu cảm tạ:

- Cảm tạ sư thúc chỉ điểm, chẳng hay sư thúc đã đạt tới cảnh giới gì rồi, phải chăng là Nguyên Anh Chân Quân?

Mạc Sầu Chân Nhân đáp:

- Ta muốn đạt tới Nguyên Anh còn phải cực khổ rất nhiều, ta bất quá chỉ mới đạt cảnh giới Tâm Động, con cho rằng Nguyên Anh Chân Quân là lá rụng trong rừng sao? Cả thế giới Thương Khung này ngoại trừ xảy ra chiến đấu giữa các môn phái, rất ít có Nguyên Anh Chân Quân ra ngoài du ngoạn. Người ta là kẻ trấn phái, sao có thể vì những chuyện nhỏ mà hành tẩu thiên hạ.

Dư Tắc Thành gãi gãi đầu, vì sao lần nào mình cũng nhìn lầm là uy áp của Nguyên Anh Chân Quân... sau đó lại nói:

- Vì sao con lại có cảm giác rằng Nguyên Anh Chân Quân đâu đâu cũng có?

Mạc Sầu Chân Nhân nói:

- Ha ha ha, đâu đâu cũng có ư? Nói cho con biết, tối thiểu cả đại lục Nguyên châu này không có Nguyên Anh Chân Quân nào cả, chuyện này ta dám cam đoan.

- Ngàn năm trước, Ly Hồn Tán của Chu Câu Tử trải khắp châu này, chỉ cần Nguyên Anh Chân Quân tới đây, thần thức đều bị hao tổn mất đi trí nhớ. Cho nên không có môn phái hùng mạnh nào khống chế Nguyên châu, chỉ có hàng chục môn phái tà đạo tranh đoạt địa bàn.

- Về phần dị tượng Kim Đan của ta thật ra con đã thấy từ sớm, chỉ có điều con không để ý mà thôi. Được rồi, các con đi đi, trên đường cẩn thận, nếu có thể tránh thì cứ tránh.

Ba người Dư Tắc Thành chia tay Mạc sầu Chân Nhân, lên Long cốt Phàm Đĩnh bay sâu vào trong đại lục Nguyên châu.

Ba người tiếp tục lên đường, đi được một lúc, Dư Tắc Thành chợt nói:

- Không biết rốt cục dị tượng Kim Đan của Mạc sầu Chân Nhân là gì...

Hai người Thành Lam cũng gãi đầu suy nghĩ, Thành Lam nói:

- Ông ấy đạt cảnh giới Tâm Động, nhất định sẽ có dị tượng Kim Đan, nhưng không hiểu vì sao chúng ta không nhìn ra?

Cốt Luân Tề Văn chợt nói:

- Là tình cảm! Lúc nãy ở cùng ông ấy, đám kiếm trùng khắp toàn thân ta đều rơi vào trạng thái vui vẻ vô cùng, dị tượng Kim Đan của ông ấy hẳn là ảnh hưởng đến tình cảm của nguời khác trong vô hình.

Dư Tắc Thành vỗ đùi đánh đét:

- Đúng vậy, ta không hiểu vì sao lúc ấy mình dễ vui dễ giận, để lộ hoàn toàn cảm nhận đối với ông ấy, không giấu diếm chút nào, thì ra dị tượng Kim Đan của ông ấy là tình cảm.

- Mạc sầu... Mạc sầu... ảnh hưởng làm cho tình cảm vĩnh viễn vui vẻ. Chỉ cần tới gần ông ấy sẽ không còn buồn rầu, muốn giận ông ấy sẽ giận, muốn nói sẽ nói, quả thật là một dị tượng Kim Đan vô cùng đáng sợ. Rất có khả năng pháp thuật của ông ấy còn đáng sợ hơn, hẳn đây là lấy tình nhập đạo.

Cốt Luân Tề Văn nói:

- Ông ấy rất mạnh, nhưng tiểu điệt không sợ chút nào, tiểu điệt còn một chiêu cuối cùng Kim Cổ Bạo Thể, là cổ trùng tối cao mà sư phụ ban cho, có thể kéo theo ông ấy cùng chết, dù là Kim Đan Chân Nhân cũng không thể nào chạy thoát.

Thành Lam nói:

- Ta cũng không sợ, lần trước ta bị tên Kim Đan Chân Nhân của Long Dương giáo bắt đi, y định hấp thu nguyên dương của ta trị liệu thương thế, không xem ta ra gì, rốt cục bị ta giết chết. Sau khi trở về, Phong Sư sư tổ ban cho ta một đạo kiếm khí hộ thể có thể tự động hộ thân trong tình thế hiểm nghèo, giết chết cường địch...

Thành Lam hoàn toàn không để ý lúc y nói tới Kim Đan Chân Nhân của Long Dương giáo, ánh mắt Dư Tắc Thành và Cốt Luân Tề Văn nhìn y có vẻ kỳ lạ. Nói tới đây y mới nhận ra, buột miệng mắng to:

- Hai tên đầu đất này, không cần nhìn ta như vậy, ta cũng không bị y chiếm tiện nghi! Nếu còn nhìn ta như vậy, coi chừng ta trở mặt đoạt cúc hoa của hai ngươi!

Dư Tắc Thành và Cốt Luân Tề Văn lại nhìn nhau, ra vẻ đã hiểu. Lập tức Thành Lam nổi giận, xông lên đánh đấm túi bụi. Ba người đùa giỡn với nhau một trận vô cùng vui vẻ. Đùa giỡn một lúc Dư Tắc Thành chợt nói:

- Ta cũng không sợ Mạc Sầu Chân Nhân, các ngươi xem đây...

Dứt lời hắn lấy Dân Thủy Thất Sát Âm Lôi ra, chỉ thấy một đạo lôi quang chợt lóe trong tay hắn:

- Có đẹp không, đây là Dẫn Thủy Thất Sát Âm Lôi mà sư phụ cho ta hộ thể, dù là Kim Đan Chân Nhân cũng khó lòng chạy thoát khỏi âm lôi này.