Tiên Hôn Hậu Ái

Chương 28



Chương 53: Đêm nay

Dọc đường đi An Nhiên chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dại ra, không có tiêu cự.

Tô Dịch Thừa nhìn cô, không nói gì, đưa một tay ra, kéo tay cô nắm thật chặt. Chuyện tối hôm nay khiến anh có chút bất ngờ, nhưng cũng cho anh biết rõ một việc, về hôn nhân, không phải là bên cạnh cô không có người thích hợp, chỉ là cô có người trong lòng sáu năm rồi, cuối cùng khi cô hoàn toàn tuyệt vọng không đợi nữa, thì đúng lúc gặp gỡ anh.

Anh nghĩ nếu hôm đó không phải cô đến nhầm địa chỉ, đổi thành người đàn ông khác, có lẽ hiện tại cô đã là vợ của người khác rồi. Nghĩ thế, Tô Dịch Thừa cảm thấy buồn bực ở trong lòng, có loại cảm giác khó chịu khó nói nên lời. Lực đạo nắm tay cô cũng mạnh hơn rất nhiều, ngay cả bản thân cũng không cảm giác được.

An Nhiên buồn bực, bị đau kêu lên, quay đầu, nhìn anh.

Ý thức được mình làm đau cô, Tô Dịch Thừa kinh ngạc vì sự thất thố của mình, đồng thời cũng cười cười xin lỗi cô, bàn tay xoa xoa bàn tay nhỏ bé của cô, khóe miệng hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nói: “Mệt không, mệt mỏi thì dựa lưng ngủ một chút, đến nơi, anh gọi em.”

An Nhiên nhìn anh, một lúc lâu mới gật đầu, tựa lưng vào ghế chậm rãi nhắm mắt lại.

Tô Dịch Thừa điều chỉnh tốt vị trí của cô, để cô nằm thoải mái hơn chút ít.

Xe chạy rất êm, An Nhiên nửa nằm trên ghế, trên người đắp cái áo khoác của Tô Dịch Thừa, hô hấp rất bình ổn.

Xe chậm rãi đi vào tầng hầm khu cư xá, sau đó Tô Dịch Thừa tắt máy nhìn An Nhiên đang dựa vào ghế nhắm mắt bên cạnh, anh biết cô thật sự thì không  hề ngủ, mặc dù hô hấp bình ổn, nhưng hàng lông mi run rẩy kia đã bán đứng sự ngụy trang của cô.

Tô Dịch Thừa im lặng nhìn cô một lát, cuối cùng không đánh thức cô, mở cửa xuống xe, lại vòng qua đầu xe mở cửa ôm cô ra khỏi xe, sau đó ôm cô vào thang máy, ôm cô mở cửa vào nhà, cuối cùng ôm cô vào phòng ngủ, rồi thả cô lên trên giường.

Cả quá trình, An Nhiên vẫn giả vờ ngủ, mà Tô Dịch Thừa cũng không vạch trần, chỉ coi như cô đã ngủ say thật sự. Ngồi ở mép giường nhìn những sợi tóc tán loạn trên trán cô, đưa tay vén lên, lộ ra đôi mi thanh tú, xinh xắn của cô, anh nhẹ nhàng xoa xoa, vuốt lên nếp nhăn đang nhíu chặt của cô rồi đứng dậy đi vào phòng tắm. Khi Tô Dịch Thừa mang khăn ấm đi ra vẫn thấy An Nhiên nhắm mắt nằm trên giường như thế, chỉ là khóe mắt có giọt lệ trào ra. Anh ngây ngốc nhìn dòng nước mắt kia, trong lòng có cảm giác không nói nên lời.

Mà thật lâu sau này khi lại nhìn thấy cô rơi nước mắt lần nữa, Tô Dịch Thừa mới hiểu được loại cảm giác này gọi là đau lòng.

Vẫn không đánh thức cô, mở khăn mặt, thay cô lau đi nước mắt, lau đi bụi bặm và mỏi mệt trên khuôn mặt cô, sau đó lại vào phòng tắm, đổi lấy cái khăn lông đi ra, cầm tay cô, lau từng ngón tay sạch sẽ.

Lông mày An Nhiên run rẩy, thậm chí cả tay cũng không động đậy, Tô Dịch Thừa giương mắt nhìn cô, một lúc lâu, vẫn không thấy cô mở mắt. Cũng không nói gì, kéo một cái tay khác của cô, cũng dùng cách đó chà lau sạch sẽ cho cô.

Lúc Tô Dịch Thừa đứng dậy chuẩn bị cất khăn lông vào phòng tắm thì Tô Dịch Kiều gọi điện thoại đến. Quay đầu nhìn cô một cái, Tô Dịch Thừa cầm điện thoại ra khỏi phòng ngủ.

Khi anh vừa ra ngoài thì An Nhiên đồng thời mở mắt ra, nhìn bóng lưng của anh đi ra khỏi cửa, thuận tay khép cửa, nhưng vì không đủ mạnh, nên cửa phòng cũng không đóng hẳn.

Cô có thể nghe thấy tiếng anh nói chuyện điện thoại, có thể đoán ra người gọi tới là Tô Dịch Kiều, căn cứ vào lời anh đáp, có thể đoán được mục đích gọi điện thoại của Tô Dịch Kiều, chắc là nghe nói về trò cười trước cửa Du Nhiên Cư lúc tối.

An Nhiên không biết Tô Dịch Thừa trả lời như thế nào, vì anh cố ý giảm bớt thanh âm xuống, cầm điện thoại di động bước xa dần.

An Nhiên nằm ở trên giường, mở mắt nhìn trần nhà, tối nay Mạc Phi thật xa lạ, hoàn toàn không hề giống sáu năm trước.

Trước kia anh nhã nhặn cùng tỏa sáng ấm áp, mỗi lần gặp mặt luôn tươi cười, chưa bao giờ có sắc mặt mất khống chế, thậm chí khi xoay người rời đi khi đó cũng nở nụ cười, mặc dù nụ cười đó chất chứa sự áy náy. Nhưng hôm nay cô thấy anh ta không hề rực rỡ như sáu năm trước mà nhiều hơn là sự đáng sợ, loại vẻ mặt âm ngoan đó cô chưa hề nhìn thấy.

Thời gian thật sự là lưỡi dao lóc ra từng mảng từng mảng sự việc khi xưa, khi gặp lại, nó đã hoàn toàn thay đổi, không còn có dấu vết của ngày xưa.

Điều khiến cô bất ngờ là Tô Dịch Thừa lại không hỏi gì cả, cô không đoán được tâm tư của người đàn ông này, nhưng cũng rất cảm ơn anh không hỏi, buổi tối hôm nay quá lộn xộn rồi, dù có hỏi, cô cũng không biết phải bắt đầu nói từ đâu, nói như thế nào nữa.

Có những vết sẹo, không phải là đã khá hơn là có thể không đau .

Nghe được tiếng bước chân của anh, An Nhiên chậm rãi nhắm mắt lại, xoay người, để thân thể đưa lưng về phía cửa phòng.

Tô Dịch Thừa nhìn cô đưa lưng về phía mình, lẳng lặng nhìn một chút, cuối cùng không nói gì, lấy đồ ngủ từ trong tủ quần áo ra, sau đó đi thẳng vào phòng tắm.

Khi Tô Dịch Thừa tắm rửa xong, bước ra từ phòng tắm, An Nhiên vẫn duy trì tư thế vừa rồi, bộ dáng chưa hề động tí nào.

Lau qua đầu, để khăn lông vào một bên, Tô Dịch Thừa vén chăn nằm xuống cạnh cô, tắt đèn, trong màn đêm, y theo ngày thường anh đưa tay kéo cô vào trong lòng, để lưng cô dán vào lồng ngực anh, cằm mình nhẹ nhàng đặt lên trên tóc cô. Tay vòng lên thắt lưng cô,  ôm trọn bụng cô, sau đó đan xen mười ngón tay.

Anh nghe thấy hô hấp của cô hơi rối loạn, thân thể có chút cứng ngắc, mất tự nhiên. Trong bóng tối, dưới lớp chăn tơ tằm thư thái, Tô Dịch Thừa ôm thân thể của cô vào lòng, để cô càng dán chặt vào mình. Cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, thanh âm trầm thấp chậm rãi vang lên trên đỉnh đầu cô: “ngủ đi…!”

Trong bóng tối đưa lưng về phía anh, An Nhiên lặng lẽ mở mắt, nắm tay anh thật chặt, sau đó một lần nữa từ từ nhắm mắt lại.

Không bao lâu sau, khi chỉ còn ánh trăng mờ nhạt chiếu vào, trong căn phòng vang lên tiếng hô hấp nhẹ nhàng, thong dong mà đều đặn. Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên, khóe miệng cuối cùng cũng chậm rãi cong lên, lần này anh xác định là cô thật sự đã ngủ, không phải là nhắm hai mắt giả vờ.

Sau đó, ôm lấy thân thể mềm mại của cô, Tô Dịch Thừa cũng chậm rãi nhắm mắt lại, cùng cô ngủ thiếp đi, hô hấp đan xen hô hấp của cô, trong màn đêm có loại nhịp nhàng đầy ý vị.

Chương 54: Bữa sáng

Trong mơ màng như là thiếu đi cái ôm ấm áp quen thuộc, thanh âm sột soạt cũng không lớn nhưng lại quấy nhiễu được giấc ngủ của An Nhiên. Mơ mơ hồ hồ cô mở mắt ra, trong phòng vẫn còn rất tối tăm, chỉ có một vài tia nắng sớm xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào, nhưng không hề sáng gắt.

Chậm rãi xoay đầu, thấy giữa trời mờ sáng, Tô Dịch Thừa đã xuống giường, đứng trước tủ quần áo thay bộ đồ thể thao, rồi quay đầu, đúng lúc đối diện với ánh mắt lim dim buồn ngủ của An Nhiên, anh sửng sốt, nhưng ngay sau đó cười nhạt: “Làm em tỉnh?”

An Nhiên cũng không đáp, nhìn anh, sự buồn ngủ trong mắt dần dần nhạt đi, ánh mắt từ từ sáng tỏ, hình dáng anh càng trở nên rõ rệt, không phải là anh trong bộ âu phục giày da, mà anh mặc bộ thể thao rộng rãi dưới ánh sáng mặt trời càng trở nên năng động hơn, như trẻ đi mấy tuổi, phảng phất như là sinh viên mới ra trường.

Thấy cô không nói, Tô Dịch Thừa đi về phía cô, nửa ngồi trước giường, đưa tay kiểm tra cái trán của cô, xác nhận là không có bị sốt gì đó, ánh mắt bình tĩnh nhìn chăm chú vào mắt cô, tay từ trán chuyển sang vỗ về mặt cô, cười nhạt hỏi: “Sao thế? Có chỗ nào không thoải mái sao?”

An Nhiên bình tĩnh nhìn anh, lắc đầu. Tay chậm rãi đặt lên bàn tay anh, con người thật kỳ quái, thói quen cũng thật đáng sợ, bây giờ mới có bao lâu đâu, cô đã quen nhớ kỹ độ ấm của anh, nhớ kỹ cảm giác bàn tay anh xoa xoa khuôn mặt mình, nhớ được tất cả những gì người đàn ông này cho mình.

Tô Dịch Thừa cười cười, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán cô, sau đó nói: “Ngủ tiếp chút đi, còn sớm.”

“Anh, muốn đi đâu?” An Nhiên ấp úng hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào anh.

Tô Dịch Thừa cười khẽ rồi đứng lên, nói: “Anh đi chạy bộ sáng sớm, em ngủ tiếp đi.” Trước kia ở đại viện mỗi ngày sẽ cùng ông nội đi tập thể dục, hình thành nên thói quen này, mấy năm nay dù không còn ở đại viện nữa, thói quen thể dục buổi sáng đã thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.

An Nhiên gật đầu, nhìn anh xoay người đi ra ngoài. Nằm lại trên giường, không có cái ôm của anh, không có ấm áp của anh, muốn ngủ tiếp hình như cũng trở nên khó khăn .

Mở mắt nằm trên giường nửa giờ, ngoài cửa sổ trời càng ngày càng sáng, gian phòng vốn lờ mờ từ từ sáng sủa lên. An Nhiên trở mình xuống giường, hôm qua không tắm rửa mà trực tiếp đi ngủ, mặc dù Tô Dịch Thừa cầm khăn nóng lau qua giúp cô, nhưng bây giờ cả người cảm thấy có chút không thoải mái. Lấy bộ quần áo từ trong tủ quần áo trực tiếp vào phòng tắm.

Đến lúc An Nhiên tắm rửa xong, đi ra cũng mới 6h rưỡi, nhưng mà sắc trời đã sáng choang, cô kéo rèm mở cửa sổ ra, tiện thể mở luôn cửa ban công, đứng trên ban công, để gió sớm phất vào gương mặt, đúng là cảm giác đáng hưởng thụ, lại còn có thể thanh lọc mọi thứ, khiến người ta có thể quên hết mọi phiền não.

An Nhiên không biết có phải có người từng nói như thế hay không, cũng không biết có phải thật hay không, nhưng mà lúc này nhắm mắt đứng yên ở đây, trong lòng cô rất thanh tịnh, loại cảm giác thanh khiết này thật tốt, thật dễ chịu.

Lúc Tô Dịch Thừa quay lại thấy An Nhiên đang bận bịu ở trong bếp, cầm cái giá trong tay, đang quấy đảo cái gì trong nồi, bên cạnh có hai lát bánh mì đặt trên lò nướng, trên bàn ăn bày một cái đĩa nhỏ chứa vài lát đã nướng xong, có chỗ hơi bị cháy xém.

Từ phía sau lưng nhìn cô bận rộn, hình như cô không cẩn thận bị bỏng tay, nên khẽ kêu lên, vội vàng nắm lỗ tai mình. Thấy vậy, thậm chí Tô Dịch Thừa nhìn có chút ngây dại, im hơi lặng tiếng tiến tựa vào cửa phòng bếp, khóe miệng nửa cong lên.

Rốt cuộc An Nhiên đã đem chân giò hun khói chiên vàng óng ra khỏi nồi, cho vào cái đĩa đã chuẩn bị sẵn trên bàn, phối hợp với trứng rán, lúc này An Nhiên mới hài lòng gật đầu. Xoay người muốn bưng bữa ăn sáng đã xong mang đến bàn ăn, trong nháy mắt xoay người này đúng lúc đối diện với gương mặt cười như không cười của anh, cô sửng sốt, hỏi, “anh, anh đi vào lúc nào?” Anh đi không có tiếng bước chân sao? Tại sao cô không nghe thấy tí gì thế!

Tô Dịch Thừa cười, đi về phía cô, liếc nhìn bữa ăn sáng trong tay cô, trên mặt lộ ra một nụ cười thật tươi, nói: “Nhìn đã thấy ngon rồi.” Sau đó cũng không sợ nóng, đưa tay ra cầm miếng giò chiên cho vào miệng mình, vừa ăn vừa nói: “ăn ngon.”

An Nhiên sững sờ nhìn hành động hơi trẻ con của anh, hồi lâu mới phản ứng lại, lẩm bẩm: “anh….chưa rửa tay.”

Tô Dịch Thừa sửng sốt, trong lòng cảm thấy buồn cười, cô bé này, thật sự chẳng biết lãng mạn gì cả. Nghĩ đến đó, anh cúi đầu dùng đôi môi vẫn còn dính dầu mỡ dán lên miệng cô, cái lưỡi khéo léo cạy mở hàm răng của cô, cùng nhảy múa với cô.

An Nhiên sững sờ tùy ý anh hôn lấy, từ miệng anh, cô nếm được vị dăm bông nhàn nhạt, chóp mũi có thể ngửi được mùi vị mồ hôi lưu lại sau khi vận động, tồn tại rất chân thật.

Một lúc lâu sau Tô Dịch Thừa mới buông cô ra, nhìn khuôn mặt tươi tắn của cô vì hôn mà đỏ bừng lên, nụ cười trên mặt anh càng đậm hơn chút ít, lại cúi đầu nhẹ chụt lên môi cô vài cái, nói: “anh đi tắm đã.” Sau đó xoay người vào phòng ngủ.

An Nhiên bưng cái đĩa đứng ngây ngốc ở đó, một lúc lâu chưa lấy lại tinh thần, đến khi phục hồi tinh thần lại, Tô Dịch Thừa đã sớm vào phòng ngủ lấy quần áo đi tắm. Nhìn đĩa thức ăn trong tay một chút, rồi hồi tưởng lại cảnh tượng hôn vừa rồi, khuôn mặt An Nhiên không biết thế nào lại đỏ ửng lên, khóe miệng không nhịn được cong lên thành nụ cười tủm tỉm.

Khi Tô Dịch Thừa tắm xong quay ra thì An Nhiên đã bày xong bữa sáng ra bàn ăn, đang rót sữa tươi.

Tô Dịch Thừa tiến lên ngồi xuống cái ghế cao, nhìn một đĩa thức ăn trước mắt, trứng rán, ba miếng chân giò hun khói, hai lát bánh mì và một cốc sữa tươi. Mắt thấy trong đĩa của cô chỉ có trứng rán và bánh mì, chỉ thiếu chân giò hun khói, chân mày hơi nhíu lại, hỏi: “em cho anh toàn bộ chân giò hun khói sao?”

“em, em giảm cân nha.” An Nhiên nói, cúi đầu cắn lát bánh mì, nhấp một hớp sữa tươi.

Lông mày vốn đang cau lại, lại càng nhíu chặt, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc: “em đã gầy rồi.” Nói xong, mò lấy toàn bộ ba miếng chân giò hun khói từ trong đĩa của mình, gắp sang cho vào đĩa của An Nhiên.

An Nhiên nhìn chằm chằm chân giò hun khói trong đĩa, lại nhìn anh, trong lòng thầm mắng, ‘đồ ngốc, anh thích ăn mới gắp hết cho anh nha! ’

Thấy cô bất động, Tô Dịch Thừa cắn một miếng bánh mì, thúc giục: “ăn nhanh lên, ăn xong, anh dẫn em đi chỗ này.”

“Đi, đi đâu?” An Nhiên hỏi, đột nhiên nghĩ đến, “á, em còn phải đi làm chứ.”

Tô Dịch Thừa buồn cười vỗ đầu cô, cười nói: “đồ ngốc, hôm nay là thứ bảy, đi đâu mà đi.