Thuyết Đường

Chương 14: Hàng Ngõa Cương, Bùi Nguyên Khánh bỏ Tùy



Đây hãy nói chuyện Ngõa Cương. Một buổi tối, đang cùng nhau thương nghịvề quân sự ở giữa sân, thốt nhiên Từ Mậu Công ngẩng nhìn lên các vì tinh tú, kêu to :

- Nguy đến nơi rồi, Ngõa Cương sắp tan thành tro bụi!

Giảo Kim và các tướng giật mình kinh hãi hỏi tại sao. Mậu Công trỏ mọi người nhìn lên trời rồi nói :

- Tôi xem thấy vì sao Tuân Thiên Thiên Bảo Bát Ty Na Tra xuống trần làbậc anh hùng thứ ba đời này. Người sắp đánh Ngõa Cương, trong bọn takhông ai đương nổi.

Dứt lời Giảo Kim và các tướng lên trên mặt thành, thấy phía đông khóiđen ngun ngút, lờ mờ không ra sương, ra mây, chiếu thẳng xuống NgõaCương.

Mậu Công thở dài :

- Đó là cái điềm sát hại Ngõa Cương ta đó.

Mọi người đều có ý lo. Bỗng lại thấy trong đám khí đen có một đám bạchkhí tỏa ra làm cho đám khí đen tan mất, hóa ra một đám khí đỏ.

Mậu Công tươi cười nói :

- May cho chúa công rồi: Vừa ứng hiện một tặc tinh cùng vị tuần thiênthái bảo đôi bên chẳng chịu nhau. Vị Thái bảo ấy sẽ đến tụ nghĩa vớichúng ta, nhân thể chúa công sẽ có cả chánh cung Hoàng hậu.

Sau đó thấy hai tướng Dã Nhuận Phủ, Liễu Chư Thần giáp trụ tả tơi vàotrình đã mất ải Kim Đê vì một tên tướng bé con có đôi chùy to lắm. GiảoKim cả giận :

- Để thằng nhãi ấy đến dây, cô gia thân ra trận cho nó một búa chết tươi.

Khâu Thụy tâu rằng :

- Chúa công không biết Bùi Nguyên Khánh là con thứ ba Bùi Nhân Cơ, mớicó mười tuổi, sử đồng chùy nặng nghìn cân, sức mạnh lay thành đạp núi.Người ấy mà đến thì ta phải đề phòng lắm đó.

Giảo Kim chỉ mỉm cười, không tin là thằng bé con lại giỏi đến thế.

Sáng hôm sau, quân Bùi Nhân Cơ đã hạ trại cách Ngõa Cương năm dặm.Trương Đại Tân lại hẹn Bùi Nguyên Khánh phải hạ Ngõa Cương trong mộtngày đêm. Sai hẹn thì xử tử.

Nguyên Khánh lẳng lặng lên yên ra trận, sai quân gọi hảo hán Ngõa Cương ra giao chiến. Giảo Kim hỏi :

- Ai ra trước bắt thằng bé ấy về đây đánh cho nó mấy roi?

Sử Đại Nại xin đi. Nại ra trận nhìn ngắm một tướng tiểu nhi bé choắt ôm đôi chùy to tướng, phì cười hỏi :

- Chú bé là con cái nhà ai, không ở nhà bú tí mẹ, ra đây nghịch ngợm lỡ ngựa ta giẫm phải thì chết uổng.

Nguyên Khánh cười khanh khách :

- Vậy ta cho xem sức khỏe của ông cụ ngoại mi đây này!

Dứt lời cả đôi chùy văng ra. Sử Đại Nại giơ đao đỡ, xoảng một tiếng, đao gãy hai ba mảnh, cả thịt xương Nại điếng tê đi, ngồi ngay trên mìnhngựa không cựa được Nguyên Khánh không thèm bắt sống chỉ quát một tiếngnhư đất lở trời long, khiến Đại Nại ngã lăn xuống đất.

Khánh cười sằng sặc :

- Hèn nhát thế mà dám làm tướng ra trận. Thôi cho về mà bảo nhau mở cửa ra hàng ông cụ ngoại mi đi, đồ chuột nhắt!

Đại Nại lóp ngóp bò dậy, bám vào yên ngựa lập cập trèo lên, chạy vàothành, mặt không còn hột máu. Nại run sợ kể lại đôi chùy của NguyênKhánh cho mọi người nghe.

Đơn Hùng Tín nổi giận nói :

- Tiểu đệ xin ra xem thằng nhỏ ấy thế nào.

Giảo Kim cho đi. Tín phóng ngựa tới trước mặt Nguyên Khánh mà không biết, vì Khánh bé nhỏ quá lẫn vào quân sĩ.

Hùng Tín cúi nhìn đứa bé mặt nửa xanh nửa đỏ, mắt sáng như sao, cưỡi con vật không ra ngựa, không ra sư tử, bốn chân thấp ba bốn gang tay, taycầm đôi chùy to gần bằng eả người và ngựa thì không nín được cười. HùngTín chưa kịp nói chi, Nguyên Khánh đã thét :

- Không biết cụ ngoại đây à. Có giỏi thì đấu chiến!

Tín múa giáo đâm, Khánh né minh tránh rồi tay hữu cầm hai chùy chập một, tay tả nắm chặt giáo Tín. Hoảng sợ, Tín cố sức kéo lại, nhưng khôngnhúc nhích. Khánh cười sằng sặc :

- Ta cho ngươi xuống ngựa mà kéo ta nếu ta ngồi trên ngựa mà hơi rung động cánh tay thì không là Bùi Nguyên Khánh.

Tín hầm hè nhảy xuống ngựa, dạng hai chân lấy tấn vận hết nội công màkéo ngọn giáo, nhưng mồ hôi Tín đã vã ra, hai tay đã tê mỏi mà vẫn chẳng khác gì châu chấu lay cột đá. Khánh cả cười, quát như sét đánh đêm đông :

- Đồ chó chết, cút đi!

Đồng thời buông tay ra: cả người Tín và ngọn giáo nhào đi ba vòng.

Tín vội lóp ngóp bò nhảy lên ngựa chạy vào cửa ải.

Giảo Kim sai Thúc Bảo ra. Một lát, Thúc Bảo tới nơi, ngắm Nguyên Khánh nghĩ thầm :

- Quái lạ, thằng bé con kia ở trên trời xuống hay ở địa phủ chui lên mà lại ghê gớm thế. Ta thử sức xem nào!

Bèn phóng thương đâm. Khánh giơ chùy đỡ. Cây thương cong gập lại, tayThúc Bảo rớm máu ra, phải quay ngựa chạy. Giảo Kim cáu tiết trợn mắt màrằng :

- Con cái nhà nào mà lạ đến thế nầy. Để ta ra bắt nó!

Liền điểm tướng, kéo quân, rầm rộ ra mặt trận. Một tướng chỉ NguyênKhánh cho Giảo Kim biết. Kim cầm búa bổ liền. Khánh giơ chùy đỡ, lưỡibúa vèo bay vào đám quân đánh một tên vỡ sọ ra mà chết.

Kim thấy chết điếng từ đầu đến chân tay, xương thịt đau như bị băm chém, chỉ còn đủ sức kêu :

- Các vương huynh, vương đệ mau cứu giá. Phong khổn!Phong khổn! Các anh em ơi!

Các hảo hán xúm lại vây bọc Bùi Nguyên Khánh. Khánh ngửa cổ cười, múađôi chùy vèo vèo như cánh lá quay trong cơn gió lốc, các hảo hán NgõaCương dạt cả đi.

Bùi Nhân Cơ thấy con đánh cả ngày, vội đánh trống thu quân.

Trương Đại Tân, nhân cơ hội trả thù, quát mắng :

- Con ngươi sắp lấy được thành sao lại tiếc mấy giọt mồ hôi của đứa conmà coi thường tướng lệnh của ta. Làm tướng như thế có đáng tôi chết chém không? Tả hữu lôi tên này ra xử tử.

Quân sĩ tâm phúc của Đại Tân xúm vào, Nguyên Thiệu, Nguyên Phúc kêu to lên :

- Tội ấy mà đáng chém ư? Đại nhân xét lại cho.

Trương Đại Tân quát to lên :

- Hai thằng ranh con này cũng dám coi thường ta nữa, Chém nốt!

Tức thì chúng trói ba cha con Nhân Cơ, giải ngay ra cửa dinh.Vừa lúc đó, Bùi Nguyên Khánh đem quân về, thấy cha và hai anh bị trói thì quát vang lên :

- Chúng bay dám nghe thằng Trương gian tặc mà xúc phạm đến lão Nguyênsoái và hai tiên phong. Muốn sống cởi ra kẻo ta đánh chết hết.

Quân sĩ sợ hãi cởi trói rồi bỏ chạy Nguyên Khánh nói :

- Vua vô đạo, thần xiểm nịnh, cha con ta sẽ chết uổng mất thôi.

Chỉ bằng sang Ngõa Cương mà lưu thân lại, chờ cơ hội sẽ hay Bất đắc dĩBùi Nhân Cơ phải nghe con. Đoạn cùng chạy cả sang bên cửa ải Ngõa Cươnggọi xin hàng. Giảo Kim và Từ Mậu Công lên thành nhìn xem, nói rằng :

- Lão nguyên soái và tam công tử thực biết thời thế lắm. Chúng tôi xinmở rộng cửa thành nghênh đón. Nhưng xin lão Nguyên soái và tam công tửbắt Trương Đại Tân, chiêu dụ cả binh mã lại đây, được vậy thì chúng tôiyên tâm lắm.

Bùi Nguyên Khánh quay ngựa về dinh Tùy, tóm ngay được cổ Trương Đại Tân rồi quát quân sĩ :

- Tùy đế vô đạo, thằng Trương Đại Tân này vô lễ, ta sang ở Ngõa Cươngđây, kẻ nào theo ta thì theo, bằng không cho trở về quê quán.

Mười vạn binh xin theo hàng hết. Nguyên Khánh hài lòng, tay xách TrươngĐại Tân tay cầm chùy nhảy phắt lên ngựa, dẫn mười vạn binh sang NgõaCương.

Giảo Kim trông thấy rõ ràng, truyền mở cửa thành đem các tướng ra nghênh đón, một mặt sai giết trâu mổ dê khoản đãi. Giảo Kim hạ lệnh cho Trương Đại Tân thắt cổ chết, đoan thăng Nhân Cơ làm Tiên Đạo vương, NguyênKhánh làm Nhất Tự vương.

Nhân Cơ lại viết thư sai người đón gia quyến đến Ngõa Cương. Mấy hômsau, gia quyến Nhân Cơ đã đến. Mậu Công biết Bùi Thúy Vân con gái NhânCơ có tiền duyên với Giảo Kim bèn đứng lên làm mối. Nhân Cơ ưng thuận.Giảo Kim mừng lắm, cùng Thúy Vân làm lễ thành hôn.

Từ đó, Ngõa Cương thêm phồn thịnh, binh hùng tướng mạnh tập luyện đêm ngày.

Đây nói về thành Lạc Dương có một thôn tên gọi An Lạc, trong đó có mộthào kiệt họ Vương tên Thế Sung, võ nghệ cao cường, thường chỉ lấy thúsăn bắn làm vui. Cha mẹ mất sớm, bên mình có một em gái mười lăm tuổitên gọi Thanh Anh. Thế Sung còn một người anh họ là Minh Đức, đối vớiThế Sung rất thân yêu.

Mẹ Minh Đức nuôi một con chim yểng trắng nói cười hệt như người.

Một hôm nó đứt đây ở chân bay đi mất.

Người mẹ già tiếc thương chim mà ốm. Đức hiếu với mẹ gọi Thế Sung đến nhờ đi tìm được chim sẽ tặng trăm lạng bạc.

Thế Sung nghe lời đi tìm chim, ba hôm liền mới thấy con yểng trắng đậutrên cành cây cao, trẻ quây dưới gốc mà nhại tiếng với yềng.

Yểng thấy Thế Sung quen người quen tiếng sẵn nheo nhéo nói :

- Yểng tôi khôn lẽ cất mình bay cao, bởi vì sợi chỉ vàng vướng vào cành. Thế Sung là hảo hán, gỡ dây cho yểng, yểng không bay xa nữa, yểng vềvới Thế Sung để ăn gạo trắng nước trong.

Thế Sung trèo lên gỡ dây ôm yểng xuống, bỏ vào lồng thủng thẳng ra về.Qua một trang viện lớn, có một viên ngoại đang hóng mát. Đó là Thủy Yên. Thấy Sung có con yểng trắng Yên đòi xem và nhất định mua.

Tất nhiên, Sung từ chối. Yên vốn tay hùng cường ở xứ này ví giàu ngangvới Vương Khải, Thạch Sùng, bèn nạt lớn rồi cầm hai chân yểng trắng xélàm đôi.

Thế Sung máu hào hùng sôi nổi, chỉ một quyền thì viên ngoại chết tươi,nhưng lại điềm đạm mỉm cười, cúi xuống nhặt xác chim bỏ vào lồng, cườinhạt mà đi.

Về đem sự Thủy Yên xé yểng kể rõ. Mẹ Minh Đức đứng sau rèm nghe thấy,nhìn xác yểng máu me, gục xuống chân rèm mà thoi thóp một lúc rồi chếthẳn, hồn già theo chim quý về cõi âm.

Đức ôm mẹ khóc. Sung không cầm được giận, nhảy ba bước ra đường. Một lát đến trang viện Thủy Yên. Thủy Yên đang ngồi uống rượu với hai ba thêthiếp. Sung rút đao chém ba nhát, đầu Yên cùng đầu vợ rơi xuống, máu đỏthềm hoa.

Sung xé vạt áo Thủy Yên dùng máu viết vào tường ghi rõ họ tên mình là thủ phạm.

Đề xong lại tìm gia nhân, cha mẹ Thủy Yên giết sạch đoạn lau sạch lưỡiđao, chạy thẳng về nhà, khi đó gà mới gáy trong sáng lạnh. Thanh Anh ramở cửa, nhìn áo quần anh đẫm máu mà ghê khiếp. Thế Sung thay áo thu xếpgói hành lý lớn dắt em gái ra đường không nói năng gì hết.

Cửa thành vừa mở, Thể Sung dắt em vào, nói rõ sự tinh mình đã giết cảnhà Thủy Yên cho Minh Đức nghe, Đức thương Sung, đưa năm trăm lạng bạc :

- Em nên bỏ trốn đi ngay. Để hiền muội ở lại dây có anh săn sóc.

Sung nhận tiền, vái tạ Đức, biệt em gái ra đi.

Có kẻ báo quan Phủ Doãn đến làm biên bản, đọc chữ máu trên tường, mộtmặt cho mai táng, một mặt truyền truy nã sát nhân. Sau lại có kẻ tố cáo, Phủ Doãn sai lính đến nhà Minh Đức tìm hung thủ, không thấy Phủ Doãnsai trói Minh Đức tống giam Vương Thế Sung đi ròng rã ba đêm ngày tớiDương Châu, vào khách điếm họ Đoàn nằm trọ. Họ Đoàn nhìn ngắm Thế Sungrồi đành liều vái hỏi :

- Phải chăng túc hạ họ Vương, tên Thế Sung?

Sung nhận phải. Họ Đoàn sụp ngay xuống làm quân thần :

- Muôn tâu Thánh thượng hạ thần họ Đoàn vào triều kiến.

Sung phì cười nói :

- Ông này điên chắc? Nào ai là vua chúa mà làm trò khỉ thế?

Đoàn Đạt cứ phủ phục tâu :

- Hôm qua có một vị thần vào đây xưng là Chung Quan đạo nhân nói rằnghôm nay đúng giờ Tỵ sẽ có chân minh Thiên tử họ Vương tên Thế Sung lánhnạn tới đây, ngươi khá lưu giữ trong nhà. Sang năm ta sẽ giúp cho ngươiđi Lạc Dương mộ quân, khởi nghĩa. Nói rồi đạo nhân cỡi mây mà đi vềphương Bắc.

Thế Sung nửa tin nửa ngờ im lặng mà suy nghĩ. Đạt bày tiệc, từ đó lưuThế Sung ở lại, ngày ngày giữ lễ mà khoản đãi, lại có biết binh thư, đem ra cùng Thế Sung bàn luận rất là tương đắc.

Một hôm trong lòng buồn bực, Thế Sung dạo gót đến ngôi chùa con trênnúi. Trăng trong gió mát, Sung ghé nằm trên gác tam quan ngủ quên cảđường về. Thổ địa, Sơn thần rủ nhau đến lạy mà rằng :

- Mão nhật tinh quân ơi, thời vận đã đến nơi rồi đó. Thượng đế có chomọc trong ngôi chùa này một đóa hoa rất lạ cho Tùy Dạng Đế hôn quân vôđạo đến xem, thiên hạ vì thế mà loạn lớn. Tinh quân khá trông hoa mà vẻthành bức họa đến Tràng An dâng cho hôn quân xem, sẽ được làm quan đấy.

Thế Sung hỏi hoa đó tên chi. Đáp rằng, hoa đó tên gọi Quỳnh hoa.

Hai thần biến đi.

Sung ra mở cửa tam quan, thấy trời có tiếng nổ, lửa năm màu loang loánghoa cả mắt cháy giữa trời đêm. Cả sư tăng, thủ tự chạy ra xem chỗ lửarơi rớt xuống. Chúng reo lên vì thấy một cái giếng sâu bên giếng vừa mọc một thân cây, và trên ngọn cây nở một bông hoa lạ, năm sắc long lanhtươi mơn mởn, có mười lá và cành hoa lớn dưới có sáu mươi tư cánh hoanhỏ, hương bay xa mười dặm. Thế Sung ngậm kỹ phóng bút thần vẽ một bứchọa to trên lụa trắng, giống hệt hoa quỳnh.

Quan địa phương là Dạng Thời coi đó là điềm thịnh vượng, viết ngay sớdâng kính. Đồng thời Thế Sung cũng giắt bức họa trong tay áo, vào kinh.

Dạng Đế đêm trước ngủ trong cung, nằm mơ thấy hoa lạ cao hơn một trượng, hương thơm ngào ngạt cả trong cung đíện. Trên hoa có một người mặt totrán rộng, má như xoa phấn môi tự tô son, đội mũ bình thiên, mặc áohoàng bào, lại thấy mười tám cánh hoa lớn hóa ra mười tám phản vương,sáu mươi tư cánh hoa nhỏ hóa ra sáu mươi tư sứ giặc giã kéo nhau đếnđánh, không phân ai được thua.

Dạng Đế tỉnh dậy đoán có sự gì lạ xảy ra trong cung, kể cho thợ họa tấmtranh và cho treo các nơi, hễ ai biết hoa ấy ở xứ nào thì phong quantước.

Tranh treo trước nhất ở Ngọ môn. Thế Sung vừa tới, nhìn giống hệt hoacủa mình, bèn giật bảng vào, nhờ thái giám đưa vào triều kiến. Tới thềmrồng, Sung dâng bức họa của mình và nói rõ nơi chùa hoa nở, thuật lại cả khi chứng kiến hoa tự trời sa xuống như thế nào.

Dạng Đế xem tranh của Thế Sung, giống hệt hoa xem trong mộng, mừng lắm,phong ngay cho Sung làm Quỳnh hoa thái tú, lĩnh tạm nghìn quân đến Dương Châu, đổi chùa Dương Lê quán thành Quỳnh Hoa tự, sắp sẵn nghênh thánhgiá.

Sung tâu :

- Thần có tội, không dám đi làm việc ấy.

Rồi kể rõ cái án giết người vì con yểng trắng. Dạng Đế cả cười sai đưa xá thư đến Lạc Dung tha ngay cho Minh Đức.

Khi quân của Thế Sung đến Dương Châu, chủ quán Đoàn Đạt và Chung đại nhân ra ngang đường đón. Sung vội vàng xuống ngựa.

Đoàn Đạt nói :

- Khí thế nhà Tùy mất đến nơi rồi, hạ thần cùng quân sư đây xin đến đất Lạc Dương chờ khởi sự.

Sung cả mừng lên ngựa đem quân thẳng tới Dương Châu.

Dạng Đế hí hửng việc đi Lạc Dương xem hoa quỳnh bàn cùng Hóa Cập. Hóa Cập nói :

- Hoa trời nở là điềm vượng cho Thiên tử. Nay đường bộ xa xôi, Thiên tửđi xem hoa sao cho tiện, chi bằng sai Ngụy quốc công Lý Mật đốc thúc các Tổng quản bắt trăm vạn dân khai con sông từ Tràng An đến Dương Châu.Sông đã có sẵn nhưng còn nhỏ lắm, xin khai cho sâu thêm, xẻ núi san đồi, phá rừng, có rộng sông mới lớn, thuyền rồng đi mới đẹp. Lại bắt Lý Uyên làm một cái cung ở Thái Nguyên, hạn ba tháng làm xong, kèo cột và gạchphải bọc vàng, nếu không làm xong thì khép tội khì quân, chém, mà làmxong thì buộc tội mưu tranh bá đồ vương, cũng giết. Nhân dịp này khôngtrừ cái họa lớn ấy thi chẳng còn bao giờ trừ được nữa.

Dạng Đế khen là cao kiến, giáng chỉ ngay.

Muôn dân phải kéo nhau đi khai sông, đào núi, lầm than đói rách, kẻ giàchết bệnh, kẻ mạnh đau đòn, tiếng kêu oán thấu trời xanh.

Khi tới Hà Nam, Lý Mật nghe nói Chu Sán là người giỏi võ lắm cơ mưu, bèn cho mời tới làm Tổng quản. Chu Sán vâng lời, đem cậu con Ngữ Vân Thiệulà Ngữ Đăng khi đó mới sáu tuổi, giao cho anh là Chu Nhiên nuôi, đoạn ra đi coi khai sông xẻ núi.

Tổng quản Mã Thúc Mưu bắt dân phu làm suốt đêm ngày, thấy có nhà cửa mồmả cũng đào đi tất. Mưu lại thích ăn thịt trẻ con, nhiều nhà mất trẻ kêu gào rất thảm. Mưu bắt mỗi người phu phải đem nộp một đứa hài nhi chohắn luộc xé ra chấm muối ăn. Công văn ấy bay đến Thương Châu. Thứ sử xứnày là Cao Đàm Thánh xem công văn xé nát đi quát lớn :

- Nó là ngươi hay hổ báo?

Đoạn truyền đánh chết sai quan. Mưu giận lắm, đem quân đến hỏi tội, bắtCao Đàm Thánh mang đi. Dân chúng ai cũng thương vị quan trung trực thanh liêm ấy.

Khi ấy ở Thái Hàng Sơn, Hùng Khoát Hải nghe biết việc ấy đùng đùng nổigiận, bảo dân chúng theo đi bắt Mã Thúc Mưu. Chúng theo Khoát Hải rangoài thành, gặp Mưu vừa đi ngựa tới, Khoát Hải múa búa đánh luôn, Mưugiơ đại đao dỡ, hai cánh tay rơi rụng, quay ngựa chạy.

Hải một bước đuổi theo nắm đuôi ngựa lôi lại, sức mạnh quá khiến ngựaThúc Mưu ngã gục xuống, Khoát Hải thuận tay đưa một nhát xẻ Thúc Mưu ralàm hai mảnh. Dân chúng vui mừng đi phá tù xa, lập Cao Đàm Thánh làmvua.

Nhân cơ hội đó, Khoát Hải sai về núi gọi lâu la đến Thương Châu đánh phá các nơi, đến đâu dân chúng xin theo đến đấy.