Thụy Nhĩ Ma Tý Khởi Lai Hải

Chương 18: Cơ hội



Trường học Diệp Tố ở phía Nam, cách đế đô rất xa, khi đến nơi đã gần chính ngọ.

Lão bản cuộn mình, đáng khinh mà uốn éo bên cổng đại học đế đô.

Diệp Tố trừu trừu khóe miệng, xấu hổ mà nhìn trái nhìn phải: "Uy, có thể không làm ra bộ dáng lạy ông tôi ở bụi này hay không."

Lý Hoằng Hậu thân là khoa học gia quốc tế, về nước tự nhiên sẽ gây ra một hồi oanh động, được đại học đế đô mời về diễn thuyết. Nhất thời tại đế đô, muôn người đều đổ xô ra đường, tất cả đều chen mình vào đại lễ đường, không quan tâm có nghe hiểu hóa học hay không, tới trang bức tiện thể kết giao bằng hữu cũng là cái tốt.

Diệp Tố cùng lão bản không có thẻ học sinh không vào được, đành phải đợi ở ngoài. Kỳ thật Diệp Tố thấy hoàn toàn không cần thiết phải chờ, chờ xong có thể chặn người ta lại giữa đường sao? Bất đắc dĩ lão bản nằng nặc phải sống chết ăn vạ ở chỗ này.

"Bảo an tới." Diệp Tố đá đá lão bản, thấp giọng nhắc nhở.

Lão bản lập tức dựng thẳng eo, biểu tình nghiêm túc mà cảm thán nhìn đại môn: "A, thật là một cái trường học không tồi a."

Bảo an hồ nghi mà nhìn chằm chằm hai người, chuẩn bị có bất kì hành động kỳ quái gì liền lập tức đuổi đi.

Chỉ chốc lát sau, trong trường học nổi lên âm thanh ồn ào, hẳn là diễn thuyết đã kết thúc.

Xe hơi trang nghiêm màu đen rẽ lối đi ra, đằng sau còn kéo theo cái đuôi một lũ học sinh kích động sắc mặt ửng hồng, xem ra truy đuổi ngôi sao tồn tại ở mọi tầng lớp a.

Lãnh đạo trường học bồi Lý Hoằng Hậu đi ăn cơm trưa, cảm thấy bầu không khí thập phần sùng bái của học sinh nhà mình liền hết sức vừa lòng.

Lão bản nhìn thấy xe mắt liền sáng rực lên: "Đi, đi đón xe!"

"Ai!" Diệp Tố sợ hãi nhanh tay ngăn hắn lại, vẫn luôn tưởng lão bản nói muốn chặn Lý Hoằng Hậu là giỡn chơi thôi, không nghĩ tới hắn dám thật.

Lão bản bất mãn giãy giụa: "Ngươi kéo ta cái gì, người sắp chạy mất rồi!"

"Đại ca!" Diệp Tố sắp khóc đến nơi rồi, "Đó là Lý Hoằng Hậu a, ngồi trên xe đều là cao tầng trường học a!"

"Kia thì thế nào?" Lão bản không sao cả mà đáp, một cái tay khác liều mạng mà vẫy vẫy hướng cái xe.

Lãnh đạo nào đó trong xe thấy một màn như vậy cười nói với Lý Hoằng Hậu: "Lý giáo thụ danh tiếng khoa học gia lan xa, không người nào không kính ngưỡng a."

Lý Hoằng Hậu hơn sáu mươi tuổi tinh thần quắc thước, nhìn thấy lão bản ngoài cửa sổ xe thì cười cười, không nói gì, tùy ý để xe đi.

"Kháo!" Lão bản trợn mắt há hốc mồm, "Hắn nhìn thấy ta, cư nhiên không ngừng xe!"

Diệp Tố yên lặng phun tào, vì cái gì hắn nhìn thấy ngươi liền phải dừng xe?

"Tiếp tục theo dõi, ta biết hắn trụ ở đâu." Lão bản oán hận mà trừng mắt nhìn mắt xe hơi chỉ còn thấy cái mông.

Diệp Tố ẩn ẩn cảm thấy mình tùy ý để lão bản làm loạn là sự tình thực đáng sợ, hắn xoa xoa cái trán, hỏi: "Ngươi không đói bụng sao, nếu không chúng ta đi ăn cơm trước."

"Không đói bụng! Bị cái lão bất tử kia làm tức đến no rồi." Lão bản nói một không nói hai, lập tức mang theo Diệp Tố đi tìm khách sạn Lý Hoằng Hậu ở.

Diệp Tố cảm thấy đau đầu đồng thời cũng bắt đầu hoài nghi thân phận lão bản, người dám làm chuyện như vậy chỉ có hai loại, một loại là không có não, một loại khác là không cần não, có mặt mũi là đủ rồi. Lão bản thuộc về loại nào? Diệp Tố càng xem càng thấy giống loại một, không khỏi đau thương, khổ sở đến kiềm chế không nổi.

Hai người ngồi giữa cửa lớn khách sạn cả một buổi trưa, nếu không phải bảo an nơi này tố chất tâm lý tốt khẳng định đã đập người.

"Hắn nhất định là cố ý, ăn một bữa cơm cư nhiên ăn đến bây giờ!" Lão bản tức giận bất bình mà mắng.

Diệp Tố vẻ mặt chết lặng: "Lại không quay về chúng ta chỉ có thể tại đây qua đêm, nga, đúng rồi, tiền ta mang không đủ để ở một đêm khách sạn ở đây a."

"Tiền đồ!" Lão bản mắng, "Trời sắp giáng sứ mệnh cho ngươi, trước hết...... Ai, lão bất tử kia rốt cuộc chịu đã trở lại!"

Xe hơi màu đen trong bóng chiều tà có vẻ trông càng thêm trang trọng, Lý Hoằng Hậu xuống xe, nhìn thấy lão bản cùng Diệp Tố chặn đường hơi hơi cau mày.

Diệp Tố tâm nhảy dựng, người học hóa không ai không kính nể Lý Hoằng Hậu, giờ phút này tận mắt thấy hắn, phảng phất có thể cảm giác được một loại áp lực từ trên người hắn, khiến Diệp Tố không khỏi nín thở, nhất thời níu chặt lão bản...

"Ngươi cái này lão bất tử, cư nhiên hại ta ở chỗ này đợi một buổi trưa!"

Hai vị bảo tiêu thể trạng to lớn phía sau Lý Hoằng Hậu một phen kéo lão bản ra, lạnh băng mà nhìn hắn.

"Ném càng xa càng tốt a." Lý Hoằng Hậu nói, lại nhìn về phía Diệp Tố, "Vị tiểu bằng hữu này không tồi, bồi ta cùng nhau uống ly trà đi."

Lý Hoằng Hậu cười đến hiền lành, ánh mắt không có chút nào cao ngạo. Diệp Tố trong đầu bùng nổ từng trận pháo hoa, mơ mơ hồ hồ không biết nên nói cái gì.

"Lý Hoằng Hậu ngươi cái này vương bát đản!" Lão bản bị bảo tiêu kéo, thanh âm càng ngày càng xa.

Lý Hoằng Hậu không thèm để ý cười, đối Diệp Tố nói: "Đi thôi."

Diệp Tố sợ hãi mà lui ra phía sau một bước, tất cung tất kính mà theo sau Lý Hoằng Hậu. Còn lão bản... Diệp Tố tuy suy nghĩ một mảnh hỗn loạn, nhưng cũng nhìn ra lão bản cùng Lý giáo thụ hẳn có quen biết, nếu không Lý Hoằng Hậu hành tung được bảo mật kỹ càng làm sao lộ ra tin tức nơi ở cho lão bản được. Đặc biệt là bầu không khí kì quái khi hai người này gặp nhau, không giống người xa lạ, ngược lại vô cùng thân thiết, trêu đùa nhau như anh em kết nghĩa.

Tận đến lúc ngồi xuống phòng trà hoa lệ, trên tay cầm một ly trà ấm áp, Diệp Tố mới bừng tỉnh hoàn hồn.

Vội vàng đứng lên, Diệp Tố cố đè nén kích động, hướng Lý Hoằng Hậu vái chào một cái: "Lý giáo thụ."

Lý Hoằng Hậu nhẹ nhàng khoát tay, ý bảo hắn ngồi xuống, "Không cần phải câu nệ, ta đã nghe Trác Tín nói qua về ngươi, thực không tồi."

Trác Tín là tên lão bản, đây vẫn là lần đầu tiên Diệp Tố nghe thấy tên đầy đủ của hắn.

(Có người đến tận hết truyện cũng không biết tên đó là Mập mạp a)

Diệp Tố âm thầm cảm thán lão bản thật là thâm tàng bất lộ, thậm chí Lý Hoằng Hậu cũng là nói nhận thức liền nhận thức.

"Hắn đưa ta nhìn một ít tư liệu hạng mục nghiên cứu của ngươi." Lý Hoằng Hậu lại nói.

Diệp Tố sửng sốt, lại nhịn không được mà đứng lên: "Thỉnh cầu giáo thụ chỉ điểm."

Lý Hoằng Hậu ôn hòa cười, nếp nhăn khóe mắt phảng phất phủ thêm một tầng đạo lý huyền ảo: "Không liên quan đến Trác Tín, thiên phú ngươi cũng khiến ta không thể bỏ qua."

Những lời này làm tim Diệp Tố bang bang nhảy.

"Biết thi đấu quốc tế tân tinh tư duy vật lý hóa học gần nhất rất được chú ý sao?"

Diệp Tố gật đầu, có chút khôn kể chua xót: "Hạng mục của ta lúc các giáo sư tuyển chọn thì bị loại bỏ."

Lý Hoằng Hậu lộ ra ý cười hiểu rõ, ánh mắt thâm thúy lại lóe lên chút bất đắc dĩ, bất luận địa phương nào cũng không tránh được giao dịch dơ bẩn, kể cả là khoa học.

Nhưng cũng may nhân loại vẫn luôn đấu tranh với thói hư tật xấu này mà tranh thủ công bằng.

"Ta lần này về nước đúng là vì chuyện này." Lý Hoằng Hậu nói làm Diệp Tố cứng còng người, tim đập như vạn con ngựa chạy qua.

"Thi đấu ngoài danh ngạch dự thi chia đều cho các quốc gia, cũng cho chúng ta một ít quyền lực, để những lão gia hỏa gần đất xa trời chũng ta nơi nơi tìm đến một số hạt giống tốt. Ta lần này về nước đúng là vì chuyện này, ta cảm thấy ngươi thực không tồi."

Nắm quyền thật chặt, Diệp Tố ép xuống sóng to gió lớn quay cuồng trong lòng lại, Lý Hoằng Hậu liên tiếp ba lần nói hắn không tồi, lời đánh giá từ miệng người đoạt giải Nobel hóa học so với bất kì giải thưởng gì đều có phân lượng nặng hơn một ngàn cân, hắn có dự cảm, những chuyện quy tắc ngầm chán ghét trước mắt vị vĩ đại học giả đây đều không chịu nổi một kích.

Lý Hoằng Hậu nói: "Ngươi có thể đưa ta xem tư liệu thực nghiệm không?"

Diệp Tố vội vàng từ trong túi lấy ra tổng kết, hai tay cầm mà đưa đến trước mặt hắn.

Lý Hoằng Hậu không nói chuyện nữa, lật từng trang một, hắn xem đến thực cẩn thận.

Diệp Tố cũng không dám nói chuyện, càng không dám nhìn chằm chằm Lý Hoằng Hậu, đành phải lặng im nhìn chén trà trên bàn.

Nước trà nguội lạnh, lá trà chìm xuống đáy ly.

Ước chừng qua nửa giờ, Lý Hoằng Hậu mới nhẹ nhàng buông tổng kết hạng mục của Diệp Tố xuống, nói: "Ngươi rất có ý tưởng, tuy rằng sai lầm trong đó có không ít, nhưng việc này đích xác vượt quá tầm của ngươi mà rất nhiều học giả thành danh đã lâu cũng không nhất định có thể làm tốt hơn ngươi."

"Cảm tạ giáo thụ khích lệ!" Diệp Tố vội nói, trong lòng mừng như điên.

Lý Hoằng Hậu cười nói: "Vài vị bằng hữu trong ngành đều đề cử cho ta người không tồi, ta cũng đang muốn tìm tìm một chút, tính toán làm một chút tuyển chọn, liền tại năm ngày sau, ngươi liền ở chỗ này thêm vài ngày đi."

Diệp Tố ngẩn ra, sau đó khom lưng thật sâu mà cảm kích Lý Hoằng Hậu. Giờ khắc này, hắn hận không thể lấy cổ đại quỳ lạy lễ ra để cảm tạ.

Chỉ là một cái cơ hội, có thể giúp Diệp Tố đem tất thảy sự bất công trước đây đạp dưới chân.

"Lý Hoằng Hậu!" thanh âm lão bản giận dữ đột nhiên truyền đến, hắn vọt vào ghế lô, chỉ vào cái mũi Lý Hoằng Hậu chửi ầm lên. Xem ra, Lý Hoằng Hậu phía trước nói "Ném càng xa càng tốt " xem như một cái tiểu vui đùa.

Diệp Tố bị bưu hãn lão bản làm cho sững sờ, hiện tại thế giới này người dám chỉ vào mũi Lý Hoằng Hậu mắng thật đúng là không nhiều lắm.

"Vô nhân tính!"

Lý Hoằng Hậu khẽ cười nói: "Xem như cho ngươi, cái tên không biết nhìn người này một cái trừng phạt nho nhỏ đi."

Lão bản cứng lại, ngạnh cổ sinh hờn dỗi.

Trác Tín nhỏ hơn Lý Hoằng Hậu hai mươi tuổi, duyên cớ hai người trở thành bạn vong niên nếu truyền lưu đến hậu đại cũng sẽ trở thành một đoạn giai thoại. Lý Hoằng Hậu khi còn trẻ ở đại học dạy học, sinh hoạt kham khổ, khi làm nghiên cứu quan trọng hạng nhất lại gặp vấn đề tài chính, trường học sau khi chi viện một ít tiền nhưng chưa thấy được thành quả liền không đầu tư nữa. Hạng mục Lý Hoằng Hậu gặp phải nguy cơ chết non.

Mà khi đó, Trác Tín là phú nhị đại phong lưu cá tính, có tiền có tài, chọn môn học lớp Lý Hoằng Hậu, coi như là học sinh của hắn. Tuy rằng mặt ngoài không tôn kính Lý Hoằng Hậu, lại còn thường xuyên trốn học, nhưng vẫn từ đáy lòng bội phục học thức của hắn. Nghe nói hắn thiếu chi phí nghiên cứu, Trác Tín không nói hai lời liền xoay được một ngàn vạn, mỹ danh gọi là "góp cổ phần", sau khi Lý Hoằng Hậu thành công sẽ lấy lời, nhưng quan hệ giữa hai người lại không vì thế mà dính mùi tiền.

Lý Hoằng Hậu chưa bao giờ trước mặt Trác Tín làm cao, còn Trác Tín càng không biết tôn trọng là cái gì.

Phong lưu Trác Tín ăn thông nam nữ, nhưng ai ngờ gặp một tiểu soái ca Nga lại rơi vào bể tình. Từ trưởng bối đến bằng hữu Lý Hoằng Hậu đều khuyên bảo hắn không cần vì một người mà từ bỏ tiền đồ của mình. Nhưng Trác Tín là ai a, nói cái gì cũng không nghe lọt, từ bỏ tên tuổi cao tài sinh hóa học sinh vật, chạy theo tiểu soái ca tới Nga ủ rượu bán rượu.

Mười mấy năm qua đi, này còn không phải bị đá?

Lý Hoằng Hậu nhiều năm xa cách gặp lại thấy Trác Tín vẫn là cái bộ dáng không đứng đắn kia, không để hắn như ý, không cho hắn cao điệu trước cửa đế đô đại học. Tâm nguyện lão bản muốn thấy bảo an rớt tròng mắt cứ như vậy mà thất bại.

"Mang tiểu hữu đi lấy hai gian phòng." Lý Hoằng Hậu đưa bảo tiêu một tấm thẻ đen.

Diệp Tố lập tức thức thời mà theo sau bảo tiêu rời đi, Lý Hoằng Hậu đây là muốn tâm sự riêng tư cùng lão bản.

Nhân sinh thay đổi quá nhanh chóng, Diệp Tố mất ngủ.

Nhắm mắt lại chưa tới hai phút, Diệp Tố liền bò dậy, nơi nơi ngó xem phòng khách trang hoàng tinh xảo cao nhã, xác nhận khách sạn tốt như vậy không phải là hắn ở được liền yên tâm mà nằm lên giường.

Ân, không phải mơ hão. Kể cả tính cách có phân liệt, cũng không phân liệt ra chuyện như vậy được.

Một lát sau, Diệp Tố lại thần kinh mà lấy chăn che mặt, chui ở trong mà cất tiếng cười to.

Lăn lộn như vậy, thẳng tới rạng sáng một hai giờ mới cười đến mệt mỏi mà dần dần đi vào giấc ngủ.

"Ta kháo a." Diệp Tố vừa mở mắt liền hoảng sợ.

Kỷ Gia Duyệt, Địch Cảnh bọn họ năm người một loạt đứng xung quanh giường, một đám người sắc mặt như cây cải bắp lúc mùa đông.

Mặt La Thành đang hảo hảo một khuôn mặt soái khí hỗn huyết Trung Âu đã đen thành hỗn huyết Trung Phi.